Huấn Luyện Cô Con Gái Nhỏ

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Huấn Luyện Cô Con Gái Nhỏ

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 20/06/2026

Lên cho anh em truyện mới. Truyện này con gái chỉ bắt nạt bố mấy chương đầu thôi nha anh em, mấy chương sau ông bố lật kèo á

Chương 1:

Ánh đèn vàng vọt từ phòng ngủ nhỏ hắt dài ra hành lang tối om, tạo nên những bóng đổ dài ngoằng trên nền gạch lạnh. Linh ngồi khoanh chân trên ghế sofa da, thân hình mảnh mai chỉ cao chưa đầy một mét năm trông như một búp bê sứ sống động. Khuôn mặt babyface với đôi má phúng phính, đôi mắt to tròn vẫn còn vương vẻ ngây thơ đặc trưng của nữ sinh lớp mười hai. Thế nhưng, khóe môi cô khẽ cong lên một nụ cười lạnh tanh, sắc bén đến mức khiến không khí xung quanh dường như cũng đông đặc lại.

Trước mặt cô là màn hình máy tính sáng rực, hiển thị rõ lịch sử duyệt web mà ông Tuấn, người bố cao lớn, từng là trụ cột gia đình, tưởng đã xóa sạch sẽ. Những bức ảnh, những đoạn phim ngắn với chủ đề loạn luân bố con, những hình ảnh đàn ông lực lưỡng quỳ gối như súc vật, bị con gái nhỏ nhắn ra lệnh, hành hạ, chà đạp… tất cả vẫn còn lưu lại những vết tích không thể chối cãi.

Linh cắn nhẹ môi dưới, tim cô đập thình thịch như trống trận. Một dòng máu nóng bỏng lan tỏa khắp cơ thể nhỏ bé, khiến má cô ửng hồng, hơi thở trở nên dồn dập. Cô cảm nhận rõ ràng sự kích động kỳ lạ đang trào dâng, như một con thú dữ vừa được thả ra khỏi lồng.

“Bố… hóa ra bố lại là loại người này sao?” Linh thì thầm, giọng run run nhưng khóe mắt lóe lên tia hung tàn.

Cô lau vội nước mắt giả tạo, giọng nức nở vang vọng khắp nhà: “Bố! Bố ra đây một chút đi!”

Ông Tuấn từ phòng làm việc bước ra, vai áo hơi nhăn nhúm sau một ngày dài mệt mỏi. Thấy con gái ngồi co ro trên sofa, đôi vai nhỏ run rẩy, ông hoảng hốt lao tới, giọng lo lắng: “Linh, sao vậy? Có chuyện gì xảy ra thế?”

Linh ngẩng khuôn mặt ngấn nước, đôi mắt đỏ hoe nhìn bố đầy trách móc. Giọng cô run rẩy, xen lẫn tiếng nức nở: “Con… con thấy hết rồi. Lịch sử trên máy tính của bố. Những thứ bố xem, những thứ bố mơ tưởng… bố muốn làm nô lệ cho chính con gái mình phải không? Bố là đồ biến thái! Nếu bố không nghe lời con, con sẽ gửi tất cả cho bà nội, cho chú út, cho cả hàng xóm xung quanh biết bố là loại người như thế nào!”

Ông Tuấn như bị sét đánh ngang trời, khuôn mặt già dặn tái mét, đôi chân to lớn run rẩy không ngừng. Ông há miệng định chối, nhưng Linh đã xoay màn hình lại, để ông nhìn rõ những từ khóa dâm đãng, những hình ảnh kinh tởm mà ông từng gõ tìm. Máu trong người ông như đông lại, một nỗi sợ hãi tột độ xen lẫn tủi nhục dâng trào.

“Con… con đừng… bố xin con…” Giọng ông khàn đặc, van xin.

Linh chậm rãi đứng dậy. Dù thân hình cô chỉ cao đến ngực bố, nhưng khí thế lạnh lùng toát ra từ đôi mắt khiến ông Tuấn không dám ngẩng đầu. Cô lau nước mắt, giọng đột nhiên chuyển sang lạnh tanh, không còn chút run rẩy nào: “Quỳ xuống.”

Ông Tuấn ngẩn người.  

“Con bảo quỳ xuống!” Linh gằn giọng, đôi mắt long lên tia hung dữ lạ lùng.

Ông Tuấn từ từ quỳ sụp xuống giữa phòng khách, đầu gối chạm sàn nhà lạnh buốt. Linh bước lại gần, đôi giày thể thao trắng vẫn còn vương chút bùn đất từ sân trường. Cô giơ một chân lên, đặt ngay trước mặt bố, giọng ngọt ngào nhưng đầy uy quyền: “Liếm sạch. Đây là hình phạt đầu tiên cho việc bố dám mơ tưởng đến con gái ruột của mình.”

Ông Tuấn run cầm cập, mồ hôi lạnh túa ra. Nỗi sợ bị bại lộ khiến ông cúi đầu xuống, lưỡi chạm vào lớp vải giày bẩn thỉu. Vị đất cát lẫn bụi đường xâm chiếm khoang miệng ông, đắng chát và nhạt nhẽo. Linh nhìn xuống, một cơn khoái lạc kỳ lạ lan tỏa từ bụng dưới lên tận đỉnh đầu, khiến cơ thể nhỏ bé của cô run nhẹ. Cô khẽ cười, đưa bàn tay trắng muốt vuốt ve mái tóc bố.  

“Ngoan lắm… Từ nay bố không còn là bố nữa. Bố sẽ là con chó đực của con. Cởi hết quần áo ra. Nhanh lên!”

Ông Tuấn cởi áo, cởi quần trong nỗi tủi nhục tột độ. Thân thể cao lớn lực lưỡng dần lộ ra dưới ánh đèn vàng vọt, từng đường cơ bắp săn chắc run rẩy vì nhục nhã. Linh liếm môi, đôi mắt sáng rực lên vì hưng phấn. Cô lấy từ trong tủ một chiếc vòng cổ chó bằng da chắc chắn, gắn chuông nhỏ, bước đến đeo chặt vào cổ bố.  

“Reng… reng…” Tiếng chuông vang lên mỗi khi ông cử động, nghe như bản giao hưởng nhục nhã.  

Linh cầm kéo, cắt phăng từng mảnh quần áo còn sót lại, ném vào thùng rác như vứt bỏ một thứ vô dụng.  

“Sau này trong nhà, bố chỉ được bò bằng bốn chân. Không được đứng dậy nếu con chưa cho phép. Gọi con là Chủ nhân. Hiểu chưa, con chó dâm?”

Ông Tuấn cắn chặt răng, giọng khàn khàn đầy uất ức: “Vâng… Chủ nhân…”

Linh cười rạng rỡ, đôi má ửng hồng. Cô ngồi trở lại sofa, dang rộng hai chân nhỏ nhắn, kéo váy đồng phục lên một chút, để lộ đôi đùi trắng trẻo mịn màng.  

“Bò lại đây. Liếm chân con đi. Liếm từ ngón chân lên đùi. Nếu làm tốt, con sẽ không gửi những tấm ảnh đó đi.”

Ông Tuấn bò tới, thân thể cao lớn phải cúi thấp gần sát sàn. Lưỡi ông liếm dọc theo đôi chân trắng trẻo của con gái, vị mặn mồ hôi nhè nhẹ xen lẫn hương xà phòng thoang thoảng khiến ông run rẩy. Linh nhắm mắt tận hưởng, tay siết chặt tóc bố, ép ông ép sát hơn vào da thịt mình.  

“Ngoan thật… Bố đúng là con chó dâm đãng. Con gái nhỏ xíu thế này mà bố cũng thèm thuồng đến mức đó. Từ hôm nay, bố sẽ là nô lệ tình dục của con. Con sẽ huấn luyện bố thành một con chó đực ngoan ngoãn, chỉ biết phục vụ cái lồn nhỏ của con mỗi ngày.”

Tiếng chuông leng keng vang vọng trong không gian phòng khách yên tĩnh. Linh cảm nhận rõ ràng dòng quyền lực nóng bỏng đang chảy xiết trong huyết quản. Cô bé nhỏ nhắn, nhưng từ nay sẽ là nữ hoàng tuyệt đối của người đàn ông to lớn này.

Bí mật đã bị phơi bày.  

Và cơn ác mộng khoái lạc chỉ mới bắt đầu.

Sáng hôm sau, ông Tuấn hoàn toàn mất đi chút kiêu hãnh cuối cùng. Trong ngôi nhà hai tầng yên ắng, ông chỉ còn là một con chó đực khỏa thân, cổ đeo vòng da chắc chắn, chiếc chuông nhỏ leng keng mỗi khi di chuyển bằng bốn chân.

Linh dậy sớm, mặc đồng phục nữ sinh gọn gàng, váy ngắn vừa đủ che đùi. Cô nhìn xuống ông Tuấn đang co ro trong góc, mỉm cười ngọt ngào nhưng đầy hung tàn:  

“Bố ngoan lắm. Hôm nay con đi học, về đến nhà bố phải chờ sẵn ở cửa. Nhớ rõ quy tắc của con chứ?”

Ông Tuấn cúi đầu, giọng khàn khàn: “Vâng… Chủ nhân…”

Cả ngày ông sống trong nỗi sợ hãi xen lẫn kích động lạ lùng, cơ thể không ngừng nóng ran mỗi khi nghĩ đến đôi chân con gái. Đến chiều, khi tiếng chìa khóa vang lên, ông lập tức bò ra cửa, thân thể cao lớn ép sát sàn nhà lạnh.

Linh đẩy cửa bước vào, khuôn mặt babyface ửng hồng vì mệt mỏi sau giờ học. Đôi giày thể thao trắng vẫn dính chút bụi đường. Cô dừng lại, dang nhẹ hai chân, giọng ngọt ngào xen hung dữ:  

“Bò lại đây, con chó dâm của con. Hôm nay chân con mồ hôi nhiều lắm, ngửi đi.”

Ông Tuấn bò sát lại, mũi chạm vào đôi giày. Linh chậm rãi cởi giày, để lộ đôi tất trắng mỏng dính chặt vào bàn chân nhỏ nhắn. Mùi mồ hôi chua nồng sau cả ngày đi học tỏa ra nồng nặc, xâm chiếm khứu giác ông.  

“Ngửi mạnh vào! Hít thật sâu đi, đồ biến thái. Bố mà thèm chân con gái ruột đến mức này sao?” Linh cười khẩy, dùng ngón chân cái ấn mạnh vào mũi ông.

Ông Tuấn hít hà như con vật đói khát, ngực phập phồng. Linh hài lòng, ra lệnh:  

“Cởi tất ra bằng miệng. Dùng răng cắn nhẹ, kéo chậm rãi cho con xem.”

Ông Tuấn há miệng, răng cắn mép tất, kéo từng chút một. Đôi tất tuột ra, lộ bàn chân trắng muốt, ngón chân hơi ửng hồng vì bí bách. Mùi chân nồng hơn, mặn mồ hôi xen lẫn hương da thịt thanh khiết khiến ông choáng váng.

Linh ngồi xuống sofa, dang rộng hai chân, đặt một bàn chân lên mặt ông Tuấn, ép sát vào mũi và miệng: “Bú liếm đi. Liếm sạch sẽ từng ngón chân của con. Bố là con chó liếm chân chuyên nghiệp mà, phải không?”

Ông Tuấn run rẩy nhưng dục vọng và nỗi sợ khiến ông ngậm ngón chân cái vào miệng. Lưỡi quấn quanh, mút mạnh như bú kẹo ngon. Vị mặn chát của mồ hôi lan tỏa, tiếng chụt chụt dâm đãng vang lên. Linh rên khẽ, mắt long lên khoái lạc:  

“Hay lắm… Liếm kẽ giữa các ngón chân con đi. Hút sạch mồ hôi của con. Dùng lưỡi chà mạnh vào lòng bàn chân… A… con gái nhỏ nhắn mà chân lại khiến bố cứng ngắc thế này. Đồ loạn luân bệnh hoạn, bố sinh con ra để bây giờ quỳ liếm chân con gái à? Cặc chó to thế kia lại cứng ngắc chỉ vì mùi chân con, thật đáng thương.”

Ông Tuấn liếm láp điên cuồng, lưỡi trượt dài dọc lòng bàn chân mịn màng, chui sâu vào kẽ ngón, mút rên rỉ. Nước miếng chảy dài xuống cằm ông, bàn chân Linh bóng loáng. Cô cọ xát mạnh lên mặt bố, đè lên mắt, lên môi, tận hưởng cảm giác quyền lực tuyệt đối.  

“Ngửi đi, liếm đi. Toàn bộ mồ hôi và bụi bẩn sau một ngày học của con, bố phải nuốt sạch vào bụng. Bố chỉ xứng là đồ chơi tình dục dưới chân con thôi. Thật là con chó dâm đãng không che giấu nổi.”

Linh đổi chân, bắt ông tiếp tục. Ông Tuấn liếm không ngừng, bệnh hoạn đến mức rên rỉ trong miệng mỗi khi mút mạnh. Cơ thể Linh run lên vì khoái cảm, cô siết tóc bố kéo mạnh, thở dốc: “Đúng rồi… Liếm sâu nữa… Bố đúng là con chó đực thèm chân con gái. Sau này mỗi chiều con về, bố phải chờ sẵn để liếm chân con. Nếu liếm không sạch, con sẽ đá mạnh vào cặc chó của bố đấy.”

Sau hơn mười lăm phút liếm láp say đắm, Linh mới hài lòng rút chân ra. Bàn chân cô giờ bóng nhẫy nước miếng. Cô cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán ông như một phần thưởng hiếm hoi khiến ông Tuấn run rẩy vì xúc động lẫn nhục nhã.  

“Bố làm tốt lắm. Chủ nhân thưởng cho một nụ hôn. Nhớ đấy, chỉ khi phục vụ tốt chân con, bố mới được hưởng những thứ này.”

Ông Tuấn thở hổn hển, mắt đỏ hoe. Linh vuốt ve vòng cổ có chuông, giọng ngọt ngào nhưng đầy nguy hiểm: “Đừng quên, từ nay bố chỉ là nô lệ tình dục chó đực của con. Mỗi chiều con về là phải chờ sẵn ở cửa, sẵn sàng ngửi, cởi và liếm chân con như thế này. Hiểu chưa, con chó dâm?”

“Vâng… Chủ nhân…” Ông Tuấn thì thầm, thân thể run rẩy dưới ánh mắt chiếm hữu của cô con gái nhỏ nhắn.

Linh đứng dậy, cười rạng rỡ. Quyền lực đang ngày càng lớn mạnh trong cơ thể cô. Người đàn ông từng cao lớn kiêu ngạo giờ chỉ còn là con vật dưới chân mình. Cơn huấn luyện bệnh hoạn chỉ mới bắt đầu.

[Truyện đã hoàn thành, hiện đang bán với giá 80k. Anh em mua truyện liên hệ: t.me/cudem578]

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất