Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31
Tác Giả: Lãng Du 2772
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Gái Xinh, Ông Già, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
CHƯƠNG 5. SỰ CHỒNG CHÉO THỰC TẠI
*Két…*
Tiếng cửa phòng trượt mở phá vỡ không gian tĩnh lặng chết chóc. Nam giật bắn người, một phản xạ co giật của kẻ trộm bị bắt quả tang. Ngón tay anh gập mạnh màn hình laptop xuống, nhưng không kịp tắt hẳn. Khe hở giữa màn hình và bàn phím vẫn rỉ ra một vệt ánh sáng xanh (Blue light) lạnh lẽo, chiếu thẳng vào ngực anh như một vết thương hở.
Lan đứng ở cửa.
Thực tại ập đến, tát thẳng vào mặt Nam. Không có ánh đèn vàng vọt của khách sạn, không có những gã đàn ông lực lưỡng, không có mùi tinh dịch và mồ hôi.
Chỉ có Lan. Vợ anh. CEO Hoàng Lan.
Lan vừa bước ra từ phòng tắm. Cô mang theo một bầu không khí hoàn toàn khác biệt: Sạch sẽ, cao cấp và xa cách. Cô mặc một bộ Pijama lụa tơ tằm màu kem của thương hiệu *La Perla*. Chất liệu lụa thượng hạng rủ xuống, trượt trên làn da mát lạnh của cô như nước. Nó kín đáo, cài cúc đến tận cổ, nhưng chính độ bóng và độ mềm của lụa lại vô tình phác họa rõ nét những đường cong bên dưới.
Vòng một của Lan, sau khi được giải phóng khỏi lớp áo lót gọng cứng ban ngày, giờ đây thả lỏng tự nhiên. Hai bầu ngực lớn, nặng và mềm mại trĩu xuống nhẹ nhàng theo trọng lực, đầu ngực in hằn hai điểm nhỏ xíu lên lớp lụa bóng loáng mỗi khi cô di chuyển.
Mặt cô mộc hoàn toàn. Lớp son phấn sắc sảo ban ngày đã được tẩy sạch, để lộ làn da trắng xanh, mỏng manh đến mức thấy được những mao mạch li ti dưới mắt.
Cô vừa bôi kem dưỡng đêm. Làn da mặt bóng loáng, trơn trượt như được phủ một lớp màng bảo vệ. Mùi hương tỏa ra từ cô không phải là mùi “đàn bà” nồng nàn, mà là mùi hóa học của mỹ phẩm đắt tiền, mùi Lavender tổng hợp và mùi nước xả vải *Comfort* – mùi của sự an toàn, tẻ nhạt và vô trùng.
“Anh làm gì mà chưa ngủ? Mai còn đưa em đi gặp đối tác sớm ” – Lan hỏi, giọng ngái ngủ, hơi khàn nhưng vẫn giữ ngữ điệu ra lệnh.
Nam nhìn vợ. Nhưng não bộ anh – đang bị quá tải bởi những hình ảnh đồi trụy vừa xem – không thể xử lý được hình ảnh “Lan sạch sẽ” này.
Hệ thần kinh của anh tự động thực hiện một cơ chế Chồng Chéo:
* Thị giác thực: Anh thấy Lan mặc Pijama lụa, đứng khoanh tay.
* Thị giác ảo: Anh thấy hình ảnh “Ruby” đang trần truồng, quỳ gối, miệng dính đầy bọt trắng xóa, mắt trợn ngược nhìn anh.
Hai hình ảnh đó chập chờn vào nhau, tạo ra một sự xung đột nhận thức khủng khiếp.
Nam đứng dậy. Hạ bộ anh vẫn đang cương cứng đau điếng sau lớp quần Boxer chật chội. Anh lao tới phía Lan.Hành động của anh không mang tính âu yếm. Nó mang tính tấn công. Nam ôm chầm lấy Lan. Hai bàn tay anh – đang ướt đẫm mồ hôi lạnh do căng thẳng và kích thích – thô bạo luồn vào bên trong vạt áo lụa của cô. Anh chạm trực tiếp vào làn da eo của vợ.
Sự tương phản nhiệt độ xảy ra ngay lập tức: Bàn tay lạnh ngắt, nhớp nháp của Nam vs. Làn da ấm nóng, khô ráo và mềm mịn của Lan.
Lan rùng mình. Không phải vì khoái cảm, mà vì sốc nhiệt và sự ghê tởm phản xạ. Nam không hôn môi. Anh vùi mặt vào hõm cổ Lan, nơi mạch máu đang đập mạnh. Anh hít hà điên cuồng, cố tìm kiếm cái mùi “dâm dục” mà anh tưởng tượng ra từ video. Nhưng anh chỉ ngửi thấy mùi kem dưỡng da nồng nặc. Một mùi hương đắng nghét, hóa học, giết chết mọi ham muốn bản năng.
“Lan… cho anh… Anh muốn em…” – Nam thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào tai cô, nhưng giọng nói lại run rẩy như kẻ ăn xin.
Tay anh di chuyển lên ngực cô. Anh bóp mạnh. Anh cố gắng tái hiện lại cái cách mà gã Nghệ sĩ (The Veins) đã bóp mông cô trong video. Anh dùng năm đầu ngón tay ấn sâu vào khối thịt mềm mại đó, mong chờ một phản ứng đê mê.
Nhưng Lan không phải Ruby. Hoặc ít nhất, cô không phải Ruby trước mặt Nam.
Cô nhíu mày. Cơ thể cô gồng cứng lại , tạo thành một bức tường phòng vệ.
“Á! Anh bị điên à? Đau em!”
Lan gạt tay Nam ra. Một động tác dứt khoát, lạnh lùng như gạt một con côn trùng bám vào người.
Cô lùi lại hai bước, chỉnh lại vạt áo Pijama bị xô lệch. Cô nhìn Nam với ánh mắt soi mói của một bác sĩ nhìn bệnh nhân tâm thần.
“Tay anh lạnh ngắt. Mà… (Cô hít hít mũi, nhăn mặt)… người anh toàn mùi mồ hôi chua loét. Lại còn mùi khai khai nữa. Anh vừa làm cái gì đấy?”
Câu nói của Lan như một gáo nước đá tạt vào mặt Nam. Mùi “khai” mà cô nói, chính là mùi dịch tiết sinh dục đã rỉ ra trong quần lót Nam nãy giờ vì hưng phấn.Sự từ chối này xác nhận vị thế của Nam: Anh là kẻ dơ bẩn . Anh không đủ tư cách chạm vào cơ thể sạch sẽ này. Nam đứng chôn chân tại chỗ. Cơn cương cứng vẫn còn đó, nhưng giờ nó nhức nhối như một khối u.
“Anh… anh xin lỗi. Anh hơi mệt ” – Nam lí nhí.
Lan nhìn anh thêm một giây nữa, ánh mắt chuyển từ nghi hoặc sang chán nản. Cô quay lưng, bước về phía giường ngủ. Tiếng lụa cọ vào da *soạt… soạt…* nghe lạnh lùng và xa cách.
“Đi tắm đi. Đừng để cái mùi đó ám vào ga giường. Mai em có cuộc họp quan trọng ”
Cô leo lên giường, kéo chăn trùm kín người, quay lưng về phía Nam. Cô tắt đèn ngủ. Căn phòng chìm vào bóng tối.
Nam đứng đó, trơ trọi. Anh nhìn tấm lưng của vợ. Trong đầu anh, hình ảnh Lan nằm sấp, chổng mông lên đón nhận gã đàn ông khác lại hiện về. Hình ảnh đó sống động hơn, “thật” hơn cả người phụ nữ đang nằm ngủ kia. Nam không đi tắm. Anh quay lại bàn làm việc. Anh ngồi xuống ghế, mở hé màn hình laptop lên. Ánh sáng xanh lại một lần nữa quét qua khuôn mặt anh.
Trên màn hình, video của Gã Ngân Hàng (The Merchant) vẫn đang dừng ở đoạn cao trào. Lan đang nằm trên đống tiền, người dính đầy tinh dịch, miệng cười lẳng lơ.
“Đây mới là em…” – Nam thì thầm, giọng khàn đặc.
Anh kéo khóa quần xuống. Giải phóng thằng nhỏ đang sưng tấy, tím tái vì bị kìm nén. Anh không cần gel bôi trơn. Dịch nhờn tự nhiên tiết ra từ đầu khấc đã đủ. Nam bắt đầu tuốt. Nhanh. Mạnh. Thô bạo. Mắt anh dán chặt vào hình ảnh vợ mình trên màn hình. Anh tưởng tượng bàn tay mình là bàn tay của gã béo kia. Anh tưởng tượng mình đang tát tiền vào mặt cô.
“Sướng không Lan? Em thích tiền lắm đúng không? Nuốt đi… Nuốt hết đi…”
Nam gầm gừ trong cổ họng. Tốc độ tay tăng lên tối đa.
*Phụt…*
Anh xuất tinh. Dòng tinh dịch nóng hổi bắn thẳng lên màn hình máy tính, dính bết vào khuôn mặt của Lan trong video. Một vài giọt rơi xuống bàn phím, len lỏi vào khe các phím bấm. Nam thở dốc, người đổ gục xuống ghế. Anh nhìn tác phẩm của mình: Khuôn mặt vợ anh trên màn hình giờ đây bị che phủ bởi vệt trắng đục loang lổ do chính anh tạo ra.
Đó là sự sở hữu duy nhất mà anh có thể đạt được đêm nay. Một sự sở hữu ảo ảnh, dơ bẩn và tuyệt vọng.
Anh với tay lấy tờ khăn giấy, lau qua loa màn hình. Vệt dịch nhờn bị lau đi tạo thành một lớp màng mờ ảo , khiến hình ảnh Lan bên dưới càng trở nên méo mó, ma mị.
Nam ngồi đó, mồ hôi lạnh rịn ra ướt đẫm lưng áo, dù điều hòa trong phòng đang để 24 độ. Ba folder trước đã xé nát lòng tự trọng của anh, nhưng folder cuối cùng này tỏa ra một lực hấp dẫn chết người. Nó có dung lượng lớn nhất.
> **04_THE_KING** (Hưng)
Cái tên ngắn gọn, không biệt danh, không ẩn ý. Chỉ là Hưng. Kẻ sở hữu tất cả.
Nam run rẩy nhấp đúp chuột.
Video mở ra. Chất lượng hình ảnh sắc nét đến mức Nam có thể nhìn thấy những hạt bụi lơ lửng trong luồng sáng của đèn Spot-light.
Văn phòng làm việc của Hưng tại Penthouse. Không gian rộng lớn, ốp gỗ óc chó tối màu, toát lên mùi tiền và quyền lực. Ở giữa phòng là chiếc bàn làm việc bằng gỗ nguyên khối khổng lồ, mặt bàn bóng loáng như gương.
Góc máy được đặt cố định trên giá sách đối diện, bao quát toàn bộ “sân khấu”.
Hưng ngồi trên chiếc ghế bành da đen, lưng tựa vào đệm, hai tay gác lên tay vịn, chân dang rộng. Hắn mặc bộ Vest màu xanh Navy, sơ mi trắng mở hai cúc cổ, không thắt cà vạt. Hắn không nhìn vào ống kính. Hắn nhìn ra cửa.
Cánh cửa gỗ mở ra. Lan bước vào.
Lan trong video này đẹp một cách ma mị. Cô mặc bộ váy công sở màu xám tro, cắt may hoàn hảo, ôm sát lấy thân hình đồng hồ cát. Mái tóc búi cao để lộ cần cổ trắng ngần. Cô đeo kính gọng đen.
Nhưng điều khiến Nam rùng mình là thái độ của cô. Với những gã đàn ông trước (Tây, Nghệ sĩ, Ngân hàng), Lan có vẻ tính toán, dùng kỹ năng để chiều lòng khách. Còn với Hưng, Lan bước vào như một con chiên bước vào thánh đường. Đầu cô hơi cúi xuống, vai thu lại, ánh mắt cụp xuống sàn nhà. Sự khép nép của một nô lệ tự nguyện. Lan đi đến trước mặt Hưng. Cô không nói gì. Cô quỳ xuống. Động tác quỳ của cô thuần thục và dứt khoát. Hai đầu gối chạm êm ái xuống thảm nhung.
Hưng vẫn ngồi im. Hắn chỉ tay xuống chân mình. Lan hiểu ý. Cô cúi người xuống, hôn lên mũi giày da bóng lộn của Hưng.
Nam nín thở. Anh nhìn thấy trên cổ vợ mình có một vật thể lạ. Một chiếc vòng cổ (Choker) bằng da đen mảnh, ôm khít lấy cổ cô, ở giữa có một khoen tròn kim loại nhỏ ánh lên tia sáng lạnh lẽo.
Đó là dấu của vật nuôi. Vợ anh, nữ CEO kiêu hãnh, đang đeo vòng cổ trước mặt tình nhân.
Hưng không cần cởi quần. Hắn chỉ kéo khóa *roẹt* một tiếng. Hắn hơi nhổm người dậy, lôi “khối thịt” của mình ra ngoài.
Nam lại một lần nữa phải đối diện với sự thua kém về sinh học. Dương vật của Hưng khi chưa cương cứng hết cỡ đã nằm vắt vẻo trên đùi, to lớn, nặng trịch, màu sắc thâm sẫm của một người đàn ông dồi dào sinh lực. Lan ngước lên nhìn nó. Ánh mắt cô không còn vẻ tính toán. Đó là ánh mắt thèm khát pha lẫn sùng bái. Cô tự động vươn tay ra, những ngón tay búp măng trắng muốt nâng niu lấy khối thịt đó. Cô không dùng tay để kích thích. Cô dùng lưỡi.
Nam zoom vào cận cảnh.
Lan há miệng. Cô bắt đầu liếm. Không phải kiểu liếm qua loa. Cô liếm dọc từ gốc lên đến đầu khấc, như đang phết một lớp sơn bóng lên bề mặt sần sùi.
Nước bọt tiết ra dồi dào. Đầu lưỡi cô linh hoạt, luồn lách vào những nếp gấp da, làm ướt đẫm quy đầu của Hưng.
Tiếng *lép nhép* bắt đầu vang lên trong không gian tĩnh lặng. Khi “cây hàng” của Hưng cương cứng hoàn toàn, dựng đứng lên như một cái cột trụ, Lan bắt đầu ngậm. Cô không ngậm nông. Cô mở rộng hàm hết cỡ, nuốt trọn lấy đầu khấc to bè vào trong khoang miệng ấm nóng.
Hưng đặt tay lên đầu cô. Không ấn, chỉ đặt nhẹ. Lan tự động di chuyển đầu lên xuống. Má cô hóp lại, tạo ra áp suất chân không để hút chặt lấy dương vật Hưng. Dòng nước dãi trắng đục trào ra từ khóe miệng cô, chảy dọc xuống cằm, nhỏ tong tỏng xuống chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi, tạo thành những vết ố loang lổ trong suốt.
Hưng vỗ nhẹ vào má Lan. Cô nhả ra, tạo nên một tiếng *chụt* lớn.
Hắn chỉ tay lên bàn làm việc.Lan đứng dậy. Cô không cởi váy. Cô trèo lên bàn, nằm ngửa ra. Cô tự tay vén chiếc váy bút chì lên tận eo, phơi bày toàn bộ phần hạ bộ. Quần lót của cô đã ướt đẫm từ lúc nào. Dịch nhờn thấm đen đũng quần ren. Lan luồn tay vào, kéo quần lót sang một bên , để lộ khe thịt hồng hào, sưng mọng đang co thắt chờ đợi.
Hưng đứng ở mép bàn. Chiều cao của bàn làm việc vừa khít với hông hắn.
Hắn cầm lấy hai cổ chân Lan, gác lên vai mình. Tư thế này khiến vùng kín của Lan mở rộng tối đa, phơi bày toàn bộ cấu trúc bên trong trước ống kính.
Hưng thúc vào.
*Phập…*
Một cú thúc lút cán, không khoan nhượng.
Nam thấy người Lan giật nảy lên. Lưng cô uốn cong, rời khỏi mặt bàn. Những tờ tài liệu, hợp đồng dưới lưng cô bị xô lệch, nhàu nát.
“Ahhh… Ông chủ…” – Tiếng rên của Lan vang lên rõ mồn một. Không phải “Anh Hưng”, mà là “Ông chủ”.
Hưng bắt đầu dập. Nhịp độ chậm nhưng sâu và nặng. Mỗi cú thúc của hắn khiến cơ đùi Lan rung lên bần bật như sóng nước. Làn da trắng nõn ở đùi trong của cô va đập vào hông quần thô ráp của Hưng, tạo nên những mảng đỏ ửng.
Hưng nhoài người tới, đè lên Lan. Hắn dùng một tay bóp chặt lấy cổ Lan (nơi có chiếc vòng Choker). Ngón tay cái hắn ấn vào yết hầu cô, kiểm soát nhịp thở.
Lan há miệng, lưỡi thè ra, mắt trợn ngược lên trần nhà. Biểu cảm của cô méo mó vì khoái cảm cực độ bị bóp nghẹt.
Nam nhìn thấy ngực vợ mình nảy lên nảy xuống dữ dội sau lớp áo sơ mi. Mồ hôi làm chiếc áo dính chặt vào bầu ngực, lộ ra nhũ hoa đang cương cứng.
Nam nhìn Hưng: To lớn, mạnh mẽ, chiếm hữu. Hắn đang “sử dụng” Lan như một công cụ xả stress.
Nam nhìn Lan: Quằn quại, rên rỉ, đón nhận từng cú thúc như ân huệ. Cô chưa bao giờ rên như thế với anh. Chưa bao giờ cô gọi anh là “Ông chủ”.
Nam không chịu nổi nữa. Anh kéo khóa quần.
Bàn tay anh nắm chặt lấy dương vật đang căng cứng của mình. Anh bắt đầu sục.
Mắt anh dán chặt vào màn hình, vào chỗ kết nối ướt át giữa háng Hưng và háng vợ anh.
“Đúng rồi… Đụ cô ấy đi… Làm nhục cô ấy đi…” – Nam lẩm bẩm, nước mắt chảy ra nhưng tay không dừng lại.
Trong video, Hưng gầm lên. Hắn rút ra.
Hắn không bắn lên bụng hay ngực. Hắn túm tóc Lan, kéo đầu cô dậy.
“Há miệng ra ”
Lan ngoan ngoãn há miệng, đón nhận dòng tinh dịch trắng đục bắn thẳng vào lưỡi, vào họng.
Cô nuốt. Ực. Ực.
Cô liếm sạch quy đầu của Hưng như một con mèo ngoan.
Cùng lúc đó, Nam cũng đạt cực khoái.
Anh gào lên một tiếng đau đớn trong cổ họng, bắn tinh dịch lên bàn phím, lên màn hình, lên khuôn mặt đang dính đầy tinh dịch của vợ mình trong video.
Video kết thúc. Hưng chỉnh lại quần áo, bước ra khỏi khung hình.
Lan nằm lại trên bàn, váy áo xộc xệch, miệng dính nhớp nháp, nhưng ánh mắt nhìn theo Hưng đầy mãn nguyện.
Nam ngồi đó, thở dốc. Căn phòng nồng nặc mùi tinh trùng của chính anh. Anh lấy khăn giấy lau màn hình. Anh lau khuôn mặt của Lan.
Anh không xóa video.
Anh đổi tên folder `04_THE_KING` thành `MY_MASTER` (Chủ nhân của tôi).
Nam đứng dậy, tắt máy tính. Anh bước về phòng ngủ, nơi Lan (bằng xương bằng thịt) đang nằm ngủ.
Anh leo lên giường, nằm xuống cạnh cô. Anh không dám chạm vào cô. Anh nằm co ro, tận hưởng cảm giác hèn mọn và kích thích bệnh hoạn của một kẻ mong muốn trở thành “Khán giả” trong cuộc hôn nhân của chính mình.
Truyện này còn ra nữa k bạn hay có bán full k á cho mình xin cách liên lạc
hóng bên thiendia1 thì lão tác giả bận nên chưa thấy viết tiếp