Thú vui thao túng – Update Chương 7 END
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Thú vui thao túng – Update Chương 7 END
Tác Giả: Kaho
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Gái Xinh, Hoàn Thành, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: đụ manh, Khẩu Dâm, khống chế, truyen sex nguoi lon
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 4: Đêm Trước Hôn Lễ
Tối muộn ở Sài Gòn, không khí trong căn biệt thự rộng lớn tại quận 7 ngập tràn mùi hoa hồng trắng và hương nhang từ bàn thờ gia tiên. Đám cưới của mẹ Yến Nhi và ông Thành đã được chuẩn bị chu đáo: những bó hoa tươi được xếp gọn gàng chờ ngày mai rước dâu, và phòng tân hôn ở tầng hai được trang hoàng lộng lẫy – ga giường đỏ thắm rải đầy cánh hoa hồng, chiếc gương lớn phản chiếu ánh đèn chùm pha lê lung linh. Đây là ngôi nhà mới mà ông Thành mua để làm tổ ấm cho cuộc hôn nhân thứ hai của mình, sau khi vợ cũ qua đời vài năm trước. Mẹ Nhi, một phụ nữ trung niên dịu dàng, đã phải về nhà ngoại dưới quê để chuẩn bị cho nghi thức sáng mai, theo phong tục. Trong căn nhà rộng mênh mông giờ chỉ còn lại hai người: ông Thành, 48 tuổi, doanh nhân thành đạt với thân hình cao lớn, mái tóc muối tiêu phong độ, và Yến Nhi, cô con gái riêng 20 tuổi của vợ sắp cưới.
Ông Thành ngồi ở sofa phòng khách, tay cầm ly rượu vang đỏ, cố gắng thư giãn sau ngày dài tất bật. Ông là người đàn ông chín chắn, từng trải, luôn giữ hình ảnh đạo mạo trước mặt mọi người – một trụ cột gia đình, một doanh nhân liêm chính. Nhưng đêm nay, ánh mắt ông không khỏi lén lút liếc nhìn Yến Nhi đang đi dạo quanh phòng, tay vuốt ve những dải lụa trang trí. Nàng mặc bộ đồ ở nhà mỏng manh – chiếc áo hai dây ôm sát vòng một đầy đặn và chiếc quần short ngắn cũn cỡn lộ ra đôi chân thon dài trắng muốt. Ông Thành nuốt nước bọt, cố gắng dời mắt đi chỗ khác, nhưng hình ảnh ấy cứ ám ảnh ông. Từ khi Nhi dọn về sống chung để chuẩn bị đám cưới, ông đã nhận ra những ánh nhìn của mình ngày càng không kiểm soát.
Tôi quan sát ông Thành từ xa, mỉm cười thầm trong lòng. Ông ta là con mồi hoàn hảo – một người đàn ông trưởng thành, sắp bước vào cuộc hôn nhân thiêng liêng, nhưng vẫn chỉ là đàn ông. Tôi biết ông ta đã liếc trộm tôi bao lần, ánh mắt ấy đầy dục vọng bị kìm nén. Đêm nay, mẹ vắng nhà là cơ hội trời cho. Tôi không có ý giẫm đạp lên hạnh phúc của mẹ mình, nhưng lại muốn chứng minh rằng dù ông ta có đạo mạo đến đâu, cũng sẽ quỳ rạp dưới váy tôi. Khoái cảm không nằm ở thể xác; tôi muốn biến ông ta thành kẻ phản bội ngay trước ngưỡng cửa hôn nhân.
Tôi bước vào phòng thay đồ, lấy chiếc váy phù dâu màu trắng kem mà mẹ đã may riêng cho tôi – một chiếc váy ôm sát cơ thể, đường xẻ cao lộ chân, và phần lưng hở sâu. Tôi cố tình không mặc nội y, rồi kéo khóa lên được một nửa, giả vờ bị kẹt. Tôi mở hé cửa, gọi to: “Chú Thành ơi, chú vào giúp cháu với! Khóa kéo bị kẹt rồi, cháu kéo mãi không lên!” Giọng tôi ngây thơ, trong trẻo như một cô gái vô tư.
Ông Thành do dự một lúc, rồi đứng dậy, bước vào phòng. Khuôn mặt ông hơi ửng đỏ, giọng cố giữ bình tĩnh: “Ừ, để chú xem sao. Cháu quay lưng lại đi.” Ông tiến lại gần, hơi thở nóng hổi phả vào gáy tôi. Bàn tay ông chạm vào tấm lưng trần trắng muốt, run run kéo khóa lên. Nhưng tôi cố tình vươn người, ưỡn ngực ra phía trước, để qua tấm gương lớn trước mặt, ông có thể thấy rõ khe ngực lấp ló, hai núm vú hồng hào hiện rõ dưới lớp vải mỏng. “Chú thấy cháu mặc bộ này có đẹp không? Ngày mai cháu làm phù dâu cho mẹ, phải xinh chứ. Mẹ thật may mắn khi lấy được người đàn ông phong độ như chú…” Tôi thì thầm, giọng lả lơi, ánh mắt nhìn ông qua gương đầy khiêu khích.
Ông Thành đổ mồ hôi hột, tay dừng lại giữa chừng. Ông cảm nhận rõ làn da mịn màng của tôi dưới ngón tay, mùi hương thanh xuân tỏa ra từ cơ thể trẻ trung khiến ông tê liệt. Lý trí gào thét: Đây là con gái của vợ sắp cưới, ngày mai là đám cưới, ông không thể! Nhưng dục vọng trỗi dậy mạnh mẽ – ông đã lâu không chạm vào sự tươi trẻ như thế này. “Cháu… cháu đẹp lắm. Nhưng chú… chú phải ra ngoài…” Ông lắp bắp, cố lùi lại, nhưng chân như bị đóng đinh.
Tôi quay phắt lại, khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài centimet. Tôi kiễng chân, áp sát vòng một gồ ghề vào ngực ông, ánh mắt ướt át nhìn thẳng vào mắt ông: “Chú tim đập nhanh quá… Chú đang nghĩ bậy bạ gì với cháu phải không? Cháu cảm nhận được mà… chú cứng rồi kìa.” Lời châm chọc sắc lẹm, đầy tính toán, đánh vỡ ranh giới cuối cùng. Ông Thành vứt bỏ chiếc ly rượu còn cầm trên tay, tiếng thủy tinh vỡ vang lên, rồi ông gầm gừ một tiếng, ôm siết lấy tôi và hôn ngấu nghiến. Môi ông thô ráp, đầy dục vọng dồn nén, lưỡi quấn lấy lưỡi tôi một cách cuồng nhiệt.
Ông Thành bế thốc tôi lên, lao ra khỏi phòng thay đồ, ném tôi lên chính chiếc giường tân hôn rải đầy cánh hoa hồng đỏ dành cho ông và mẹ tôi vào ngày mai. Nửa chiếc váy phù dâu vẫn lột dở, lộ ra thân hình khỏa thân hoàn mỹ của tôi. Ông cởi phăng áo sơ mi, lộ ra thân hình lực lưỡng của người đàn ông U50 – cơ bắp vẫn săn chắc nhờ tập gym, nhưng có phần hơi thừa mỡ bụng. “Cháu… cháu làm chú điên rồi… ” Ông thì thầm, giọng đầy tội lỗi, tay vuốt ve vòng một đầy đặn của tôi, miệng ngậm lấy núm vú, liếm láp điêu luyện, chín chắn khác hẳn sự vụng về của Đức hay thô bạo của Tuấn.
Tôi rên khẽ, cơ thể phản ứng với sự kích thích, nhưng đầu óc tỉnh táo quan sát sự sa ngã của ông. “Á… chú Thành… chú hôn giỏi quá… mẹ cháu có biết chú dâm đãng thế này không?” Tôi lả lơi, tay luồn xuống dưới, vuốt ve phần thân dưới đã cương cứng của ông qua lớp quần. Ông Thành thở dốc, kéo tuột quần xuống, lộ ra “hàng” dài và dày dặn của người đàn ông từng trải. Ông đẩy mạnh vào trong tôi, một cú thúc sâu khiến tôi cong người lên. “Ahhh… cháu khít quá… chú… chú xin lỗi mẹ cháu…” Ông gầm gừ, hông dập liên hồi, mạnh bạo như để bù đắp cho những năm tháng kìm nén.
Cảnh làm tình diễn ra cuồng nhiệt, lén lút, đầy tính chất “ăn vụng”. Ông Thành đổi tư thế, đặt tôi ngồi lên trên, tay bóp chặt mông tôi, hướng dẫn nhịp độ một cách điêu luyện. “Lắc hông đi cháu… chú thích thế… cháu đẹp quá…” Ông thì thầm, mắt dán chặt vào vòng một đang nảy nở theo nhịp. Tôi rên rỉ lớn hơn: “Ưm… dượng đâm sâu quá… Ngày mai lúc ôm mẹ, chú có nhớ đến cái lồn ướt sũng của con gái mẹ không? Chú hư hỏng quá… đụ cháu mạnh nữa đi!” Những lời khẩu dâm của tôi khiến ông càng điên cuồng, ông lật tôi nằm sấp, dập từ phía sau, tay kéo tóc tôi nhẹ nhàng, tiếng da thịt va chạm vang vọng trong phòng tân hôn.
Ông Thành mất kiểm soát, sự chín chắn ban đầu biến thành thô lỗ, bạo liệt. Ông vỗ mạnh lên mông tôi, gầm gừ: “Im đi… lồn cháu ngon quá… chú phát điên mất… chú đụ cháu nát bét bây giờ… cháu là con quỷ nhỏ!” Tôi đạt cao trào đầu tiên, cơ thể run rẩy, siết chặt lấy ông: “Ahhh… dượng… ra đi… xả vào cháu… nghĩ đến mẹ cháu đi, nghĩ đến việc chú đang phản bội bà ấy!” Ông đẩy mạnh hơn, tay bấu chặt vào hông tôi, rồi xả hết tinh lực vào trong, cơ thể run rẩy vì cực khoái. Chúng tôi nằm vật ra giường, mồ hôi nhễ nhại, cánh hoa hồng đỏ dính bết lên da thịt.
Sau cơn cực khoái, ông Thành bừng tỉnh, khuôn mặt tái nhợt vì hối hận. “Trời ơi… chú đã làm gì thế này? Ngày mai là đám cưới… cháu là con gái của vợ chú… chúng ta không thể…” Ông lắp bắp, cố ngồi dậy, nhưng tôi kéo ông nằm lại, vuốt ve ngực ông: “Đừng lo chú… cháu sẽ giữ bí mật. Nhưng chú thích chứ? Cháu biết chú thèm cháu lâu rồi.” Ông Thành im lặng, ánh mắt đầy tội lỗi, nhưng cơ thể ông lại phản ứng khi tôi vuốt ve cơ thể ông. Tôi cười khẩy trong lòng – đàn ông lớn tuổi cũng dễ dàng thế thôi.
Ông Thành nhanh chóng cứng lại, chúng tôi tiếp tục hiệp 2. Ông dập mạnh từ phía sau, tay vỗ lên mông tôi, tôi rên rỉ: “Ah… dượng… mạnh nữa… nghĩ đến mẹ cháu đi, nghĩ đến váy cưới của bà ấy…” Ông gầm gừ: “Đừng nhắc nữa… nhưng… chú không dừng được… cháu làm chú hỏng rồi…” Ông đổi tư thế, bế tôi đứng dậy, ép vào tường, dập sâu hơn. Tôi đạt cao trào thứ hai: “Ra đi dượng… xả vào con gái vợ chú đi!” Ông xả hết vào lồn tôi lần nữa, rồi ngã vật xuống trong khoái cảm.
Sáng hôm sau, lễ rước dâu diễn ra linh đình tại căn biệt thự. Quan khách đông đúc, tiếng nhạc đám cưới vang vọng. Ông Thành mặc vest chú rể lịch lãm, đứng cạnh mẹ Nhi đang cười rạng rỡ trong váy cưới trắng tinh khôi. Nhưng đằng sau lớp vỏ bọc đạo mạo ấy, ông mệt mỏi, chột dạ, ánh mắt lén lút tìm kiếm hình bóng của Nhi. Mẹ Nhi ôm ông, thì thầm: “Anh yêu, hôm nay chúng ta chính thức là vợ chồng rồi.” Ông Thành mỉm cười gượng gạo, nhưng trong đầu, hình ảnh đêm qua vẫn ám ảnh – cơ thể trẻ trung của Nhi, sự sai trái khiến ông vừa hối hận vừa khao khát.
Tôi mặc váy phù dâu thanh lịch, cầm bó hoa tiến lên sân khấu. Tôi ôm lấy mẹ, chúc phúc: “Mẹ hạnh phúc nhé, con yêu mẹ.” Rồi quay sang ôm chú rể. Trong khoảnh khắc ôm ông Thành trước hàng trăm quan khách, tôi cố tình cọ nhẹ vòng ngực vào người ông, thì thầm vào tai ông một câu chỉ hai người nghe thấy: “Đêm tân hôn tối nay, nhớ chừa sức cho cháu nữa nhé, Dượng.” Ông Thành cứng người, mặt đỏ bừng, nhưng không dám đẩy ra. Tôi buông tay, cười rạng rỡ như một thiên thần không tì vết, bước xuống sân khấu. Quan khách vỗ tay, khen ngợi cô phù dâu xinh đẹp. Nhưng chỉ tôi biết, trò chơi này đã có thêm một nạn nhân sa lưới.
Tôi đứng từ xa quan sát ông Thành, thấy ông lén nhìn tôi với ánh mắt đầy dục vọng lẫn sợ hãi. Mẹ tôi cười hạnh phúc, không hay biết gì. Khoái cảm đắc thắng lan tỏa khắp cơ thể tôi, tôi đã biến ông ta thành con rối.
Ông Thành và mẹ Nhi cắt bánh cưới, mọi người chúc phúc. Nhưng khi đêm xuống, trong phòng tân hôn, ông Thành sẽ nhớ đến tôi – và ông sẽ tìm cách sang phòng tôi, tôi chắc chắn. Đó là sức mạnh của tôi: thao túng tâm lý, biến những kẻ đạo mạo thành nô lệ dục vọng.