Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

CHƯƠNG 7.1: TRÀ CHIỀU VÀ NHỮNG CON SỐ BIẾT NÓI

Private Lounge tại trụ sở tập đoàn Hưng Thịnh.

Cánh cửa gỗ sồi nặng trịch khép lại sau lưng Nam, cắt đứt hoàn toàn tiếng ồn ào của phố thị và sự bận rộn của khu văn phòng bên ngoài. Căn phòng này tồn tại theo một múi giờ riêng biệt – múi giờ của sự tĩnh lặng và quyền lực.

Không khí bên trong được điều chỉnh ở mức 24 độ C chuẩn mực, mát lạnh nhưng không gây rùng mình, mà mang lại cảm giác khô ráo, sạch sẽ của tiền bạc được bảo quản kỹ lưỡng. Mùi hương đầu tiên tấn công vào khứu giác Nam không phải là nước hoa, mà là một hỗn hợp phức tạp và đắt tiền: mùi gỗ tuyết tùng tỏa ra từ những vách tường ốp gỗ thủ công, mùi da thuộc cũ kỹ của bộ sofa Chesterfield màu nâu hạt dẻ, và thoang thoảng mùi trà Earl Grey thượng hạng đang bốc khói.

Hưng không ngồi sau chiếc bàn làm việc khổng lồ như Nam tưởng tượng. Hắn đang ngồi trên chiếc ghế bành đơn bọc da, quay lưng về phía cửa sổ sát đất. Nắng chiều chiếu xiên qua lớp rèm sáo gỗ, cắt không gian thành những dải sáng tối xen kẽ. Những hạt bụi lơ lửng trong luồng sáng đó trông như những bụi vàng đang nhảy múa quanh người đàn ông quyền lực nhất giới xây dựng này.

“Đến rồi à chú Nam. Ngồi đi!”

Giọng Hưng trầm, ấm, vang lên từ lồng ngực dày rộng, không mang chút âm sắc ra lệnh nào nhưng lại khiến chân Nam tự động bước tới.

Nam ngồi xuống mép chiếc sofa đối diện. Lớp đệm da thật mềm mại lún xuống, ôm lấy cơ thể anh, nhưng Nam lại cảm thấy như mình đang ngồi trên bàn chông. Anh lén quan sát Hưng. Hôm nay, “Bố già” không mặc Vest. Hắn mặc một chiếc áo sơ mi lụa tơ tằm màu xanh Navy sẫm, cổ áo buông lơi hai cúc đầu, để lộ phần xương quai xanh rắn rỏi và làn da ngăm đen màu đồng hun – dấu ấn của những buổi đánh Golf dưới nắng gắt. Tay áo được xắn lên gọn gàng quá khuỷu, để lộ cẳng tay gân guốc, đầy lông lá nam tính, trái ngược hoàn toàn với đôi bàn tay búp măng, trắng trẻo và mềm mại của Nam.

Trên cổ tay trái của Hưng, chiếc Patek Philippe Nautilus ánh lên vẻ lạnh lùng của thép và kim cương, kim giây trôi đi êm ru, không phát ra tiếng động, như đang đếm ngược thời gian tồn tại của lòng tự trọng trong Nam.

“Uống đi. Trà này anh xách tay từ Anh về. Nó giúp tĩnh tâm tốt lắm!”

Hưng đẩy tách sứ xương mỏng tang về phía Nam. Tiếng đế tách chạm vào đĩa lót vang lên một tiếng *keng* thanh tao, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt.

Nam nâng tách trà lên. Hơi nóng phả vào kính mắt anh, làm mờ đi một mảng tầm nhìn. Anh nhấp một ngụm. Vị chát nhẹ ở đầu lưỡi nhanh chóng chuyển thành vị ngọt hậu sâu sắc, hương cam Bergamot xộc lên mũi làm dịu đi cơn đau đầu âm ỉ.

“Nhìn chú có vẻ… căng thẳng?” Hưng hỏi, đôi mắt sâu thẳm nheo lại, nhìn Nam như một con thú săn mồi đang quan sát con mồi bị thương.

Nam đặt tách trà xuống, hai bàn tay đan chặt vào nhau đặt trên đầu gối để giấu đi sự run rẩy. Mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra ở sống lưng, thấm ướt lớp áo sơ mi.

“Cảm ơn anh Hưng. Em… em hơi lo về dự án sắp tới. Sợ không đáp ứng được kỳ vọng của anh!”

Hưng cười khẽ. Hắn không trả lời ngay. Hắn thong thả cầm lấy tập hồ sơ bìa da màu đen đặt trên bàn trà, xoay nhẹ nó trên mặt kính. Động tác của hắn từ tốn, nâng niu như đang vuốt ve một cơ thể phụ nữ.

“Anh hiểu. Làm nghệ thuật như chú thì đâu nên bận tâm chuyện tiền nong. Tâm hồn nghệ sĩ nó mong manh lắm!” Hắn dừng lại một nhịp, ánh mắt sắc lạnh chiếu thẳng vào Nam. “Nhưng mà… con số 10 tỷ này của cô Hoàng Lan, nó đang làm hỏng cái ‘thần thái’ của cô ấy!”

Hưng đẩy nhẹ tập hồ sơ về phía Nam. Nó trượt trên mặt bàn kính, dừng lại ngay trước mũi giày của Nam.

Nam chết lặng. Anh không cần mở ra cũng biết bên trong là gì. Đó là bản án tử hình cho danh dự của vợ anh, và là trát đòi nợ cho cuộc đời anh.

“Sao… sao anh biết?” Nam hỏi, giọng lạc đi, khô khốc như tiếng giấy nhám cọ vào nhau.

Hưng đứng dậy. Hắn bước chậm rãi đến bên cửa sổ, nhìn xuống dòng xe cộ bé tí hon đang di chuyển như kiến bên dưới. Bóng lưng hắn to lớn, che khuất một phần ánh nắng, đổ một cái bóng dài trùm lên người Nam.

“Ở cái đất này, ai vay bao nhiêu, làm ăn thế nào, ngủ với ai… tôi muốn biết … thì tôi sẽ biết, chú Nam ạ!” Hưng quay lại, giọng nói trở nên sắc bén hơn. “Tôi cũng vừa biết cô ấy đang tuyệt vọng. Cô ấy đang chạy vạy khắp nơi …. Và tôi biết cậu… hoàn toàn vô dụng!”

Từ “vô dụng” như một cái tát trời giáng. Nam bật dậy, mặt đỏ bừng vì xấu hổ và tức giận. Nhưng cơn giận của anh nhanh chóng bị dập tắt khi ánh mắt anh chạm vào chiếc nhẫn Signet vàng khối trên ngón út của Hưng.

Ký ức ùa về như một cơn lũ. Đêm hôm đó. Trong cái kho chứa bụi bặm. File video số 04 mang tên “THE KING”. Bàn tay đeo chiếc nhẫn này đã luồn vào tóc Hoàng Lan, đã tát nhẹ vào má cô ấy, đã nắm chặt lấy bầu ngực to tròn, trắng nõn của cô ấy.

“Ông.. ” Nam chỉ tay vào Hưng, ngón tay run rẩy chỉ vào chiếc nhẫn. “Ông… chính là gã trong video đó…. Là ông!”

Hưng không hề ngạc nhiên. Hắn thậm chí còn không chớp mắt. Hắn mỉm cười – một nụ cười của sự đồng lõa, không chút hối lỗi. Hắn đưa tay lên, ngắm nghía chiếc nhẫn, rồi hôn nhẹ lên nó như hôn lên một kỷ niệm đẹp.

“Cậu xem rồi sao? Tốt. Vậy đỡ phải giải thích nhiều!” Hắn bước lại gần Nam, mùi xì gà và gỗ tuyết tùng trên người hắn áp đảo mùi mồ hôi đang rỉ ra và bốc mùi chua loét của Nam. “Cậu thấy vợ cậu tuyệt vời chứ? Ruby… cô ấy là một kiệt tác, phải không?”

“Tôi không giống ông!” Nam gào lên, nhưng âm thanh yếu ớt bị lớp cách âm của căn phòng nuốt chửng. “Ông là kẻ lạm dụng! Ông lợi dụng lúc cô ấy khó khăn để… để.. ”

“Để làm gì?” Hưng cắt ngang, giọng đanh lại. Hắn tiến sát đến mức Nam có thể cảm nhận được hơi thở nóng hổi của hắn. Hắn không dùng vũ lực, hắn dùng tư tưởng để bẻ gãy ý chí đối phương.

“Sai rồi Nam. Cả hai ta đều giống nhau. Cả hai ta đều thích nhìn cô ấy làm đĩ!”

Nam lùi lại một bước, chân vấp vào cạnh bàn trà, loạng choạng ngồi phịch xuống ghế.

“Tôi là Kẻ Mạnh!” Hưng nói, từng từ ngữ như những nhát búa đóng vào đầu Nam. “Tôi có quyền lực, tôi có tiền. Tôi biến suy nghĩ thành hành động. Tôi chiếm hữu cô ấy, vắt kiệt cô ấy để thỏa mãn dục vọng chinh phục của mình. Tôi là người tạo ra cuộc chơi!”

Hắn cúi xuống, chống hai tay lên thành ghế sofa, nhốt Nam vào giữa. Ánh mắt hắn xoáy sâu vào đồng tử đang giãn ra vì sợ hãi của Nam.

“Còn cậu… Cậu là Kẻ Yếu … Kẻ rình mò . Cậu chỉ dám nhìn trộm qua màn hình, thủ dâm trong bóng tối và ghen tỵ với tôi. Cậu không bảo vệ cô ấy. Lúc cậu phát hiện ra, khi cậu thấy cô ấy quỳ dưới chân tôi trong video… cậu đã làm gì? Cậu có tắt đi không? Hay cậu đã tua đi tua lại đoạn tôi bắn vào miệng cô ấy?”

Nam cứng họng. Cổ họng anh nghẹn đắng, không thốt nên lời. Vì Hưng nói đúng. Đêm hôm đó, anh đã không xóa nó. Anh đã xem nó đến tận cùng, tay sục sạo trong quần, tưởng tượng mình là Hưng, tưởng tượng cảm giác được Lan phục tùng như thế.

Hưng nhận ra sự sụp đổ trong mắt Nam. Hắn thay đổi chiến thuật. Từ kẻ tấn công, hắn chuyển sang vai trò người anh lớn thấu hiểu. Hắn vỗ nhẹ vào vai Nam – một cái chạm ấm nóng, vững chãi, đầy tính sở hữu.

“Nhưng chú đừng thấy nhục, Nam à!” Giọng Hưng trở nên ân cần, ngọt ngào như mật độc. “Chú nghĩ mình là kẻ hèn nhát, là thằng chồng bị cắm sừng sao? Không. Chú là một NGHỆ SĨ !!! ”

Hưng đứng thẳng dậy, đi vòng ra sau lưng ghế sofa. Hắn đặt hai tay lên vai Nam, cúi xuống thì thầm vào tai anh, như con quỷ đang rót lời cám dỗ.

“Kẻ hèn nhát thì ghen tuông mù quáng. Còn nghệ sĩ… thì biết thưởng thức vẻ đẹp của sự tan vỡ. Hãy nhìn vợ chú đi. Hoàng Lan khi làm CEO, cô ấy đẹp, nhưng cái đẹp đó cứng nhắc, giả tạo, như một bức tượng sáp trong tủ kính. Nhưng Lan khi… phục vụ đàn ông, khi rên rỉ, khi đôi mắt cô ấy dại đi vì khoái cảm… lúc đó cô ấy mới là một sinh vật sống động. Cô ấy rực rỡ. Cô ấy thật đàn bà… Tôi cũng yêu vẻ đẹp đấy đến tê người … ”

Nam nhắm mắt lại. Hình ảnh Lan trong video hiện lên rõ mồn một. Mồ hôi ướt đẫm tóc mai, son môi lem luốc, ánh mắt van xin đầy dục vọng. Đúng là cô ấy đẹp hơn lúc ở nhà rất nhiều. Một vẻ đẹp trần trụi, dơ bẩn nhưng gây nghiện.

“Chú có công nhận với anh điều đó không?” Hưng hỏi, giọng nói len lỏi vào từng ngóc ngách tăm tối nhất trong tâm trí Nam.

Nam nuốt nước bọt. Anh từ từ mở mắt ra, ngước lên nhìn Hưng. Trong ánh nắng chiều tà vàng vọt, Hưng không còn là kẻ thù cướp vợ nữa. Hắn hiện lên như một người thầy khai sáng, người duy nhất dám nói toạc ra cái sở thích bệnh hoạn mà Nam luôn giấu kín.

“Cô ấy.. ” Nam thều thào, giọng run rẩy nhưng không còn sự phản kháng. “Lúc đó… trông cô ấy rất… đàn bà!”

Hưng bật cười thành tiếng, vỗ mạnh vào vai Nam một cái đầy tán thưởng.

“Đúng! Đó chính là thứ anh muốn nói. Chú em, chúng ta không bệnh hoạn. Chúng ta chỉ là những người đàn ông yêu cái Đẹp một cách trần trụi thôi. Chú có con mắt của một đạo diễn, Nam ạ. Đừng lãng phí nó!”

Hưng quay trở lại ghế ngồi của mình, cầm tách trà đã nguội lên uống một hơi cạn sạch. Hắn đặt tách xuống, ánh mắt trở nên nghiêm túc và thực dụng.

“Vậy nên, anh có một đề nghị cho chú. Một đề nghị để chú vừa cứu được vợ, vừa thỏa mãn được cái ‘máu nghệ sĩ’ đó của mình!”

Nam nhìn Hưng, chờ đợi. Anh biết mình đã bước qua ranh giới. Anh không còn là người chồng đang bảo vệ hạnh phúc gia đình nữa. Anh đã trở thành đồng phạm trong phiên tòa xét xử nhân phẩm của chính vợ mình.

Và đáng sợ hơn, anh cảm thấy… hưng phấn vì điều đó.

4.6 7 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
2 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Đăng

Truyện này còn ra nữa k bạn hay có bán full k á cho mình xin cách liên lạc

Ambience

hóng bên thiendia1 thì lão tác giả bận nên chưa thấy viết tiếp