Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

CHƯƠNG 2: CHIẾC HỘP PANDORA – BÍ MẬT CỦA VỐN ĐIỀU LỆ

Căn phòng áp mái nằm im lìm dưới lớp bụi thời gian, tách biệt hoàn toàn với vẻ hào nhoáng, sạch sẽ đến vô trùng của những tầng dưới. Nắng chiều muộn xuyên qua ô cửa kính tròn bám đầy mạng nhện, chiếu một luồng sáng vàng ệch, đặc quánh vào không trung. Trong luồng sáng đó, hàng vạn hạt bụi li ti nhảy múa hỗn loạn như những sinh vật phù du đang giãy chết.

Nam ho khan, xua tay gạt đi lớp màng tàng hình trước mặt. Mùi giấy cũ ẩm mốc, mùi gỗ mục và mùi long não hăng hắc xộc thẳng vào khứu giác, kích thích những dây thần kinh hoài niệm. Anh đang tìm kiếm tư liệu cho video kỷ niệm 5 năm thành lập “Muse Interiors”. Anh muốn tìm lại hình ảnh cô sinh viên nghèo Hoàng Lan – người vợ tần tảo, nghị lực mà anh luôn tôn thờ như một vị thánh sống.

“Đâu rồi nhỉ…” Nam lẩm bẩm, bàn tay búp măng thon dài lần mò trên những chồng báo cũ ố vàng.

Trong góc phòng, một chiếc rương gỗ sồi cũ kỹ nằm chơ vơ. Lớp vecni đã bong tróc, để lộ những thớ gỗ nứt nẻ, khô khốc như da thịt của một người già hấp hối. Nam dùng xà beng nạy nhẹ. Ổ khóa rỉ sét bật tung với một tiếng “Cạch” khô khốc, gãy vụn như xương sụn giòn tan.

Bên trong rương là một mớ hỗn độn của quá khứ: Những bản vẽ tay nham nhở mực, những cuốn giáo trình kinh tế quăn mép. Nam mỉm cười, ngón tay lướt nhẹ qua những nét chữ nắn nót của vợ. Nhưng khi anh nhấc chồng sách lên, trọng lực đã phản bội kết cấu mục nát của chiếc rương. Đáy rương sập xuống.

Một âm thanh kim loại va chạm vang lên, lạnh lẽo và lạc lõng.

Từ lớp đáy giả, một vật thể màu đen tuyền trượt ra. Đó là một chiếc hộp kim loại hình chữ nhật, bề mặt sơn tĩnh điện đen bóng, không một vết xước, không một hạt bụi. Nó nằm đó, trơ trọi và kiêu hãnh giữa đống phế liệu gỗ mục, giống như một khối u ác tính mọc lên từ cơ thể khỏe mạnh.

Nam cau mày. Anh vươn tay chạm vào nó. Cảm giác lạnh toát truyền từ đầu ngón tay chạy dọc sống lưng, khiến lỗ chân lông trên cánh tay anh dựng đứng. Trên nắp hộp, một dòng chữ được dán bằng máy in nhãn Dymo chuyên nghiệp hiện lên sắc nét:

**”ANGEL INVESTORS” (CÁC NHÀ ĐẦU TƯ THIÊN THẦN)**

Nam mở nắp hộp. Không có khóa. Bên trong lót nhung đỏ thẫm – màu của máu đông. Một cuốn sổ tay bọc da đen và một ổ cứng SSD loại cao cấp nằm gọn lỏn.

Anh mở cuốn sổ tay ra trước. Những trang giấy trắng tinh, mực viết vẫn còn sắc nét.

* **Trang 1:** *”Mr. Hưng – Seed Round: $10.000″*
* *Ghi chú:* “Thích kiểm soát (Dominant). Ghét mùi nước hoa ngọt. Thích gọi là ‘Ông chủ’. Doggy style only ”
* **Trang 2:** *”Mr. Smith – Series A: $20.000″*
* *Ghi chú:* “Thích đồng phục nữ sinh. Fetish chân và tất giấy. Yêu cầu oral sex sâu (Deep throat).”
* **Trang 3:** *”Mr. Herry – Bridge Round: $15.000″*
* *Ghi chú:* “Thích bạo lực (Sadist). Thích để lại dấu vết. Cần chuẩn bị gel bôi trơn gốc nước ”

Nam cảm thấy máu trong người dồn hết lên não, thái dương giật liên hồi từng chập *thình thịch*. Đây không phải là danh sách nhà đầu tư. Đây là một bảng báo giá. Một thực đơn. Vợ anh – CEO Hoàng Lan thanh cao – đã huy động vốn điều lệ bằng chính cơ thể mình. Cô ta không bán cổ phần, cô ta bán niêm mạc và lòng tự trọng.

Tay run rẩy, Nam lấy chiếc ổ cứng SSD cắm vào laptop mang theo. Ánh sáng xanh lạnh lẽo từ màn hình 13 inch hắt lên khuôn mặt trắng bệch của anh, biến hốc mắt anh thành hai hố sâu đen ngòm.

Thư mục đầu tiên: **”01_THE_TITAN”** (Gã Khổng Lồ).

Nam click chuột. Video rõ nét hiện lên. Không có âm nhạc, chỉ có tiếng *xè xè* của điều hòa khách sạn và tiếng thở dốc nặng nề.

Một Lan của 5 năm trước hiện ra. Cô trẻ hơn, khuôn mặt bầu bĩnh hơn, nhưng đôi mắt sau cặp kính cận gọng tròn thì vẫn sắc sảo đến đáng sợ.

Cô mặc một bộ đồng phục nữ sinh kiểu Nhật: Áo sơ mi trắng ngắn cũn cỡn, căng cứng ở phần ngực, chiếc nơ đỏ thắt hờ hững ở cổ. Chân váy kẻ caro xếp ly ngắn đến mức chỉ cần cô cử động nhẹ, mép ren của chiếc quần lót trắng tinh khiết bên trong lại lộ ra, khiêu khích thị giác tột độ.

Lan đang ngồi trên mép giường, hai chân thon dài mang tất trắng cao đến gối đung đưa nhẹ. Cô đang đếm tiền. Những tờ USD xanh lét được ngón tay thon dài của cô miết qua, đếm roẹt roẹt. Đếm xong, cô ngẩng lên nhìn vào ống kính (nơi gã đàn ông đang quay), nở một nụ cười lẳng lơ – nụ cười mà Nam chưa bao giờ nhận được trong suốt 3 năm hôn nhân.

*”Đủ rồi ạ. Bây giờ em sẽ trả ‘lãi suất’ cho nhà đầu tư đây.”* – Giọng Lan trong video vang lên, ngọt như mía lùi nhưng lạnh như băng.

Camera rung lắc rồi tiến lại gần. Lan quỳ xuống thảm. Cô tháo kính ra, ngậm gọng kính vào miệng một cách điệu nghệ, ánh mắt liếc lên đầy vẻ phục tùng.

Nam nín thở. Anh thấy vợ mình – người phụ nữ đêm nào cũng nằm bên cạnh anh với bộ pijama kín cổng cao tường – đang há miệng rộng hết cỡ.

Một cây hàng khổng lồ, da màu sẫm, gân guốc nổi lên chằng chịt như rễ cây cổ thụ, chiếm trọn khung hình. Nó thô bạo ấn vào khuôn miệng nhỏ nhắn của Lan.

Nam zoom vào. Ống kính macro sắc nét ghi lại từng chi tiết sinh học trần trụi:

Đôi môi đỏ mọng của Lan bị nong rộng, căng da ra đến mức trong suốt. Má cô hóp lại, tạo thành hai hố sâu hun hút. Tuyến nước bọt của Lan hoạt động quá tải dưới sự kích thích cơ học. Nước dãi trong suốt trào ra từ khóe mép, kéo thành những sợi dây dính nhớp, chảy ròng ròng xuống cằm, nhỏ tong tỏng xuống cổ áo sơ mi trắng, làm lớp vải mỏng trở nên trong suốt, dính bết vào da thịt.

Khi gã đàn ông thúc sâu vào tận cuống họng, Nam thấy rõ cổ Lan giật nảy lên, mắt cô trợn ngược, lòng trắng hiện ra vằn lên những tia máu đỏ. Nước mắt sinh lý ứa ra, làm nhòe đi lớp mascara, tạo thành những vệt đen nhem nhuốc chảy dài trên má.

Nhưng cô không nôn. Cô nuốt. Cô điều khiển cơ họng của mình mở ra, đón nhận sự xâm lấn thô bạo đó như một cái máy hút công suất lớn. Tiếng *lép nhép*, *ọc ọc* vang lên đặc quánh, nhớp nháp, xâm chiếm màng nhĩ Nam.

Nam gập người xuống, dạ dày quặn thắt lại như có ai đấm mạnh vào bụng. Cảm giác buồn nôn dâng lên tận cổ họng. Hình tượng “Thánh nữ” trong lòng anh vỡ vụn thành hàng nghìn mảnh thủy tinh sắc nhọn, găm vào tim anh rướm máu.

Vợ anh. CEO Hoàng Lan. Người phụ nữ luôn nói chuyện đạo lý kinh doanh, người luôn chê anh “trẻ con”, người luôn yêu cầu anh phải rửa tay sạch sẽ trước khi chạm vào người cô… Lại đang quỳ gối, dùng cái miệng xinh đẹp đó để làm sạch dương vật cho một gã đàn ông xa lạ vì tiền.

“Kinh tởm… Thật kinh tởm…” Nam rên rỉ, nước mắt trào ra.

Nhưng…

Trong cái khoảnh khắc tột cùng của sự ghê tởm đó, một phản ứng sinh học trớ trêu và bệnh hoạn bắt đầu trỗi dậy.

Bàn tay Nam, thay vì tắt video, lại vô thức trượt xuống đũng quần mình. Anh cảm nhận được một sự cương cứng đau điếng. Thằng nhỏ của anh – thứ vốn dĩ hay ỉu xìu trước vẻ lạnh lùng của Lan – giờ đây đang gồng lên, giật giật từng hồi trong chiếc quần Jean chật chội.

Nam nhìn chằm chằm vào màn hình. Anh không nhìn thấy sự đau đớn của vợ nữa. Anh nhìn thấy **Ruby**.

Anh thấy sự dâm đãng trong đôi mắt trợn ngược đó. Anh thấy kỹ năng điêu luyện của cái lưỡi đang xoắn lấy đầu khấc tím tái kia. Anh thấy một con thú cái đang phục vụ chủ nhân với tất cả sự tận tụy của bản năng.

Một ý nghĩ đen tối, như một liều thuốc phiện số, len lỏi vào não bộ Nam, làm tê liệt vùng đạo đức: *“Cô ấy không lãnh cảm. Cô ấy chỉ lãnh cảm với MÌNH. Cô ấy biết làm tình. Cô ấy là một bậc thầy. Và mình… mình muốn xem cô ấy còn làm được những gì nữa.”*

Tiếng động cơ xe hơi êm ru vọng lại từ sân trước cắt ngang cơn say máu của Nam. Tiếng lốp xe nghiến lên sỏi lạo xạo. Cánh cửa gỗ sồi tầng trệt mở ra, tiếng giày cao gót *cộp… cộp…* vang lên, đanh gọn và quyền lực.

“Chồng ơi! Em mua sushi cá hồi về rồi nè. Xuống ăn thôi!”

Giọng nói của Lan vọng lên. Vẫn là cái giọng trong trẻo, hơi chút nũng nịu giả tạo mà cô hay dùng để diễn vai vợ hiền.

Nam giật mình. Anh nhìn màn hình: Lan trong video đang ngậm sâu dương vật, má hóp lại, mắt dại đi.
Anh nghe tiếng dưới nhà: Lan ngoài đời đang tháo giày, có lẽ đang sửa soạn bày biện thức ăn ra đĩa.

Hai hình ảnh chồng lên nhau, tạo ra một sự tương phản méo mó đến rợn người.

Nam không đập nát ổ cứng. Anh rút nó ra một cách dứt khoát, nhét sâu vào túi quần, cảm nhận góc cạnh lạnh lẽo của nó cọ vào đùi non. Anh lau vội mồ hôi trên trán, chỉnh lại kính.

Anh đứng dậy, bước ra khỏi vùng ánh sáng bụi bặm của quá khứ. Anh đi xuống nhà, mang theo bí mật nặng trĩu và một hạt giống bệnh hoạn vừa được gieo vào tâm trí

Chiếc hộp Pandora đã mở. Và không ai có thể đóng nó lại được nữa.

4.6 7 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
2 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Đăng

Truyện này còn ra nữa k bạn hay có bán full k á cho mình xin cách liên lạc

Ambience

hóng bên thiendia1 thì lão tác giả bận nên chưa thấy viết tiếp