Kí Sinh Trùng Xúc Tu

Chương 1: Bị xúc tu kí sinh

Mỹ Ngọc là một học sinh cấp ba năm cuối điển hình, hiện đang phải xoay xở giữa mớ hỗn độn của các kỳ thi cuối cấp và kỳ thi đại học sắp tới. Nhưng thế giới của cô sắp sửa rẽ sang một hướng vô cùng kỳ lạ.

Mọi chuyện bắt đầu khi Ngọc phát hiện ra một sinh vật phát sáng kỳ lạ bên dưới một gốc cây ở công viên gần nhà. Con vật ấy chỉ lớn bằng nắm tay, cơ thể mềm như thạch và phát ra ánh sáng màu hồng nhạt theo từng nhịp, giống như là đang hô hấp vậy. Nó không có mắt, không có miệng, mà chỉ có vô số sợi xúc tu mảnh như rễ cây liên tục khẽ cử động khi có người đến gần

Sự tò mò đã chiến thắng. Mỹ Ngọc liền dùng khăn giấy gắp nó lên rồi đặt nó trong một chiếc hộp nhựa, nghĩ rằng có lẽ mình vừa tìm thấy một loài sinh vật hiếm chưa từng được ghi nhận. Ngọc vui vẻ mang nó về nhà mà không hề hay biết hậu quả gì sẽ xảy ra.

Đêm hôm đó, trong phòng ngủ của Ngọc, con sinh vật ấy dễ dàng thoát khỏi cái hộp nhựa và chậm chạp tiến về phía giường nàng. Với tư thế ngủ để lộ phần bụng của mình, con sinh vật ấy từ từ tiếp cận cơ thể của Ngọc rồi gieo những sợi xúc tu trên người nó thẳng vào lỗ rốn của nàng. Sau khi mọi sợi xúc tu đã đi vào bên trong bụng cô bé nữ sinh ấy để bắt đầu quá trình làm tổ kí sinh, thì cái thân ban đầu của sinh vật đó dần tan rã, để rồi bị cái quạt thổi đi mất ra ngoài cửa sổ không còn chút dấu vết.

Sau một vài tiếng, Mỹ Ngọc chợt tỉnh giấc bởi một cảm giác kì lạ ở trên bụng. Nó vừa nhột lại vừa thốn như có cái gì đang cử động bên trong lỗ rốn nàng vậy. Sau khi mở chiếc đèn ngủ lên, Ngọc phát hiện có những chiếc xúc tu mỏng và óng ánh màu hồng quái lạ đang nhô ra từ rốn cô, uốn éo và nhảy múa. Ngọc định hét lên, nhưng bỗng nhiên, các xúc tu ấy liền phản ứng, tạo ra một luồng khoái cảm ngay lập tức dập tắt tiếng kêu của cô. Cơn cực khoái này quá mãnh liệt, quá mới lạ khiến não Ngọc quá tải và làm nàng bất tỉnh đến tận sáng hôm sau.

Trong thời gian đó, đám xúc tu bắt đầu phát triển rồi dài ra khắp cơ thể Mỹ Ngọc, vươn tới mọi cơ quan bên trong, chính thức sử dụng nàng làm vật chủ. Một vài chiếc xúc tu lần mò xuống dưới âm đạo của Ngọc mà hấp thụ dâm thủy của nàng sau màn cực khoái vừa nãy, như thể đó là một thứ tiên dược hồi phục năng lượng cho đám xúc tu này vậy.

Sáng hôm sau, Mỹ Ngọc vội vã đến trường, cố giấu đám xúc tu ấy bên dưới dải băng gạc cá nhân để rồi mặc áo dài bên trên. Ngọc cố gắng không chạm vào lỗ rốn mình, vì mỗi lần ngón tay Ngọc đưa lại gần là một làn sóng khoái cảm lan rộng từ bụng nàng, khiến nàng phải chết lên chết xuống vì sướng.

Ngọc ngồi trong lớp, tâm trí rối bời với những lo lắng và hoang mang. Cứ tầm nửa giờ một lần, y như một cái đồng hồ báo thức, các xúc tu lại kích hoạt, truyền những luồng điện đê mê khắp cơ thể cô. Cô cắn chặt môi để kìm nén những tiếng rên rỉ phát ra từ miệng mình. Hai mắt nàng ngấn lệ trước cường độ dữ dội của cảm giác ấy.

Quần lót nàng ướt đẫm, nhưng may mắn là Ngọc luôn mang theo băng vệ sinh đề phòng nên mới không bị thấm qua lớp áo dài bó sát của nàng.

Trong giờ toán, giọng đều đều của cô giáo bị ngắt quãng bởi tiếng hít thở gấp gáp của Mỹ Ngọc. Cô bám chặt lấy mặt bàn, các đốt ngón tay trắng bệch. Khi các xúc tu cử động, nó lại giáng thêm một cơn cực khoái nữa xuyên khắp người nàng. Ngọc cố nặn ra một nụ cười gượng gạo khi bạn bè cùng lớp liếc nhìn qua chỗ mình, tự hỏi không biết hôm nay Ngọc bị làm sao.

Đến lúc ăn trưa thì quả là một cực hình. Đám xúc tu cứ co bóp rồi khiến nàng đứng ngồi không yên, như thể nó biết nó sắp được hấp thụ dinh dưỡng từ bữa trưa của nàng vậy. Ngồi đối diện với cô bạn thân Phương Thảo, Mỹ Ngọc cố tỏ ra bình thường, nhưng mặt cô đỏ bừng và hơi thở thì hổn hển.

“Cậu có sao không, Ngọc?” Thảo lo lắng hỏi. Ngọc chỉ gật đầu, sợ không dám cất lời.

Khi một ngày dài dần trôi qua, ý chí của Mỹ Ngọc bị thử thách đến giới hạn. Trong nhà vệ sinh nữ, cô chốt cửa một buồng lại, trong lúc cơ thể cứ run lên vì khoái cảm không ngớt. Đến khi ổn định lại rồi thì Ngọc mới bước ra ngoài. Nàng bám chặt lấy bồn rửa tay nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong gương. Ngọc thấy sự pha trộn giữa đê mê và dâm đãng trên khuôn mặt mình.

Renggg. Thế là tiếng chuông tan học cũng vang lên. Mỹ Ngọc liền vội vã chạy về nhà, không kịp chào cô bạn thân của mình. Ngay khi vào trong, cô trút bỏ quần áo và nhìn cơ thể trần trụi của mình. Đám xúc tu ở ngay rốn của Ngọc đã lớn gấp đôi gấp ba ngày hôm qua. Nàng có thể thấy những đường hằn của xúc tu chạy khắp nơi trên cơ thể mình.

Những chiếc xúc tu đang co bóp nhẹ nhàng, gần như có sức thôi miên lấy Ngọc vậy. Lần này Ngọc bạo dạn chạm vào chúng, không phải vì muốn kéo chúng ra, mà để tìm hiểu xem những chiếc xúc tu này là thứ gì. Ngạc nhiên thay, chúng quấn lấy những ngón tay Ngọc, đồng thời truyền một luồng khoái cảm chạy dọc cánh tay.

Cả buổi tối hôm đó, Ngọc không có tâm trí đâu mà làm việc khác. Nàng nằm trên giường, cơ thể nhức nhối và râm ran trước những cơn khoái lạc của bọn xúc tu này. Cô biết mình phải tìm cách kiểm soát những chiếc xúc tu ký sinh này trước khi quá trễ. Một khi chúng trưởng thành, ai mà biết liệu chúng có thể làm những gì với cơ thể Ngọc.

Nói vậy chứ hiện tại, cô chỉ có thể đầu hàng trước những cơn sóng đê mê không dứt đang bủa vây lấy mình, cố gắng giấu kín niềm khoái lạc bí mật này khỏi thế giới bên ngoài.

4 4 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất