Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31
Tác Giả: Lãng Du 2772
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Gái Xinh, Ông Già, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
CHƯƠNG 6.1: CÁI BẪY TRONG LY RƯỢU VANG
Đại sảnh Grand Ballroom của khách sạn I tối nay lộng lẫy như một hộp nữ trang khổng lồ vừa được bật nắp. Hàng ngàn viên pha lê từ ba chiếc đèn chùm lớn treo lơ lửng trên trần cao tỏa ra thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo, sắc sảo, cắt gọt vào thị giác của từng vị khách. Không khí đặc quánh mùi nước hoa đắt tiền – một hỗn hợp của xạ hương, gỗ đàn hương và mùi tiền – được ướp lạnh bởi hệ thống điều hòa trung tâm chạy hết công suất.
Lan đứng ở rìa đám đông, tay siết chặt chiếc ví cầm tay nạm đá của Jimmy Choo. Các khớp ngón tay cô trắng bệch, tương phản gay gắt với lớp da thuộc màu đen tuyền của chiếc ví.
Hôm nay cô đẹp. Một vẻ đẹp của sự phòng vệ.
Hoàng Lan khoác lên mình chiếc đầm dạ hội bằng nhung đen ôm sát. Chất liệu nhung tuyết bắt sáng, nuốt trọn những đường cong cơ thể vào trong bóng tối nhưng lại tôn lên làn da trắng sứ ở những điểm hở “chí mạng”. Thiết kế cổ thuyền khoét rộng, phô bày trọn vẹn bờ vai gầy mong manh và xương quai xanh sắc nét như hai lưỡi dao. Ngay hõm cổ, sợi dây chuyền Cartier mảnh dẻ với mặt đá Ruby nhỏ xíu nằm lọt thỏm, đỏ rực như một giọt máu tươi vừa rỉ ra trên nền da trắng muốt.
Cô đứng đó, lưng thẳng tắp theo thói quen của một CEO, nhưng ánh mắt sau cặp kính gọng đen mỏng lại đảo liên tục. Đồng tử cô giãn ra nhẹ, quét qua từng gương mặt trong khán phòng như một con thú nhỏ đang đánh hơi thấy mùi của thú săn mồi.
“Em thấy không? Ánh sáng ở đây tuyệt thật!”
Nam thì thầm vào tai cô, giọng đầy hào hứng. Anh chỉnh lại chiếc nơ trên cổ áo, mắt sáng rực nhìn lên trần nhà. “Họ dùng đèn 4000K kết hợp với Spot-light vàng ấm. Nó làm cho đồ trang sức của phụ nữ lấp lánh gấp đôi. Anh phải học chiêu này cho Studio mới được ”
Lan rùng mình. Không phải vì lạnh, mà vì sự ngây thơ đến tàn nhẫn của chồng. Nam nhìn ánh sáng, còn cô nhìn thấy bóng tối dưới chân những gã đàn ông mặc Vest đang nâng ly ngoài kia. Cô vừa nhìn thấy logo “Hưng Thịnh Group” trên tấm backdrop khổng lồ ở sân khấu chính.
Hắn ở đây.
“Về đi anh ” Lan bấu tay vào khuỷu tay Nam, móng tay sơn màu nude sắc nhọn bấm sâu qua lớp vải Vest dày. Giọng cô rít qua kẽ răng, gấp gáp. “Em thấy hơi choáng. Mùi hoa Ly ở đây nồng quá, em buồn nôn ”
Nam ngạc nhiên quay lại, định đưa tay sờ trán vợ. “Sao thế? Mình vừa mới đến mà? Có cả ông Giám đốc ngân hàng anh muốn giới thiệu.. ”
“Em bảo về!” Lan không giải thích. Cô xoay người, kéo tay Nam đi ngược chiều dòng người đang tiến vào. Tà váy nhung đen quệt xuống sàn đá Marble loang lổ ánh đèn, tạo nên một vệt đen như mực tàu đang cố chạy trốn khỏi trang giấy trắng.
Nhưng họ đã chậm một nhịp.
Ngay khi Lan vừa quay lưng, một bóng đen đã chắn ngang tầm mắt cô. Một người phục vụ (Waiter) trong bộ đồng phục cứng nhắc, trên tay là khay bạc đựng những ly rượu vang đỏ sóng sánh.
“Xin lỗi, anh chị có phải là ông Nam và bà Hoàng Lan không ạ?”
Lan chết sững. Cả cơ thể cô cứng lại như bị tạt nước đá. Cô ngước lên nhìn người phục vụ, cố tìm kiếm một sự nhầm lẫn, nhưng ánh mắt cậu ta nhìn cô chính xác và lạnh lùng như một mũi tên đã được định vị.
“Có chuyện gì không cậu?” Nam vui vẻ đáp lời, hoàn toàn không cảm nhận được luồng khí lạnh đang tỏa ra từ người vợ bên cạnh.
“Chủ tịch Hưng mời hai vị một ly ” Người phục vụ nghiêng người, tay chỉ về phía khu vực VIP – một sàn nâng cao hơn mặt bằng chung hai bậc, được ngăn cách bởi hàng rào nhung đỏ. “Ngài ấy nói đã đợi cô Lan rất lâu rồi ”
Lan nhìn theo hướng tay chỉ. Và ở đó, giữa những quý ông đang cười nói ồn ào, Hưng đứng tách biệt.
Hắn mặc một bộ Tuxedo màu xanh đen , ve áo bằng lụa bóng loáng. Hắn đứng tựa hông vào lan can, một tay đút túi quần, tay kia nâng ly rượu vang đỏ ngang tầm mắt. Hắn không nhìn ai cả. Đôi mắt sâu thẳm, sắc lạnh của hắn dán chặt vào gáy Lan từ xa, xuyên qua đám đông hỗn loạn, xuyên qua cả lớp vỏ bọc CEO cứng rắn của cô.
Hắn khẽ nhếch mép cười. Một nụ cười nửa miệng, lạnh lẽo và đầy tính sở hữu. Hắn nâng ly rượu lên cao một chút, như một lời chào, cũng như một lời tuyên chiến.
Từ chối bây giờ đồng nghĩa với việc tự sát. Lan biết rõ điều đó. Hưng không bao giờ mời lơi. Hắn là kẻ đi săn kiên nhẫn nhất mà cô từng biết.
“Ồ! Chủ tịch Hưng Thịnh!” Nam thốt lên, giọng không giấu được sự ngưỡng mộ. Anh quay sang Lan, mắt sáng long lanh. “Vinh dự quá em ơi. Đi, mình qua chào anh ấy một tiếng ”
Lan hít một hơi thật sâu. Không khí lạnh buốt tràn vào lồng ngực, làm tê liệt nỗi sợ hãi đang dâng lên. Cô buông tay Nam ra, vuốt lại nếp váy bên hông – nơi đường xẻ tà cao để lộ một khoảng đùi non trắng nõn mỗi khi cô bước đi. Cô đẩy gọng kính lên sống mũi, khóa chặt cảm xúc lại sau lớp thủy tinh trong suốt.
“Được rồi. Đi thôi anh ”
Họ bước lên khu vực VIP. Tiếng giày cao gót của Lan gõ xuống sàn gỗ *cộp… cộp…* chậm rãi, đều đặn như tiếng đồng hồ đếm ngược.
Hưng không bước tới đón. Hắn đứng yên tại chỗ, chờ đợi con mồi tự dẫn xác đến. Khi vợ chồng Lan đến trước mặt, hắn mới đặt ly rượu xuống bàn cocktail.
“Chào nhiếp ảnh gia Nam ” Hưng chìa bàn tay to lớn, thô ráp nhưng được cắt tỉa móng gọn gàng ra. Hắn bắt tay Nam thật chặt, lắc mạnh. Một cái bắt tay áp đảo của kẻ bề trên. “Tôi rất thích các tác phẩm gần đây của cậu. Đặc biệt là cách cậu khai thác… những góc khuất của phụ nữ. Rất trần trụi. Rất thật ”
Nam cười tít mắt, hai tay nắm lấy tay Hưng lắc lại nhiệt tình. “Cảm ơn Chủ tịch quá khen. Em chỉ cố gắng bắt lấy cái hồn của mẫu thôi ạ ”
“Cái hồn.. ” Hưng lặp lại từ đó, ánh mắt hắn từ từ trượt khỏi mặt Nam, di chuyển sang người phụ nữ đứng bên cạnh.
Hắn nhìn Lan. Không phải cái nhìn xã giao. Đó là một sự “định giá”.
Ánh mắt hắn lướt từ đôi giày cao gót mũi nhọn, trượt dọc theo đường xẻ tà của chiếc váy nhung, dừng lại ở vòng eo thắt đáy lưng ong, rồi leo lên bờ ngực đang phập phồng nhẹ sau lớp vải đen. Cuối cùng, hắn nhìn vào mắt cô.
“Chào Hoàng Lan. Đã nhiều năm không gặp! ” Giọng hắn trầm, khàn, mang theo âm hưởng của những đêm ân ái cũ kỹ trong quá khứ. “Em vẫn… giữ dáng tốt nhỉ. Đúng là ‘Vàng thật không sợ lửa’, còn ‘Ngọc quý’ thì càng mài càng sáng ”
Từ “Ngọc quý” (Gem – ám chỉ Ruby) được hắn nhấn mạnh, rơi tõm vào không gian giữa ba người như một hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng.
Lan rùng mình. Bàn tay cô vô thức đưa lên che nhẹ trước ngực, che đi viên Ruby đỏ rực đang nằm trên da thịt mình. “Cảm ơn Chủ tịch quá khen ” Giọng cô cứng nhắc, khô khốc.
Hưng cầm lấy hai ly rượu trên khay của người phục vụ. Hắn đưa một ly cho Nam, và ly còn lại… hắn không đưa tận tay. Hắn cầm phần bầu ly, xoay nhẹ, để chất lỏng màu đỏ thẫm sóng sánh bên trong, rồi đưa sát vào mặt Lan.
“Uống đi em ” Hắn nói, giọng êm ái như nhung lụa nhưng chứa đầy gai nhọn. “Loại vang này là Cabernet Sauvignon đời 1998. Nó có vị chát gắt ở đầu lưỡi, nhưng hậu vị lại rất… ấm áp và ẩm ướt…”
Nam bật cười ha hả, vỗ đùi đánh đét. “Anh Hưng ví von văn hoa quá! Vợ em đúng là nhìn ngoài lạnh lùng thế thôi chứ bên trong tình cảm lắm. Chuẩn vị vang cổ đấy anh ạ ”
Lan nhìn ly rượu trước mặt. Màu đỏ của nó giống như máu. Cô nhìn Hưng, thấy trong đáy mắt hắn là sự thách thức
Bàn tay Lan run rẩy vươn ra. Những ngón tay thon dài, sơn móng màu nude, chạm vào chân ly thủy tinh lạnh ngắt. Cô đón lấy ly rượu, ngửa cổ uống một hơi cạn sạch. Vị rượu chát đắng xộc lên mũi, len lỏi xuống cổ họng, đốt cháy dạ dày đang co thắt của cô.
“Tuyệt vời ” Hưng vỗ tay nhẹ, ánh mắt sáng lên vẻ thích thú khi thấy vệt rượu đỏ còn đọng lại trên môi Lan, trông như một vết thương vừa mới rỉ máu.
Hắn quay sang Nam, đặt tay lên vai người đàn ông ngây thơ này. Một cử chỉ thân mật, nhưng cũng là một sự đánh dấu lãnh thổ.
“Nam này, tôi có một dự án Resort nghỉ dưỡng tỷ đô trên Đà Lạt. Tôi đang cần một người làm Giám đốc Hình ảnh. Và tôi cũng cần một đơn vị cung cấp nội thất đẳng cấp cho toàn bộ 50 căn Villa ”
Mắt Nam mở to hết cỡ. Ly rượu trên tay anh suýt rơi xuống. Đây không phải là cơ hội. Đây là tấm vé số độc đắc rơi trúng đầu.
Hưng thong thả rút từ túi áo ngực ra một tấm danh thiếp màu đen, viền vàng kim loại. Hắn không đưa cho Nam. Hắn nhét nó vào túi áo ngực của Nam – ngay vị trí trái tim.
“Sáng mai, cậu qua văn phòng tôi. Một mình!” Hắn nói chậm, rõ từng từ, mắt vẫn không rời khỏi khuôn mặt tái nhợt của Lan. “Chúng ta cần bàn kỹ về… những năng lực tiềm ẩn bên anh ”
Nói xong, Hưng gật đầu chào nhẹ, rồi quay lưng bước đi, để lại mùi nước hoa Tobacco trầm ấm vương vất trong không khí lạnh lẽo.
Nam rút tấm danh thiếp ra, tay run run vuốt ve dòng chữ nổi mạ vàng. “Trời ơi… trúng mánh rồi vợ ơi! Hưng ‘Đại’ mà để ý thì chúng ta lên hương. Em giỏi thật đấy! Chắc chắn anh ấy đã xem hồ sơ năng lực của em rồi ”
Lan đứng chôn chân tại chỗ. Cô nhìn bóng lưng cao lớn của Hưng khuất dần trong đám đông. Cô muốn hét lên với chồng. Nhưng cô không thể thốt nên lời. Cổ họng cô nghẹn đắng vị rượu chát.
Truyện này còn ra nữa k bạn hay có bán full k á cho mình xin cách liên lạc
hóng bên thiendia1 thì lão tác giả bận nên chưa thấy viết tiếp