Thú vui thao túng – Update Chương 7 END

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Thú vui thao túng – Update Chương 7 END

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 6: Góc Khuất Công Sở
Đêm thứ Sáu ở Sài Gòn, tòa nhà văn phòng cao tầng tại quận 1 đã chìm vào im lặng, chỉ còn ánh đèn neon trắng lạnh lẽo từ vài phòng làm việc muộn. Tiếng máy lạnh chạy rì rì hòa quyện với tiếng xe cộ xa xăm dưới đường phố nhộn nhịp. Công ty nơi Yến Nhi thực tập đã vắng tanh, nhân viên về hết từ lâu, để lại không gian cô lập với những vách kính trong suốt nhìn ra thành phố hoa lệ lấp lánh ánh đèn. Phòng làm việc của Trưởng phòng Lâm ở tầng 15 vẫn sáng đèn, anh ta ngồi đó, nhíu mày trước màn hình máy tính, tay gõ lạch cạch hoàn tất báo cáo dự án. Lâm, 35 tuổi, là kiểu sếp điển hình: lạnh lùng, tham công tiếc việc, luôn quát tháo nhân viên để duy trì kỷ luật. Vợ con anh ở nhà, nhưng anh hiếm khi về sớm – công việc là nơi anh trốn tránh cuộc hôn nhân nguội lạnh, nơi vợ anh hay cằn nhằn về những đêm muộn và sự thờ ơ tình cảm.

Tôi ngồi ở bàn thực tập sinh ngay ngoài cửa phòng Lâm, gõ lạch cạch nốt bản báo cáo mà anh ta giao chiều nay. Tôi biết hôm nay vợ Lâm đưa con về ngoại – qua một cuộc gọi của anh ta mà tôi nghe lén được. Đây là cơ hội hoàn hảo. Tôi không mặc hở hang lố lăng, mà chọn chiếc áo sơ mi voan trắng mỏng tang, chân váy bút chì ôm sát, tươm tất như một cô thực tập sinh chuyên nghiệp. Nhưng tôi cố tình bung cúc áo thứ hai, để lộ đường viền ren của áo lót khi cúi người. Hương nước hoa dịu nhẹ, gợi cảm lan tỏa. Tôi pha một ly cafe đen không đường – đúng gu của anh ta, qua quan sát mấy tuần nay. Gõ cửa nhẹ nhàng, tôi bước vào: “Sếp ơi, em pha cafe cho anh đây. Anh làm việc muộn thế, mệt rồi phải không?”
Lâm ngẩng đầu lên, ánh mắt mệt mỏi quét qua tôi một giây, rồi gật đầu: “Ừ, để đó đi Nhi. Em về nhà đi, mai cuối tuần rồi.” Giọng anh khô khan, như mọi ngày. Nhưng tôi thấy anh ta khựng lại khi nhìn vào cổ áo tôi, ánh mắt thoáng dao động. Lâm là con mồi thú vị – anh ta nghĩ mình là sếp, là kẻ ban phát quyền lực, nhưng tôi sẽ đảo lộn điều đó. Tôi sẽ khiến anh ta, kẻ ban ngày quát tháo rầm rầm, ban đêm phải quỳ gối xin xỏ một cô sinh viên 20 tuổi. Khoái cảm không nằm ở thể xác; nó nằm ở việc thống trị tâm lý, khuất phục anh ta với dục vọng mà tôi khơi gợi.
Tôi không về. Thay vào đó, tôi đặt ly cafe xuống bàn, giọng mềm mỏng xót xa: “Sếp mệt rồi, anh cứ để em làm nốt cho. Ngày nào anh cũng vắt kiệt sức thế này, vợ anh ở nhà không xót sao?” Tôi vòng ra sau lưng chiếc ghế da giám đốc, vươn những ngón tay mềm mại ấn nhẹ vào huyệt thái dương anh ta, rồi xoa bóp vai. Lâm cứng người, nhưng không đẩy ra ngay. Anh ta thở dài, sự chán nản với cuộc sống vợ chồng xẹt qua ánh mắt – vợ anh hay cằn nhằn về những đêm tăng ca, về sự lạnh nhạt trên giường chiếu. “Nhi, không cần đâu. Em về đi, anh tự làm được.” Giọng anh vẫn cố giữ uy quyền sếp lớn, nhưng tôi cảm nhận nhịp tim anh đập nhanh hơn dưới lớp áo sơ mi.
Tôi tiếp tục xoa bóp, tay trượt dần từ vai xuống ngực anh, “vô tình” chạm vào núm áo. “Em chỉ muốn giúp sếp thư giãn thôi. Làm việc căng thẳng thế, phải có người chăm sóc chứ. Vợ anh bận con cái, chắc không hay massage cho anh nhỉ?” Những lời đó chạm đúng nỗi đau – hôn nhân của Lâm đã nguội lạnh từ lâu, sex chỉ là nghĩa vụ hiếm hoi, thiếu lửa đam mê. Anh bắt lấy cổ tay tôi, giọng khàn đi cảnh cáo: “Nhi, em đang làm gì vậy? Đang ở công ty, anh là sếp của em. Về nhà đi.” Nhưng tay anh run run, không buông ra. Tôi mỉm cười thầm – anh ta đang giằng xé, lý trí nhắc nhở về vợ con, về hình tượng trưởng phòng mẫu mực, nhưng dục vọng bị kìm nén bao năm đang trỗi dậy trước sự đụng chạm của một cô gái trẻ trung, xinh đẹp. Đàn ông như Lâm dễ thao túng – họ thiếu thốn tình cảm, và tôi chỉ việc lấp đầy bằng dục vọng.
Tôi không rút tay lại. Thay vào đó, tôi vòng hẳn người lên phía trước, cúi rạp xuống bàn làm việc sát mặt Lâm. Cổ áo trễ nải phơi bày trọn vẹn vòng một đầy đặn. Hơi thở tôi mơn trớn môi anh: “Em chỉ muốn sếp thư giãn thôi. Ở công ty sếp quản lý mọi người, nhưng đêm nay… hãy để em quản lý sếp nhé. Em hứa sẽ làm sếp hài lòng, hơn cả những bản báo cáo.” Ánh mắt tôi nhìn thẳng vào anh, đầy khiêu khích. Lâm thở dốc, khuôn mặt đỏ bừng. Anh cố đẩy tôi ra, nhưng tay anh vô thức bấu chặt vào eo tôi. “Nhi… không được… anh có gia đình… em còn trẻ quá…” Giọng anh yếu ớt, đầy giằng xé. Nhưng sự chủ động và dâm đãng của tôi đánh sập chút lý trí cuối cùng. Lâm kéo mạnh tôi vào lòng, hôn ngấu nghiến, lưỡi quấn lấy lưỡi tôi một cách cuồng nhiệt.
Lâm gạt phăng laptop và đống hợp đồng sang một bên, tiếng giấy tờ rơi lả tả như cơn mưa tội lỗi. Anh xé toạc lớp áo sơ mi của tôi, lộ ra vòng một trắng muốt, miệng lao vào ngấu nghiến như một con thú khát nước lâu ngày. “Em… vú em đẹp quá… anh không chịu nổi nữa…” Anh gầm gừ, tay luồn xuống dưới chân váy, kéo tuột chiếc quần lót ren mỏng. Tôi ngồi lên bàn làm việc, dang rộng chân, đón nhận anh. Lâm cởi thắt lưng, lộ ra phần thân dưới cương cứng, rồi đẩy mạnh vào trong tôi, một cú thúc sâu khiến tôi cong người lên vì khoái cảm. “Ahhh… em khít quá… anh… anh xin lỗi…” Anh thở dốc, hông dập liên hồi, mạnh bạo như để trút hết áp lực công việc và cuộc sống.
Cảnh làm tình diễn ra bạo liệt, gấp gáp, mang tính giải tỏa. Bàn gỗ rộng lớn kêu kẽo kẹt dưới sức nặng, những tệp hồ sơ vương vãi dưới sàn. Lâm đổi tư thế, bế tôi lên ghế da giám đốc, đặt tôi ngồi lên trên, tay bóp chặt vòng một: “Lắc hông đi em… sếp thích thế… em đẹp quá…” Anh thì thầm, mắt dán chặt vào cơ thể tôi. Tôi rên rỉ lớn hơn: “Ưm… sếp đụ thực tập sinh ngay tại phòng làm việc… sếp thích không? Chị nhà có bao giờ chiều sếp điên cuồng thế này chưa? Em sẽ cho sếp tăng ca với em mãi…” Những lời khẩu dâm lồng ghép ngôn ngữ công sở khiến anh càng điên cuồng. Lâm vỗ mạnh lên mông tôi: “Im đi… em giỏi lắm… làm sếp điên mất… vợ anh không bao giờ rên dâm thế này… lồn em ngon hơn… anh chưa bao giờ sướng thế!”.
Tôi rên rỉ: “Ah… sếp… đánh mông em đau quá… còn bản báo cáo thì sao sếp?”. Lâm gầm gừ: “Đừng nói nữa… em là báo cáo hay nhất anh từng có”. Anh tăng tốc, tiếng bàn kêu kẽo kẹt. Tôi nắm tóc Lâm, ép anh ta nhìn thẳng vào vách kính trong suốt phản chiếu hình ảnh hai người – nỗi sợ bảo vệ đi tuần ngang qua càng tăng hưng phấn. “Nhìn đi sếp… nếu bảo vệ thấy sếp đụ nhân viên thế này thì sao? Sếp là trưởng phòng mẫu mực mà…” Lâm gầm gừ, lật tôi nằm sấp trên bàn, dập từ phía sau, tay kéo tóc tôi: “Kệ… anh sướng cặc quá… từ này em quản lý sếp luôn đi… sếp sẽ cho em điểm cao… ahhh!” Tiếng da thịt va đập hòa với tiếng máy lạnh rì rì, tạo bản giao hưởng tội lỗi. Tôi lên đỉnh sau đó, cơ thể run rẩy, siết chặt lấy anh: “Ra đi sếp… xả vào em… phản bội vợ con đi vì một cô thực tập sinh!”
Lâm đẩy mạnh hơn, tay bấu chặt hông tôi, rồi xả hết tinh lực vào trong, cơ thể run rẩy vì cực khoái. Chúng tôi ngã vật xuống ghế da, mồ hôi nhễ nhại, hồ sơ rơi lả tả quanh chân. Lâm ngồi bần thần, áo sơ mi xộc xệch, nhìn đống giấy tờ vương vãi và vết nhơ trên mặt bàn. Cảm giác tội lỗi tràn ngập khi anh nghĩ về vợ con, về hình tượng trưởng phòng mẫu mực vừa bị nghiền nát. “Trời ơi… anh đã làm gì thế này? Nhi… chúng ta không thể… anh có gia đình…” Giọng anh run run, đầy hối hận.
Tôi thong thả ngồi dậy, chỉnh tề lại bộ đồ công sở, không hề có nét gì của sự dâm loạn vừa nãy. Tôi cầm bản báo cáo thực tập đặt lên bàn, đẩy cây bút máy về phía anh, mỉm cười ngọt ngào nhưng ánh mắt sắc như dao: “Bản đánh giá thực tập của em, sếp cho điểm tối đa và đóng dấu giúp em nhé. Mai em sẽ pha cafe cho sếp tiếp, và… nếu cần tăng ca cùng anh nữa.” Lâm run rẩy cầm bút, ký tên và đóng dấu đỏ. Anh ta biết mình đã thua và bị tôi nắm thóp anh. Tôi bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, hít một hơi sâu không khí Sài Gòn về đêm, đầy khói xe và ánh đèn. Tôi lại vừa thành công kéo thêm một kẻ đạo mạo xuống địa ngục cùng mình. Lâm chỉ là sếp trên danh nghĩa; giờ tôi mới là sếp của anh ta.
Tôi về đến ký túc xá, tắm rửa sạch sẽ, nằm trên giường nghĩ về Lâm. Anh ta sẽ không ngủ được đêm nay, hình ảnh tôi sẽ ám ảnh anh. Và sáng mai, khi anh về nhà ôm vợ, anh sẽ nhớ đến tôi – sự dâm đãng, sự thống trị mà vợ anh không bao giờ mang lại. Đó là sức mạnh của tôi: đảo lộn quyền lực, biến kẻ trên thành kẻ dưới.
Sáng hôm sau, Lâm thức dậy với nỗi day dứt nặng trĩu. Anh nhìn vợ con đang ngủ, lòng đầy tội lỗi. Nhưng khi đến công ty, anh sẽ nhìn tôi khác – đầy dục vọng lẫn sợ hãi. Và tôi sẽ tận dụng điều đó.
Trong giờ làm, Lâm gọi tôi vào phòng: “Nhi, em… hôm qua…” Giọng anh run. Tôi mỉm cười: “Hôm qua sếp tăng ca vui chứ? Em sẽ giữ bí mật, miễn là sếp cho em… học hỏi thêm.” Anh gật đầu, mặt đỏ bừng. Tôi đã thống trị anh hoàn toàn. 

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất