Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

CHƯƠNG 31: TIN NHẮN & KHÁCH VIẾNG THĂM LÚC NỬA ĐÊM

Không gian trong căn phòng gỗ nhỏ hẹp trở lại với sự im lặng đặc quánh sau cuộc mây mưa vội vã và hụt hẫng của hai vợ chồng. Bên ngoài, sương đêm Tây Bắc đã phủ kín cửa sổ, cô lập hoàn toàn căn nhà sàn với thế giới bên ngoài. Chỉ còn tiếng côn trùng rên rỉ trong bụi rậm và tiếng hơi thở chưa kịp ổn định của Lan.

Lan nằm nghiêng người, quay mặt vào vách gỗ, tấm lưng trần trắng muốt phập phồng theo từng nhịp thở nặng nề. Chiếc váy ngủ bằng lụa satin màu nude – thứ trang phục mà Nam đã cẩn thận chọn lựa cho chuyến đi này – giờ đây xộc xệch, trễ nải một cách đầy khiêu khích. Một bên dây áo tuột xuống tận bắp tay, để lộ bờ vai tròn lẳn và một phần bầu ngực căng đầy, trắng lóa như trăng rằm, lấm tấm những giọt mồ hôi li ti.

Vẻ đẹp của Lan lúc này mang một màu sắc vừa tàn tạ, vừa khao khát. Cô giống như một trái cây đã bị cắn dở, nhựa ngọt ứa ra nhưng chưa được thưởng thức đến tận cùng. Mái tóc đen dài xõa tung trên gối, vài lọn tóc bết vào má, dính vào khóe môi còn vương chút son đỏ nhạt phai.

Bên dưới lớp chăn mỏng, Lan co chân lại. Cô cảm nhận rõ sự ướt át khó chịu nhưng cũng đầy kích thích ở vùng kín. Dư âm của Nam để lại vẫn còn đó, nóng hổi và nhớp nháp, nhưng nó không đủ để lấp đầy khoảng trống mênh mông mà những âm thanh dâm dục từ phòng bên cạnh đã khoét sâu vào tâm trí cô. Cô vẫn còn “đói”. Một cơn đói cồn cào từ sâu thẳm trong bụng dưới, khiến các thớ thịt bên trong cứ co thắt liên hồi, đòi hỏi một sự xâm lấn mạnh mẽ hơn, thô bạo hơn.

Nam nằm ngửa bên cạnh, mắt nhìn trân trân lên trần nhà tối om. Một tay anh gác lên trán, tay kia vô thức đặt hờ hững lên hông vợ. Trong đầu anh vẫn tua đi tua lại những tiếng “bạch… bạch..” đầy uy lực của Hưng và tiếng nấc nghẹn ngào cam chịu của Thục Anh khi nãy.

Bất chợt, màn hình điện thoại của Nam đặt trên đầu giường lóe sáng.

Thứ ánh sáng xanh lạnh lẽo xé toạc màn đêm, chiếu rọi khuôn mặt đang thẫn thờ của anh.

*Ting.*

Một tin nhắn đến từ ứng dụng bảo mật. Người gửi: **”Boss Hưng”**.

Nam giật mình, vội vã cầm điện thoại lên. Tim anh đập thình thịch, một linh cảm chẳng lành nhưng đầy hưng phấn chạy dọc sống lưng. Anh huých nhẹ vào vai Lan.

“Em… dậy xem này”

Lan uể oải xoay người lại, đôi mắt lờ đờ vì buồn ngủ và vì cả sự bức bối sinh lý chưa được giải tỏa.

“Gì thế anh… Khuya rồi mà..”

Nam đưa màn hình điện thoại sát vào mặt vợ. Dòng tin nhắn ngắn gọn, trần trụi hiện lên rõ mồn một:

> *”Bà xã ngủ rồi. Nhưng thằng em anh thì chưa. Nó đang ‘biểu tình’ đau quá. Bên phòng chú còn chỗ không? Cho anh qua ‘nhờ’ vợ chú một tí. Xả xong anh về”*

Lan đọc xong, mặt cô bỗng chốc đỏ bừng lên, nóng ran như có ai tát. Cô bối rối, hai tay vò nát vạt chăn, ánh mắt dao động dữ dội. Cô nhìn dòng tin nhắn, rồi nhìn xuống đũng quần của Nam, rồi lại nhìn ra phía cửa phòng.

“Anh ấy… anh ấy nói thật sao?” Lan lắp bắp, giọng run rẩy pha lẫn sự hoảng hốt. “Sao lại… ngay lúc này? Anh Hưng điên rồi..”

Nam nuốt nước bọt cái *ực*. Anh nhìn vợ. Dưới ánh sáng xanh của màn hình, anh thấy rõ sự sợ hãi trong mắt Lan, nhưng đồng thời, anh cũng thấy nhũ hoa của cô đang cương cứng, đội lên lớp lụa mỏng tang. Cơ thể cô đang phản bội lại sự e ngại của lý trí. Cô đang *muốn* điều đó.

“Anh ấy không điên đâu,” Nam thì thầm, giọng khàn đặc, một bàn tay anh luồn vào trong váy ngủ của Lan, bóp nhẹ vào bầu ngực mềm mại. “Anh ấy đang nứng. Em nghe thấy lúc nãy không? Anh ấy chưa ra được. Chị Thục Anh dừng lại giữa chừng”

“Nhưng… nhưng mà..” Lan thở gấp, người cô uốn éo dưới bàn tay của chồng. “Mình vừa mới… xong mà..”

“Em xong chưa?” Nam hỏi một câu tàn nhẫn, đánh trúng vào tim đen của vợ. “Em đã thỏa mãn chưa Lan? Hay em vẫn đang ướt sũng ra đấy chờ đợi một cái gì đó to lớn hơn anh?”

Lan cắn chặt môi, không trả lời. Cô không dám thừa nhận rằng mình đang thèm khát con quái vật bên kia vách tường.

Nam bấm nhanh vào bàn phím, trả lời tin nhắn: *”Vâng, cửa không khóa. Anh qua đi”*

“Anh làm cái gì vậy?” Lan hét lên trong tiếng thì thầm, định giật lấy điện thoại.

“Suỵt!” Nam giữ chặt tay vợ, ghì cô xuống giường. Anh nhìn sâu vào mắt cô, ánh mắt của một kẻ đồng lõa bệnh hoạn. “Đừng giả vờ nữa em yêu. Đây là cơ hội của chúng ta. Làm cho anh ấy hài lòng, dự án Resort sẽ là của em trọn vẹn. Với lại… anh biết em cũng muốn thử ‘hàng thật’ của Bố Già mà, đúng không?”

Lan sững sờ. Cô nhìn chồng, rồi buông xuôi. Sự chống cự yếu ớt tan biến, nhường chỗ cho bản năng đàn bà trỗi dậy mạnh mẽ. Cô vội vàng vuốt lại mái tóc rối, kéo chỉnh lại dây áo ngủ cho trễ xuống hơn nữa, để lộ thêm phần thịt da trắng nõn. Một hành động chuẩn bị trong vô thức để đón khách.

*Cạch.*

Tiếng chốt cửa gỗ vang lên khô khốc trong đêm tĩnh mịch.

Cánh cửa phòng khẽ mở ra. Một luồng gió lạnh từ hành lang lùa vào, mang theo mùi sương đêm và một mùi hương nam tính nồng nặc đặc trưng.

Hưng bước vào.

Hắn không mặc áo. Thân hình vạm vỡ, đồ sộ như một ngọn núi chắn ngang cửa. Những khối cơ bắp cuồn cuộn trên ngực và bụng hắn bóng loáng mồ hôi, phản chiếu ánh đèn ngủ lờ mờ. Lông ngực rậm rạp chạy dọc xuống rốn, mất hút sau chiếc khăn tắm màu trắng quấn vội ngang hông.

Mùi của hắn lập tức xâm chiếm căn phòng nhỏ bé. Đó là mùi của thuốc lá xì gà thượng hạng, mùi của rượu mạnh, và nồng nàn nhất là mùi “đàn bà” – mùi xạ hương quyến rũ của Thục Anh còn vương lại trên da thịt hắn sau cuộc mây mưa dở dang.

Lan nín thở. Cô nằm co lại, cảm thấy mình nhỏ bé và trần trụi trước sự hiện diện áp đảo của người đàn ông này.

Hưng không nói gì. Hắn đóng cửa lại, cài chốt cẩn thận. Đôi mắt hắn sáng rực trong bóng tối như mắt thú săn mồi, quét nhanh qua Nam, rồi dán chặt vào Lan đang nằm trên giường.

Hắn tiến lại gần giường ngủ. Mỗi bước chân trần của hắn nện xuống sàn gỗ *thịch… thịch…* chắc nịch, làm rung chuyển cả không gian chật hẹp.

“Xin lỗi hai vợ chồng nhé,” Hưng nói, giọng trầm đục, khàn khàn vì dục vọng bị nén lại. Hắn đứng ngay sát mép giường, cái bóng to lớn trùm lên người Lan. “Bên kia… “thánh nữ Thuc Anh” anh khó tính quá. Anh bức bối, không ngủ được!”

Hắn đưa tay lên, vuốt ngược mái tóc ướt đẫm mồ hôi ra sau, để lộ vầng trán cao ngạo nghễ.

“Chú Nam xích vào trong một tí. Nhường cho anh một chỗ… cạnh cô em Lan đây”

Nam vội vàng gật đầu, lùi sát vào vách tường gỗ lạnh lẽo, để lại một khoảng trống lớn bên cạnh vợ.

“Vâng… anh cứ tự nhiên… Lan cũng… chưa ngủ được” Nam nói, giọng run rẩy, tay anh vẫn nắm chặt chiếc điện thoại, sẵn sàng ghi lại khoảnh khắc này vào bộ nhớ của mình.

Hưng cười nhếch mép. Hắn tháo chiếc khăn tắm ra, ném toẹt xuống sàn nhà.

Trong tích tắc, Lan nhìn thấy khúc thịt khổng lồ của Hưng phơi bày ngay trước mắt mình. Nó đang trong trạng thái bán cương, tím ngắt, gân guốc và to lớn một cách phi lý so với những gì cô từng trải qua với Nam. Nó đang giật nhẹ từng nhịp, như một sinh vật sống đang đói khát.

4.6 7 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
2 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Đăng

Truyện này còn ra nữa k bạn hay có bán full k á cho mình xin cách liên lạc

Ambience

hóng bên thiendia1 thì lão tác giả bận nên chưa thấy viết tiếp