Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31
Tác Giả: Lãng Du 2772
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Gái Xinh, Ông Già, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
CHƯƠNG 4 : BẢO TÀNG XÁC THỊT & 4 MẪU VẬT
2 giờ sáng của ngày kế tiếp. Không gian trong phòng làm việc của Nam đặc quánh lại, lạnh lẽo và vô trùng như một nhà xác. Chỉ có tiếng quạt tản nhiệt của dàn máy tính rên rỉ ro ro trong đêm, và ánh sáng xanh từ màn hình 5K hắt lên khuôn mặt trắng bệch, cắt không gian thành những mảng sáng tối sắc lẹm.
Nam ngồi đó, lưng còng xuống, hai mắt dán chặt vào cấu trúc thư mục đang hiện ra trên màn hình. Không phải là những folder ảnh cưới hay ảnh kỷ niệm gia đình. Đó là một tủ hồ sơ bệnh án của dục vọng.
> **01_THE_TITAN** (Mr. Smith – USA)
> **02_THE_VEINS** (Gã Nghệ Sĩ)
> **03_THE_MERCHANT** (Gã Ngân Hàng)
> **04_THE_KING** (Hưng)
Ngón tay trỏ của Nam lơ lửng trên chuột trái. Nó run rẩy nhẹ, một cơn co giật vô thức của hệ thần kinh khi đứng trước ngưỡng cửa của sự thật tàn khốc. Anh nuốt khan, cổ họng khô khốc như vừa uống phải axit.
*Click…*
Âm thanh khô khốc vang lên như tiếng bật chốt an toàn của một quả lựu đạn. File video đầu tiên định dạng .MOV nặng 4GB được mở ra. Trình phát video bung ra toàn màn hình, độ phân giải sắc nét đến mức tàn nhẫn.
Video bắt đầu. Không có âm nhạc. Chỉ có tiếng rè rè của điều hòa khách sạn và tiếng thở nặng nề thu được từ micro.
Bối cảnh là một phòng Suite cao cấp, ánh đèn vàng vọt hắt lên những bức tường bọc nỉ đỏ sẫm. Nhưng Nam không quan tâm đến nội thất. Mắt anh khóa chặt vào người phụ nữ đang đứng giữa khung hình.
Đó là Lan của 5 năm về trước.
Cô ấy trẻ hơn, mặc một chiếc váy công sở màu đen ôm sát, xẻ tà cao đến tận đùi non. Bên trên là chiếc áo sơ mi lụa trắng mỏng tang, loại vải rủ xuống ôm lấy từng đường cong cơ thể, để lộ lờ mờ màu đen của chiếc áo lót ren bên trong.
Nhưng chi tiết đắt giá nhất là cặp kính. Cô đeo một cặp kính gọng đen to bản, trễ xuống sống mũi, tạo nên vẻ tri thức giả tạo một cách khiêu khích. Tóc cô búi cao, để lộ chiếc cổ trắng ngần, thanh mảnh – nơi lát nữa đây sẽ trở thành hiện trường của một cuộc xâm lấn tàn bạo.
Lan không cười. Cô nhìn vào ống kính (hay đúng hơn là nhìn vào gã đàn ông đang cầm máy quay) với vẻ phục tùng chuyên nghiệp. Cô từ từ đưa tay lên, tháo từng chiếc cúc áo sơ mi.
Một. Hai. Ba.
Chiếc áo lụa trượt khỏi vai, rơi xuống sàn thảm đỏ như một lớp da rắn vừa lột.
Nam nín thở. Qua màn hình độ phân giải cao, anh thấy rõ từng chi tiết trên cơ thể vợ mình. Làn da cô trắng lóa, tương phản gay gắt với ánh sáng vàng vọt. Cặp ngực đầy đặn, căng mọng bị chèn ép trong chiếc áo lót ren đen, phần thịt mềm tràn ra ngoài mép vải, rung rinh nhẹ theo từng nhịp thở hồi hộp.
Trên xương quai xanh bên trái, nốt ruồi son đỏ chót hiện lên rõ mồn một. Dấu triện bản quyền của vợ anh. Không thể nhầm lẫn.
Góc máy thay đổi. Máy quay được đặt xuống bàn trà thấp. Một gã đàn ông bước vào khung hình.
Hắn không lộ mặt. Hắn chỉ là một khối thịt khổng lồ. Nam ước lượng gã phải cao trên 1m90, lông lá rậm rạp phủ kín cánh tay và lồng ngực vạm vỡ. Hắn mặc độc một chiếc quần lót Boxer màu xám tro.
Gã đàn ông ngồi xuống mép ghế Sofa, hai chân dang rộng, chiếm lĩnh toàn bộ không gian. Hắn thò tay vào trong quần, lôi ra “vũ khí” của mình.
Nam trân trối nhìn. Đồng tử anh giãn ra hết cỡ.
Đó không phải là bộ phận sinh dục của người thường. Đó là một khối cơ bắp màu tím sẫm, gân guốc nổi lên chằng chịt như rễ cây cổ thụ bám vào đất. Đầu khấc của nó to bè, căng bóng, rỉ ra những giọt dịch trong suốt ở lỗ sáo. Nó dựng đứng lên, rung nhẹ, đầy đe dọa.
Sự chênh lệch kích thước là phi lý. Nam nhìn xuống đũng quần mình, một cảm giác tự ti và nhục nhã dâng lên nghẹn đắng. So với gã Titan này, anh chỉ là một cậu bé. Trong video, Lan quỳ xuống tấm thảm lông dày dưới chân gã đàn ông. Cô không vồ vập. Cô chậm rãi, cẩn trọng như một kỹ sư đang đo đạc một công trình phức tạp. Cô dùng ngón tay thon dài, sơn móng màu đỏ rượu chát, chạm nhẹ vào thân dương vật gân guốc đó. Sự tương phản về kết cấu hiện lên rõ rệt: Bàn tay mềm mại, trắng muốt của Lan trượt trên làn da sần sùi, thô ráp và lông lá của gã đàn ông.
“Good girl… Open wide…” (Ngoan lắm… Mở rộng ra…) – Giọng gã đàn ông vang lên, trầm đục như tiếng sấm rền.
Lan ngước mắt lên nhìn hắn qua cặp kính trễ nải. Cô há miệng.
Nam zoom vào cận cảnh. Anh thấy rõ cơ hàm của Lan căng ra. Cô cố gắng mở khẩu độ miệng đến mức tối đa. Những thớ cơ ở cổ nổi lên.
Đầu khấc tím ngắt chậm rãi tiến vào khoang miệng đỏ hồng của cô.
*Chùn chụt…*
Tiếng nước bọt vang lên ướt át khi niêm mạc miệng tiếp xúc với da thịt.
Nhưng nó quá lớn. Lan không thể ngậm hết ngay lập tức. Cô phải dùng lưỡi – chiếc lưỡi hồng hào, điêu luyện – liếm láp xung quanh vành quy đầu, bôi trơn nó bằng lượng nước bọt dồi dào được tiết ra do phản xạ tự nhiên.
Dịch thủy bắt đầu hoạt động như một chất bôi trơn sinh học. Nó kéo thành những sợi tơ mỏng, dính nhớp, nối liền giữa môi Lan và khối thịt của gã đàn ông.
Gã Titan không kiên nhẫn. Hắn đặt bàn tay to lớn, lông lá lên đỉnh đầu Lan, những ngón tay thô bạo luồn vào mái tóc được chải chuốt kỹ càng của cô.
Hắn ấn xuống.
Đây là đoạn Nam tua đi tua lại ba lần. Không phải vì thích thú, mà vì anh không tin vào mắt mình.
Dưới áp lực của bàn tay gã đàn ông, đầu Lan bị ép chúi về phía trước. Khối thịt khổng lồ xuyên qua hàng rào răng, trượt qua lưỡi, và húc thẳng vào vòm họng mềm của cô.
Cổ họng Lan biến dạng.
Nam thấy rõ sự phình to bất thường ở vùng cổ cô khi vật thể lạ xâm nhập sâu vào thực quản.
Đôi mắt sau cặp kính của Lan trợn ngược lên. Lòng trắng hiện ra nhiều hơn lòng đen. Những mạch máu nhỏ trong mắt cô vỡ ra đỏ ngầu.
Nước mắt sinh lý ứa ra từ khóe mắt, chảy tràn xuống má, làm nhòe đi lớp phấn nền và mascara, tạo thành những vệt đen nhem nhuốc trên khuôn mặt xinh đẹp .
*Ọc… Ọc…*
Tiếng nôn khan vang lên nghẹt thở. Đó là phản ứng sinh học cự tuyệt của cơ thể trước sự xâm lấn quá mức. Nhưng Lan không dừng lại. Hay đúng hơn, cô không được phép dừng lại.
Bàn tay gã đàn ông giữ chặt đầu cô, biến hộp sọ của cô thành một cái piston sống. Hắn bắt đầu dập.
Mỗi cú thúc vào sâu là một lần vòm họng Lan bị nong rộng cưỡng bức. Niêm mạc miệng cọ xát dữ dội với những đường gân nổi cộm. Nước dãi trào ra từ hai bên mép cô, sủi bọt trắng xóa, chảy ròng ròng xuống cằm, nhỏ tong tỏng xuống ngực áo lót ren đen.
Cô không còn là một CEO quyền lực. Lúc này, cô chỉ là một “vật chứa” đang bị khai thác đến giới hạn chịu đựng.
Nam nhìn thấy sự đau đớn trong mắt vợ. Nhưng xen lẫn trong sự đau đớn đó, anh thấy một tia sáng kỳ lạ. Đó là sự phục tùng tuyệt đối. Cô đang cố gắng điều khiển cơ cổ họng để nuốt trọn lấy gã đàn ông này, để làm hài lòng hắn.
Gã Titan rút ra đột ngột.
Lan đổ gục xuống đùi hắn, ho sặc sụa. Lồng ngực cô phập phồng kịch liệt, cố gắng hớp lấy không khí.
Khuôn mặt cô đỏ bừng, đầm đìa mồ hôi và nước mắt. Cặp kính gọng đen bị lệch sang một bên, mờ đục vì hơi nước nóng hổi phả ra từ miệng.
Nhưng chi tiết ám ảnh nhất đối với Nam là khuôn miệng của cô. Nó vẫn còn đang mở rộng, chưa thể khép lại ngay lập tức. Môi cô sưng tấy, đỏ mọng, ướt nhẹp và bóng loáng dưới ánh đèn. Một sợi nước bọt dính nhớp, pha lẫn dịch vị dạ dày, kéo dài từ môi dưới của cô xuống tận đùi gã đàn ông.
Gã Titan không nói gì. Hắn chỉ vỗ vỗ vào má Lan hai cái *bộp… bộp…* – âm thanh của thịt vỗ vào thịt, mang tính chất khen ngợi một con vật nuôi ngoan ngoãn hơn là âu yếm một tình nhân.
Lan ngước lên, chỉnh lại kính. Cô dùng mu bàn tay quệt ngang dòng nước dãi trên cằm, để lại một vệt loang lổ. Cô nhìn vào ống kính máy quay, và Nam thề rằng cô đang nhìn xuyên qua thời gian để nhìn thấy anh.
Cô mỉm cười. Một nụ cười nhếch mép, mệt mỏi nhưng đầy kiêu hãnh của một kẻ vừa hoàn thành xuất sắc một hợp đồng khó nhằn.
“Đã đủ sâu chưa, thưa Ngài?” – Giọng Lan khàn đặc, vỡ vụn, nghe như tiếng giấy nhám cọ vào nhau.
Nam tắt video.
Căn phòng chìm vào bóng tối. Anh ngồi bất động, tay vẫn đặt trên chuột. Cổ họng anh nghẹn đắng, nhưng hạ bộ anh lại đau điếng vì một cơn cương cứng không thể kiểm soát. Anh vừa chứng kiến vợ mình bị “làm nhục” theo cách tàn bạo nhất, nhưng chính sự tàn bạo đó lại kích thích con quỷ trong anh thức giấc.
Anh sờ tay lên cổ mình. Anh nuốt thử. Dễ dàng. Trơn tru.
Anh nhận ra mình thật vô dụng. Anh chưa bao giờ, và sẽ không bao giờ có thể chạm tới cái “ngưỡng” đó của Lan. Chỉ có những gã khổng lồ, những con quái vật như trong video kia mới có thể lấp đầy sự trống rỗng tham lam trong người đàn bà đó. Nam ngồi bất động trong bóng tối, hơi thở vẫn chưa ổn định sau khi xem xong video về Gã Khổng Lồ. Nhưng sự tò mò bệnh hoạn như một liều thuốc kích thích, thúc ép ngón tay anh di chuyển chuột. Anh không thể dừng lại. Anh cần nhìn thấy nhiều hơn. Anh cần giải phẫu toàn bộ bí mật của vợ mình.
Con trỏ chuột trượt xuống thư mục tiếp theo.
> **02_THE_VEINS** (Gã Nghệ Sĩ)
Click.
Video mở ra với một tông màu hoàn toàn khác. Không phải ánh đèn vàng vọt của khách sạn, mà là ánh sáng trắng lạnh lẽo của một Studio nghệ thuật. Nền nhà là bê tông mài, vương vãi những vụn đất sét và thạch cao.
Lan đứng đó, quay lưng về phía ống kính.
Lần này, cô không đeo kính. Cô mặc một chiếc váy lụa hai dây màu ngọc trai, chất liệu satin bóng loáng chảy tràn trên cơ thể cô như một dòng nước. Chiếc váy hở toàn bộ phần lưng, phô bày rãnh lưng sâu hun hút chạy dọc xuống thắt eo nhỏ nhắn, rồi mở rộng ra ở phần hông đẫy đà.
Lan cúi người xuống, chống hai tay lên một bục gỗ điêu khắc đầy bụi. Tư thế này đẩy cao phần mông tròn lẳn của cô lên, làm căng lớp lụa mỏng tang ở phần hạ bộ. Nam có thể thấy rõ đường viền của hai bán cầu mông đang rung rinh nhẹ.
Một gã đàn ông bước vào khung hình. Hắn gầy hơn gã Titan, nhưng cơ thể hắn toát lên sự rắn rỏi của dây thừng bện chặt. Hắn không cởi hết đồ, chỉ mặc độc một chiếc tạp dề da dính đầy vệt màu loang lổ.
Gã Nghệ sĩ tiến lại gần. Bàn tay hắn – thô ráp, nứt nẻ, các kẽ móng tay còn dính đất sét đen – đặt lên bờ mông trắng nõn nà của Lan.
Nam zoom vào chi tiết .
Sự tương phản gây sốc thị giác: Làn da Lan mịn màng, lỗ chân lông se khít, trắng như sứ, bị những ngón tay đen đúa, nhám nhúa kia bóp chặt. Hắn không vuốt ve. Hắn bóp mạnh, năm đầu ngón tay lún sâu vào thịt mềm.
Khi hắn nhấc tay ra, trên làn da trắng muốt của Lan in hằn năm dấu ngón tay đỏ ửng. Vết ố đầu tiên trên tác phẩm nghệ thuật.
Hắn túm lấy vạt váy lụa, tốc ngược lên lưng Lan. Phần thân dưới của cô hoàn toàn trần trụi trước ống kính. Không nội y. Chỉ có da thịt và mùi đàn bà.
Gã đàn ông áp sát háng vào mông Lan. “Vũ khí” của hắn lộ diện.
Nó không quá lớn về kích thước, nhưng nó đáng sợ về kết cấu. Nó đen sẫm, cứng như đá, và đặc biệt là hệ thống tĩnh mạch nổi lên chằng chịt, xoắn xuýt lấy thân dương vật như những rễ cây già cỗi bám vào đất.
Hắn dùng gel bôi trơn, nhổ một bãi vào lòng bàn tay thô ráp, xoa qua loa lên đầu khấc, rồi bôi trét vào khe mông của Lan.
Nam thấy cơ mông Lan co thắt lại khi gặp nước bọt lạnh.
Gã ấn đầu khấc gân guốc vào cửa sau của Lan.
Khác với âm đạo có khả năng tiết dịch, hậu môn là một cơ vòng khô khốc và chặt chẽ. Nam thấy rõ từng nếp gấp li ti màu hồng nhạt ở cửa sau của Lan bị *căng giãn* ra khi vật thể lạ cố gắng xâm nhập.
“Ư… ư…” – Lan cắn chặt môi, phát ra tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Đầu cô chúi xuống bục gỗ, tóc xõa rũ rượi.
Hắn thúc vào từng chút một. Sự ma sát giữa những đường gân sần sùi của hắn và niêm mạc mỏng manh của Lan tạo ra một lực cản lớn. Da thịt Lan bị kéo căng, chuyển từ màu hồng sang đỏ rực.
Nam nín thở nhìn cảnh tượng đó. Anh tưởng tượng ra độ rát mà vợ mình đang phải chịu đựng. Nó giống như việc bị chà giấy nhám vào bên trong cơ thể.
Khi hắn vào lút cán, toàn bộ nếp nhăn ở hậu môn Lan bị xóa phẳng, căng ra như một quả bóng sắp nổ, ôm khít lấy từng thớ gân của gã đàn ông.
Gã bắt đầu di chuyển. Không nhanh, nhưng nghiền nát .
Mỗi lần hắn rút ra, Nam thấy cửa sau của Lan bị kéo lộn ra ngoài một chút, đỏ hỏn và sưng tấy, rồi lại bị đóng ngược trở lại khi hắn đâm vào.
Hắn tì chặt người lên lưng Lan. Cái tạp dề da thô cứng của hắn cọ xát vào làn da lưng mịn màng của cô, tạo ra những vệt xước dăm đỏ ửng.
Lan không còn giữ được vẻ thanh tao. Cô chảy nước dãi. Mồ hôi rịn ra trên trán, làm bết những sợi tóc mai vào má. Đôi mắt cô lờ đờ, mất tiêu cự, hoàn toàn chìm vào cơn đau pha lẫn khoái cảm xác thịt trần trụi. Nam cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Sự đau đớn của vợ anh, sự biến dạng của cơ thể cô dưới tác động vật lý thô bạo, lại là thứ khiến anh cương cứng đau điếng.
Nam tắt video số 2 khi gã nghệ sĩ vẫn đang miệt mài “điêu khắc” bên trong vợ anh. Anh cần một liều thuốc mạnh hơn. Anh click vào folder thứ 3.
> **03_THE_MERCHANT** (Gã Ngân Hàng)
Video hiện lên. Bối cảnh là một phòng làm việc sang trọng, ốp gỗ Mahogany tối màu. Trên chiếc bàn làm việc rộng lớn, không có máy tính hay hồ sơ. Chỉ có tiền.
Những cọc tiền mệnh giá 500.000 VNĐ và 100 USD được rải bừa bãi, tạo thành một cái nệm xanh đỏ sặc sùi mùi mực in và mùi tay người.
Lan nằm ngửa ngay trên đống tiền đó. Lần này, cô mặc bộ đồ công sở quen thuộc: Áo sơ mi trắng, chân váy bút chì. Nhưng chiếc áo sơ mi đã bị phanh hết cúc, phơi bày bầu ngực trắng nõn đang phập phồng. Chân váy bị tốc ngược lên tận bụng, để lộ vùng kín không được che chắn. Cô không mặc quần lót.
Gã đàn ông trong video là một người đàn ông trung niên, béo tốt, bụng phệ, đeo đồng hồ vàng chóe. Hắn không có cơ bắp, hắn có quyền lực của đồng tiền.
Hắn đứng giữa hai chân Lan, tay cầm một cọc tiền dày cộp. Hắn không dùng tay để chạm vào Lan. Hắn dùng cọc tiền. Hắn dùng cạnh sắc của xấp tiền *miết* dọc theo khe ngực Lan, rồi trượt xuống bụng phẳng lì, và dừng lại ở vùng kín.
“Ướt quá nhỉ… Cái máy đếm tiền này nhạy thật ” – Gã đàn ông cười khẩy, giọng khàn đục.
Nam zoom vào cận cảnh .
Hắn dùng xấp tiền tát nhẹ *bộp… bộp…* vào hai mép của âm hộ Lan. Cú va chạm không đau, nhưng mang tính sỉ nhục cực độ.
Vùng kín của Lan – nơi Nam luôn nâng niu như báu vật – đang phản ứng lại với sự kích thích rẻ tiền đó. Hai mép môi lớn sưng mọng, hé mở, tiết ra chất dịch trong suốt. Dịch nhờn chảy ra, thấm vào xấp tiền polymer, làm những tờ tiền dính bết lại với nhau. Gã đàn ông vứt xấp tiền sang một bên. Hắn cúi người xuống, tì cái bụng mỡ lên đùi Lan.Hắn xâm nhập vào cô. Một cú thúc lụt cán đầy thô thiển.
Lan nấc lên một tiếng, tay quờ quạng nắm lấy những tờ tiền rơi vãi xung quanh. Cô vò nát chúng trong tay, như tìm kiếm một điểm tựa. Nam nhìn thấy khuôn mặt vợ mình. Không đau đớn như lúc ở với gã Nghệ sĩ. Lần này, ánh mắt cô trống rỗng, nhưng miệng cô lại mỉm cười – nụ cười công nghiệp, nụ cười cô hay dùng khi ký hợp đồng.
Hắn vừa dập, vừa cầm những tờ tiền lẻ ném vào mặt cô, ném lên bầu ngực đang nảy lên bần bật của cô.
“Gọi tôi là gì?” – Hắn gầm gừ.
Lan nhắm mắt, đầu lắc lư theo nhịp thúc của gã béo. Nước bọt trào ra mép.
“Máy… máy rút tiền… Ngài là máy rút tiền của em…”
Gã đàn ông xuất tinh. Hắn rút ra, không bắn vào trong, mà bắn thẳng lên đống tiền đang rải dưới mông Lan.
Tinh dịch trắng đục, đặc quánh bắn lên những tờ mệnh giá 100 USD, hòa lẫn với dịch nhờn của Lan tạo thành một vũng lầy nhầy nhụa, nhớp nháp.
Lan nằm đó, thở dốc, mồ hôi ướt đẫm áo sơ mi trắng, làm nó trở nên trong suốt dính chặt vào da. Cô nằm trên tiền, người dính đầy tinh dịch, trông như một món hàng bị dùng xong và vứt bỏ lại kho.
Nam nhìn chằm chằm vào vũng dịch nhờn trộn lẫn tiền bạc đó. Dạ dày anh quặn lên. Anh muốn nôn.
Nhưng tay anh lại di chuyển xuống dưới quần. Anh siết chặt dương vật đang cương cứng đến mức đau đớn của mình. Hình ảnh vợ anh – một nữ giám đốc kiêu hãnh – chấp nhận làm cái “máy rút tiền” bằng thịt cho gã đàn ông kia, đã phá vỡ hoàn toàn mọi rào cản đạo đức trong Nam. Cô ấy không phải là Thánh nữ. Cô ấy là một con điếm cao cấp. Và anh… anh yêu sự dơ bẩn đó.
“Đúng rồi Lan…” – Nam thì thầm trong bóng tối, giọng run rẩy – “Em cứ nằm đó đi… để anh xem em còn làm được gì nữa ”
Anh tắt video số 3. Và con chuột di chuyển đến thư mục cuối cùng. Thư mục có dung lượng lớn nhất.
> **04_THE_KING** (Hưng)
Truyện này còn ra nữa k bạn hay có bán full k á cho mình xin cách liên lạc
hóng bên thiendia1 thì lão tác giả bận nên chưa thấy viết tiếp