Thú vui thao túng – Update Chương 7 END
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Thú vui thao túng – Update Chương 7 END
Tác Giả: Kaho
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Gái Xinh, Hoàn Thành, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: đụ manh, Khẩu Dâm, khống chế, truyen sex nguoi lon
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 3: Nước Mắt Cá Sấu
Nửa đêm ở Sài Gòn, những con phố quanh khu ký túc xá sinh viên vẫn còn le lói ánh đèn neon từ các quán ăn khuya. Phòng trọ của Yến Nhi nằm ở tầng hai một con hẻm nhỏ gần trường đại học, nơi tiếng xe máy văng vẳng xa xa hòa quyện với tiếng mưa phùn rơi lộp độp trên mái tôn. Căn phòng được sắp xếp có chủ ý: ánh đèn vàng nhạt từ chiếc đèn ngủ hình trái tim chiếu lờ mờ lên bức tường trắng, mùi tinh dầu hoa nhài thoang thoảng lan tỏa từ chiếc máy khuếch tán nhỏ xíu trên bàn học. Vài chai bia rỗng lăn lóc dưới sàn, chiếc chăn lụa mỏng xô lệch trên giường đơn, và loa Bluetooth phát nhẹ nhàng bản nhạc lo-fi buồn bã, những giai điệu chậm rãi như lời thì thầm của nỗi cô đơn. Mọi thứ đều được Nhi chuẩn bị kỹ lưỡng – một không gian đầy cám dỗ, nơi đàn ông dễ dàng đánh mất lý trí dưới vỏ bọc của sự an ủi.
Tôi ngồi bó gối ở góc giường, mặt ửng đỏ sau vài ngụm bia giả vờ, mắt ngân ngấn nước. Tôi cầm điện thoại, bấm số của Đức – chàng trai ngoan ngoãn, 22 tuổi, sinh viên năm cuối khoa Công nghệ Thông tin, và đặc biệt là bạn trai của Mai, cô lớp trưởng kiêu ngạo mà tôi ghét cay ghét đắng. Mai luôn tự hào về tình yêu “hoàn hảo” của mình, khoe khoang khắp nơi rằng Đức là chàng trai chung thủy nhất trường, luôn chiều chuộng cô ta như một nữ hoàng. Tôi ghét cái vẻ đạo mạo ấy, ghét cách Mai nhìn tôi như một con hồ ly tinh chỉ biết dùng nhan sắc. Đêm nay, tôi sẽ cướp đoạt thứ quý giá nhất của cô ta: lòng chung thủy của Đức. Không phải vì tôi ham muốn anh ta – Đức chỉ là một cậu bé ngoan, thân hình mảnh khảnh, khuôn mặt hiền lành, không có gì đặc biệt về thể xác. Nhưng cảm giác đắc thắng khi nhìn Mai sụp đổ mới là thứ khiến tôi run rẩy vì phấn khích.
Giọng tôi qua điện thoại nghe lè nhè, nức nở: “Đức ơi… em… em cãi nhau với Tuấn rồi… anh ấy bỏ em một mình… xe em hỏng giữa đường… em sợ lắm… anh qua đón em được không?” Tôi biết Đức sẽ đến – anh ta là kiểu đàn ông tốt bụng, luôn sẵn sàng giúp đỡ bạn bè, đặc biệt là con gái yếu đuối. Và đúng như dự đoán, nửa giờ sau, tiếng gõ cửa vang lên. Đức bước vào, áo khoác jean ướt mưa, khuôn mặt lo lắng. “Nhi, em sao vậy? Sao khóc thế? Tuấn nó làm gì em à?” Anh ta ngồi xuống cạnh giường, lúng túng vỗ vai tôi.
Tôi ngả đầu vào vai Đức, để hơi thở nóng ấm phả vào cổ anh ta, mùi hương cơ thể tôi lan tỏa. “Em… em mệt mỏi lắm Đức ơi. Tuấn chỉ biết bóng đá và bạn bè, anh ấy chưa bao giờ lắng nghe em như anh. Mai thật hạnh phúc khi có người yêu tâm lý như anh vậy.” Tôi thì thầm, giọng run run, tay vô tình chạm nhẹ vào đùi anh ta. Đức cứng người, nhưng không đẩy ra. Anh ta an ủi: “Thôi mà Nhi, Tuấn nó vậy nhưng nó yêu em lắm. Anh với Mai cũng hay cãi nhau, nhưng rồi cũng qua thôi.” Tôi mỉm cười thầm trong lòng – anh ta đang tự bước vào bẫy.
Đức ngồi đó, cố gắng an ủi tôi bằng những lời vụng về, điển hình của một cậu bé ngoan. Anh ta yêu Mai thật lòng – họ quen nhau từ năm nhất, Mai là lớp trưởng nghiêm khắc, luôn kiểm soát mọi thứ, từ lịch học đến cách Đức ăn mặc. Đức mệt mỏi với sự cứng nhắc ấy, nhưng anh ta chưa bao giờ dám thừa nhận. Tôi biết điều đó qua những lần quan sát lén lút. Bây giờ, tôi sẽ khơi gợi nó. “Đức ơi, giá như Tuấn cũng ân cần như anh. Mai may mắn thật, chứ không như em… đôi khi em thấy Mai hơi lạnh lùng với anh quá, anh có mệt mỏi khi cứ phải nhường nhịn không? Em chỉ muốn có ai đó hiểu em thôi…” Tôi ngước lên nhìn anh ta, đôi mắt ngấn nước, môi run run. Tôi cố tình bóp méo nhận thức của anh ta một cách tinh vi, khiến anh ta nghi ngờ mối quan hệ của chính mình.
Đức lắc đầu, giọng hơi run: “Không… Mai tốt lắm, cô ấy chỉ nghiêm khắc thôi. Anh yêu Mai mà.” Nhưng ánh mắt anh ta đã bắt đầu dao động, nhìn vào đường cong cơ thể tôi dưới chiếc váy hai dây mỏng manh. Tôi cảm nhận được nhịp tim anh ta đập nhanh hơn. Tôi đột ngột ôm chặt lấy anh ta, giả vờ khóc lớn hơn: “Đức… em cô đơn lắm… đêm nay, hãy cho em mượn anh một chút thôi. Em hứa sẽ không để Mai biết đâu… anh thương em mà phải không?” Đức giằng xé nội tâm – lý trí nhắc nhở anh ta về Mai, về lời hứa chung thủy, nhưng bản năng che chở trỗi dậy trước một cô gái xinh đẹp đang yếu đuối. Anh ta thì thầm: “Nhi… anh không thể… anh có Mai rồi…” Nhưng tay anh ta đã vô thức vuốt ve lưng tôi.
Tôi không chờ đợi. Tôi rướn người lên, áp môi mình vào môi Đức – một nụ hôn mềm mại, ẩm ướt, đầy chủ động. Đức cứng đờ người một giây, rồi đột ngột đáp lại, đôi tay vòng qua ôm chặt lấy vòng eo thon gọn của tôi. Thành trì lý trí sụp đổ. Anh ta đẩy tôi nằm ngửa xuống giường, môi vẫn dán chặt, tay run run luồn vào dưới váy tôi. “Nhi… anh… anh xin lỗi Mai…” Anh ta lẩm bẩm trong cơn mê muội, nhưng không dừng lại. Tôi mỉm cười thầm – anh ta đang tự phản bội chính mình.
Cảnh làm tình bắt đầu vụng về, đúng như tính cách của Đức. Anh ta cởi áo khoác, tay run run kéo váy tôi lên, lộ ra chiếc quần lót ren mỏng. “Em đẹp quá Nhi… anh chưa từng…” Anh ta thì thầm, khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Tôi chủ động lột áo anh ta, uốn éo cơ thể để khơi gợi: “Đức… chạm vào em đi… em cần anh…” Tay tôi hướng dẫn đôi bàn tay vụng về của anh ta chạm vào vòng một đầy đặn, núm vú tôi cứng lại dưới sự kích thích. Đức thở dốc, miệng ngậm lấy núm vú tôi, liếm láp vụng về nhưng đầy háo hức. “Ah… Đức… giỏi lắm… tiếp tục đi…” Tôi rên khẽ, giả vờ mê mệt để khuyến khích.
Anh ta kéo tuột quần lót tôi, ngón tay chạm vào nơi nhạy cảm nhất, cảm nhận sự ướt át. “Em ướt hết rồi… vì anh sao?” Đức hỏi, giọng đầy ngạc nhiên. Tôi gật đầu, tay vuốt ve phần thân dưới của anh ta qua lớp quần: “Vì anh… anh làm em nóng quá… cởi ra đi Đức.” Anh ta vội vã cởi quần, lộ ra phần cương cứng trung bình, không khủng như Tuấn, nhưng đủ để tôi tận hưởng khoái cảm tâm lý. Đức đẩy nhẹ vào trong tôi, chậm rãi, cẩn trọng như sợ làm tôi đau. “Ah… chặt quá… Nhi… anh… anh sướng…” Anh ta rên rỉ, hông bắt đầu di chuyển.
Nhưng tôi không để anh ta giữ sự cẩn trọng ấy lâu. Tôi quặp chân quanh hông anh ta, thúc hông lên: “Mạnh hơn đi Đức… đụ em mạnh đi… em thích thô bạo…” Những lời đó kích thích bản năng ẩn sâu trong anh ta. Đức mất kiểm soát, dập liên hồi như một cỗ máy, tay bóp chặt vòng một tôi, miệng cắn nhẹ vào cổ tôi. “Ahhh… Nhi… em dâm quá…” Anh ta gầm gừ, tốc độ tăng dần. Tôi rên rỉ lớn hơn: “Đúng rồi… đụ em đi… nói đi Đức, Mai có rên dâm đãng như em không? Mai có làm anh sướng điên lên thế này không?” Đức thở dốc, trong cơn khoái cảm tột đỉnh: “Không… Mai không… Mai tẻ nhạt lắm… lồn em ngon hơn… ahhh… em làm anh điên rồi!”
Chúng tôi đổi tư thế – tôi ngồi lên trên, lắc hông theo nhịp, cảm nhận anh ta lấp đầy mình. Đức nằm dưới, tay bấu chặt mông tôi, mắt dại đi vì dục vọng. “Nhi… anh yêu em… không, anh xin lỗi… nhưng sướng quá…” Anh ta lẩm bẩm, tội lỗi xen lẫn khoái lạc. Tôi lên đỉnh lần đầu, cơ thể run rẩy, siết chặt lấy anh ta: “Ra đi Đức… xả vào em… nghĩ đến Mai đi, nghĩ đến việc anh đang cắm sừng cô ta…” Những lời đó đẩy anh ta đến giới hạn. Đức gầm lên, xả hết tinh lực vào trong tôi, cơ thể run rẩy vì cực khoái.
Nhưng tôi lập tức dùng miệng bú liếm khiến con cặc của Đức nhanh chóng cứng lại. Tôi quỳ xuống, chổng mông cho Đức dập mạnh từ phía sau – tư thế anh ta chưa từng thử với Mai – tôi rên rỉ: “Ah… Đức… mạnh nữa đi… nghĩ đến Mai đi, nghĩ đến việc anh đang đụ bạn của cô ta…” Đức gầm gừ: “Đừng nói… nhưng… sướng quá… Mai không bao giờ cho anh làm thế này…” Anh ta tăng tốc, tay vỗ nhẹ lên mông tôi, sự vụng về biến thành thú tính. Tôi lên đỉnh lần hai, hét lên: “Ra đi… ra cùng em… bắn lên mặt em đi!” Và anh ta làm y như lời tôi nói thế, xả hết lên mặt tôi, cũng là thứ mà anh ta chưa bao giờ được làm với Mai.
Đến lúc này, Đức mới bừng tỉnh, ôm đầu hoảng loạn. “Trời ơi… anh đã làm gì thế này? Mai… Mai sẽ giết anh mất… Nhi, anh xin lỗi… anh phải về…” Anh ta cuống cuồng vơ lấy quần áo, khuôn mặt tái nhợt vì tội lỗi. Cảm giác phản bội đè nặng lên anh ta – anh ta yêu Mai, nhưng đêm nay, anh ta đã vứt bỏ hết thảy vì dục vọng. Tôi nằm khỏa thân trên giường, quấn hờ chiếc chăn lụa che nửa ngực, chống cằm nhìn vẻ thảm hại của anh ta. Nụ cười nửa miệng cong lên đầy thỏa mãn. “Đức… đừng lo, em sẽ giữ bí mật. Nhưng anh sẽ quay lại chứ? Em cần anh…” Tôi thì thầm, giọng ngọt ngào.
Đột nhiên, tôi với tay lấy điện thoại của Đức – nó vừa rơi trên giường trong lúc làm tình. Màn hình khóa mở bằng vân tay anh ta lúc nãy. Tôi bấm vào tin nhắn của Mai: “Anh ngủ chưa? Mai anh qua chở em đi học nhé.” Tôi cố tình bấm nút “Thích” tin nhắn đó, rồi đặt điện thoại xuống. Đức không hay biết, nhưng Mai sẽ thấy – một dấu hiệu nhỏ, đủ để gieo rắc nghi ngờ. Trò chơi cướp đoạt đã thành công mỹ mãn. Tôi đã tát một cú trời giáng vào sự kiêu ngạo của cô lớp trưởng mà không cần tốn một giọt mồ hôi.
Đức rời đi trong đêm mưa, lòng đầy day dứt. Anh ta sẽ không ngủ được đêm nay, hình ảnh tôi sẽ ám ảnh anh ta. Còn tôi, tôi nằm đó, cảm nhận dư vị chiến thắng lan tỏa khắp cơ thể. Đức chỉ là con mồi, và Mai sẽ sớm biết rằng tình yêu “hoàn hảo” của cô ta chỉ là ảo tưởng.
Sáng hôm sau, Đức thức dậy với nỗi tội lỗi nặng trĩu. Anh ta nhìn tin nhắn của Mai, thấy nút “Thích” lạ lùng, nhưng không nghĩ ngợi nhiều. Anh ta nhắn lại: “Ừ, anh qua đón em.” Nhưng trong đầu, hình ảnh Yến Nhi vẫn lởn vởn – sự mềm mại, dâm đãng mà Mai chưa bao giờ mang lại. Anh ta biết mình đã thay đổi, và nỗi day dứt sẽ theo anh ta mãi.
Tôi thức dậy, trang điểm nhẹ nhàng, sẵn sàng cho ngày mới. Mai sẽ sớm cảm nhận được sự thay đổi ở Đức, và khi đó, tôi sẽ cười thầm. Con nhện đã giăng tơ, và con mồi đã tự bước vào.