Thú vui thao túng – Update Chương 7 END

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Thú vui thao túng – Update Chương 7 END

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 5: Vỏ Bọc Thiếu Gia
Buổi tối ở Sài Gòn, căn nhà ngập tràn tiếng cười nói và mùi thức ăn thơm phức từ bếp. Hôm nay là sinh nhật của Yến Oanh – chị ruột của Nhi, một buổi tiệc gia đình ấm cúng nhưng không kém phần sang trọng, với bàn ăn dài bày biện hải sản tươi, rượu vang nhập khẩu, và những món quà đắt tiền từ họ hàng. Mẹ Nhi và ông Thành ngồi ở đầu bàn, tươi cười chúc tụng con gái. Yến Oanh, 25 tuổi, mặc chiếc váy dài thanh lịch, tự hào khoác tay Khang – bạn trai cô đã ba năm nay. Khang, 26 tuổi, con trai duy nhất của một gia đình kinh doanh bất động sản lớn, xuất hiện với vẻ ngoài lịch lãm: vest cắt may vừa vặn, mái tóc chải chuốt, và nụ cười hoàn hảo. Anh chào hỏi mọi người một cách lễ phép, thưa dạ rõ ràng, chuẩn bị cả quà riêng cho Yến Oanh và quà chung cho gia đình là một bức tranh phong thủy. “Quà của em, chúc em sinh nhật vui vẻ, hạnh phúc. Cháu hy vọng cả nhà cũng thích bức tranh này ạ.” Khang nói, giọng ấm áp, khiến cả nhà gật gù khen ngợi. Oanh mỉm cười hạnh phúc, thì thầm vào tai anh: “Anh làm tốt lắm, mọi người thích anh rồi đấy.”

Tôi ngồi ở góc sofa, nhấm nháp ly nước trái cây, quan sát cảnh tượng với nụ cười nhạt trên môi. Khang là hình mẫu “con nhà người ta” mà bố mẹ hay nhắc: giàu có, gia giáo, nề nếp, và luôn giữ khoảng cách đúng mực với Oanh – không bao giờ vượt quá giới hạn trước hôn nhân, theo lời chị kể. Chị Oanh luôn tự hào về anh, khoe khắp nơi rằng Khang là chàng rể quý, không rượu chè, không chơi bời, chỉ tập trung vào công việc và gia đình. Tôi ghét cái vẻ hoàn hảo ấy, ghét cách chị nhìn tôi như một đứa em gái “nổi loạn”.
Nhưng đêm nay, tôi sẽ đập nát lớp vỏ bọc đó. Tôi thấy Khang thỉnh thoảng nới lỏng cà vạt, ánh mắt thoáng chút mệt mỏi khi phải liên tục diễn vai. Anh ta bị trói buộc bởi sĩ diện gia đình, bởi kỳ vọng phải làm “thiếu gia đạo mạo”. Tôi sẽ giải phóng con thú bên trong anh ta, và cảm giác đắc thắng khi cướp thứ quý giá nhất của chị gái sẽ khiến tôi run rẩy vì khoái cảm.
Tiệc tàn, khi Khang chuẩn bị ra về. Tôi kêu lên, giọng hốt hoảng: “Chị Oanh ơi, em để quên laptop ở trường rồi, mà tối nay có bài tập cần nộp gấp!”. Oanh đang bận dọn dẹp cùng mẹ, thở dài: “Thôi được, để chị nhờ anh Khang chở em qua trường. Anh yêu, anh chở Nhi tới trường giúp em nhé? Em ở đây dọn nốt.” Khang gật đầu, vẻ mặt lịch sự: “Ừ, anh chở Nhi đi. Em đừng lo.” Tôi mỉm cười thầm – cái bẫy đã giăng.
Trong chiếc xe sang Mercedes của Khang, không gian kín mít, mùi da thật hòa quyện với mùi nước hoa nam tính của anh. Tôi ngồi ghế phụ, chiếc váy ngắn trượt lên cao khi tôi chỉnh tư thế, lộ ra cặp đùi trắng ngần dưới ánh đèn đường lọt qua kính xe. Mùi nước hoa quyến rũ của tôi lan tỏa, và tôi thấy Khang siết chặt vô lăng hơn. “Cảm ơn anh chở em nhé. Hôm nay anh làm tốt lắm, ai cũng khen chị Oanh có phúc. Nhưng sống mãi trong khuôn khổ thế này, anh không thấy ngột ngạt sao? Luôn phải lịch sự, giữ kẽ, không được thoải mái…” Tôi thì thầm, giọng ngọt ngào, tay vô tình chạm nhẹ vào tay anh trên cần số khi xe dừng đèn đỏ.
Khang nuốt nước bọt, giọng hơi run: “Không đâu Nhi, anh quen rồi. Gia đình anh dạy phải thế mà. Oanh cũng thích anh như vậy.” Nhưng ánh mắt anh liếc sang đùi tôi, rồi vội nhìn đường. Anh ta đang giằng xé – nền tảng gia giáo dạy anh phải giữ gìn, nhưng sự nhàm chán trong mối quan hệ với Oanh, nơi mọi thứ quá khuôn thước, quá an toàn, đang gặm nhấm anh. Không sex trước hôn nhân, không tiệc tùng, chỉ những buổi hẹn hò nghiêm túc. Tôi nhìn thấu điều đó. “Chị Oanh nguyên tắc quá, ở bên chị ấy anh có thấy mệt không? Nếu em là bạn gái anh, em sẽ không cấm đoán anh đâu… em sẽ để anh được là chính mình, được hoang dại một chút.” Tôi rướn người, ghé sát tai anh, hơi thở nóng ấm phả vào cổ anh: “Anh có bao giờ tò mò em khác chị Oanh thế nào không? Cùng máu mủ, nhưng em… dâm đãng hơn nhiều.”
Khang bóp chặt vô lăng, mặt đỏ bừng. “Nhi… em đừng nói vậy. Anh là bạn trai chị em, anh không thể…” Giọng anh lắp bắp, nhưng xe không đi thẳng đến trường nữa. Anh đánh lái tấp vào một lề đường vắng vẻ gần công viên, tắt máy xe. Lý trí đứt phăng. Anh chồm sang, kéo sát tôi vào lòng, trao một nụ hôn thô bạo, tước đoạt hoàn toàn vẻ lịch thiệp thường ngày. Môi anh ngấu nghiến môi tôi, tay luồn vào dưới váy, chạm vào nơi nhạy cảm. “Em… em làm anh điên rồi… anh không chịu nổi nữa…” Anh thì thầm, giọng đầy tội lỗi.
Tôi cười thầm trong lòng, để mặc anh khám phá. Khang lột phăng áo sơ mi của mình, tay run run kéo váy tôi lên, lộ ra chiếc quần lót ren mỏng. “Em đẹp quá Nhi…” Anh lẩm bẩm, miệng ngậm lấy vòng một đầy đặn của tôi, liếm láp cuồng nhiệt. Sự kìm nén bao năm bùng nổ – anh không còn là thiếu gia điềm đạm, mà là một con thú khao khát nổi loạn. Tôi rên khẽ: “Ah… anh Khang… mạnh tay hơn đi… em thích anh thô bạo thế này.” Tay tôi vuốt ve phần thân dưới của anh qua lớp quần tây, cảm nhận sự cương cứng. Anh kéo tuột quần lót tôi, ngón tay thâm nhập, khiến tôi cong người vì khoái cảm.
Khang đẩy ghế phụ ngả ra sau, leo lên trên tôi trong không gian chật hẹp của xe. Anh cởi thắt lưng, lộ ra con cặc dài và dày, rồi đẩy mạnh vào trong tôi mà không dạo đầu. “Ahhh… chặt quá… Nhi… anh… anh xin lỗi Oanh…” Anh gầm gừ, hông dập liên hồi, mạnh bạo như để trút hết sự dồn nén. Tiếng da thịt va chạm vang vọng trong xe, kính cửa sổ mờ đi vì hơi thở dồn dập. Tôi quặp chân quanh hông anh, thúc hông lên: “Đúng rồi anh… đụ em mạnh đi… anh rể tương lai… anh làm thế này với em, chị Oanh biết thì sao?” Những lời khẩu dâm khiến anh càng điên cuồng, anh vỗ mạnh lên mông tôi: “Im đi… em dâm quá Nhi!”.
Tôi tiếp tục rên rỉ: “Ah… anh Khang… mạnh nữa… cặc anh to và dài, đụ em sướng lồn quá, chị Oanh đã cho anh đụ chưa…” Khang gầm gừ vỗ mạnh lên mông tôi: “Đừng nhắc Oanh nữa… Oanh sẽ không bao giờ rên dâm thế này… em làm anh hỏng rồi Nhi!”
Chúng tôi đổi tư thế – tôi ngồi lên trên, lắc hông theo nhịp, tay bấu chặt vai anh. Khang nằm dưới, mắt dại đi vì dục vọng: “Nhi… anh nghiện em rồi… Oanh e ấp quá, không như em… lồn em ngon quá…” Anh thừa nhận, giọng đầy hối hận nhưng không dừng lại. Tôi lên đỉnh, cơ thể run rẩy, siết chặt lấy anh: “Nói đi anh… em hấp dẫn hơn chị Oanh phải không? Anh sẽ quay lại với em chứ?” Anh gầm lên khi tôi tăng tốc độ nhún, tiếng xe rung nhẹ: “Phải… em hoang dại hơn… anh sẽ quay lại… ahhh!”. Anh xả hết tinh lực vào trong tôi, cơ thể run rẩy vì cực khoái. Tôi tiếp tục khẩu dâm: “Ra đi anh… xả hết vào em… phản bội chị Oanh đi!”
Sau cơn say tình, Khang gục đầu vào vô lăng, đối diện với nỗi sợ hãi và hối hận tột độ. “Trời ơi… anh đã làm gì thế này? Oanh… gia đình anh… nếu biết thì chết mất…” Anh lắp bắp, mặt tái nhợt. Sự giằng xé giữa sĩ diện gia đình và khoái cảm vừa trải qua khiến anh run rẩy. Tôi thong thả chỉnh lại trang phục, dặm lại son môi dưới ánh đèn xe, mỉm cười xoa dịu anh bằng một nụ hôn phớt: “Bí mật của hai chúng ta, anh rể nhé. Anh thích chứ? Em biết anh nghiện rồi.” Khang im lặng, nhưng ánh mắt anh đầy khao khát lẫn sợ hãi – anh đã nghiện cảm giác phá vỡ luật lệ cùng tôi.
Vài ngày sau, gia đình lại có bữa cơm chung tại nhà. Khang ngồi ăn, sắc mặt căng thẳng, không dám nhìn thẳng vào mắt Oanh hay tôi. Oanh gắp thức ăn cho anh, thì thầm: “Anh sao vậy? Mệt à?” Khang gật đầu, giọng run: “Không sao em.” Nhưng dưới gầm bàn, mũi chân của tôi không mang dép, đang lả lơi cọ xát vào ống quần của anh, trượt dần lên đùi. Khang toát mồ hôi hột, cắn răng chịu đựng, tay siết chặt đũa. Tôi mỉm cười ngây thơ, ánh mắt lóe lên sự đắc thắng của kẻ thống trị. Anh ta đã thuộc về tôi – một thiếu gia gia giáo nay thành nô lệ dục vọng. Chị Oanh vẫn tự hào, nhưng sớm thôi, chị sẽ nhận ra trái cấm của mình đã bị cắn mất.
Tôi nhấm nháp món ăn, nghĩ thầm: Khang là chiến lợi phẩm hoàn hảo. Sự dồn nén của anh ta, sự vùng vẫy trong tội lỗi, khiến tôi thỏa mãn hơn bao giờ hết.
Khang rời bàn ăn sớm, lấy cớ mệt. Nhưng tôi biết, anh ta sẽ nhắn tin cho tôi đêm nay. Và tôi sẽ trả lời, kéo anh ta sâu hơn vào vũng bùn. 

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất