Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

CHƯƠNG 6.2: GƯƠNG MẶT TRANG BÌA

Căn hộ cao cấp của vợ chồng Lan chìm trong bóng tối đặc quánh, thứ bóng tối nhân tạo của những kẻ sợ ánh sáng mặt trời soi rọi vào tâm can. Nguồn sáng duy nhất trong phòng khách rộng lớn phát ra từ chiếc TV OLED 65 inch treo trên tường. Ánh sáng xanh lạnh lẽo, sắc sảo hắt ra, nhuộm lên khuôn mặt Nam một màu sắc ma quái, nửa thực nửa hư.

Nam chưa thay đồ. Anh vẫn mặc nguyên bộ Vest đi tiệc, chiếc cà vạt đã được nới lỏng, vắt vẻo trên cổ áo sơ mi phanh ngực. Anh ngồi sát mép ghế sofa da bò, hai tay đan vào nhau, chống cằm, đôi mắt sau lớp kính cận dán chặt vào màn hình như một tín đồ đang chiêm ngưỡng thánh tích.

Trên mặt bàn kính đen bóng loáng trước mặt anh, tấm danh thiếp màu đen viền vàng của Hưng nằm chơ vơ. Ánh sáng từ TV quét qua nó theo từng nhịp chuyển cảnh, khiến dòng chữ “Chủ Tịch” lúc ẩn lúc hiện, sắc lẹm như một lưỡi dao cạo nằm chờ sẵn để cắt đứt sợi dây đạo đức cuối cùng.

Ở phía sau, tại khu vực bàn ăn nối liền phòng khách, Lan đang ngồi trước một chiếc gương nhỏ cầm tay. Cô đang tẩy trang.

“Vợ ơi! Ra đây mà xem này! Nhanh lên!”

Nam gọi giật giọng, không quay đầu lại. Giọng anh run rẩy vì một sự hưng phấn khó hiểu, pha trộn giữa tham vọng và sự sùng bái.

Lan thở dài. Tiếng thở hắt ra nặng nhọc, mệt mỏi. Cô cầm miếng bông tẩy trang thấm đẫm nước Micellar, chà mạnh lên môi. Lớp son đỏ thẫm – thứ vũ khí quyến rũ cô dùng để đối phó với Hưng lúc nãy – bị lau đi một cách thô bạo, loang lổ ra khóe miệng, trông như một vết bầm dập sau một cuộc ẩu đả.

Cô đã trút bỏ bộ đầm nhung đen quyền lực. Giờ đây, trên người cô là bộ Pijama lụa tơ tằm màu kem. Chất lụa mát lạnh, mỏng manh trượt trên làn da đang nóng hầm hập vì rượu và lo âu. Không còn lớp áo lót nâng đỡ, bộ ngực đầy đặn của cô thả lỏng tự nhiên sau lớp lụa, phập phồng theo từng nhịp thở gấp. Cô cảm thấy mình trần trụi, yếu ớt, như một con cua vừa lột vỏ, chỉ cần một tác động nhẹ cũng đủ tổn thương.

“Gì thế anh? Em đau đầu quá, muốn đi ngủ sớm ” Lan nói vọng ra, giọng khàn đi. Cô không muốn nhìn thấy gì cả. Cô chỉ muốn bóng tối nuốt chửng lấy mình.

“Em phải xem cái này. Về chị Thục Anh. Vợ của anh Hưng!”

Cái tên “Thục Anh” vang lên như một mệnh lệnh. Lan khựng lại. Miếng bông tẩy trang rơi khỏi tay cô. Một sức hút vô hình, pha lẫn sự tò mò và sợ hãi, kéo cô đứng dậy. Cô bước chân trần trên sàn gỗ lạnh, tiến về phía vùng ánh sáng xanh ma mị đó.

Trên màn hình TV là chương trình “Người Đương Thời”. Nhạc hiệu hào hùng vừa dứt, máy quay zoom cận cảnh vào nhân vật chính đang ngồi trên chiếc ghế bành bọc nhung đỏ giữa trường quay.

Đó là Thục Anh.

Lan đứng sững lại sau lưng ghế sofa, hai tay bám chặt vào vai chồng. Cô nín thở.

Trên màn hình, Thục Anh đẹp một cách tàn nhẫn. Chị ta không mặc đầm dạ hội hở hang. Chị ta mặc một chiếc áo dài lụa trắng trơn, cổ cao truyền thống, ôm sát lấy cơ thể. Nhưng chính sự kín đáo đó lại là đỉnh cao của sự khiêu khích. Chất lụa trắng mỏng manh ôm trọn lấy vòng eo con kiến thắt lại, rồi bung ra mềm mại ở phần hông quả táo tròn lẳn, đầy đặn.

Khuôn mặt Thục Anh được trang điểm theo phong cách “No-makeup”, tôn lên làn da trắng sứ không tì vết. Tóc chị ta búi cao, cài một chiếc trâm ngọc bích đơn giản. Đôi mắt chị ta nhìn thẳng vào ống kính – đôi mắt phượng dài, đuôi mắt hơi xếch lên nhưng ánh nhìn lại tĩnh lặng, bao dung.

“Chị ấy đẹp quá.. ” Nam thốt lên, nuốt nước bọt cái *ực*. “Nhìn đi Lan. Đây mới là đẳng cấp. Không cần hở hang, không cần khoe da thịt, mà vẫn toát lên cái uy của một bà hoàng ”

Lan cúi xuống nhìn ngực mình. Qua lớp Pijama mỏng, nhũ hoa cô cương cứng vì lạnh, lộ rõ mồn một. Cô cảm thấy mình thật rẻ tiền. Cô dùng thân xác để kiếm tiền, còn người phụ nữ kia dùng sự thanh cao để cai trị.

Trên TV, MC hỏi: *”Thưa phu nhân Thục Anh, được biết ngoài việc điều hành chuỗi Spa, bà con dành rất nhiều tâm huyết cho Mái Ấm Tình Thương. Động lực nào khiến bà làm vậy?”*

Thục Anh mỉm cười. Nụ cười nhẹ nhàng, hé lộ hàm răng trắng bóng đều tăm tắp.

*”Đối với tôi, phụ nữ giống như nước. Hạnh phúc lớn nhất là được chảy về chỗ trũng, được đứng sau lưng chồng, vun vén cho gia đình và bù đắp cho những mảnh đời bất hạnh. Tôi không coi mình là nhà từ thiện. Tôi chỉ là… một người mẹ “*

Gemini_Generated_Image_q5e7ioq5e7ioq5e7.png

Máy quay lia rộng ra. Lan và Nam cùng nín thở.

Đứng vây quanh ghế ngồi của Thục Anh là 5 chàng trai trẻ. Họ cao lớn, rắn rỏi, khuôn mặt góc cạnh mang nét đẹp hoang dã của vùng cao (người Mông, người Thái…). Tất cả đều mặc Vest đen cắt may vừa khít, sơ mi trắng cài kín cổ, đứng khoanh tay nghiêm trang như những vệ sĩ.

“Nhìn dàn con nuôi của chị ấy kìa!” Nam chỉ tay vào màn hình, giọng run lên vì phấn khích. “Trời ơi, đứa nào cũng ra dáng đàn ông hêt rồi. Nghe nói chị ấy nhặt tụi nó về từ lúc bé tí, nuôi ăn học… Chị ấy là Thánh nữ sống đấy Lan ạ!”

Lan nheo mắt sau cặp kính cận. Cô không nhìn thấy “Thánh nữ”. Với bản năng của một kẻ đã lăn lộn trong vũng bùn dục vọng , cô nhìn thấy điều khác.

Cô thấy cách một chàng trai trẻ (tên Kiên) cúi xuống chỉnh lại tà áo dài cho Thục Anh. Bàn tay cậu ta to lớn, gân guốc, chạm nhẹ vào phần eo thon nhỏ của “Mẹ”. Ánh mắt cậu ta nhìn Thục Anh không chỉ có sự kính trọng. Nó có sự sùng bái mù quáng, sự khao khát được hiến dâng, giống như một tín đồ cuồng tín nhìn Nữ thần của mình.

Và Thục Anh… Lan thấy ngón tay đeo nhẫn kim cương của chị ta lướt nhẹ qua mu bàn tay cậu con trai. Một cái chạm rất khẽ, rất nhanh, nhưng đầy tính sở hữu.

“Chị ấy không đơn giản đâu.. ” Lan buột miệng thì thầm.

“Em nói cái gì?” Nam quay phắt lại, nhíu mày khó chịu. “Em đừng có lấy cái tư duy con buôn của em ra để đánh giá người ta. Người ta là Trâm anh thế phiệt, tâm người ta sáng như gương ”

Nam đứng dậy, đối diện với Lan. Anh nhìn vợ mình – người bỗng nhiên thất thần, đứng co ro trong bộ đồ ngủ xộc xệch, mặt mũi nhợt nhạt vì tẩy trang, tóc tai rối bời. Rồi anh nhìn lại Thục Anh lộng lẫy trên màn hình.

Sự so sánh tàn nhẫn hiện lên rõ mồn một trong mắt Nam.

“Em phải học chị ấy, Lan ạ ” Nam nói, giọng trầm xuống, mang theo sự thất vọng vô hình. “Đừng chỉ biết cắm đầu vào kiếm tiền, rồi lo âu đến già người đi. Phải có cái ‘Tâm’ và cái ‘Tầm’ như thế. Nhìn chị ấy xem, đàn ông vây quanh chị ấy là để phụng sự, để tôn thờ, chứ không phải để… lợi dụng ”

Câu nói vô tình của Nam như một cái tát giáng thẳng vào mặt Lan.

Cô lùi lại một bước, chân va vào cạnh bàn kính đau điếng. *Đàn ông vây quanh cô là để lợi dụng.* Nam nói đúng. Hưng lợi dụng cô để thỏa mãn thú tính. Khách hàng lợi dụng cô để mua vui.

Lan cảm thấy cổ họng nghẹn đắng. Cô nhìn Thục Anh trên màn hình với sự ghen tị và sợ hãi tột độ. Nếu Thục Anh là giả tạo, Lan còn có cớ để khinh bỉ. Nhưng nếu sự thánh thiện đó là thật… thì Lan chỉ là một con gián bẩn thỉu đang cố bò vào cung điện nguy nga.

“Anh tìm được cái này.. ” Nam bỗng nhiên chuyển tông giọng. Từ giọng điệu giáo huấn chuyển sang giọng điệu bí hiểm, kích thích.

Anh cúi xuống Laptop đang kết nối với TV, gõ nhanh vài phím. Màn hình TV chuyển cảnh. Không còn chương trình talkshow trang trọng nữa. Thay vào đó là một trang web diễn đàn kín mà Nam hay truy cập để tìm cảm hứng ảnh “đen”.

Một bức ảnh Paparazzi mờ ảo, nhiễu hạt hiện lên choán hết màn hình 65 inch.

Bức ảnh chụp lén tại cửa sau của một Club tư nhân ở Singapore.

Trong ảnh, Thục Anh không cười hiền hậu. Chị ta đeo kính râm đen to bản che kín nửa khuôn mặt. Trên môi chị ta là một điếu thuốc lá slim đang cháy đỏ. Chị ta mặc một chiếc váy da bó sát, ngắn cũn cỡn, để lộ đôi chân dài miên man đi tất lưới.

Nhưng chi tiết đắt giá nhất nằm ở Hưng.

Hưng đi bên cạnh, một tay đút túi quần, tay kia… đang bóp chặt lấy eo Thục Anh. Không, không phải eo. Bàn tay to lớn của hắn trượt xuống thấp, bóp trọn lấy một bên mông của vợ mình. Những ngón tay hắn lún sâu vào phần thịt mềm mại qua lớp váy da, thô bạo đến mức người xem có thể cảm nhận được vết bầm tím sẽ để lại sau đó.

Và Thục Anh? Chị ta không phản kháng. Chị ta hơi ngả người vào Hưng, đầu ngẩng cao, phả khói thuốc lên trời. Một tư thế của sự phục tùng kiêu hãnh.

“Nhìn đi Lan.. ” Nam thì thầm, giọng khàn đặc, hơi thở dồn dập. Anh bước tới sát màn hình TV, đưa ngón tay chạm vào vị trí bàn tay Hưng trên mông Thục Anh. “Đây mới là họ. Đây mới là sự thật ”

Nam quay lại nhìn Lan. Ánh mắt anh dại đi sau lớp kính cận.

“Hưng sở hữu chị ấy hoàn toàn. Hắn ta có thể bóp nát chị ấy ngay giữa phố, và chị ấy… trông như đang tận hưởng điều đó. Một nữ thần băng giá bị vấy bẩn… Em có thấy nó… đẹp không?”

Lan nhìn bức ảnh. Cô thấy sự đồi bại. Cô thấy sự đau đớn. Nhưng cô cũng thấy một thứ quyền lực đen tối tỏa ra từ cặp đôi đó. Họ không cần giấu giếm bản năng thú vật của mình, họ chỉ cần che nó lại bằng tiền và danh vọng.

Nam nhìn xuống bộ ngực phập phồng của Lan sau lớp lụa. Anh tiến lại gần vợ, bàn tay ướt mồ hôi lạnh của anh chạm vào eo cô – bắt chước vị trí tay của Hưng trong ảnh.

“Lan.. ” Nam gọi tên vợ, nhưng ánh mắt anh lại nhìn xuyên qua cô, hướng về người đàn bà trong bức ảnh.

Lan đứng im, để mặc chồng vuốt ve eo mình. Nam với tay lấy điều khiển, tắt TV.

*Phụt.*

Ánh sáng xanh vụt tắt. Căn phòng chìm vào bóng tối hoàn toàn. Chỉ còn lại tiếng thở nặng nề của Nam và mùi hương nước tẩy trang hóa học trên mặt Lan.

Trong bóng đêm, Lan nhìn thấy tấm danh thiếp của Hưng trên bàn vẫn phản chiếu chút ánh sáng yếu ớt từ đèn đường hắt vào, sắc lạnh và tàn nhẫn.

4.6 7 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
2 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Đăng

Truyện này còn ra nữa k bạn hay có bán full k á cho mình xin cách liên lạc

Ambience

hóng bên thiendia1 thì lão tác giả bận nên chưa thấy viết tiếp