DỤC VỌNG CẤM KỴ – CHƯƠNG 1
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: DỤC VỌNG CẤM KỴ – CHƯƠNG 1
Tác Giả: Passion
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Cô Giáo, Học Sinh, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 11/07/2026
CHƯƠNG 1
Không khí của Trường THPT Chuyên Nguyễn Trãi vào những phút cuối của tiết học cuối cùng buổi chiều dường như lắng đọng lại bởi lớp bụi phấn li ti và thứ mùi mồ hôi ngột ngạt của những cô cậu học trò đang tuổi dậy thì.
Ánh nắng chiều chiếu xiên qua khung cửa sổ cao rộng, hắt xuống trước bục giảng một dải sáng rực rỡ. Trong dải sáng ấy, những hạt bụi phấn tựa như các nàng tiên nhỏ đang nhảy múa xoay vần.
Cô giáo Mai Thu Huyền đang đứng ngay chính giữa vệt sáng ấy.
Bộ áo dài bằng chất liệu lụa tơ tằm màu xanh nhạt được may đo vô cùng tinh xảo, khéo léo ôm sát và tôn lên vóc dáng với tỷ lệ chuẩn chỉnh của cô, đặc biệt là vòng eo thon gọn đến ngỡ ngàng cùng đường cong vòng một đầy đặn không thể ngó lơ.
Phần cổ áo cao ba phân được cài cẩn thận, nhưng lớp vải lụa mềm mại vẫn bao bọc lấy khuôn ngực căng đầy. Điều này khiến cô mỗi khi quay người viết bảng đều phải cố ý đứng thật thẳng lưng, cố dùng sự nghiêm nghị của một người giáo viên để trung hòa bớt vẻ “gợi tình” thiên phú ấy.
Ngón tay thuôn dài của cô đang chỉ vào sơ đồ cấu trúc tế bào trên màn chiếu, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, mang theo nhịp điệu hoàn toàn làm chủ lớp học: “Vì vậy, ti thể chính là ‘nhà máy năng lượng’ của tế bào. Màng trong của nó gấp nếp tạo thành các mào, làm tăng mạnh diện tích…”
Nốt ruồi lệ màu nâu sẫm nằm ngay dưới đuôi mắt trái, vào khoảnh khắc cô chăm chú giảng bài dường như cũng được nhuộm một lớp hào quang của tri thức, tô điểm thêm nét thâm trầm cho gương mặt thanh tú.
Một lọn tóc mai bướng bỉnh khẽ xõa xuống từ mái tóc vốn được búi gọn gàng không một sợi thừa, lướt qua chiếc cổ trắng ngần của cô, nhưng cô dường như chẳng hề hay biết.
Cộc, cộc, cộc. Viên phấn để lại những nét chữ rõ ràng trên bảng đen.
Trong lớp học vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng ngòi bút sột soạt trên giấy và thỉnh thoảng là tiếng ngáp khẽ cố kìm nén của học sinh.
Thu Huyền theo thói quen đẩy nhẹ gọng kính không viền trên sống mũi. Ánh mắt sau tròng kính sắc sảo quét qua toàn bộ lớp học, mang theo sự nhạy bén đặc trưng của giáo viên, như thể có thể thấu suốt mọi tâm tư nhỏ nhặt của học sinh.
Cảm giác làm chủ này chính là lớp áo giáp trong nghề nghiệp của cô.
Bỗng nhiên——
U u… u u… u u… Reng reng reng——!
Một hồi chuông đột ngột và chói tai vang lên, tựa như một viên đá ném vào mặt nước đang yên ả, ngay lập tức phá tan bầu không khí tĩnh lặng của lớp học. Trên bục giảng, màn hình điện thoại của Thu Huyền nhấp nháy điên cuồng kèm theo tiếng rung bần bật.
Hàng chục ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía cô, tiếng xì xào bàn tán nổi lên ồn ào.
Đôi lông mày của Thu Huyền lập tức nhíu chặt, một tia khó chịu vì bị làm phiền lướt qua đáy mắt.
Theo bản năng, cô định với tay tắt đi thứ âm thanh không đúng lúc này. Thế nhưng, khi ánh mắt chạm vào mấy chữ lạnh băng hiển thị trên màn hình: “Bệnh viện Đa khoa Tỉnh”, trái tim cô bỗng hẫng đi một nhịp, gương mặt trở nên cực kì lo lắng.
Một luồng khí lạnh toát từ lòng bàn chân sọc thẳng lên đến đỉnh đầu.
“Cả lớp xem lại nội dung cô vừa giảng nhé!” Cô nhanh chóng giơ tay ra hiệu, giọng nói vẫn cố duy trì sự bình tĩnh, nhưng tốc độ nói rõ ràng đã nhanh hơn một nhịp, âm cuối mang theo một sự căng thẳng khó lòng nhận ra.
Cô gần như lập tức bắt máy, hơi nghiêng người đi, hạ thấp giọng: “Alo, tôi nghe ạ?” Đằng sau sự lịch sự mang tính nghề nghiệp ấy là một sợi dây cót đang căng như sắp đứt.
Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nữ: “Xin chào, xin hỏi đây có phải là cô Mai Thu Huyền, người nhà của anh Nguyễn Chí Cường không ạ? Đây là khoa cấp cứu của Bệnh viện Đa khoa Tỉnh.”
“Vâng, chính là tôi!” Trái tim Thu Huyền như bị một bàn tay băng giá bóp nghẹt, đột ngột co thắt lại khi nghe thấy từ khoa cấp cứu.
Ngón tay đang siết chặt lấy cạnh điện thoại trong nháy mắt dùng lực đến mức các đốt ngón tay trắng bệch, vẻ mặt hồng hào trước khi đi dạy đã biến mất chỉ còn lại một màu tái nhợt xanh lè bao trùm khuôn mặt.
Nốt ruồi màu nâu sẫm dưới đuôi mắt trái, giữa khoảng da mặt nhợt nhạt thảm hại ấy bỗng trở nên nổi bật một cách lạ thường, tựa như một giọt mực đặc quánh, nặng nề rơi xuống.
“Anh… anh ấy làm sao vậy ạ?” Sự run rẩy trong giọng nói, ngay cả chính cô cũng nghe thấy rõ mồn một.
“Anh Nguyễn Chí Cường vừa gặp tai nạn giao thông, tình hình khá nguy kịch, xin cô lập tức đến bệnh viện một chuyến.”
“Tai nạn giao thông?!” Hai từ này giống như một chiếc dao, đâm mạnh vào màng nhĩ của Thu Huyền.
Giọng cô đột ngột tăng lên, rồi lại cưỡng ép nén xuống, mang theo một sự khản đặc như sắp vỡ vụn: “Có nghiêm trọng lắm không? Hiện tại người nhà tôi thế nào rồi ạ?!”
“Tình hình cụ thể khi cô đến nơi bác sĩ sẽ giải thích chi tiết, xin hãy khẩn trương đến phòng bác sĩ trực ở tầng ba khoa cấp cứu.” Cuộc gọi bị cúp một cách dứt khoát, chỉ còn lại tiếng bíp bíp bận rộn vang lên vô vọng bên tai.
Thu Huyền nắm chặt điện thoại, trong vài giây đồng hồ hoàn toàn mất đi phản ứng. Thế giới xung quanh dường như bị nhấn nút tắt tiếng, mọi thứ trước mắt cô đều nhòe đi, mất hết tiêu cự.
Cô chỉ có thể cảm nhận được tiếng tim đập dồn dập đang nện thình thịch vào lồng ngực, chấn động đến mức màng nhĩ vang lên những tiếng u u.
Bờ môi không tự chủ được mà khẽ run rẩy, nốt ruồi kia dường như đã trở thành điểm hội tụ của tất cả sự hoang mang và bất lực trong cô.
Ngay sau đó, một ý chí mạnh mẽ như dòng điện chạy dọc khắp toàn thân —— cô đột ngột hoàn hồn!
Hít một hơi thật sâu, cô gom vội giáo án và sách vở trên bục giảng vào vòng tay với một tốc độ gần như thô bạo, rồi chộp lấy chiếc điện thoại. Động tác của cô mang theo sự dứt khoát, dồn dập bị thúc ép bởi nỗi sợ hãi nhưng cố tỏ ra bình tĩnh.
Tiếng giày cao gót nện dồn dập xuống mặt sàn vang lên, cô lao ra khỏi lớp học như một cơn gió, ánh mắt nhớn nhác tìm kiếm dọc theo hành lang.
“Thầy Vũ ơi!” Vừa nhìn thấy thầy Vũ dạy lớp bên cạnh, cô gần như lao bờ tới. Giọng cô vừa nhanh vừa gấp, nỗi sợ hãi bị kìm nén bấy lâu như muốn vỡ òa nơi cổ họng: “Làm ơn canh lớp giùm em một chút! Nhà em có việc gấp, em phải đi ngay bây giờ! Cứ để học sinh tự học nhé ạ!”
Thầy Vũ bị gương mặt trắng bệch và ánh mắt hoảng loạn của cô làm cho giật mình: “Cô Huyền? Sắc mặt cô tệ quá, có sao không đấy? Đi mau đi, đi mau đi, ở đây cứ giao cho tôi!”
Thu Huyền gật đầu cảm ơn, quay người chạy vội về phía văn phòng.
Tà áo dài thướt tha tung bay theo từng bước chạy vội vã, lớp vải lụa ôm sát cơ thể càng làm lộ rõ những đường nét phập phồng gấp gáp và dáng người mảnh mai đang căng cứng vì lo âu.
Một ý nghĩ còn cấp bách hơn chiếm trọn lấy não cô —— phải lập tức đi gặp con trai, Gia Bảo!
Cô lao vào văn phòng, chộp lấy chiếc túi xách đặt trên bàn, chân không một chút sẩy nhịp mà phi thẳng ra cửa, hướng thẳng về phía dãy nhà của khối THCS mà chạy tới.
Khu Trung học phổ thông và Trung học cơ sở cách nhau một khoảng sân trường nhỏ. Quãng đường mà ngày thường chỉ mất vài phút đi bộ, lúc này dưới chân cô lại như bị kéo dài ra vô tận.
Ánh hoàng hôn đổ dài bóng hình cô đang ra sức chạy, tiếng giày cao gót nện xuống nền đất vang vọng trong dãy hành lang hun hút trống trải, mang theo một sự kiên quyết bất chấp tất cả.
Cô lao đến cửa sau lớp 9A3, nơi con trai Gia Bảo đang học. Tiết học cuối cùng của buổi chiều là giờ tự học, trong lớp có chút tiếng xì xào bàn tán nho nhỏ.
Thu Huyền hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa lại hơi thở dồn dập của mình, nhưng gương mặt tái mét và nét hoảng hốt trong ánh mắt thì không cách nào che giấu nổi.
Cô giơ tay gõ gõ vào khung cửa, tiếng gõ không lớn nhưng lại mang một sức xuyên thấu không thể ngó lơ.
“Gia Bảo, ra đây với mẹ một chút.”
Lớp học ngay lập tức im phăng phắc, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cửa lớp.
Gia Bảo đang cúi đầu viết gì đó, nghe thấy tiếng gọi liền kinh ngạc ngẩng lên. Thấy mẹ xuất hiện ở cửa lớp với vẻ mặt đầy nét thảng thốt, cậu bé không khỏi ngơ ngác.
Cậu đặt bút xuống, nhanh chân bước ra ngoài dưới những ánh nhìn tò mò của bạn học.
Thu Huyền nắm chặt lấy cánh tay con trai, kéo thẳng cậu bé ra một góc hành lang tương đối yên tĩnh. Lòng bàn tay cô lạnh ngắt, mang theo sự run rẩy nhè nhẹ.
“Bảo à”” Cô nói rất nhanh, giọng ghìm xuống thật thấp nhưng vẫn không giấu nổi sự căng thẳng tột cùng: “Mẹ và nhà trường có việc đột xuất, bây giờ mẹ phải đi ngay, tối nay không đón con được nữa rồi.”
Gia Bảo nhìn gương mặt trắng bệch một cách bất thường và sự hoảng loạn đang cố kìm nén trong mắt mẹ, giọng nói đang tuổi vỡ giọng của cậu thiếu niên mang theo vẻ bất an:
“Mẹ? Sao thế ạ? Có chuyện gì xảy ra vậy mẹ? Bố đâu rồi ạ?”
“Bố… Bố con gặp chút chuyện, bây giờ mẹ phải đi giải quyết.” Tim Thu Huyền như lại bị ai đó bóp mạnh một cái. Cô cố nén dòng cảm xúc đang cuộn trào, nói thật nhanh, giọng điệu gần như là ra lệnh: “Đừng hỏi nhiều thế! Ngoan, tự bắt xe buýt về nhà nhé, con mang theo chìa khóa rồi chứ?”
Gia Bảo theo bản năng sờ sờ vào túi bên hông balo, gật đầu: “Con mang rồi ạ.”
“Trong tủ lạnh có đồ ăn đấy, con tự hâm lại mà ăn. Nhớ tập trung làm bài tập, rồi khóa chặt cửa vào.” Ánh mắt Thu Huyền khóa chặt lấy mắt con trai, như thể muốn khắc từng lời này vào tâm trí cậu bé: “Chú ý an toàn, về đến nhà là phải nhắn tin ngay cho mẹ! Nghe rõ chưa?”
“Mẹ, rốt cuộc là…” Gia Bảo vẫn muốn gặng hỏi, cậu chưa bao giờ thấy mẹ mất bình tĩnh đến nhường này.
“Mau vào học đi!” Thu Huyền ngắt lời cậu, giọng điệu mang theo vẻ nghiêm khắc, thậm chí còn có một chút sắc lẹm mà chính cô cũng không nhận ra.
Cô dùng lực bóp mạnh lấy bả vai con trai, vừa như thể muốn truyền sức mạnh của mình sang cho cậu, lại vừa giống như đang tìm kiếm một chút điểm tựa cho bản thân: “Nhớ kỹ lời mẹ dặn! Mẹ đi đây!”
Chẳng đợi con trai kịp có thêm bất kỳ phản ứng nào, cô đột ngột quay người, gần như là chạy thục mạng xuống cầu thang, lao thẳng về phía cổng trường.
Để lại một mình Gia Bảo đứng ngơ ngác trên hành lang, nhìn theo bóng lưng trông có vẻ vừa mỏng manh vừa kiên quyết của mẹ khuất dần sau góc cua cầu thang. Gương mặt thanh tú của cậu thiếu niên viết đầy sự hoang mang và nỗi bất an ngày một dâng cao.
Cô sợ nếu mình còn nán lại nói thêm dù chỉ một giây, chiếc đập chắn nước mà cô đang cố gồng mình chống đỡ sẽ hoàn toàn vỡ vụn.