Một lần dang dở – Update Chương 10

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Một lần dang dở – Update Chương 10

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 11/07/2026

Hi anh em lại là tôi đây, lâu rồi không trở lại với mọi người. Thấy truyện hay thì để lại một đánh giá một comment để ủng hộ mình nha! Chúc anh em xem truyện vui vẻ!

Chương 1: Nguồn năng lượng của mọi người

Ngọc Quỳnh bước vào tiệm Spa với nụ cười rạng rỡ như mọi ngày. Cô 24 tuổi, nhưng trông trẻ trung và tràn đầy sức sống hơn cả những cô gái mới ra trường. Tóc buộc cao gọn gàng, lộ ra gương mặt trái xoan sáng sủa, đôi mắt to tròn luôn ánh lên vẻ vui vẻ. Dáng người cô thon gọn nhờ tập gym đều đặn, nhưng điểm nhấn khiến ai cũng phải liếc nhìn chính là vòng một nở nang, đầy đặn, cùng bờ mông săn chắc và đôi đùi thon dài. Áo sơ mi trắng vừa vặn ôm lấy đường cong cơ thể, quần âu đen tôn lên đôi chân miên man.

“Morning mọi người! Hôm nay ai cũng xinh tươi hết trơn vậy!” Quỳnh reo lên khi vừa đẩy cửa bước vào khu vực lễ tân. Các nhân viên nữ đang chuẩn bị mở cửa đón khách đều quay lại, nụ cười nở trên môi.

“Chị Quỳnh đến rồi! Em thấy chị là năng lượng tích cực của cả tiệm luôn á!” Một cô nhân viên trẻ tên Lan cười khúc khích.

Quỳnh cười tươi, đi qua quầy bar nhỏ pha cho mình ly cà phê sữa nóng. Cô là quản lý cao nhất ở đây từ khi mới ra trường, nhưng không ai thấy cô kiêu ngạo. Ngược lại, Quỳnh luôn sẵn sàng lắng nghe, động viên nhân viên, thậm chí còn hay kể chuyện vui để mọi người thư giãn giữa ca làm. Đó là lý do tiệm Spa này luôn đông khách và không khí lúc nào cũng thoải mái.

Cả buổi sáng Quỳnh bận rộn với lịch hẹn khách VIP. Cô kiểm tra phòng trị liệu, hướng dẫn nhân viên cách massage mới, rồi ngồi nói chuyện riêng với một khách quen đang gặp stress công việc.

“Chị yên tâm, hôm nay em sẽ chăm sóc chị thật kỹ. Thả lỏng đi, để em xoa bóp cho chị bớt mệt mỏi.” Giọng Quỳnh dịu dàng, bàn tay khéo léo.

Khách hàng là một chị phụ nữ trung niên mỉm cười hài lòng. “Cô Quỳnh này dễ thương quá. Làm ở đây mà như được tiếp thêm năng lượng ấy.”

Quỳnh chỉ cười, nhưng trong lòng cô thoáng chút chua xót. Nguồn năng lượng cho người khác thì cô có thừa, nhưng chính bản thân lại đang thiếu thốn một thứ gì đó rất quan trọng.

Đến chiều, khi tiệm vãn khách, Quỳnh ngồi nghỉ ở phòng quản lý. Cô lấy điện thoại ra xem tin nhắn của Tấn. “Em yêu, anh hôm nay họp muộn một chút. Em về trước nhé, anh sẽ cố gắng về sớm.” Tin nhắn ngắn gọn như mọi ngày.

Quỳnh thở dài nhẹ, ngả người ra ghế. Tấn, chồng cô, người đàn ông cô yêu từ thời đại học. Họ quen nhau trong một môn học chung, Tấn ít nói nhưng luôn ân cần, lắng nghe mọi tâm sự của cô. Bốn năm yêu nhau êm đềm, rồi kết hôn cách đây sáu tháng. Mọi người xung quanh đều khen họ là cặp đôi đẹp, hợp nhau. Tấn là kỹ sư giỏi, thu nhập tốt, tính tình nhẹ nhàng, chiều chuộng vợ hết mực. Thế nhưng…

“Em đang nghĩ gì mà nhìn xa xăm vậy?” Giọng một nhân viên vang lên từ cửa phòng.

Quỳnh giật mình, nhanh chóng nở nụ cười. “À không có gì đâu. Chỉ là hơi mệt chút thôi. Mày về đi, hôm nay chị khóa cửa.”

Khi tiệm đóng cửa, Quỳnh lái xe về nhà. Căn hộ chung cư mà hai vợ chồng đang ở tuy không quá rộng nhưng ấm cúng. Cô thay đồ ở phòng ngủ, mặc chiếc váy ngủ mỏng màu hồng nhạt, cố tình chọn loại ôm sát cơ thể để tôn đường cong. Vòng một đầy đặn của cô căng tròn dưới lớp vải mỏng, đôi chân thon dài lướt nhẹ trên sàn nhà.

Tấn về nhà lúc gần tám giờ tối. Anh cao ráo, đeo kính, vẻ ngoài trông như một chàng trai mọt sách. “Em yêu, anh về rồi.” Giọng anh nhẹ nhàng, mệt mỏi.

Quỳnh chạy ra đón, ôm chầm lấy chồng. “Anh mệt hả? Em nấu canh chua cá sẵn rồi, anh rửa tay đi ăn nhé.”

Bữa tối hai vợ chồng diễn ra ấm cúng. Tấn kể về dự án nghiên cứu mới ở công ty, Quỳnh chia sẻ những chuyện vui ở Spa. Cô cố gắng giữ không khí vui vẻ, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng lại nhìn chồng với chút mong chờ.

Ăn xong, Quỳnh dọn dẹp bếp rồi vào phòng tắm. Cô tắm kỹ, thoa sữa dưỡng cho da mềm mịn, rồi mặc bộ đồ lót gợi cảm mà cô mới mua. Áo ngực ren mỏng ôm lấy bộ ngực nở nang, quần lót hở eo khoe đường cong mông. Nhìn mình trong gương, Quỳnh cắn môi. “Mình không đẹp sao? Hay là anh ấy không còn hứng thú với mình nữa?”

Cô bước ra phòng ngủ. Tấn đang ngồi dựa đầu giường xem tài liệu trên laptop. Quỳnh trèo lên giường, ngồi sát bên chồng, tay vuốt ve ngực anh.

“Anh ơi… hôm nay em nhớ anh lắm.” Giọng cô ngọt ngào, hơi run.

Tấn quay sang, mỉm cười, hôn nhẹ lên trán vợ. “Anh cũng nhớ em. Hôm nay họp hành mệt quá.”

Quỳnh không nản, cô nghiêng người, để bộ ngực chạm vào cánh tay chồng. “Em muốn anh gần em một chút… Lâu rồi mình không…”

Tấn thở dài nhẹ, tay vuốt tóc vợ. “Em yêu, anh mệt thật. Mai anh dậy sớm họp tiếp. Để hôm khác nhé?”

Quỳnh im lặng một lúc, cố nén nỗi thất vọng. “Ừm… anh nghỉ đi.”

Cô nằm xuống, quay lưng về phía chồng. Tấn tắt đèn, ôm cô từ phía sau một lúc rồi thiếp đi vì mệt. Quỳnh nằm mở mắt trong bóng tối. Cơ thể cô nóng ran, dục vọng dâng lên khiến đùi khẽ cọ vào nhau. “Sao lại thế này? Mới cưới có sáu tháng mà…”

Nỗi nhớ về những lần quan hệ trước ùa về. Lần tân hôn, Tấn chỉ làm vài phút rồi ngủ. Hai lần sau đó cũng vậy, nhanh chóng và thiếu lửa. Quỳnh luôn giả vờ thỏa mãn để anh vui, nhưng đêm nào cô cũng phải kìm nén, nằm thủ dâm lặng lẽ.

“Mình yêu anh thật mà… Nhưng sao cơ thể lại thèm khát đến thế?” Quỳnh nghĩ thầm, cắn môi mạnh đến mức đau.

Cô nhớ lại những lần sang nhà chồng chơi trước khi cưới. Phong, anh trai Tấn, luôn là người hài hước, khiến không khí cả nhà vui vẻ. Anh kể chuyện cười, đàn guitar, khiến Quỳnh cười nghiêng ngả. Nhưng cũng có những đêm cô nghe thấy tiếng từ phòng Phong. Tiếng rên của các cô gái, tiếng giường kêu ken két, những lời thô tục dâm đãng vang vọng.

“Aaa… anh Phong… mạnh nữa đi… em chịu không nổi rồi…”

Quỳnh nằm nghe, mặt đỏ bừng, tay vô thức luồn xuống dưới. Cô tưởng tượng nếu là mình được một người đàn ông như Phong chạm vào, được thỏa mãn thật sự. Nhưng rồi cô lại tự trách. “Mình là vợ Tấn, không được nghĩ linh tinh.”

Đêm ấy Quỳnh lại mất ngủ. Cô nhìn chồng đang ngủ say, vuốt nhẹ má anh. “Anh ơi, em yêu anh nhiều lắm. Nhưng em cũng là một người phụ nữ… Em muốn được làm tình như một người vợ thực sự.”

Sáng hôm sau, Quỳnh dậy sớm chuẩn bị bữa sáng. Tấn tỉnh giấc, ôm cô từ phía sau. “Em ngon quá. Cảm ơn em.”

Quỳnh quay lại hôn chồng. “Anh ăn đi. Hôm nay anh có về sớm không?”

“Chắc muộn. Em đừng chờ anh nhé.” Tấn đáp, ăn nhanh rồi đi làm.

Một mình trong nhà, Quỳnh ngồi trên ghế sofa, ôm gối. Cô mở điện thoại xem ảnh cưới. Hình ảnh hai vợ chồng cười hạnh phúc. “Mọi người đều nghĩ mình hạnh phúc. Mà đúng là hạnh phúc thật… chỉ trừ chuyện ấy.”

Buổi chiều Quỳnh đi tập gym như thường lệ. Trong phòng thay đồ, cô cởi áo, nhìn cơ thể mình trong gương. Bộ ngực căng tròn, eo thon, mông cong quyến rũ. Cô vuốt ve chính mình, cảm giác rạo rực lại dâng lên.

“Tại sao Tấn lại không ham mình nhỉ? Mình đã thử đủ cách rồi…” Quỳnh lắc đầu, mặc đồ tập rồi bước ra phòng gym.

Cô tập với cường độ cao, mồ hôi chảy dài trên da. Mỗi lần squat, bờ mông săn chắc lại căng lên. Một số nam khách hàng liếc nhìn, nhưng Quỳnh chỉ cười xã giao. Cô không cần sự chú ý từ người lạ. Cô chỉ muốn chồng mình nhìn mình như một người phụ nữ gợi cảm.

Tối đó Tấn về muộn hơn. Quỳnh đã tắm rửa sạch sẽ, mặc váy ngủ mỏng. Cô rót rượu vang, cố tạo không khí lãng mạn.

“Anh uống chút đi, thư giãn.” Quỳnh đưa ly rượu, ngồi sát chồng trên sofa.

Tấn uống một ngụm, ôm vai vợ. “Em hôm nay đẹp quá.”

Quỳnh mừng thầm, chủ động hôn anh. Nụ hôn kéo dài, cô luồn tay vào áo chồng, vuốt ve ngực anh. Tấn đáp lại, nhưng chỉ một lúc sau anh dừng lại.

“Em yêu, anh xin lỗi. Hôm nay anh thật sự mệt. Để cuối tuần mình bù nhé?”

Quỳnh cố cười. “Ừm, không sao đâu anh.”

Cô quay vào bếp rửa chén, nước mắt lăn dài trên má. “Mình không đòi hỏi nhiều… Chỉ là muốn được gần gũi như vợ chồng bình thường thôi.”

Đêm khuya, khi Tấn ngủ say, Quỳnh nằm thao thức. Cô nhớ lại lần gần nhất hai người quan hệ, chỉ kéo dài chưa đầy năm phút. Tấn xuất sớm, rồi xin lỗi và ngủ. Còn cô thì nằm đó, cơ thể nóng bỏng không nguôi.

“Phong… anh ấy làm các cô gái rên la như vậy là vì sao nhỉ?” Ý nghĩ ấy lại lóe lên trong đầu Quỳnh. Cô cắn môi mạnh, tay luồn xuống dưới chăn. Ngón tay chạm vào chỗ ẩm ướt, cô tưởng tượng một bàn tay mạnh mẽ hơn, một thân thể lực lưỡng hơn đang ôm lấy mình.

“Không được… mình không được nghĩ vậy.” Nhưng tay cô vẫn chuyển động nhanh hơn. Hơi thở dồn dập, Quỳnh cắn gối để không rên ra tiếng. Khoái cảm dâng trào nhưng vẫn thiếu thiếu điều gì đó. Khi lên đỉnh, cô chỉ cảm thấy trống rỗng hơn.

Quỳnh nằm thở hổn hển, nước mắt lăn dài. “Tấn ơi… em yêu anh. Nhưng em không biết mình có thể chịu đựng bao lâu nữa…”

Cô lau nước mắt, quay sang ôm chồng. Tấn vẫn ngủ ngon lành, không hay biết gì. Quỳnh vuốt tóc anh, thì thầm trong lòng.

“Hy vọng mọi thứ sẽ tốt hơn khi anh đi công tác về. Em sẽ cố gắng…”

Nhưng sâu thẳm trong lòng, Quỳnh biết dục vọng của mình đang lớn dần. Và cô không chắc mình có thể kìm nén nó mãi mãi.

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất