Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31
Tác Giả: Lãng Du 2772
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Gái Xinh, Ông Già, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
CHƯƠNG 3: LIỀU THUỐC GIẢM ĐAU
Đồng hồ trên táp-lô đầu giường chỉ 1:30 sáng.
Ngoài trời, cơn mưa đêm Sài Gòn trút xuống xối xả. Những hạt mưa nặng hạt quất vào cửa kính cường lực của căn hộ cao cấp, tạo nên những âm thanh bập bùng, dồn dập như tiếng móng tay ai đó đang cào cấu đòi vào.
Lan mở choàng mắt. Không phải kiểu tỉnh giấc lơ mơ, mà là sự tỉnh táo đột ngột, sắc lẹm như dao cạo.
Bên cạnh cô, Nam vẫn ngủ say. Hơi thở anh đều đều, bình yên đến mức đáng ghét. Trong ánh sáng lờ mờ của đèn ngủ, khuôn mặt Nam hiện lên hiền lành, vô hại và… tẻ nhạt. Anh nằm đó, cuộn mình trong chăn ấm, hoàn toàn không hay biết gì về cơn bão đang gầm gào trong lồng ngực vợ mình.
Lan khẽ rùng mình. Một cảm giác bứt rứt, nhưng không phải kiểu đau ốm. Nó là sự ngứa ngáy chạy dọc theo các dây thần kinh, tập trung lại ở vùng bụng dưới, nóng hổi và nhức nhối.
Đầu cô đau như búa bổ. Những con số nợ nần, ánh mắt soi mói của đám nhân viên, và cái chạm tay nhớp nháp của gã đối tác bụng phệ tối nay… tất cả quay cuồng trong não bộ như một đoạn băng bị lỗi. Gã đó đã cố tình ép sát vào hông cô trong thang máy, cái “của quý” mềm oặt của hắn cọ vào mông cô qua lớp váy công sở. Lan đã phải gồng mình mỉm cười xã giao, nhưng sâu thẳm bên trong, cô buồn nôn. Không phải vì hắn dê xồm, mà vì hắn… yếu ớt.
“Mình cần thuốc!” Lan nghĩ thầm. “Một liều thật mạnh để tắt cái não chết tiệt này đi ”
Cô vén chăn, bước xuống giường.
Đôi chân trần chạm xuống sàn gỗ lạnh ngắt. Lan đang mặc chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa satin màu đen tuyền của La Perla. Chất lụa thượng hạng mỏng tang, trơn trượt chảy dọc theo cơ thể cô như một dòng nước tối. Nó ôm hờ hững lấy bầu ngực đầy đặn, căng mọng – thứ vũ khí mà ban ngày cô luôn giấu nhẹm sau những chiếc áo sơ mi kín cổng cao tường. Hai bên hông váy xẻ cao, để lộ cặp đùi trắng nõn, săn chắc nhưng đầy đặn thịt thà, khẽ cọ vào nhau theo mỗi bước đi *soạt… soạt…*
Cô đi như một bóng ma sang phòng làm việc riêng, khẽ khàng khóa trái cửa. *Cạch…* Âm thanh chốt cửa vang lên khô khốc, tách biệt cô với thế giới đạo đức của Nam.
Căn phòng làm việc chìm trong bóng tối, chỉ có ánh sáng xanh lè hắt ra từ màn hình chờ của máy tính. Lan không bật đèn. Cô thích bóng tối. Trong bóng tối, cô không phải là CEO Hoàng Lan. Cô là Ruby.
Lan đi đến bên tủ hồ sơ bằng thép lạnh lẽo ở góc phòng. Cô không mở két sắt – nơi chứa tiền và giấy tờ. Cô cúi xuống, kéo ngăn kéo dưới cùng – nơi chứa những thứ rác rưởi văn phòng phẩm.
Bàn tay thon dài, móng tay sơn màu nude kỹ lưỡng của cô luồn xuống dưới lớp lót nỉ của ngăn kéo. Ngón tay cô chạm vào một lẫy nhỏ.
*Tách…*
Lớp đáy giả bật lên.
Một mùi hương đặc trưng xộc ra. Không phải mùi giấy mực. Đó là mùi của silicon, mùi của nhựa dẻo, và phảng phất đâu đó mùi xạ hương nhân tạo – mùi của dục vọng được đóng hộp.
Trong chiếc hộp kim loại đen, “bộ sưu tập” của Ruby nằm im lìm trên lớp nhung đỏ:
1.Một khối silicon đen tuyền, bóng loáng, kích thước ngoại cỡ (Monster Size). Nó được mô phỏng theo kích thước của “Gã Khổng Lồ” (The Titan) trong video . Thân nó nổi đầy những đường gân sần sùi, đầu khấc to bè, hung hãn như một nắm đấm.
2.Một chiếc dương vật giả màu da người, kích thước trung bình, bề mặt mịn màng, mô phỏng chân thực nhưng… hiền lành. Nó na ná kích thước của Nam.
Lan cầm “Gã Khổng Lồ” lên. Bàn tay cô, vốn quen cầm bút ký hợp đồng triệu đô, giờ đây nắm chặt lấy khối đen trũi đó. Sự lạnh lẽo của silicon truyền vào lòng bàn tay nóng hổi của cô. Cô miết ngón tay cái lên những đường gân giả lập.
Trong một giây, ký ức ùa về. Cô nhớ cảm giác bị nó nong rộng. Cô nhớ cảm giác niêm mạc âm đạo bị căng ra đến mức tưởng chừng như sắp rách toạc để đón nhận một vật thể quá khổ. Đau đớn. Nhưng là nỗi đau khiến não bộ cô tê liệt hoàn toàn, chỉ còn lại bản năng sinh tồn và khoái cảm.
“Mày…” Lan thì thầm, giọng khàn đục.
Nhưng rồi, cô thở dài. Hôm nay cô quá mệt. Cơ thể cô đang biểu tình. Nếu dùng con quái vật này, ngày mai cô sẽ không thể đi lại bình thường trong đôi giày cao gót 10 phân được. Cô cần xả, chứ không cần bị hành hạ.
Lan đặt “Gã Khổng Lồ” xuống. Cô chọn “Vật thể B”. Sự lựa chọn an toàn. Sự lựa chọn của một người vợ.
Lan ngồi xuống chiếc ghế da giám đốc. Cô ngả người ra sau, gác hai chân lên mặt bàn kính lạnh ngắt. Tư thế của sự buông thả. Váy lụa trượt xuống tận hông, phơi bày vùng kín đang rạo rực.
Cô với tay lấy chai gel bôi trơn.
*Bẹp…*
Một lượng chất lỏng trong suốt, lạnh toát rơi xuống lòng bàn tay cô. Cô bôi nó lên “Vật thể B”, và bôi trét lên chính mình.
Ngón tay Lan chạm vào nơi tư mật. Nó đã ướt. Không phải sự ẩm ướt nhẹ nhàng của tình yêu, mà là sự rò rỉ của một bình chứa quá tải. Dịch nhờn tự nhiên hòa lẫn với gel lạnh, tạo thành một hỗn hợp nhớp nháp, trơn trượt. Tiếng *lép nhép* vang lên nhỏ xíu nhưng rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng.
Cô đưa món đồ chơi vào.
Nó trượt vào dễ dàng. Quá dễ dàng.
Cơ vòng của Lan mút nhẹ lấy nó, quen thuộc. Lan bắt đầu di chuyển tay. Nhịp nhàng. Tăng tốc.
Đầu óc cô bắt đầu trôi đi. Hơi thở cô dồn dập hơn, phả một lớp sương mờ đục lên mặt kính bàn làm việc.
Nhưng…
“Chán quá…” Lan cắn môi. “Nó lỏng lẻo quá…”
Cảm giác vật lý vẫn có. Điểm G vẫn được kích thích. Nhưng tâm trí cô thì trống rỗng. Món đồ chơi này – đại diện cho Nam – chỉ mơn trớn bên ngoài. Nó không chạm được vào cái “ngưỡng” chịu đựng của cô. Nó không lấp đầy được khoảng trống mênh mông trong bụng dưới cô.
Lan nhắm nghiền mắt lại. Cô bắt đầu dùng thuốc mê của riêng mình.
Trong bóng tối của tâm trí, Lan không thấy Nam. Cô thấy một cái bóng đen lớn bao trùm lấy mình.
Cô tưởng tượng món đồ chơi trong tay mình đang phình to ra. Cô tưởng tượng nó biến chất, từ màu da người mềm mại chuyển sang màu đen tím, cứng như sắt nguội.
Cô tưởng tượng những đường gân guốc sắc cạnh đang cày xới vách thịt mềm bên trong mình. Cô tưởng tượng mình đang bị đè nghiến xuống, cổ họng bị bóp nghẹt, và bên dưới là một cú thúc tàn bạo xuyên thấu tâm can.
“A… ưm… Ông chủ…”
Lan vô thức bật ra một tiếng rên rỉ. Không phải tên chồng. Mà là danh xưng của kẻ thống trị.
Cơ thể cô phản ứng dữ dội với ảo ảnh đó. Lồng ngực phập phồng kịch liệt, đẩy bộ ngực trắng nõn nảy lên sau lớp lụa đen. Hai đùi cô kẹp chặt lại, cố gắng ép cái món đồ chơi nhỏ bé kia phải gây ra áp lực lớn hơn.
Dịch thể trào ra xối xả. Nó chảy dọc theo kẽ mông, nhỏ giọt xuống lớp da ghế đắt tiền, tạo thành một vệt ố loang lổ – bằng chứng của sự hư hỏng.
Lan đẩy nhanh tốc độ tay đến mức điên cuồng. Tiếng *bạch… bạch…* của đế nhựa va vào da thịt vang lên dồn dập.
“Ra… ra đi…”
Một cơn co thắt ập đến. Lan cong người lại, ngón chân quắp chặt vào không khí. Một luồng điện chạy dọc sống lưng, nhưng nó… đứt đoạn.
Cô đạt cực khoái. Nhưng đó là một cực khoái nhẹ. Nó giải tỏa được cơn ngứa ngáy bề mặt, nhưng để lại một sự hụt hẫng khủng khiếp bên trong. Giống như một người đói khát được cho uống nước đường, chỉ thấy ngọt miệng chứ không thấy no bụng.
Lan thả rơi món đồ chơi xuống sàn. *Cộp…* Nó lăn lóc trên thảm, dính đầy dịch nhờn, trông thảm hại và vô dụng.
Cô nằm vật ra ghế, thở dốc. Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, làm bết những lọn tóc mai vào má. Đôi mắt sau cặp kính (cô vẫn đeo kính, thói quen của Ruby) lờ đờ, vô hồn nhìn lên trần nhà.
Sự trống rỗng ùa về xâm chiếm lấy cô.
Lan ngồi dậy, chỉnh lại váy áo xộc xệch. Cô nhìn xuống vệt nước loang lổ trên ghế da. Cô rút khăn giấy, lau chùi một cách mạnh bạo, như muốn xóa đi sự thật rằng mình vừa phải tự thỏa mãn vì chồng không đủ năng lực.
Cô nhặt món đồ chơi lên, ném nó vào hộp. Ánh mắt cô dừng lại ở “Gã Khổng Lồ” màu đen vẫn nằm im lìm, kiêu hãnh trong góc hộp. Cô đưa ngón tay run rẩy vuốt nhẹ lên đầu khấc của nó.
“Chờ đấy…” Lan thì thầm, một lời hứa với con quỷ, hay với chính bản thân mình. “Sẽ có lúc tao để mày xé nát tao. Sớm thôi ”
Lan đóng nắp hộp lại. Cô đẩy ngăn kéo vào vị trí cũ. Căn phòng trở lại vẻ ngăn nắp, lạnh lùng vốn có của một CEO. Cô bước ra khỏi phòng làm việc, trở về phòng ngủ.
Nam vẫn nằm đó, vẫn tư thế cũ. Anh vẫn là “bến đỗ bình yên”.
Lan leo lên giường, nằm xuống cạnh chồng. Hơi ấm từ người Nam tỏa ra, dễ chịu, an toàn. Nhưng với Lan lúc này, sự an toàn đó tẻ nhạt đến phát ớn.
Ngoài trời, mưa vẫn rơi rả rích, như tiếng mời gọi những dục vọng bị kìm nén.
Truyện này còn ra nữa k bạn hay có bán full k á cho mình xin cách liên lạc
hóng bên thiendia1 thì lão tác giả bận nên chưa thấy viết tiếp