Thú vui thao túng – Update Chương 7 END

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Thú vui thao túng – Update Chương 7 END

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 7: Tàn Phá Huynh Đệ
Sáng sớm ở Sài Gòn, không khí bến xe Miền Đông nhộn nhịp với tiếng còi xe và mùi khói bụi quen thuộc. Đội futsal của trường đại học đang chuẩn bị lên đường cho chuyến tập huấn 2 tuần tại một vùng cao Tây Nguyên – nơi rừng núi hoang vu, suối reo và không khí se lạnh sẽ rèn luyện thể lực cho các chàng trai trẻ. Tuấn, đội trưởng 21 tuổi, đứng đó với vẻ mặt buồn bã, tay ôm chặt Yến Nhi. “Anh xin lỗi em nhé, nhà anh có việc đột xuất, không đi được. Nhưng anh gửi gắm em cho anh em trong đội. Em giúp anh quản lý đội nhé.” Tuấn quay sang khoác vai Hải – cậu bạn thân nhất đội, 22 tuổi, cao ráo và luôn là cánh tay phải của anh. “Hải, mày lo cho Nhi giúp tao nhé. Không được để em ấy làm việc quá sức. Anh em sống chết có nhau, nhớ chưa?” Hải cười lớn, vỗ ngực: “Yên tâm đi đội trưởng! Tao sẽ coi Nhi như em gái ruột. Cả đội sẽ không để em dâu thiệt thòi đâu!”
Tôi đứng đó, mỉm cười dịu dàng, ôm chặt Tuấn và hôn nhẹ lên má anh ta. “Anh đừng lo, em sẽ ngoan mà. Các anh trong đội tốt bụng lắm.” Nhưng trong đầu tôi, trò chơi đã bắt đầu. Tuấn nghĩ anh ta đang gửi gắm bạn gái cho “anh em chí cốt”, nhưng anh ta không biết, tôi chính là con sói giữa bầy cừu. 10 chàng trai trẻ, khỏe mạnh, đầy testosterone – những kẻ luôn mồm miệng nói về tình huynh đệ, sống chết có nhau trên sân cỏ. Tôi sẽ nghiền nát điều đó, từng người một, rồi biến họ thành đồng lõa trong một cơn bão dục vọng. Khoái cảm không nằm ở việc làm tình với họ; nó nằm ở việc nhìn tình anh em của họ thối rữa, ghen tuông, và cuối cùng sụp đổ hoàn toàn vì tôi.
Chuyến xe lăn bánh, mang theo 10 chàng trai hừng hực sức sống và một cô gái với vẻ ngoài ngoan hiền, đảm đang. Tôi ngồi giữa họ, cười đùa vui vẻ, phân phát nước uống và bánh kẹo. Họ gọi tôi là “em dâu”, trêu chọc nhau về việc ai sẽ là người chăm sóc tôi tốt nhất. Hải ngồi cạnh, kể chuyện cười để tôi vui. Nhưng tôi đã lập bảng “tiến độ” trong đầu: Hải sẽ là mục tiêu đầu tiên – cậu ta thân thiết nhất với Tuấn, sự phản bội của cậu ta sẽ ngọt ngào nhất.
Sau 8 giờ đường đèo dốc, chúng tôi đến nơi: một khu cắm trại giữa rừng núi Tây Nguyên, cách xa thế giới văn minh. Lều bạt được dựng lên quanh một khoảng đất trống, bên cạnh con suối trong vắt. Không sóng điện thoại ổn định, không ánh sáng đô thị – chỉ có tiếng gió rừng, tiếng chim hót và mùi đất ẩm. Bản năng nguyên thủy của con người dễ dàng bị đánh thức ở nơi hoang dã như thế này. Đội bóng bắt đầu lịch tập luyện: chạy bộ, đá bóng trên địa hình gồ ghề, và các trò chơi teambuilding. Tôi đóng vai hậu cần hoàn hảo: nấu ăn, băng bó vết thương, giặt giũ quần áo. Sự ân cần ấy khiến họ rung động – những chàng trai trẻ, thiếu hơi ấm phụ nữ giữa núi rừng.
Tuần đầu tiên, tôi bắt đầu cuộc đi săn đơn lẻ. Tôi không quyến rũ tất cả cùng lúc; tôi chia để trị, nhắm vào điểm yếu riêng biệt của mỗi người, khiến họ tưởng mình là “người duy nhất” được tôi lén lút trao thân.
Đầu tiên là Hải. Cậu ta là bạn thân nhất của Tuấn, luôn đề cao tình huynh đệ. Tôi chọn buổi chiều đi lấy củi cùng cậu ta, cách xa trại. Giữa rừng cây um tùm, tôi giả vờ vấp ngã, nước mắt lưng tròng: “Anh Hải ơi… em nhớ Tuấn quá… anh ấy vô tâm, chẳng bao giờ quan tâm em như anh.” Hải lúng túng ôm tôi an ủi, bản năng che chở trỗi dậy. Tôi ngả đầu vào ngực cậu ta, tay “vô tình” chạm vào đùi. “Anh… anh như anh trai em vậy… nhưng em cô đơn lắm.” Hải giằng xé: “Nhi, anh là bạn Tuấn, không được…” Nhưng tôi rướn người hôn cậu ta, môi mềm mại, ẩm ướt. Lý trí cậu ta sụp đổ. Chúng tôi làm tình vội vã sau bụi cây, Hải đẩy mạnh vào tôi từ phía sau, tay bấu chặt hông, gầm gừ: “Em… em làm anh nứng quá… Tuấn tha lỗi cho tao…” Tôi rên rỉ: “Anh Hải… mạnh nữa… em cần anh che chở…” Hải xả hết, rồi ôm đầu hối hận: “Trời ơi, tao phản bội đội trưởng rồi…” Tôi vuốt ve cậu ta: “Bí mật của chúng ta thôi anh. Anh tốt với em lắm.”
Tiếp theo là Minh, cậu chàng lãng mạn nhất đội, thích thơ ca. Tôi chọn đêm lửa trại, ngồi sát cậu ta, thì thầm về những bài thơ tình. “Anh Minh, anh đọc thơ hay quá. Tuấn chẳng bao giờ lãng mạn thế này.” Minh đỏ mặt, và khi mọi người ngủ, tôi kéo cậu ta ra suối. Dưới ánh trăng, tôi cởi đồ tắm, thân hình lấp loá dưới nước. Minh lao vào, hôn ngấu nghiến, làm tình nhẹ nhàng bên bờ suối. “Em đẹp như thơ… anh… anh xin lỗi Tuấn…” Minh thì thầm, nhưng không dừng lại. Tôi rên: “Anh Minh… em muốn là nàng thơ của anh…”
Rồi đến Long, gã trai thích rượu. Tôi chuốc cậu ta say bên lửa trại, giả vờ say theo, rồi kéo vào lều. Long thô bạo, doggy style, vỗ mông tôi: “Em dâm quá Nhi… đội trưởng đúng là không biết giữ của…” Tôi ép cậu ta: “Nói đi anh, chơi em sướng hơn tình anh em chứ?” Long gầm: “Phải… chơi em sướng hơn…”
Tôi tiếp tục với từng người: Với Kiên, kẻ tự cao, tôi thách thức cậu ta “chinh phục” tôi trong rừng, làm tình đứng, cậu ta đẩy mạnh như muốn chứng minh bản lĩnh. Với Vũ, cậu nhút nhát, tôi dịu dàng dẫn dắt, blowjob trong lều, khiến cậu ta nghiện. Với Tùng, kẻ thích mạo hiểm, tôi làm tình gần vách núi, adrenaline cao trào. Với Sơn, gã cơ bắp, tôi cưỡi lên cặc hắn trên thảm cỏ. Với Đạt, kẻ hay ghen, tôi thì thầm so sánh cậu ta giỏi hơn Tuấn. Với Phong, kẻ lãng tử, tôi bú cặc cho cậu ta dưới sao. Và cuối cùng là Nam, cậu út đội, tôi giả vờ dạy dỗ, làm tình nhẹ nhàng nhưng khiến cậu ta cuồng si.
Mỗi lần sau “ăn vụng”, họ đều mang tâm lý lo sợ, dằn vặt. Khi sóng bắt được, họ nhắn tin cho Tuấn: “Đội khỏe lắm anh, Nhi cũng vui vẻ.” Nhưng trong lòng, họ day dứt: “Mình phản bội đội trưởng rồi… nhưng Nhi… không cưỡng lại được.” Họ tưởng mình là kẻ duy nhất, giữ bí mật tuyệt đối. Tôi cười thầm, ghi chép “tiến độ” trong đầu – 10/10 đã sa lưới.
Sang tuần thứ hai, cái kim trong bọc lòi ra. Hải vô tình phát hiện Minh đang lén lút ân ái với tôi sau tảng đá – Minh đẩy vào tôi từ phía trước, tôi rên rỉ: “Anh Minh… em của anh hết…” Hải sốc, lao vào đánh Minh: “Mày… mày đụ bạn gái đội trưởng hả?” Cả đội lao tới can ngăn. Sự thật vỡ lở. Cả đám đàn ông – những kẻ đã lên giường với tôi – bắt đầu nghi ngờ lẫn nhau. Buổi tối, nội bộ đội bóng lục đục ngầm. Họ cãi nhau quanh lửa trại: “Mày phản bội Tuấn! Tao mới là kẻ đầu tiên!” “Không, tao mới!” Sự ghen tuông bùng nổ – họ trách móc nhau vì đã vấy bẩn tình anh em, nhục nhã vì phản bội đội trưởng. Hải hét: “Tình huynh đệ của chúng ta đâu? Vì một con đàn bà mà thế này?” Nhưng ai cũng muốn kéo tôi về làm của riêng để khỏa lấp tội lỗi.
Tôi không hề hoảng sợ. Tôi triệu tập tất cả 10 gã đàn ông vào lều trung tâm. Tôi lột bỏ hoàn toàn vẻ yếu đuối, đứng trần truồng đối mặt với họ dưới ánh đèn pin lập lòe. “Các anh trách nhau làm gì? Tất cả các anh đều đã đụ em, đều đã cắm sừng đội trưởng của mình. Tình anh em của các anh rốt cuộc cũng chỉ rẻ mạt trước một người đàn bà thôi. Bây giờ, hoặc là các anh về nói sự thật cho Tuấn nghe, hoặc là… vứt bỏ cái sĩ diện hão đó đi và tận hưởng đêm cuối cùng này.” Ánh mắt tôi sắc lẹm, đầy quyền lực. Họ im lặng, rồi dục vọng thắng lý trí.
Đêm lửa trại cuối cùng biến thành một đêm thác loạn tập thể. Dưới tác dụng của men rượu, không gian hoang dã và sự dâm loạn công khai của tôi, bản năng thú vật trỗi dậy. Không còn lén lút, không còn ai nhắc đến Tuấn. Họ lao vào tôi như bầy sói đói – Hải đẩy mạnh từ phía sau, Minh ngậm lấy vòng một, Long liếm láp nơi nhạy cảm, Kiên bế tôi lên, Vũ hôn cổ, Tùng vỗ mông, Sơn đổi tư thế, Đạt ghen tuông đẩy mạnh hơn, Phong đụ miệng tôi, Nam tham gia vụng về. Tôi ở vị trí trung tâm, bị cày ải đến kiệt sức nhưng trong ánh mắt tôi ánh lên cực khoái của quyền lực. Họ thay phiên, group sex cuồng nhiệt, cả lỗ đít tôi cũng bị đem ra để họ đút cặc vào, họ chơi tôi mọi tư thế có thể, họ bắn tinh khắp người tôi. “Em… em là của tất cả chúng tao…” Họ gầm gừ, ghen tuông biến thành đồng lõa. Tôi rên rỉ: “Đúng rồi… các anh đã tha hóa rồi… cùng đụ em đi cho tình anh em thêm bền chặt.” Đêm ấy kéo dài, lửa trại cháy rực, tiếng rên vang vọng rừng núi.
Sáng hôm sau, họ thức dậy với cơ thể mệt mỏi, lòng đầy nhục nhã. Không ai dám nhìn mặt nhau, tình huynh đệ đã chết. Chuyến xe đưa chúng tôi trở về cổng trường đại học. Tuấn tươi rói, mua sẵn một bó hoa lớn ra đón mọi người, cười lớn: “Anh em về rồi! Vui không? Nhi, em khỏe chứ?” 10 thành viên trong đội bóng bước xuống xe. Thể lực cường tráng nhưng sắc mặt ai nấy đều xám ngoét, ánh mắt né tránh, cúi gằm mặt không dám nhìn thẳng vào Tuấn. Hải, người bạn thân nhất, vỗ vai Tuấn mà tay run run: “Vui… vui lắm anh… Nhi… được chăm sóc tốt.” Nhưng giọng cậu ta lạc đi, đầy day dứt. Khối tình cảm anh em đã hoàn toàn thối rữa từ bên trong, thay vào đó là sự nhục nhã, tội lỗi. Họ biết mình đã đồng lõa trong một tội ác không thể tha thứ.
Trong khi đó, tôi bước xuống cuối cùng. Tôi mặc chiếc váy trắng tinh khôi, tóc buộc cao gọn gàng, trông trong trẻo và ngây thơ như một giọt sương mai. Tôi lao vào vòng tay Tuấn, ôm chầm lấy anh ta trước mặt 10 gã đàn ông kia. “Em nhớ anh quá. Các anh trong đội chăm sóc em tốt lắm, anh đừng lo nha.” Tuấn ôm tôi, cười tự hào với anh em: “Cảm ơn anh em nhé! Tối nay nhậu một chầu!” Nhưng 10 gã kia chỉ cúi đầu, không đáp, lòng đầy cắn rứt.
Tôi tựa cằm lên vai Tuấn, ném một ánh mắt khiêu khích, sắc lẹm và đầy quyền lực về phía họ. Họ hóa đá, ánh mắt đầy sợ hãi và dục vọng lẫn lộn. Trò chơi kết thúc, và tôi là kẻ thắng cuộc vĩ đại nhất. Tôi vẫn sống nhởn nhơ, như một bông hồng độc tuyệt đẹp, không hề vướng bận tội lỗi.
(HẾT)

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất