Thú vui thao túng – Update Chương 7 END
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Thú vui thao túng – Update Chương 7 END
Tác Giả: Kaho
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Gái Xinh, Hoàn Thành, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: đụ manh, Khẩu Dâm, khống chế, truyen sex nguoi lon
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 2: Bản Năng Săn Mồi
Chiều muộn ở Sài Gòn, trời bất chợt đổ mưa lâm râm, những hạt nước li ti rơi lộp độp trên mái tôn của tòa nhà giảng đường. Không khí ẩm ướt, se lạnh len lỏi qua các khe cửa sổ, khiến khuôn viên trường vắng tanh, chỉ còn lác đác vài sinh viên vội vã che ô chạy về ký túc xá. Phòng làm việc riêng của Giáo sư Hoàng nằm ở tầng ba, cuối hành lang tối om, cách biệt hẳn với sự ồn ào của thế giới bên ngoài. Căn phòng rộng chừng hai mươi mét vuông, tường sách cao ngất ngưởng chất đầy những cuốn triết học cổ điển, mùi giấy cũ hòa quyện với mùi cà phê đen đắng ngắt từ chiếc cốc sứ trên bàn. Chiếc bàn gỗ sồi bóng loáng, vững chãi như chính con người chủ nhân nó, được kê sát cửa sổ nhìn ra vườn cây um tùm. Ánh đèn vàng ấm áp từ chiếc đèn bàn chiếu sáng, tạo nên không gian tĩnh lặng, tôn nghiêm. Giáo sư Hoàng, 45 tuổi, đang ngồi đó, nhíu mày sau cặp kính cận dày cộm, tay cầm bút đỏ chấm nốt những bài thi giữa kỳ. Ông là biểu tượng của sự thanh liêm: nghiêm khắc với sinh viên, trung thành với vợ con, và chưa từng dính líu đến bất kỳ scandal nào trong suốt hai mươi năm giảng dạy.
Tôi đứng trước cửa phòng, hít một hơi sâu để bình tĩnh. Mưa ngoài trời là may mắn bất ngờ – nó sẽ giúp tôi trông mỏng manh hơn, dễ khơi gợi lòng trắc ẩn hơn. Tôi đã chọn chiếc áo sơ mi trắng mỏng tang, cài nút hờ hững vừa đủ để lộ ra đường viền ren của chiếc áo lót bên trong, kết hợp với chân váy xám ngắn trên đầu gối. Tôi xịt một ít nước mưa lên vai áo, tạo cảm giác ướt át, run rẩy vì lạnh. Mùi nước hoa tôi dùng thoang thoảng, không quá nồng, nhưng đủ để đánh thức bản năng tiềm ẩn. Tôi gõ cửa nhẹ nhàng, giọng run run: “Thưa thầy, em là Yến Nhi, sinh viên lớp Triết học. Em có thể gặp thầy một chút được không ạ?”
Giáo sư Hoàng ngẩng đầu lên, ánh mắt nghiêm nghị quét qua tôi một giây, rồi gật đầu. “Vào đi, em. Nhưng nhanh lên, thầy sắp về.” Ông chỉ vào chiếc ghế đối diện bàn làm việc, giọng đều đều, không chút cảm xúc. Tôi bước vào, đóng cửa lại, cảm nhận không khí ngột ngạt bao trùm. Đây là lãnh địa của ông ta – nơi lý trí và đạo đức ngự trị. Nhưng hôm nay, tôi sẽ biến nó thành chiến trường của dục vọng.
Tôi ngồi xuống, hai tay siết chặt tờ bài thi giữa kỳ bị điểm F, mắt bắt đầu ngân ngấn nước. “Thưa thầy… em… em không biết phải làm sao nữa. Bài thi này… em bị F rồi. Nếu rớt môn này, em sẽ mất học bổng, gia đình em ở quê nghèo lắm, ba mẹ em sẽ thất vọng lắm thầy ơi…” Giọng tôi vỡ òa, nước mắt lăn dài trên má, không phải giả vờ hoàn toàn – tôi biết cách khóc thật sự để tăng tính thuyết phục. Tôi cúi đầu, vai run run, để mái tóc xõa che một bên mặt, trông như một cô gái yếu đuối đang tuyệt vọng.
Giáo sư Hoàng thở dài, đặt bút xuống, khuôn mặt ông lộ vẻ khó xử. Ông là người tốt, thực sự tốt – ông từng giúp đỡ bao sinh viên khó khăn bằng lời khuyên chân thành, chứ không phải bằng cách gian lận. “Em Nhi, thầy hiểu hoàn cảnh của em. Nhưng quy định là quy định. Bài thi của em thiếu chiều sâu phân tích, không đạt yêu cầu. Em nên học lại, cố gắng hơn ở kỳ sau. Thầy có thể hướng dẫn em thêm nếu cần.” Giọng ông cứng rắn, nhưng ánh mắt đã bắt đầu mềm mại hơn khi nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của tôi.
Tôi tiến lại gần hơn, đứng dậy khỏi ghế, bước vòng qua bên bàn ông, giả vờ lau nước mắt. “Thầy ơi, em xin thầy… chỉ lần này thôi. Em hứa sẽ học chăm chỉ hơn. Gia đình em trông chờ vào em lắm… nếu mất học bổng, em phải bỏ học mất.” Tôi “vô tình” vấp chân vào cạnh bàn, ngã nhẹ về phía ông, tay chống lên đùi ông ta. Làn da tôi chạm vào vải quần tây của ông, ấm áp và mềm mại. Tôi ngước lên nhìn ông, đôi mắt ướt át long lanh dưới ánh đèn: “Thầy cứu em với… em sẵn sàng làm bất cứ chuyện gì để bù đắp. Thầy bắt em làm gì cũng được, thầy ơi…”
Trong đầu tôi, mọi thứ đang diễn ra đúng kế hoạch. Tôi cảm nhận được nhịp tim ông ta đập nhanh hơn dưới lớp vải. Ông ta là con mồi hoàn hảo – nghiêm khắc bề ngoài, nhưng bên trong là một người đàn ông đã lâu không được chạm vào sự tươi trẻ. Tôi không cần cởi đồ mời gọi; tôi chỉ cần làm ông ta tự tay phá vỡ bức tường của chính mình.
Giáo sư Hoàng giật mình, đứng bật dậy, đẩy nhẹ tôi ra. “Em… em nói gì vậy? Đây là phòng làm việc, em là sinh viên của thầy! Thầy không thể làm thế được. Em về đi, đừng làm thầy khó xử.” Giọng ông run run, không còn cứng rắn như ban đầu. Ông quay mặt đi, cố tránh nhìn vào rãnh ngực lấp ló sau lớp áo sơ mi ướt của tôi. Nhưng tôi biết, ánh mắt ông đã liếc trộm vài lần. Mùi nước hoa của tôi lan tỏa trong không gian kín, tấn công khứu giác ông. Ông siết chặt tay vào thành bàn, lý trí đang giằng xé: Một bên là đạo đức mấy chục năm, bên kia là dục vọng bị kìm nén bởi cuộc sống hôn nhân nhạt nhẽo và áp lực công việc.
Tôi không lui bước. Tôi tiến sát hơn, tay nhẹ nhàng chạm vào cánh tay ông, giọng thì thầm: “Thầy… thầy đừng đuổi em. Em biết thầy là người tốt, thầy hay giúp sinh viên mà. Chỉ lần này thôi… em sẽ không nói với ai đâu. Thầy xem em như con gái thầy đi, nhưng con gái thầy cần thầy cứu…” Tôi rướn người lên, áp sát cơ thể mình vào ông, để ông cảm nhận sự mềm mại của vòng một qua lớp vải mỏng. Đôi môi tôi chạm nhẹ vào tai ông: “Em hứa sẽ ngoan… thầy muốn em làm gì để chứng minh?”
Giáo sư Hoàng thở dốc, khuôn mặt đỏ bừng. Ông cố đẩy tôi ra lần nữa, nhưng tay ông run rẩy, không còn sức lực. “Không… thầy không thể… thầy có gia đình, có danh dự… em về đi!” Nhưng ánh mắt ông đã dán chặt vào môi tôi, vào đường cong cơ thể tôi. Tôi cảm nhận được sự lung lay – ông ta đang đấu tranh nội tâm dữ dội. Ông là người tốt, chưa từng nghĩ đến việc lợi dụng sinh viên, nhưng thủ đoạn của tôi quá tinh vi: sự kết hợp giữa nước mắt, hoàn cảnh đáng thương, và sự khiêu khích ngầm.
Và rồi, khoảnh khắc quyết định đến. Tôi chủ động áp môi mình vào môi ông, một nụ hôn nhẹ nhàng, vụng về như cô gái lần đầu, nhưng đầy kinh nghiệm để khơi gợi. Giáo sư Hoàng cứng đờ người một giây, rồi đột ngột, ông ôm siết lấy tôi, đáp lại nụ hôn một cách cuồng nhiệt. Lý trí đã sụp đổ. Ông tháo phăng cặp kính vứt xuống bàn, tay run run cởi nút áo sơ mi của tôi. “Em… em làm thầy điên rồi… thầy không thể dừng lại…” Ông thì thầm, giọng nghẹn ngào đầy hối hận nhưng không thể kháng cự.
Cảnh tượng diễn ra nhanh chóng, bạo liệt. Giáo sư Hoàng gạt phăng đống tài liệu, giáo án trên bàn xuống sàn, tiếng giấy rơi lả tả như cơn mưa nhục dục. Ông nhấc bổng tôi lên, đặt tôi ngồi lên chiếc bàn gỗ sồi vững chãi. Tay ông vạch lớp áo sơ mi mỏng, lộ ra chiếc áo lót ren trắng, rồi lao vào ngấu nghiến vòng một của tôi như một kẻ chết đói lâu ngày. “Em đẹp quá… thầy chưa từng… ah…” Ông rên rỉ, miệng ngậm lấy núm vú tôi, tay luồn xuống dưới chân váy, kéo tuột chiếc quần lót. Tôi nằm ngửa trên bàn, chân dang rộng, cảm nhận sự cuồng nhiệt dồn nén của ông. Ông không còn là vị giáo sư đạo mạo; ông là một con thú bị dục vọng nuốt chửng.
Ông cởi thắt lưng, kéo quần xuống, lộ ra phần thân dưới đã cương cứng. Không có dạo đầu lãng mạn – ông đẩy mạnh vào trong tôi, một cú thúc sâu khiến tôi cong người lên vì khoái cảm. “Ah… thầy… chậm thôi…” Tôi giả vờ rên rỉ yếu đuối, nhưng trong đầu, tôi đang cười đắc thắng. Ông dập liên hồi, hông di chuyển nhanh chóng, mạnh mẽ, như để bù đắp cho những năm tháng kìm nén. Tiếng bàn gỗ kêu kẽo kẹt hòa quyện với tiếng thở dốc của ông. “Em khít quá… thầy… thầy xin lỗi… nhưng thầy không dừng được…” Ông thì thầm, giọng đầy tội lỗi, tay bóp chặt lấy mông tôi.
Tôi vòng tay qua cổ ông, ghé sát tai thì thầm những lời sát thương: “Giáo sư Hoàng đạo mạo của trường đây sao? Thầy đụ sinh viên của mình sướng quá phải không? Thầy đâm nát em đi… thầy là thầy giáo giỏi nhất…” Những lời đó khiến ông càng điên cuồng hơn, ông đổi tư thế, kéo tôi ngồi dậy, để tôi quặp chân quanh hông ông, rồi dập từ dưới lên. “Đúng rồi… thầy… thầy hư quá… nhưng em thích…” Tôi rên rỉ, cơ thể tôi run rẩy vì cao trào đầu tiên. Ông gầm gừ: “Em… em là quỷ dữ… thầy biết thầy sai rồi… nhưng… ahhh…” Ông đẩy mạnh hơn, tay bấu vào lưng tôi, để lại những vết đỏ.
Cảnh làm tình kéo dài, gấp gáp vì sợ có người phát hiện. Ông đặt tôi nằm sấp trên bàn, dập từ phía sau, tay kéo tóc tôi nhẹ nhàng. “Sướng không em? Thầy… thầy làm em phê chứ?” Giọng ông giờ đã mất hết vẻ nghiêm nghị, chỉ còn dục vọng thô thiển. Tôi đáp lại: “Thầy khỏe quá… em chịu không nổi… thầy đụ em mãi nhé…” Tôi đạt cao trào thứ hai, cơ thể siết chặt lấy ông. Ông rên lớn: “Thầy sắp… em siết đi… ahhh!” Ông xả hết tinh lực vào trong tôi, cơ thể run rẩy, rồi ngã vật xuống ghế, thở dốc.
Sau cơn cực khoái, Giáo sư Hoàng bừng tỉnh. Ông luống cuống mặc lại quần áo, khuôn mặt tái nhợt vì hối hận. “Trời ơi… thầy đã làm gì thế này? Em… em về đi, thầy xin lỗi… thầy sẽ sửa điểm cho em, nhưng đừng nói với ai…” Giọng ông run run, mắt tránh nhìn tôi. Ông là người tốt, và giờ ông đang tự hành hạ mình vì đã sa ngã.
Tôi thong thả ngồi dậy, cài lại từng chiếc cúc áo sơ mi, sửa lại mái tóc rối bù. Tôi lấy tờ bài thi bị điểm F trên bàn, mỉm cười ngọt ngào nhìn ông: “Bài thi này, thầy sửa lại điểm A giúp em nhé. Thầy là giáo sư giỏi nhất em từng biết đấy.” Tôi hôn nhẹ lên má ông, rồi ung dung bước ra khỏi phòng, bỏ lại đằng sau một bức tượng đài đạo đức đã hoàn toàn vụn vỡ. Mưa ngoài trời vẫn rơi, nhưng trong tôi, một cơn cực khoái tâm lý râm ran khắp cơ thể. Giáo sư Hoàng – con mồi đầu tiên – đã thuộc về bộ sưu tập của tôi.
Tôi đi dọc hành lang vắng vẻ, cảm nhận dư vị chiến thắng. Ông ta đã tự tay phá vỡ hết thảy: danh dự, gia đình, nguyên tắc. Và tôi chưa hề phải cởi đồ mời gọi – ông ta tự làm hết. Đó mới là khoái cảm thực sự.
Giáo sư Hoàng ngồi đó, một mình trong phòng, tay run run nhặt nhạnh đống giấy tờ rơi vãi. Ông nhìn ra cửa sổ, mưa vẫn rơi, và ông biết, cuộc đời mình đã thay đổi mãi mãi. Ông đã gục ngã trước một cô gái đáng tuổi con, và nỗi day dứt sẽ theo ông đến hết đời.
Tôi về đến ký túc xá, tắm rửa sạch sẽ, nằm trên giường nghĩ về ông ta. Ông tốt thật, nghiêm khắc thật, nhưng vẫn chỉ là đàn ông. Và đàn ông thì dễ thao túng. Tôi mỉm cười, ngủ thiếp đi với giấc mơ về những con mồi tiếp theo.