Câu Chuyện Về Người Mẹ Nhận Lại Con Ruột Sau 20 Năm Xa Cách
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Câu Chuyện Về Người Mẹ Nhận Lại Con Ruột Sau 20 Năm Xa Cách
Tác Giả: Thích Thụ Thai
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 20/07/2026
Chương 1: Mẹ ruột xuất hiện
Cái nóng oi ả của buổi trưa hè đổ xuống vùng ngoại ô thành phố, len lỏi qua những tán cây rồi đọng lại, hầm hập trong cái garrage sửa xe ô tô của gia đình bà Phượng. Tiếng quạt trần quay cành cạch không đủ xua đi cái nóng rát da rát thịt, chỉ làm hơi ẩm và mùi dầu nhớt thêm quẩn đặc.
Vân Phượng, ở cái tuổi 38, đang đứng dựa lưng vào chiếc cột bê tông, tay cầm chiếc quạt nan phẩy phẩy. Dù đã chạm ngưỡng tứ tuần, nhưng tạo hóa dường như đã quá ưu ái người đàn bà này. Bà không hề mang nét già nua của tuổi tác, ngược lại, Phượng rực rỡ và mặn mà như một trái chín mọng chỉ chờ người tới hái. Bà mặc một bộ đồ bộ bằng lụa satin mỏng dính màu tím nhạt. Mồ hôi rịn ra từ hõm cổ, thấm đẫm tấm lưng, khiến lớp vải lụa dán chặt lấy thân hình đồng hồ cát cực kỳ gợi tình.
Hai bầu vú của bà Phượng to tròn, vĩ đại đến mức lớp vải mỏng manh kia như muốn bục ra sau mỗi nhịp thở dồn dập vì nóng. Chúng nặng nề, lù lù một đống trước ngực, với đôi núm vú dù có lớp áo lót mỏng che chắn vẫn cứ hằn lên rõ mồn một hai nốt tròn cứng ngắc, với chiếc áo đã thấm mồ hôi chúng trở nên hơi trong suốt khiến ai cũng có thể nhìn rõ nội thất bên trong. Mỗi khi bà nhúc nhích, cặp vú bò ấy lại rung rinh, nảy lên phập phồng, tạo nên một sự khiêu khích vô hình đối với bất kỳ gã đàn ông nào nhìn thấy. Phía dưới, vòng mông của bà Phượng mới thật sự là một sự ưu ái về mặt tuổi tác. Nó to, bè ra hai bên, căng tròn đến độ biến bộ đồ mặc nhà thành một chiếc quần bó sát, làm hằn lên đường rãnh và các khe đầy đặn bên dưới lớp vải tím.
“Hưng ơi, làm nốt đi con rồi vào rửa tay mà ăn cơm. Nóng thế này mẹ nuốt không trôi,” Phượng lên tiếng, giọng bà khàn nhẹ, đầy nữ tính và pha chút nũng nịu.
Nghe tiếng mẹ gọi, từ gầm chiếc xe SUV đang sửa dở, Hưng trồi người ra trên tấm ván trượt. Chàng trai 20 tuổi bật dậy, một hơi thở nóng hổi thoát ra từ lồng ngực vạm vỡ. Do tính chất công việc từ bé đã theo bố sửa xe, cơ thể Hưng như được tạc nên từ đá hoa cương. Cậu cởi trần, để lộ những múi cơ bụng rắn rỏi như những thớ gỗ lim. Lớp mồ hôi bóng nhẫy phủ lên làn da bánh mật khiến cậu trông càng thêm nam tính và dũng mãnh. Đôi vai Hưng rộng, cơ ngực dày và nảy nở không kém gì cơ bắp của một vận động viên thể hình.
Chiếc quần short vải dù mà cậu đang mặc bị dầu mỡ lấm lem, nhưng điều đáng chú ý hơn cả chính là sự lù lù, cộm lên của con cặc đang ẩn mình bên trong. Dáng người cao lớn trên 1m80 và gương mặt điển trai, sắc sảo với sống mũi cao khiến Hưng không khác gì một nam thần bước ra từ những thước phim tổng tài.
“Vâng, con dọn đồ đây. Mẹ vào trong trước đi cho mát,” Hưng vừa nói vừa lấy cái khăn vắt trên vai lau quẹt qua những vết dầu trên cánh tay, làm lộ ra những đường gân xanh nổi cuồn cuộn dọc theo bắp tay to tướng.
Phượng nhìn con trai, ánh mắt có chút bối rối. Từ ngày chồng mất, chỉ còn hai mẹ con nương tựa vào nhau, bà thầm tự hào về đứa con trai cực phẩm này, nhưng thâm tâm bà đôi lúc cũng cảm thấy xao động khi nhìn thấy cái khí chất đàn ông hừng hực tỏa ra từ cơ thể Hưng.
Vừa lúc Hưng định bước ra phía cửa cổng để đi mua ít đồ ăn mặn thêm cho bữa trưa thì một âm thanh rè rè từ động cơ xe máy cũ kỹ vọng lại. Một người phụ nữ chạy chiếc Vision đời cũ, màu sơn đã bạc phếch vì nắng gió, từ từ tấp vào cửa garrage. Cô ấy thắng xe lại, chân chống xuống sân, vẻ mặt dường như đang rất do dự.
Hưng dừng bước, đôi mắt sắc lẹm của cậu bắt đầu dò xét người lạ mặt. Đó là một người phụ nữ nhìn qua thì khá giản dị, có thể nói là ăn mặc có phần quê mùa. Cô ấy diện một bộ đồ bà ba màu xanh sẫm, chất vải rẻ tiền nhưng lại sạch sẽ. Thế nhưng, sự giản dị đó không tài nào che lấp được cái vốn quý nhất mà cô sở hữu.
Ngay khi cô ấy bước xuống xe, mắt Hưng đã dán chặt vào đôi gò bồng đảo đang rung chuyển cực mạnh sau lớp vải bà ba mỏng. Chúng to… to một cách kinh khủng. Nếu vú bà Phượng là vú bò mọng sữa, thì đôi vú của người phụ nữ này cũng một chín một mười. Chúng chảy sệ nhẹ, đung đưa tự do theo mỗi bước đi vì dường như cô ấy không thèm mặc áo lót, hoặc nếu có thì cái áo đó cũng chẳng thể kìm kẹp nổi hai khối thịt vĩ đại này. Những bước chân ngập ngừng làm hai trái vú khổng lồ đó lắc trái lắc phải, dập dình nhìn mà phát thèm.
Người phụ nữ tiến về phía Hưng, bàn tay hơi run run xách một chiếc giỏ đan bằng lạt, loại giỏ mà các bà nội trợ ở vùng quê hay dùng. Cô ấy nhìn Hưng, gương mặt có chút sạm nắng nhưng những đường nét lại vô cùng sắc sảo, gợi cảm.
“Nè cậu… cậu có phải là Nguyễn Ngọc Hưng không?” – Cô ấy hỏi, giọng run run, hơi thở gấp gáp phả ra làm cái ngực vốn đã khủng lại càng nhấp nhô dữ dội hơn.
Hưng ngạc nhiên, cậu không nghĩ người phụ nữ trông có vẻ khắc khổ này lại biết tên mình: “Phải… tôi là Hưng. Chị tìm tôi có gì không ạ?”
Người phụ nữ ấy khựng lại, mắt nhìn lom lom vào thân hình bán khỏa thân đầy mồ hôi và đầy mùi đực rựa của Hưng. Ánh mắt cô khẽ hạ xuống, ngập ngừng đáp:
“Thiệt ra… có chuyện này… rất khó nói… tôi là Kim… Tôi có thể vào nhà được không? Chuyện này thật sự rất quan trọng… nó liên quan trực tiếp đến cậu đó!”
Kim nói xong, mắt bà ấy liếc vào bên trong sân nhà, nơi bà Phượng vẫn đang đứng quan sát với ánh mắt nghi ngại. Hai người đàn bà cùng lứa tuổi, cùng sở hữu những cặp vú và vòng mông khủng, vô tình có một màn chạm mặt bằng ánh mắt đầy sự dò xét. Kim thấy Phượng, thấy sự đài các và thân hình nảy nở của người chủ nhà, bà càng thêm phần rụt rè, tay siết chặt lấy chiếc giỏ quê kệch.
Hưng thoáng chút suy nghĩ, rồi gật đầu: “Được rồi, chị vào đi. Chị làm tôi tò mò rồi đấy.”
Hưng bước tới mở rộng cổng, tay cậu khẽ quệt qua vai Kim khi bà bước ngang qua. Cậu thoáng thấy vạt áo bà ba của bà Kim hở ra, lộ ra một phần làn da trắng ở vùng bụng và cái khe vú sâu hoắm, thăm thẳm bên trên.
Bà Phượng lúc này đã bước ra hiên nhà, đôi tay chống vào cái hông nảy nở của mình, hai quả mông tròn trịa của bà căng lên dưới lớp lụa tím: “Ủa Hưng, ai đây con? Người quen của con hả?”
Hưng thở hắt ra, ra hiệu cho Kim đi vào: “Dạ không, chị này tìm con nói có chuyện gấp liên quan đến con. Chị ấy tên Kim.”
Ba người họ bước vào trong phòng khách, một gian phòng rộng với bộ bàn ghế gỗ tròn to lớn. Cái không khí bỗng chốc trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết, không chỉ vì nhiệt độ ngoài trời, mà vì sự hiện diện của hai người đàn bà có thân hình quá đỗi phì nhiêu, xôi thịt trong cùng một không gian chật hẹp.
Kim đặt chiếc giỏ xuống chân, bà ngồi xuống ghế nhưng dường như đôi vú quá nặng khiến bà phải khom người về phía trước, làm chúng tỳ hẳn lên mặt bàn tròn gỗ. Bà Phượng ngồi đối diện, đôi chân trần của bà vắt chéo qua nhau, làm phần đùi trắng muốt lòi ra ngoài, lộ ra sự nảy nở của bắp đùi chín mọng. Phượng rót ba chén trà nhạt, mắt không rời khỏi gương mặt đầy uẩn khúc của Kim.
Hưng kéo ghế ngồi giữa hai người phụ nữ. Từ vị trí này, cậu chỉ cần liếc mắt là thấy được sự tương phản đầy kích thích: Một bên là mẹ mình, bà Phượng với vẻ đẹp sang trọng, bộ đồ lụa thấm mồ hôi lộ rõ cả núm vú và những đường cong thân thuộc. Một bên là Kim, vú bò khủng bố sau lớp áo bà ba cũ kỹ, đôi mắt u sầu nhưng lại ẩn chứa một khát khao thầm kín.
“Thật ra… chuyện này… nếu tôi nói có thể mọi người không tin… nhưng… Hưng là con ruột mà tôi đã tìm suốt nhiều năm!”
Bà Kim vừa dứt lời, bầu không khí bỗng chốc đặc quánh lại. Hưng ngồi chết trân tại chỗ, bàn tay đang cầm chén trà khựng lại giữa không trung. Những khối cơ ngực của cậu giật nhẹ một cái vì kinh ngạc. Năm 18 tuổi, mẹ Phượng đã từng nhẹ nhàng nói với cậu rằng cậu không phải con ruột, cậu là một đứa trẻ được chồng và bà Phượng mua lại từ tay những kẻ buôn ngườ. Nhưng cảm giác đối diện với người phụ nữ tự nhận là mẹ đẻ, người đã mang nặng đẻ đau ra mình, vẫn khiến cậu choáng váng.
Phượng ngồi đối diện, bà nheo đôi mắt sắc sảo của mình lại. Hai bầu vú bò khổng lồ của bà ép chặt lấy cạnh bàn tròn, làm lớp lụa tím hằn rõ cái khe ngực sâu hoắm đang lấm tấm những giọt mồ hôi. Bà lên tiếng, giọng sắc lẹm nhưng không giấu nổi vẻ hoài nghi:
“Cô có gì chứng minh mình là mẹ ruột của thằng bé không? Mà giả sử nếu cô đúng là mẹ ruột của nó thì tại sao cô lại bỏ nó rồi để nó lưu lạc vào tay chúng tôi bao nhiêu năm qua?”
Bà Kim bỗng bưng mặt, những tiếng nấc nhẹ thoát ra từ cổ họng: “Hức… ưm… Thiệt ra tôi cũng đâu có muốn… Hồi đó tôi và bố thằng bé đi trên xe buýt đường dài từ quê lên phố… vì quá mệt mỏi nên chúng tôi ngủ thiếp đi. Có một tên khốn đã nhân lúc đó trộm mất Hưng khi nó còn đỏ hỏn trong bọc vải. Hắn có đồng bọn đón sẵn ở trạm dừng chân, tẩu thoát cực nhanh… Tôi đã chạy theo, gào khóc đến lạc giọng mà chỉ đành trơ mắt nhìn con mình bị chúng bắt đi…”
Bà Kim khóc, đôi vai rung lên bần bật khiến hai trái vú vĩ đại sau lớp áo bà ba cũng nảy lên theo từng nhịp nấc: “Chứ tôi hoàn toàn… hức… đâu có ý vứt bỏ nó chứ! Tôi đã đi tìm nó suốt 20 năm nay…”
Phượng vẫn không mảy may lay động, bà lạnh lùng hỏi: “Bằng chứng đâu? Một câu chuyện đau lòng thì ai cũng kể được.”
Bà Kim ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn vào Hưng rồi lại nhìn Phượng, lắc đầu khổ sở: “Tôi… tôi không có bằng chứng gì cả, tôi chỉ được thám tử mà mình thuê nói rằng con tôi đang ở đây mà thôi
Cậu nhìn người đàn bà trước mặt. Bà Kim có vẻ ngoài lam lũ, đôi tay thô ráp nhưng lại sở hữu những đường cong không hề thua kém mẹ Phượng. Đặc biệt là cặp vú như hai quả tạ cứ chực trào ra khỏi lớp áo mỏng, làm Hưng thấy cổ họng khô khốc.
Cậu quay sang Phượng, rồi quay lại nhìn Kim, giọng trầm xuống: “Bây giờ, tôi sẽ cùng chị… à… cùng bà đi xét nghiệm ADN. Có được không?”
Mắt bà Kim sáng bừng lên, một tia hy vọng và vui mừng lộ rõ trên gương mặt dù còn lem nhem nước mắt. Bà gật đầu lia lịa, đôi vú to đùng dập dình theo nhịp cử động: “Được… được chứ con! Mẹ sẵn sàng… mẹ không sợ gì cả, mẹ biết con là con của mẹ mà!”
Hưng chỉ muốn thử lòng xem người đàn bà này có chột dạ hay không, nhưng nhìn phản ứng mừng rỡ chân thật đó, trong lòng cậu bỗng trào lên một cảm giác kỳ lạ.
Cả ba nhanh chóng đứng dậy. Hưng dắt chiếc xe tay ga ra khỏi garrage. Lúc này cái nắng chiều đã bớt gay gắt nhưng không khí vẫn rất hầm hập. Hưng chở Kim phía sau, còn Phượng chạy một chiếc xe khác bám theo vì bà không muốn để đứa con mình chăm sóc 20 năm rời mắt khỏi tầm nhìn dù chỉ một giây.
Trên chiếc xe chật chội, Hưng cảm nhận được rõ mồng một hai khối thịt khổng lồ của Kim đang ép chặt vào lưng mình. Mỗi khi xe qua chỗ xóc hay Hưng thắng nhẹ, đôi vú bò vĩ đại kia lại dội vào những thớ cơ lưng vạm vỡ của cậu một sự đàn hồi mềm nhũn nhưng cực kỳ nặng nề. Hơi thở của bà Kim nóng hổi phả vào gáy cậu, mang theo mùi của mồ hôi phụ nữ nồng nàn. Cả cơ thể Hưng như phát hỏa, con cặc to tướng trong quần bị ép lại bởi cái tư thế ngồi dâm dục này, nó bắt đầu cứng lên, đội vào cái quần short, nhức nhối không chịu nổi.
Họ đến cơ quan xét nghiệm ADN gần nhất. Trong phòng lấy mẫu, không gian nhỏ hẹp và mùi hóa chất sát trùng làm mọi thứ thêm căng thẳng. Hưng được nhân viên lấy mẫu niêm mạc miệng và máu. Kim cũng thực hiện tương tự. Cậu chọn gói xét nghiệm tiêu chuẩn vì muốn có sự chắc chắn nhất.
Vị bác sĩ đeo kính cận đẩy gọng kính, nói ngắn gọn: “Do là ngày nghỉ và phải chạy mẫu kỹ, nên khoảng 24 giờ tới, tức là ngày mai mới có kết quả nhé.”
Hưng gật đầu, trước khi bước ra khỏi phòng, cậu khẽ ghé tai bác sĩ, giọng quả quyết: “Bác sĩ, tuyệt đối không gửi kết quả cho ai khác, đặc biệt là người phụ nữ đi cùng tôi. Hãy gửi tin nhắn báo cho số của tôi và tôi sẽ đích thân đến lấy.”
Rời khỏi trung tâm xét nghiệm và về đến nhà, mặt trời đã bắt đầu lặn, những vệt nắng đỏ rực như máu đổ xuống đường phố, nhuộm lên cơ thể ba người những mảng màu u ám và đầy ham muốn.
Hưng đậu xe bên ngoài cổng. Bà Kim đứng cạnh chiếc xe của Hưng, vẻ mặt ngại ngùng và có chút lo lắng. Bà ấy liếc nhìn căn nhà của Hưng phía xa, rồi lại nhìn Phượng – người đang đứng khoanh tay, cặp vú bò nảy nở che khuất cả lồng ngực. Kim lên tiếng, giọng nhỏ nhẹ và nài nỉ:
“Con à… Hưng à… Dù mai mới có kết quả… nhưng bây giờ cũng muộn rồi… đường về thành phố xa quá, trời lại sắp tối. Con… con có thể cho mẹ ở nhờ nhà một đêm có được không? Mẹ… mẹ chỉ cần một chỗ ngả lưng là được…”
Bà Phượng nghe thấy liền hừ lạnh một tiếng, cái mông tròn trịa của bà hơi lắc nhẹ khi bà đổi tư thế đứng, làm nổi bật đường khe rãnh bên trong chiếc quần lụa mỏng dính mồ hôi: “Nhà chúng tôi không phải chỗ trọ. Hơn nữa, ai biết được cô có âm mưu gì không?”
Hưng nhìn bà Kim. Qua lớp áo bà ba lấm lem mồ hôi và bụi đường, cậu thấy rõ đôi vú bò của bà ấy đang run rẩy. Kim thực sự trông có vẻ mệt mỏi và túng quẫn. Những nếp gấp trên áo hằn sâu vào những kẽ thịt phì nhiêu ở vùng bụng. Tuy nhiên, cậu biết tính mẹ Phượng, bà rất giữ lãnh thổ và hiện đang vô cùng lo sợ sẽ mất đứa con trai của mình vào tay người phụ nữ xa lạ.
Hưng thò tay vào túi quần, rút ra một xấp tiền polymer, đếm mấy tờ rồi dúi mạnh vào tay bà Kim. Ngón tay cậu vô tình chạm vào lòng bàn tay mềm oặt, ẩm ướt của bà ấy làm một luồng điện xẹt qua xương sống:
“Tôi biết bà từ xa đến cũng mệt. Nhưng nhà tôi không tiện để người lạ ngủ lại qua đêm lúc này. Bà cầm lấy số tiền này, đi tìm cái nhà trọ gần đây mà ở tạm một đêm. Sáng mai có kết quả sớm, tôi sẽ chủ động gọi cho bà.”
Kim nhìn xấp tiền trong tay, rồi lại nhìn gương mặt điển trai và thân hình nam tính đầy quyền lực của Hưng. Ánh mắt bà hiện lên sự thất vọng, nhưng lại lấp lánh một thứ dục vọng cháy bỏng. Bà đưa lưỡi liếm qua làn môi khô khốc, cái đầu vú to lớn đằng sau lớp vải dường như đang cương cứng lại vì hơi ấm từ tay Hưng vẫn còn đọng trên tay bà.
“Mẹ… cảm ơn con. Mẹ hiểu mà… hức… mẹ sẽ đợi con ở nhà trọ ngoài phố kia. Đừng quên gọi cho mẹ nhé.”
Về đến nhà, cả hai bước vào phòng khách. Đèn bật sáng, nhưng sự im lặng mới thật là đáng sợ. Phượng đi vào bếp lấy một chai nước lạnh, bà tu một ngụm, để nước chảy tràn từ khóe môi, lăn xuống cổ, xuống kẽ ngực, thấm ướt một mảng lớn chiếc áo lụa mỏng dính. Lớp vải bây giờ trở nên trong suốt, để lộ ra rõ mồng một quầng vú thâm rộng và cái núm vú to như hạt lạc đang cứng ngắc lên vì lạnh.
Phượng quay lại nhìn Hưng, hơi thở bà có chút gấp gáp, bầu ngực phập phồng lên xuống: “Con… thực sự tin cô ta là mẹ ruột sao Hưng?”
Hưng đứng dựa lưng vào tủ kính, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cặp vú bò đang run rẩy của Phượng, giọng cậu khàn đặc: “Con không biết. Nhưng ADN không nói dối. Nếu cô ấy thực sự là mẹ của con… thì mẹ tính sao?”
Phượng bước tới gần Hưng, cái mông vĩ đại của bà hơi lắc lư. Bà đặt tay lên bờ vai rắn rỏi của cậu, đôi mắt nhìn sâu vào mắt Hưng đầy vẻ khát khao và cả sự chiếm hữu: “Dù kết quả thế nào… thì con vẫn là con của mẹ… 20 năm qua mẹ đã chăm bẵm con… mẹ đã dành tất cả cho con…”
Còn tiếp…..