Tống tình em vợ

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Tống tình em vợ

Ngày Cập Nhật : 21/07/2026

Chiều hoàng hôn tháng Sáu buông xuống làng quê một màu cam đỏ dịu dàng, nhuộm hồng những mái ngói cũ kỹ và hàng tre ven sông. Không khí oi bức dần dịu lại, thay vào đó là chút gió heo may thoảng qua mang theo mùi lúa chín và khói bếp từ những ngôi nhà xa xa. Khả Như ngồi trên chiếc ghế tre ngoài hiên nhà mình, tay cầm chiếc quạt nan phe phẩy nhẹ nhàng. Cô 24 tuổi, thân hình cân đối với vòng ngực săn chắc, eo thon và đôi chân dài thẳng tắp. Mái tóc dài đen nhánh buộc đuôi gà cao, gương mặt xinh đẹp với đôi mắt to tròn luôn ánh lên vẻ mạnh mẽ, quyết liệt.

Khả Như là cô út trong gia đình ba chị em. Chị cả Thanh Trà, 28 tuổi, dịu dàng và chu đáo, vừa mang thai được ba tháng. Chị Hai Hải My, 26 tuổi, tính tình trầm lắng, sống ở huyện bên với chồng. Ba chị em đều đã có gia đình nhưng chưa ai có con. Cuộc sống của họ ở làng quê này vốn êm đềm, không ồn ào. Khả Như kết hôn với anh Huy được hai năm. Anh là người hiền lành, ít nói, làm công nhân xây dựng. Mỗi tối về nhà điều làm cô thấy hạnh phúc nhất, là cái ôm cô từ phía sau và những lời yêu thương vụng về của anh khiến Khả Như cảm thấy vô cùng ấm áp. Cô yêu anh, yêu cái cách anh kiên nhẫn với tính nóng của mình, và cả hai đang mong chờ một đứa con trong tương lai gần.

Tối hôm ấy, Khả Như sang nhà chị Thanh Trà như thường lệ. Chị đang ngồi ngoài hiên, tay khẽ vuốt ve bụng hơi nhô, nụ cười rạng rỡ khi thấy em gái.

“Như sang rồi à? Chị đang định gọi em sang lấy ít quần áo và đồ dùng gửi lên thành phố. Chị phải lên dưỡng thai gần bệnh viện cho tiện khám. Anh Dũng ở lại nhà lo việc đồng áng .”

Khả Như ngồi xuống bên chị, đặt tay nhẹ lên bụng chị Thanh Trà. Cô cảm nhận được chút ấm áp từ đứa cháu chưa chào đời, lòng chợt dâng lên một nỗi yêu thương xen lẫn lo lắng sâu lắng. “Chị yên tâm đi. Em sẽ lo hết. Anh Dũng… anh ấy vẫn chăm chị tốt chứ?”

Chị Thanh Trà mỉm cười hạnh phúc, giọng nhẹ nhàng: “Anh ấy bận nhưng vẫn quan tâm chị lắm. Hôm nào cũng hỏi han con cái.”

Khả Như gật đầu, mỉm cười gượng. Trong lòng cô lúc này là sự bình yên xen lẫn trách nhiệm với gia đình. Cô tự hào vì ba chị em luôn gắn bó, vì chị Thanh Trà là người dịu dàng nhất nhà, xứng đáng được hạnh phúc. Cô giúp chị dọn dẹp nhà cửa, giặt giũ vài bộ quần áo bầu. Khi chị Thanh Trà nghỉ ngơi, Khả Như ngồi một mình trong phòng khách, ánh mắt vô định nhìn ra khoảng sân ngập trong hoàng hôn.

Cô nghĩ về cuộc sống của mình – về anh Huy hiền lành, về những đêm nằm bên chồng và những kế hoạch tương lai. Cô nghĩ về chị Thanh Trà đang mang thai, về trách nhiệm của người em út phải chăm  sóc cho chị.

Vài ngày sau, Khả Như lên huyện chơi với nhóm bạn cũ. Buổi chiều ấy trời vẫn oi bức, nhưng khi mặt trời dần ngả về tây, ánh hoàng hôn lại phủ một lớp màu cam đỏ dịu dàng lên những con phố đông đúc. Sau khi chia tay bạn bè ở quán cà phê quen thuộc, Khả Như đi bộ một quãng để hít thở không khí trước khi về nhà. Cô mặc chiếc áo blouse trắng mỏng nhẹ, quần jeans ôm sát tôn lên đôi chân dài, mái tóc đuôi gà vẫn gọn gàng như mọi khi. Trong lòng cô lúc này chỉ toàn những suy nghĩ vui vẻ khi được gặp lại bạn cũ sau bao ngày xa cách cùng những suy nghĩ về việc chị gái sắp lên thành phố: mai sẽ phải sang nhà chị sớm phụ chị soạn đồ gửi lên thành phố, chị đang mang thai mệt mỏi nên mình phải cố gắng chăm chút hơn.

Rồi mọi thứ xảy ra chỉ trong một khoảnh khắc.

Ngay trước cửa một khách sạn trung cấp trên con phố đông người, Khả Như khựng lại. Ánh mắt cô dán chặt vào người đàn ông cao to, vai rộng đang đứng cách đó không xa. Đó là anh Dũng – chồng chị Thanh Trà. Anh mặc áo sơ mi tay ngắn, cơ bắp cuồn cuộn vẫn rõ dưới lớp vải, tay đang ôm vai một cô gái trẻ khoảng hai mươi lăm tuổi. Cô gái trang điểm lòe loẹt, váy ngắn cũn cỡn, cười khúc khích và dựa sát vào anh. Dũng cúi xuống, hôn nhẹ lên má cô ta, tay vuốt ve hông một cách thân mật trước khi cả hai bước vào sảnh khách sạn.

Khả Như đứng chết trân giữa dòng người. Tim cô đập thình thịch như muốn vỡ tung. Máu dồn lên mặt, tay cô siết chặt quai túi đến trắng khớp. “Không thể nào… Anh Dũng? Chồng chị Trà? Chị đang mang thai con anh ta mà…” – suy nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu cô là sự phủ nhận, nhưng hình ảnh vừa rồi quá rõ ràng.

Cô lùi lại một bước, núp sau gốc cây ven đường, tay run run lấy điện thoại ra. Bản năng mách bảo cô phải ghi lại. Khả Như quay phim bằng tay hơi run, zoom vào hai người họ ôm ấp nhau cười nói, bước vào thang máy. Tiếng cười của Dũng vang vọng trong tai cô – cái tiếng cười mà chị Thanh Trà từng bảo là “vui tính và dịu dàng ”. Giờ đây nó chỉ khiến Khả Như thấy ghê tởm.

Khi hai người biến mất sau cánh cửa thang máy, Khả Như mới ngồi thụp xuống ghế đá bên lề đường. Nước mắt cô trào ra không kìm được. Không phải khóc vì đau lòng cho bản thân, mà là nỗi đau thay cho chị gái– người chị dịu dàng, đang mang thai , đang mơ về một gia đình trọn vẹn. “Chị sẽ ra sao nếu biết? Chị có thể sảy thai vì shock không? Đứa cháu chưa chào đời sẽ không có cha? Mà anh Dũng… đồ phản bội, đồ chó đẻ! Anh là người đã có vợ, vợ lại còn đang mang thai mà lại đi ngoại tình với một người khác bỏ mặc chị ở nhà người chồng mà chị tin tưởng vô điều kiện lại đi làm chuyện bẩn thỉu này!”

Khả Như ngồi đó rất lâu, hoàng hôn dần tắt, đèn đường bắt đầu sáng lên. Trong đầu cô là hàng loạt suy nghĩ hỗn loạn nhưng sâu lắng. Cô ghét Dũng đến tận xương tủy – ghét cái cách anh ta giả vờ quan tâm chị gái mình, sau lưng lại vui vẻ cùng người con gái khác. Cô tự hỏi mình nên làm gì: nói thẳng với chị ngay? Hay giữ lại đoạn clip làm bằng chứng? Nếu nói ngay, chị đang mang thai, sức khỏe yếu, biết đâu sẽ nguy hiểm. Nhưng nếu giấu, Khả Như lại thấy day dứt như chính mình đang đồng lõa.

“Mình  phải bảo vệ chị. Phải chờ dịp thích hợp để chất vấn thẳng anh ta. Không thể để chị bị phản bội mà không hay biết.” – Khả Như lau nước mắt, cắn chặt môi . Cô đứng dậy, bước đi trong màn đêm vừa buông, lòng đầy căm phẫn và quyết tâm. Trên đường về quê, cô không nói gì với anh Huy. Cô nằm bên chồng mà lòng nặng trĩu, suy nghĩ miên man về gia đình, về chị gái ngây thơ của mình.

Từ hôm đó thái độ của cô với anh rể khác hẳn. Khi sang nhà chị gái cô vẫn cười nói với chị, giúp đỡ việc nhà, không hề nhắc đến việc hôm đó nhưng ánh mắt cô khi vô tình nhắc đến anh Dũng đã trở nên lạnh lùng và sắc bén hơn lời lẽ cay độc lộ rõ sự khinh bỉ trong từng lời nói. Cô đang chờ đợi – chờ một cơ hội để đối chất.

Một tuần sau ngày định mệnh ấy chị gái của cô cũng đã lên thành phố được hai hôm

Sáng hôm ấy, điện thoại Khả Như reo. Giọng chị Thanh Trà từ đầu dây bên kia vang lên nhẹ nhàng nhưng có chút mệt mỏi vì thai kỳ:

“Như ơi, em sang nhà chị lấy ít quần áo bầu với đồ dùng gửi lên thành phố giúp chị nhé. Chị ở đây một mình nên chưa tiện về. Anh Dũng hôm nay ở nhà, em cứ sang lấy thoải mái.”

Khả Như im lặng một giây, tim đập mạnh. Cơ hội đã đến. Cô trả lời bình thường: “Dạ em sang ngay chị.” Cô chọn mặc áo blouse trắng mỏng ôm sát vòng ngực C-cup đầy đặn, quần jeans bó sát tôn lên eo thon, mông tròn quyến rũ và đôi chân dài thẳng tắp. Mái tóc đuôi gà cao, cô lái xe máy sang nhà chị Thanh Trà. Trên đường đi, lòng cô hỗn loạn. Căm phẫn sôi sục, nhưng cũng đầy lo lắng. “Hôm nay mình phải nói rõ với anh ta. Phải làm cho anh ta biết sợ.”

Khi bước vào căn nhà quen thuộc, không khí im ắng. Anh Dũng đang ngồi trong phòng khách, chỉ mặc mỗi cái quần đùi mỏng, thân trên để trần lộ ra bộ ngực rộng và những múi cơ săn chắc bóng mồ hôi. Anh ta ngẩng đầu nhìn Khả Như, ánh mắt lập tức tối sầm lại vì dục vọng.

Nhìn Em vợ trong bộ đồ bó sát thế này làm đầu anh ta liên tưởng đến những hình ảnh đồi bại, bầu ngực căng cứng, cặp mông cong cong, đôi chân dài miên man. Đụ nó chắc sướng lắm…” – Dũng nghĩ thầm, con cặc trong quần đùi khẽ giật giật. Anh ta liếc từ đôi ngực phập phồng theo nhịp thở, xuống eo thon nhỏ, rồi dừng lại ở phần đùi săn chắc lộ ra dưới quần jeans bó. Không kìm được mà thốt lên những lời đê tiện. Những lời nói mà trước đây khi chị ở nhà cô chưa bao giờ nghe thấy:

“Ối giời ơi, em út hôm nay sexy quá. Nhìn bộ ngực căng đầy như muốn bung nút áo ra kìa . Sang chơi hay sang quyến rũ anh đây?” Dũng nói, giọng trêu ghẹo tự nhiên nhưng đầy dâm đãng, miệng cười đểu.

Khả Như cau mày, giọng lạnh tanh: “Anh đừng có nói bậy. Em sang lấy đồ cho chị Trà. Em có chuyện muốn nói với anh.”

Dũng đứng dậy tiến lại gần hơn, mắt vẫn dán chặt vào thân hình quyến rũ của Khả Như: “Chuyện gì? Anh đang nghĩ em mặc đồ thế này là cố tình cho anh ngắm chứ gì. Nhìn mông em cong cong, eo nhỏ xíu, anh chỉ muốn…”

Khả Như không nhịn được nữa. Cô rút điện thoại ra, mở đoạn clip và đưa thẳng cho Dũng xem. Giọng cô run run vì giận dữ: “Anh nhìn đi! Anh dẫn con đĩ vào khách sạn, ôm hôn vuốt ve trước mặt em. Chị Trà đang mang thai ba tháng, anh lại đi làm chuyện này? Đồ phản bội! Đồ chó đẻ! Đồ đồi bại!”

Khuôn mặt Dũng thoáng biến sắc, nhưng rồi anh ta cười lớn, giọng đầy thách thức: “Mày dám quay anh? Con nhỏ hỗn láo! Đưa đây!”

Anh ta giật phăng điện thoại của Khả Như vứt ra sofa. Khả Như giãy giụa, nhưng Dũng túm chặt cổ tay cô, kéo mạnh vào phòng ngủ và đóng sầm cửa lại.

“Buông ra! Đồ khốn kiếp!” Khả Như hét lên, tay đấm thùm thụp vào ngực anh. Nước mắt cô trào ra vì kinh hoàng và căm phẫncô không ngờ anh ta dám động tay động chân với mình. Cô nghĩ đến chị Thanh Trà, đến đứa cháu, đến anh Huy – tất cả khiến cô càng thêm tuyệt vọng.

Dũng không nói nhiều. Anh ta túm chặt hai cổ tay Khả Như, dùng sức mạnh đàn ông đè cô ngã mạnh xuống giường. Khả Như giãy giụa điên cuồng, chân đạp loạn xạ nhưng vô ích. Dũng ngồi đè lên bụng cô, dùng hai đầu gối kẹp chặt hông cô xuống, khiến cô gần như bất lực hoàn toàn.

“Đừng… Buông tay ra! Đồ khốn kiếp!” Khả Như hét lên, nước mắt giàn giụa, cơ thể run rẩy vì kinh hoàng.

Dũng cười dâm đãng, hai tay xé toạc chiếc áo blouse trắng mỏng. Nút áo văng tung tóe khắp sàn. Anh ta lột phăng luôn chiếc áo ngực ren trắng, để lộ bộ ngực đầy đặn trắng hồng của Khả Như. Hai bầu vú căng mọng rung rẩy theo nhịp thở hoảng loạn. Dũng liếm môi, mắt sáng lên:

“Địt mẹ… Ngực em ngon quá, to tròn, núm vú hồng hào thế này…”

Anh ta dùng hai bàn tay thô ráp sờ soạn khắp cơ thể Khả Như. Tay trái bóp mạnh hai bầu vú, tay phải vuốt ve từ cổ xuống bụng, rồi luồn xuống đùi trong. Khả Như giãy giụa, cố khép chân nhưng Dũng dùng lực mạnh tách rộng hai chân cô ra. Anh ta dí bàn tay thô bạo vào giữa hai đùi, ngón tay thô ráp ấn mạnh vào cái lồn đang khô rát vì sợ hãi.

“Aaaahhh! Đau! Rút tay ra!” Khả Như hét lên đau đớn tột cùng. Cái lồn khô khốc của cô bị ngón tay Dũng đút mạnh vào, móc ngoáy thô bạo. Cơn đau rát bỏng lan tỏa khắp bụng dưới, nước mắt cô rơi lã chã. Cô cố gắng co rút cơ bụng, chống cự quyết liệt bằng cách cào cấu tay và ngực Dũng.

Dũng nổi cáu, anh ta giơ tay tát mạnh một cái vào mặt Khả Như. Má cô đỏ ửng, đầu ong ong.

“Mày nằm im cho tao sờ!” Dũng gầm lên. Anh ta bóp mạnh hai bầu vú thô bạo, rồi dùng hai ngón tay kéo mạnh hai đầu ti hồng hào của cô lên cao. Cơn đau nhói khiến Khả Như cong người lên, khóc nức nở.

“Đau… Đừng… Thả ra… Đồ thú vật!”

Dũng không dừng lại. Anh nằm đè hẳn lên người Khả Như, thân hình nặng nề ép chặt cô xuống giường. Miệng anh ngậm lấy miệng cô, lưỡi thô ráp xâm nhập mạnh mẽ, quấn lấy lưỡi cô hút mạnh. Khả Như ghê tởm, cố quay mặt đi nhưng Dũng giữ chặt cằm cô, tiếp tục hôn hít dâm đãng. Trong khi đó, tay phải anh vẫn luồn xuống dưới, hai ngón tay móc mạnh cái lồn khô rát của cô, ra vào thô bạo khiến cô đau đớn đến run rẩy.
Truyện đã full ib tlegram ngocviettruyen bấm vào phần tác giả để xem thêm khác truyện khác

2.3 4 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất