Một lần dang dở – Update Chương 10

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Một lần dang dở – Update Chương 10

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 11/07/2026

Chương 2: Người anh trai hoàn hảo

Cuối tuần ấy, Ngọc Quỳnh và Tấn ghé nhà bố mẹ chồng như thường lệ. Quỳnh mặc chiếc váy liền màu kem vừa vặn, tôn lên dáng người thon gọn nhưng vẫn che giấu được phần ngực nở nang. Cô cầm theo hộp bánh flan tự làm, nở nụ cười rạng rỡ khi bước vào nhà.

“Ba mẹ ơi, con và Tấn về nè!” Quỳnh reo lên vui vẻ.

Mẹ chồng chạy ra đón, ôm chầm lấy nàng dâu. “Quỳnh con về rồi! Nhà có con là vui hẳn lên. Để mẹ mang bánh vào bếp.”

Bố chồng cũng cười tươi, gật gù. “Con dâu ngoan quá. Lần nào cũng mua bánh về cho ba mẹ.”

Tấn đứng bên cạnh chỉ mỉm cười, ít nói như mọi khi. Anh kéo vali nhỏ vào nhà, để vợ giao tiếp với bố mẹ. Quỳnh hòa đồng thật sự, cô hỏi thăm sức khỏe bố mẹ, kể chuyện vui ở Spa, khiến không khí cả nhà ấm áp ngay lập tức.

“Quỳnh con kể tiếp đi, hôm nay ở tiệm có khách hài hước gì không?” Mẹ chồng hỏi trong lúc pha trà.

Quỳnh cười khúc khích. “Dạ có chứ mẹ. Hôm qua có chị khách khoảng bốn mươi tuổi, mới ly hôn, cứ khóc òa òa rồi bảo em massage cho chị quên hết. Em nói đùa là chị ơi, em massage chứ không phải xóa ký ức đâu ạ. Chị ấy cười suốt.”

Cả nhà cười ầm lên. Tấn ngồi bên cũng mỉm cười, nắm nhẹ tay vợ. “Em kể chuyện giỏi thật.”

Đang trò chuyện vui vẻ thì cửa chính mở ra. Phong bước vào, tay xách theo túi đồ ăn từ ngoài về. Anh cao ráo, vai rộng, khuôn mặt góc cạnh điển trai, mái tóc vuốt gọn. Vẻ ngoài hoàn toàn trái ngược với em trai.

“Ồ, em dâu xinh đẹp cũng ghé chơi à?” Phong cười lớn, giọng hoạt ngôn. “Hôm nay anh mang gà nướng và bia về đây. Ăn chung cho vui.”

Quỳnh mỉm cười chào. “Anh Phong về rồi. Anh bận rộn quá ha.”

Phong đặt túi xuống, vỗ vai Tấn. “Em trai anh hôm nay cũng nghỉ à? Lâu rồi hai anh em không ngồi uống với nhau.”

Tấn gật đầu. “Ừ, hôm nay nghỉ. Anh ngồi đi.”

Bữa ăn chiều diễn ra rộn ràng. Phong là trung tâm của mọi câu chuyện. Anh kể về chi nhánh oto, những khách hàng khó tính, rồi chuyển sang kể chuyện hài hước thời đi học.

“Thời đó Tấn bị thằng lớp trên bắt nạt, anh phải xông vào đánh cho nó một trận. Sau đó nó không dám động vào em anh nữa.” Phong cười, tay làm động tác đánh võ.

Quỳnh nghe chăm chú, cười nghiêng ngả. “Anh Phong giỏi thật. Em thấy anh toàn tài lẻ, vừa bán hàng giỏi, vừa chơi thể thao, lại hát hay nữa.”

Phong nhướng mày, nhìn Quỳnh. “Em dâu khen anh nghe anh sướng tai quá. Còn Tấn nhà em chỉ biết nghiên cứu với mấy cái máy móc. May mà em chịu được.”

Tấn cười hiền. “Anh nói đúng. Em ấy hòa đồng hơn anh nhiều.”

Quỳnh liếc chồng một cái, rồi quay sang Phong. “Không phải vậy đâu anh. Tấn chăm sóc em rất tốt. Chỉ là anh ấy ít nói thôi.”

Không khí cả nhà vui vẻ. Sau bữa ăn, bố mẹ lên phòng nghỉ. Tấn ngồi xem ti vi với Quỳnh. Phong thì mang đàn guitar ra, gảy vài bản nhẹ nhàng. Giọng anh trầm ấm, lời hát cuốn hút.

Quỳnh ngồi nghe, vô thức gật gù theo nhịp. “Anh hát hay thật. Em nghe mà thấy thư giãn hẳn.”

Phong cười, mắt nhìn Quỳnh một thoáng. “Em thích thì anh hát thêm. Bài này dành cho em dâu nghe cho vui.”

Tấn ngồi bên chỉ im lặng nghe, thỉnh thoảng ôm vai vợ. Anh không ghen tị với anh trai, ngược lại còn rất quý Phong vì anh đã bảo vệ mình từ nhỏ.

Đến tối muộn, Phong nói. “Thôi anh lên phòng đây. Mai anh còn đi gặp khách sớm.”

Anh quay lên lầu. Quỳnh và Tấn cũng chuẩn bị nghỉ lại nhà bố mẹ vì hôm sau còn ở chơi. Phòng ngủ của hai vợ chồng là phòng khách cũ được dọn lại, nằm ngay tầng dưới. Phòng Phong ở tầng trên.

Quỳnh tắm rửa xong, mặc đồ ngủ rồi nằm bên Tấn. Anh hôn vợ nhẹ nhàng nhưng không đi xa hơn. “Ngủ ngon em.”

Tấn thiếp đi nhanh. Quỳnh nằm thao thức một lúc thì cũng buồn ngủ. Nhưng khoảng một giờ sáng, cô giật mình tỉnh giấc vì tiếng động từ trên lầu.

Tiếng giường kêu ken két, kèm theo tiếng rên của một cô gái.

“Aaahh… anh Phong… anh làm em sướng quá…”

Quỳnh đỏ mặt, tim đập mạnh. Cô cố nhắm mắt lại nhưng tiếng động càng lúc càng to. Tiếng da thịt va chạm, tiếng Phong trầm thấp nói những lời thô tục.

“Mày ướt hết rồi. Lồn mày chặt quá, nghiến anh chặt thế này.”

Cô gái rên rỉ dâm đãng. “Anh địt mạnh nữa đi… Em chịu hết nổi… Aaaa… sâu nữa… anh Phong giỏi quá…”

Quỳnh nằm im thin thít, đùi khẽ cọ vào nhau. Cơ thể cô nóng ran lên. Cô liếc sang Tấn đang ngủ say, rồi cắn môi mạnh. Tay cô vô thức luồn xuống dưới chăn, chạm vào chỗ đang ẩm ướt.

Tiếng rên trên lầu càng lúc càng dồn dập. Cô gái gào thét không kiềm chế.

“Em ra rồi… anh ơi… mạnh nữa… aaaaahhh!!!”

Quỳnh nghe rõ từng tiếng. Cô tưởng tượng cảnh Phong đang thúc mạnh, thân hình lực lưỡng đè lên một cô gái. Ngực cô căng tức, núm vú cứng lại. Ngón tay cô di chuyển nhanh hơn, cọ xát mạnh.

“Không được… mình là vợ Tấn…” Nhưng dục vọng đang dâng trào khiến cô không dừng lại. Cô cắn gối, rên khẽ trong cổ họng khi lên đỉnh. Khoái cảm thoáng qua nhưng nhanh chóng để lại khoảng trống lớn.

Trên lầu, tiếng giường vẫn kêu. Phong dường như vẫn chưa dừng lại. “Quay mặt lại, anh địt mày từ phía sau.”

Cô gái rên rỉ cầu xin. “Vâng anh… địt em mạnh đi… em là con đĩ của anh…”

Quỳnh nằm nghe suốt gần một tiếng đồng hồ. Khi tiếng động cuối cùng ngừng lại, cô mới thở dốc, toàn thân mồ hôi. Cô nhìn chồng đang ngủ ngon lành, nước mắt lăn dài.

“Sao anh trai anh ấy lại làm được như vậy? Còn anh… chỉ vài phút là xong.” Quỳnh nghĩ thầm, lòng đầy day dứt.

Sáng hôm sau, Quỳnh dậy sớm hơn thường lệ. Cô xuống bếp giúp mẹ chồng làm bữa sáng. Khuôn mặt cô hơi mệt mỏi nhưng vẫn cố cười vui vẻ.

Phong cũng xuống lầu, vẻ mặt tươi tỉnh. Anh chào mọi người bình thường như không có gì xảy ra. “Sáng nay anh dẫn em ấy về trước. Mọi người ăn sáng vui vẻ nhé.”

Cô gái tối qua cũng xuống, chào mọi người rồi ra về. Quỳnh nhìn theo, lòng đầy tò mò và ghen tị mơ hồ.

Khi chỉ còn hai anh em và Quỳnh, Phong cười hỏi Tấn. “Em trai, vợ chồng mày ổn chứ? Kết hôn cũng sáu tháng rồi.”

Tấn gật đầu. “Ổn anh. Quỳnh chăm sóc anh tốt lắm.”

Phong nhìn Quỳnh một thoáng. “Em dâu giỏi thật. Anh thấy em hòa đồng, vui tính. Tấn nhà anh may mắn lắm.”

Quỳnh cười gượng. “Anh khen em ngại quá. Em chỉ cố gắng thôi.”

Sau bữa sáng, Phong kéo Tấn ra ban công nói chuyện riêng. Quỳnh ngồi một mình trong phòng khách, lòng vẫn còn ám ảnh tiếng rên đêm qua.

“Cái cách anh ấy làm tình… nghe khoái lạc đến thế. Còn mình…” Quỳnh cắn môi, siết chặt tay.

Tấn quay vào, ôm vợ từ phía sau. “Em sao vậy? Trông em hơi mệt.”

Quỳnh quay lại, nở nụ cười. “Không có gì anh. Em ngủ không ngon chút thôi. Anh với anh Phong nói chuyện gì vui không?”

“À, anh ấy kể vài chuyện công việc. Anh ấy bảo anh em mình nên đi du lịch chung dịp nào đó.” Tấn đáp.

Quỳnh gật đầu, nhưng trong lòng lại nghĩ về Phong. Anh là người hoạt ngôn, dễ mến, và rõ ràng rất giỏi trong chuyện chăn gối. Cô tự trách bản thân vì ý nghĩ ấy, nhưng không xóa nổi.

Chiều hôm đó, trước khi về nhà, Quỳnh hỏi Tấn. “Anh ơi, anh Phong hay dẫn bạn gái về nhà vậy hả?”

Tấn cười. “Anh ấy tự do mà. Miễn không tệ nạn là được. Anh cũng quý anh trai lắm. Ngày xưa anh hay bị bắt nạt, anh Phong toàn bênh vực.”

Quỳnh im lặng. “Em biết. Anh ấy tốt với anh thật.”

Trên đường về, Quỳnh ngồi bên ghế phụ, nhìn ra cửa sổ. Cô cố dẹp bỏ những hình ảnh đêm qua, nhưng tiếng rên dâm đãng ấy cứ vang vọng trong đầu.

“Tại sao mình lại rạo rực đến vậy? Mình yêu Tấn mà…” Quỳnh nghĩ thầm, tay siết chặt dây an toàn.

Tối đó về nhà, Quỳnh lại cố gắng một lần nữa. Cô mặc đồ lót gợi cảm, chủ động cởi áo Tấn. Nhưng anh lại lắc đầu.

“Em yêu, anh hôm nay hơi mệt. Mai anh dậy sớm.”

Quỳnh nằm xuống, quay lưng. Nước mắt lặng lẽ rơi. Dục vọng trong cô ngày càng mạnh, và cô biết rõ nguồn gốc của nó phần lớn đến từ những đêm nghe lén Phong.

Cô không ngờ rằng, khoảng cách giữa cô và Phong đang vô tình thu hẹp từng ngày, dù cả hai đều cố giữ khoảng cách như người anh em và em dâu.

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất