Thú vui thao túng – Update Chương 7 END
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Thú vui thao túng – Update Chương 7 END
Tác Giả: Kaho
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Gái Xinh, Hoàn Thành, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: đụ manh, Khẩu Dâm, khống chế, truyen sex nguoi lon
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 1: Bản Năng Săn Mồi
Chiều muộn ở Sài Gòn, cái nắng oi bức vẫn còn le lói qua những tán cây xum xuê quanh khuôn viên Đại học Bách Khoa. Tiếng hò reo từ sân futsal vẫn còn vang vọng, dù trận chung kết đã kết thúc cách đây nửa giờ. Đội của Tuấn đã vô địch, và cậu ta – đội trưởng 21 tuổi với thân hình vạm vỡ, cơ bụng sáu múi lấp loá dưới lớp áo thi đấu ướt đẫm mồ hôi – đang là tâm điểm của mọi ánh nhìn. Những cô gái sinh viên khác đứng ngoài hàng rào, thì thầm bàn tán về chàng trai cao 1m80, mái tóc undercut gọn gàng, và nụ cười rạng rỡ như ngôi sao bóng đá. Nhưng Yến Nhi, hoa khôi năm ba khoa Quản trị Kinh doanh, không phải loại người chờ đợi. Nàng chủ động len qua đám đông, kéo tay Tuấn vào phòng trọ nhỏ hẹp của cậu ta nằm ngay sát ký túc xá nam, cách sân vận động chỉ vài trăm mét.
Phòng trọ của Tuấn là một mớ hỗn độn điển hình của gã trai thể thao: quần áo thi đấu vất bừa trên sàn, vài quả bóng futsal lăn lóc dưới gầm giường, và chiếc quạt trần kêu kẽo kẹt quay đều đặn, cố gắng xua tan cái nóng hầm hập của thành phố. Mùi mồ hôi nam tính ngai ngái hòa quyện với mùi nước hoa rẻ tiền mà Tuấn hay xịt, tạo nên một không khí thô ráp, nguyên thủy. Tuấn đóng sầm cửa lại, khóa chốt, rồi quay phắt sang ôm chặt lấy Nhi, môi cậu ta tìm kiếm môi nàng một cách thô bạo, đầy dục vọng. “Em đến rồi à? Anh thắng rồi, Nhi ơi! Đội trưởng như anh phải được thưởng chứ!” Tuấn cười lớn, giọng khàn khàn vì mệt mỏi sau trận đấu.
Nhi mỉm cười, đôi mắt long lanh giả vờ ngưỡng mộ. Nàng để mặc Tuấn bế thốc mình lên, chân quặp quanh hông cậu ta, trong khi tay nàng lột phăng chiếc áo thi đấu ướt sũng. Thân hình Tuấn lộ ra, cơ bắp cuồn cuộn, những vết xước nhẹ từ trận đấu càng làm tăng vẻ nam tính. Nàng biết rõ sức hút của mình: thân hình đồng hồ cát với vòng một đầy đặn, vòng ba cong vút, da trắng mịn màng như sữa, và mái tóc dài đen nhánh buông xõa. Nàng là hoa khôi, là giấc mơ của bao gã trai trong trường.
Họ ngã vật xuống chiếc giường đơn chật hẹp, lò xo kêu kẽo kẹt dưới sức nặng. Tuấn không mất thời gian, tay cậu ta luồn vào dưới chiếc váy ngắn của Nhi, kéo tuột chiếc quần lót ren mỏng manh. “Em ướt hết rồi này, Nhi. Chỉ mới nhìn anh thôi mà đã thế à?” Tuấn thì thầm, giọng đầy tự mãn, ngón tay thô ráp chạm vào nơi nhạy cảm nhất của nàng. Nhi rên khẽ, cơ thể nàng phản ứng tự nhiên với sự kích thích, nhưng trong đầu, nàng đang tính toán. Tuấn giỏi chuyện giường chiếu, đó là lý do nàng giữ cậu ta bên cạnh. Với chiều dài 15cm và sức bền của một vận động viên, cậu ta có thể làm nàng lên đỉnh nhiều lần mà không mệt mỏi.
Tuấn đẩy mạnh vào trong nàng, một cú thúc sâu khiến Nhi cong người lên vì khoái cảm. “Ah… anh… chậm thôi…” Nhi giả vờ rên rỉ yếu đuối, tay bấu chặt vào lưng cậu ta, móng tay cào nhẹ lên da thịt săn chắc. Nhưng Tuấn không chậm lại; cậu ta tăng tốc, hông dập liên hồi như đang thi đấu trên sân. “Sướng không em? Anh đụ em có phê không? Trong trường này, không thằng nào làm em sướng bằng anh đâu!” Tuấn gầm gừ, mồ hôi nhỏ giọt từ trán xuống ngực Nhi. Nàng đáp lại bằng những lời ngọt ngào, giọng run run như đang mê mệt: “Ưm… anh khỏe quá… em chịu không nổi nữa… anh là nhất… cặc anh to thế này, em chết mất…” Những lời đó khiến Tuấn phấn khích hơn, cậu ta bế Nhi lên, đổi tư thế, để nàng ngồi lên trên, tay bóp chặt lấy vòng một của nàng.
Nhi bắt đầu di chuyển, hông lắc lư theo nhịp, cảm nhận từng centimet của Tuấn lấp đầy mình. Khoái cảm dâng trào, cơ thể nàng run rẩy khi đạt đến cao trào đầu tiên. “Ahhh… anh ơi… em ra…” Nàng rên lớn, đầu ngửa ra sau, nhưng đôi mắt vẫn mở, quan sát Tuấn với vẻ lạnh lùng ẩn sâu. Cậu ta vẫn tiếp tục, sức bền đáng kinh ngạc, đổi tư thế lần nữa, đặt Nhi nằm sấp, kéo hông nàng lên cao và dập từ phía sau. “Em đẹp quá Nhi… mông em cong thế này, anh chịu sao nổi…” Tuấn văng tục nhẹ, tay vỗ nhẹ lên mông nàng, tạo tiếng kêu chát chúa. Nhi lại rên rỉ, giả vờ đầu hàng: “Anh… anh làm em hỏng mất… em là của anh hết… đụ em mạnh nữa đi…”
Cảnh làm tình kéo dài, cuồng nhiệt như một trận đấu futsal. Tuấn thay đổi tư thế liên tục: từ doggy sang missionary, rồi lại bế Nhi đứng dậy, ép nàng vào tường. Mỗi cú thúc đều mạnh mẽ, sâu hoắm, khiến Nhi đạt thêm hai cao trào nữa. Nàng cảm nhận rõ ràng sức mạnh của cậu ta, cơ bắp căng cứng, hơi thở dồn dập. “Anh sắp ra… em siết chặt đi… ahhh!” Tuấn gầm lên, xả hết tinh lực vào trong nàng, cơ thể run rẩy vì khoái lạc. Họ ngã vật xuống giường, Tuấn ôm chặt Nhi, thì thầm: “Em tuyệt vời lắm… anh yêu em…” Rồi cậu ta thiếp đi vì kiệt sức, sau trận bóng và trận mây mưa kéo dài gần một giờ.
Tôi nằm đó, trong vòng tay Tuấn, cảm nhận hơi thở đều đặn của hắn trên cổ mình. Cơ thể tôi vẫn còn run rẩy dư âm từ những cao trào, nhưng đầu óc tôi tỉnh táo hơn bao giờ hết. Tuấn là một cỗ máy tình dục hoàn hảo – khỏe mạnh, dai dẳng, và “hàng” khủng đủ để làm bất kỳ cô gái nào mê mệt. Nhưng với tôi, hắn chỉ là một món đồ chơi tạm thời, một công cụ để che mắt thiên hạ. Tôi khẽ nhếch mép cười trong bóng tối, tay vuốt ve lồng ngực hắn một cách máy móc. Hắn đẹp trai, cơ bắp cuồn cuộn, nhưng bộ não thì phổi bò, nông cạn như một đứa trẻ. Những cuộc trò chuyện của hắn chỉ xoay quanh bóng đá, game online, và những chầu nhậu với đám bạn. Không chiều sâu, không thử thách. Làm tình với hắn sướng thật, nhưng nó chỉ là nhu cầu sinh lý cơ bản, như ăn uống vậy. Tôi cần thứ gì đó hơn thế.
Tôi nhẹ nhàng gỡ tay hắn ra, ngồi dậy, thong thả mặc lại quần lót và váy. Phòng trọ tối om, chỉ le lói ánh đèn đường từ cửa sổ. Tôi bước đến trước chiếc gương treo tường, soi mình dưới ánh sáng mờ ảo. Khuôn mặt tôi – đôi mắt to tròn, môi đỏ mọng, và nụ cười thiên thần – phản chiếu lại, hoàn mỹ đến mức khiến tôi tự hào. Tôi vuốt ve đường cong cơ thể mình, từ vòng một đầy đặn đến vòng ba săn chắc. Đây là vũ khí của tôi, thứ hủy diệt đàn ông mà không cần dao kéo. Nhưng khoái cảm thực sự của tôi không nằm ở việc làm tình với những gã trai trẻ như Tuấn. Chúng quá dễ dãi, quá đơn giản. Chỉ cần một ánh mắt lả lơi, một nụ cười quyến rũ, chúng đã vẫy đuôi chạy theo như chó săn. Thật tẻ nhạt, thật nhàm chán.
Không, thứ khiến tôi run rẩy vì phấn khích là quyền lực – quyền lực thao túng tâm trí, đập phá đạo đức của những kẻ tưởng chừng bất khả xâm phạm. Tôi thích nhìn những gã đàn ông đạo mạo, chung thủy, mẫu mực phải quỳ rạp dưới váy tôi, vứt bỏ liêm sỉ để lao vào nhục dục. Cảm giác đắc thắng khi thấy sự giằng xé nội tâm của chúng: từ lúc cố gắng giữ gìn, rồi lung lay, và cuối cùng sụp đổ hoàn toàn. Đó mới là cao trào thực sự, mạnh mẽ hơn bất kỳ cơn cực khoái nào. Chúng không phải là tình nhân; chúng là con mồi, là chiến lợi phẩm trong bộ sưu tập của tôi. Tuấn chỉ là tấm bình phong, một mối quan hệ công khai để che đậy trò chơi săn mồi của tôi. Hắn nghĩ tôi yêu hắn, nhưng thực ra, hắn chỉ là một con rối ngoan ngoãn.
Tôi quay lại nhìn Tuấn đang ngủ say, miệng há ra ngáy khò khò. Đáng thương thật. Hắn không biết rằng tôi đã lên kế hoạch cho mục tiêu tiếp theo. Sáng nay, trong tiết học Triết học, Giáo sư Hoàng – 45 tuổi, nghiêm khắc, thanh liêm, và chưa từng nương tay với bất kỳ sinh viên nữ nào cố tình lả lơi xin điểm – đã thu bài tiểu luận. Ông ta là mẫu mực điển hình: gia đình hạnh phúc, sự nghiệp vững vàng, và tiếng tăm về đạo đức. Ngày mai, tôi sẽ khoác lên mình bộ dạng cô sinh viên ngoan ngoãn, yếu đuối, mắt ngân ngấn nước gõ cửa phòng làm việc riêng của ông ta. Tôi sẽ dùng nhan sắc, nước mắt, và những đụng chạm “vô tình” để kích thích phần con trong ông ta. Trò chơi đi săn chính thức bắt đầu.
Tôi tắt đèn, nằm lại bên Tuấn, giả vờ ôm hắn ngủ. Nhưng trong đầu, tôi đang hình dung cảnh Giáo sư Hoàng quỳ dưới chân mình, cầu xin được chạm vào cơ thể tôi. Cảm giác đó khiến tôi ướt át trở lại, nhưng tôi kìm nén. Tiết kiệm cho con mồi thực sự.
Tuấn trở mình trong giấc ngủ, tay vô thức ôm chặt lấy Nhi hơn. Cậu ta mơ màng mỉm cười, nghĩ rằng mình đang sở hữu cô gái hoàn hảo nhất trường. Nhưng cậu ta không biết, đằng sau vẻ ngoài thiên thần ấy là một con thú săn mồi đang thức tỉnh. Sài Gòn về đêm, tiếng xe cộ vẫn rầm rĩ ngoài kia, nhưng trong phòng trọ chật hẹp này, một cơn bão đang hình thành – cơn bão của dục vọng và thao túng.
Sáng hôm sau, Nhi thức dậy sớm, trang điểm nhẹ nhàng, mặc chiếc áo sơ mi trắng bó sát và chân váy ngắn vừa phải, đủ để lộ ra đôi chân thon dài mà không quá lộ liễu. Nàng hôn nhẹ lên má Tuấn, thì thầm: “Em đi học đây anh. Yêu anh.” Tuấn lơ mơ gật đầu, vẫn còn mệt mỏi sau đêm qua. Nàng bước ra khỏi phòng, hít một hơi sâu không khí Sài Gòn buổi sáng, đầy bụi bặm và năng lượng. Trường đại học cách đó không xa, giảng đường Triết học đang chờ đợi. Nhưng hôm nay, không phải là học hành; hôm nay là ngày săn bắt.
Tôi đi dọc hành lang ký túc xá, nghe tiếng xì xào từ đám sinh viên nam: “Yến Nhi đẹp thật, may mắn cho thằng Tuấn.” Chúng không biết, chúng chỉ là những con cừu non chờ ngày bị xẻ thịt. Tôi mỉm cười, bước chân nhẹ nhàng hơn. Giáo sư Hoàng, ông sẽ là con mồi đầu tiên trong chuỗi trò chơi này. Tôi sẽ khiến ông vứt bỏ hết thảy: danh dự, gia đình, đạo đức. Và khi ông nằm dưới thân tôi, cầu xin thêm nữa, tôi sẽ cười đắc thắng. Đó mới là khoái cảm thực sự.
Nhưng tạm thời, tôi vẫn là cô bạn gái ngoan hiền của Tuấn. Vỏ bọc hoàn hảo cho một kẻ săn mồi.
Tôi nhớ lại lần đầu tiên nhận ra sở thích vặn vẹo này. Đó là hồi cấp ba, khi tôi quyến rũ thầy giáo chủ nhiệm – một người đàn ông trung niên nghiêm khắc, đã có vợ con. Ông ta chống cự, dằn vặt, nhưng cuối cùng vẫn lao vào tôi trong nhà vệ sinh trường học. Cảm giác nhìn ông ta khóc lóc hối hận sau đó khiến tôi nghiện. Từ đó, tôi không dừng lại. Tuấn chỉ là một phần nhỏ trong trò chơi lớn hơn.
Tôi đến giảng đường, ngồi vào chỗ quen thuộc. Giáo sư Hoàng bước vào, khuôn mặt nghiêm nghị, kính cận dày cộm. Ông ta bắt đầu bài giảng về đạo đức học. Tôi lắng nghe, nhưng mắt tôi lướt qua thân hình ông ta: cao ráo, hơi gầy, nhưng có vẻ mạnh mẽ ẩn sau lớp áo sơ mi phẳng phiu. Ông ta sẽ sụp đổ, tôi chắc chắn. Và khi đó, tôi sẽ tận hưởng từng giây phút.
Buổi học kết thúc, đám sinh viên ùa ra. Tôi nán lại, cầm tờ bài luận bị chấm điểm F trong tay, mắt ngân ngấn nước. “Thưa thầy, em có thể gặp thầy một chút được không ạ?” Giọng tôi run run, yếu đuối. Ông ta hơi do dự, nhưng gật đầu. “Vào phòng làm việc của tôi lúc 5 giờ.”