Gia Đình Nhỏ – Update Chương 16
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Gia Đình Nhỏ – Update Chương 16
Tác Giả: LL
Danh Mục: Biến Thái, Bú Cu, Lãng mạn, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: Loan.luan
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Lời nói đầu tiên truyện này mình từng dọc mấy năm trước thấy hay, vì tác giả không ra full ra đc vài chương thì drop, nên mình remake lại và sẽ cố ra full, mình sẽ cố tuần ra 2 tập, vì truyện vẫn còn đang viết, vì là tác phẩm remake tên nhân vật sẽ có vài thay đổi.
Chương 1: Đêm Tâm Sự
Năm 2016, Sài Gòn những ngày cuối tháng 8 vẫn còn oi bức dù đã vào thu. Ngôi nhà hai tầng nhỏ xinh ở quận Bình Thạnh vẫn sáng đèn ấm áp như mọi ngày. Gia đình sáu người – bố Nghĩa (47 tuổi), mẹ Dung (45 tuổi), Lộc (17 tuổi), Kiều (16 tuổi), và cặp song sinh Hoàng – Trang (7 tuổi) – vừa ăn tối xong.
Bàn ăn vẫn còn tiếng cười giòn tan. Hoàng và Trang tranh nhau miếng thịt kho cuối cùng, Kiều cười khúc khích trêu hai đứa em “ăn như heo con”, còn Lộc lắc đầu cười, gắp thêm cho em gái một miếng cá. Bố Nghĩa ngồi đầu bàn, vừa ăn vừa kể chuyện vui ở công ty, giọng trầm ấm quen thuộc. Mẹ Dung ngồi bên, mắt nhìn từng đứa con mà lòng thoáng buồn man mác.
Sau bữa tối, hai đứa nhỏ được bố dẫn lên phòng chơi game một lúc trước khi đi ngủ. Lộc và Kiều giúp mẹ dọn bàn, rửa chén. Không khí vẫn bình thường, ấm cúng như bao năm qua.
Khi mọi thứ gọn gàng, Lộc và Kiều lên phòng riêng chuẩn bị cho kỳ học mới. Lộc sắp vào năm cuối cấp ba, còn Kiều lớp 11. Cả hai đều thi đậu vào những trường chuyên ở Hà Nội, nghĩa là chỉ còn hơn một tháng nữa là cả hai sẽ rời Sài Gòn đi học xa nhà.
Đêm khuya, khi hai đứa nhỏ đã ngủ say, bố Nghĩa và mẹ Dung nằm trên giường lớn trong phòng ngủ master. Đèn ngủ vàng dịu chỉ còn sáng le lói. Mẹ Dung nằm nghiêng, đầu tựa vào vai chồng, tay vuốt ve ngực ông một cách vô thức.
“Dung, sao em trầm ngâm cả buổi tối nay?” Bố Nghĩa hỏi khẽ, tay vuốt tóc vợ.
Mẹ Dung thở dài nhẹ, giọng nhỏ: “Anh à… Lộc với Kiều sắp đi học xa rồi. Em lo quá. Chúng nó mới có 17-16 tuổi thôi, ra Hà Nội một mình, xa nhà hàng nghìn cây số… Không biết chúng nó có tự lo cho bản thân được không. Ăn uống, giặt giũ, học hành… Rồi còn chuyện sức khỏe, chuyện bạn bè, chuyện… con gái con trai nữa.”
Bố Nghĩa cười khẽ, kéo vợ sát vào lòng hơn: “Chúng nó lớn rồi mà. Lộc thì chững chạc, Kiều cũng thông minh, biết tự lập. Mình dạy chúng nó từ bé rồi, lo gì.”
Mẹ Dung im lặng một lúc, rồi thì thầm: “Em biết… nhưng lòng em cứ không yên. Đặc biệt là Kiều. Con bé đẹp quá, da trắng, dáng người bắt đầu nở nang… Lên đó chắc nhiều thằng con trai theo đuổi. Còn Lộc thì cao ráo, đẹp trai, chắc cũng có nhiều con gái vây quanh. Em sợ chúng nó… sa vào chuyện tình cảm sớm, hoặc bị ai đó lợi dụng.”
Bà dừng lại, tay siết nhẹ vai chồng. Giọng bà hơi run run: “Hay là… mình giữ chúng nó ở lại Sài Gòn cũng được mà. Hoặc ít nhất là năm nay để chúng nó ở nhà thêm một năm nữa…”
Bố Nghĩa vuốt lưng vợ, tay lùa xuống eo, rồi chậm rãi vuốt ve mông bà qua lớp váy mỏng: “Em nghĩ nhiều quá. Chúng nó đi học là tương lai của chúng nó. Mà anh với em cũng cần thời gian riêng chứ. Hai mươi mấy năm nay lo cho bốn đứa con, giờ chúng nó lớn dần, mình cũng nên sống cho nhau nhiều hơn.”
Mẹ Dung ngẩng đầu nhìn chồng, mắt long lanh trong ánh đèn mờ: “Anh nói vậy… nhưng em vẫn nhớ ngày xưa. Khi Lộc và Kiều còn nhỏ, hai đứa hay ngủ chung giường với mình. Rồi khi Hoàng với Trang ra đời, nhà đông vui lắm… Giờ chỉ còn hơn một tháng là nhà mình vắng đi hai đứa lớn. Em… em không muốn xa chúng nó.”
Bà nói rồi tựa mặt vào ngực chồng, tay vuốt ve bụng dưới của ông một cách vô thức. Bố Nghĩa thở hơi nặng hơn, tay ông luồn vào trong váy vợ, xoa nhẹ đùi trong mềm mại của bà.
“Em lo cho con, nhưng anh thấy em cũng đang… thèm chồng rồi kìa,” ông thì thầm, giọng trầm xuống, mang chút khêu gợi.
Mẹ Dung đỏ mặt, cắn môi: “Anh đừng có chọc em… Nhưng mà thật, mấy hôm nay em hay nghĩ lung tung. Nghĩ về Lộc… con trai mình giờ cao lớn, vai rộng, cơ thể đàn ông rõ ràng. Rồi Kiều… con bé giống em ngày xưa, ngực bắt đầu đầy đặn, eo thon… Em tự hỏi không biết chúng nó có biết chuyện trai gái chưa…”
Bố Nghĩa cười khẽ, tay ông di chuyển sâu hơn, ngón tay chạm vào vùng kín ẩm ướt của vợ: “Em nghĩ vậy à? Hay em đang tưởng tượng gì đó không được nói ra?”
Mẹ Dung rên khẽ, người bà khẽ run khi ngón tay chồng vuốt ve cái lồn: “Đừng… anh đừng hỏi em những chuyện đó… Chỉ là… em yêu gia đình mình quá. Em muốn tất cả chúng ta vẫn gần gũi nhau mãi… Dù chúng nó lớn rồi…”
Không khí trong phòng ngủ dần nóng lên. Bố Nghĩa lật người đè vợ xuống, hôn sâu lên môi bà trong khi tay kéo váy ngủ của bà lên cao.
“Thì mình gần gũi với nhau đi đã,” ông thì thầm. “Còn chuyện của Lộc với Kiều… để từ từ. Nhà mình vẫn còn nhiều thời gian mà.”
Mẹ Dung ôm chặt lấy chồng, nhưng trong đầu bà, những hình ảnh về hai đứa con lớn vẫn lởn vởn – Lộc mạnh mẽ, Kiều mềm mại, và cả gia đình sáu người vẫn quây quần trong ngôi nhà nhỏ này…
Hay lam tác giả
Tiếp tục đi tác giả ơi ❤️❤️❤️❤️
Tiếp đi tác giả ❤️❤️❤️❤️
Mình là trí tìm some ở hcm. Dưới 30t lh: 0934873204
Tiếp đi tác giả ❤️❤️❤️❤️