Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31
Tác Giả: Lãng Du 2772
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Gái Xinh, Ông Già, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
CHƯƠNG 29: TIẾNG RÊN BỊ BỊT MIỆNG
Một âm thanh lạ lùng vang lên, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt. Không phải tiếng va chạm mạnh bạo, mà là tiếng lò xo nệm rên rỉ *két…* một tiếng dài, êm ái và đầy đe dọa. Đó là âm thanh của một trọng lượng lớn đang từ từ đè xuống, ép chặt vào một cơ thể khác.
Nam nín thở. Anh hình dung ra cảnh tượng bên kia vách gỗ. Hưng, gã đàn ông lực lưỡng với thân hình như một con gấu, đang từ từ áp sát lồng ngực đầy lông lá của mình vào tấm lưng trần trắng muốt của Thục Anh. Không có sự thô bạo vội vàng. Hắn di chuyển chậm rãi, từ tốn, như một kẻ thưởng thức đang nhâm nhi ly rượu ngon nhất.
– “Ưm..” – Tiếng Thục Anh nấc lên một tiếng *hức* nhỏ, nghẹn ngào trong cổ họng.
Âm thanh đó không phải là tiếng đau đớn của sự xé toạc. Đó là tiếng của sự “lấp đầy”. Nam có thể cảm nhận được sự căng giãn của da thịt, sự nong rộng của những cơ vòng đang bị ép buộc phải mở ra để đón nhận một vật thể ngoại lai khổng lồ. Hưng không thúc mạnh. Hắn dùng hai bàn tay to lớn tách rộng hai đùi vợ ra, rồi từ từ, chậm rãi đẩy khối thịt nóng hổi của mình vào sâu bên trong “thánh đường” ẩm ướt của Thục Anh.
– “Chị ấy… bị vào rồi..” – Lan thì thầm, giọng cô run rẩy, ngón tay bấu chặt vào ga giường. – “Hắn vào sâu quá… Chị ấy bị đẩy trượt đi kìa..”
Đúng vậy. Sự xâm nhập từ phía sau, dù êm ái đến đâu, cũng tạo ra một lực đẩy vật lý không thể chối cãi. Cơ thể Thục Anh bị dồn về phía trước, trượt nhẹ trên tấm drap lụa trơn tuột.
Và chính chuyển động bất ngờ này đã đánh động đến người thứ ba trong phòng.
– “Mẹ?” – Giọng chàng trai trẻ vang lên, hốt hoảng và đầy quan tâm. – “Mẹ sao thế ạ? Con làm đau Mẹ ạ?”
Tiếng đôi bàn tay đang xoa bóp của cậu ta khựng lại. Nam tưởng tượng ra cảnh chàng trai ngây thơ ấy đang cúi xuống, ghé sát mặt vào vai Thục Anh, cố gắng tìm kiếm câu trả lời trong đôi mắt của Mẹ nuôi. Cậu ta hoàn toàn không biết rằng, ngay phía dưới tầm mắt mình vài gang tay, một hành vi giao hợp trần trụi đang diễn ra.
Một khoảng lặng đáng sợ. Chỉ có tiếng thở dốc nặng nhọc của Hưng là vẫn đều đặn vang lên.
– “Không… không sao đâu con..” – Giọng Hưng cất lên, bình thản đến mức rợn người. Hắn vẫn không dừng lại. Hắn vẫn tiếp tục di chuyển hông một cách nhịp nhàng, *ra… vào…* tạo nên những tiếng ma sát ướt át *lép nhép* nhỏ xíu. Hơi thở nóng hổi của hắn phả thẳng vào gáy vợ, nhưng lời nói của hắn lại dành cho đứa con nuôi.
– “Mẹ con bị… chuột rút ở chân thôi. Bố đang… xoa bóp giúp Mẹ. Con cứ tiếp tục phần vai đi. Đừng dừng lại” – Hưng nói dối không chớp mắt, một lời nói dối trắng trợn được bọc trong vỏ bọc của sự quan tâm gia đình.
Thục Anh nằm đó, bị kẹt cứng giữa hai người đàn ông. Một người ở trên đầu, lo lắng xoa bóp vai với tất cả sự kính trọng. Một người ở dưới chân, đang chiếm hữu và giày vò phần sâu kín nhất của chị với tất cả dục vọng thú tính.
– “Ư… ừ… Mẹ… Mẹ không sao..” – Thục Anh cố gắng nén tiếng rên, giọng chị vỡ vụn, đứt quãng. – “Con… con làm tiếp đi… Mạnh tay lên một chút… Mẹ chịu được..”
Chị ta buộc phải nói dối. Chị ta buộc phải đồng lõa với chồng để lừa dối đứa con nuôi. Vì nếu sự thật bị phơi bày lúc này, hình tượng “Thánh nữ” mà chị ta dày công xây dựng sẽ sụp đổ tan tành.
Nghe thấy lời trấn an của Mẹ, chàng trai trẻ thở phào nhẹ nhõm.
– “Dạ vâng… Mẹ cố chịu nhé. Con sẽ làm cho Mẹ hết đau ngay”
Tiếng *soạt… soạt…* của đôi bàn tay lại vang lên. Chàng trai lại tiếp tục công việc của mình, cần mẫn và hiếu thảo hơn bao giờ hết. Cậu ta không hề hay biết rằng, mỗi cái ấn tay của cậu xuống vai Mẹ lại vô tình Cậu ta đang trở thành đồng phạm, một cách ngây thơ và tàn nhẫn nhất, trong màn kịch loạn luân trá hình này.
—-
Đột nhiên, tiếng nệm lò xo rít lên một âm thanh chói tai *két… két…*, kéo dài lê thê. Đó không phải là âm thanh của một cú thúc, mà là âm thanh của sự xoay chuyển trọng lượng lớn.
– “Hắn dừng lại rồi..” – Nam thì thầm, bàn tay vô thức siết chặt lấy cánh tay trần của Lan. – “Hắn đang làm gì thế?”
Lan nín thở, đôi mắt mở to trong bóng tối như cố nhìn xuyên qua lớp gỗ.
– “Em nghe thấy tiếng… lật người. Hắn bắt chị ấy xoay lại”
Đúng như Lan dự đoán. Bên kia vách, tiếng thở dốc của Hưng tạm lắng xuống, thay vào đó là tiếng sột soạt của da thịt trượt trên mặt nệm lụa trơn tuột. Hưng đang lật ngửa Thục Anh lên.
Trong trí tưởng tượng của Nam, hình ảnh đó hiện ra đầy sống động và tàn nhẫn. Thục Anh, người đàn bà quyền quý với mái tóc đã xõa tung, khuôn mặt đầm đìa mồ hôi, giờ đây đang nằm ngửa trên giường. Đôi chân trắng muốt của chị ta vẫn dang rộng, vẫn trong tư thế đón nhận, nhưng giờ đây, toàn bộ cơ thể chị ta phơi bày ra trước ánh mắt của hai người đàn ông. Trước mặt chị là trần nhà gỗ tối om, và ngay phía trên tầm mắt, là khuôn mặt ngỡ ngàng, đỏ bừng của đứa con nuôi.
– “Ôi… Mẹ..” – Giọng chàng trai trẻ vang lên, đầy hốt hoảng. Tiếng chân cậu ta lùi lại *bộp bộp* trên sàn gỗ.
Rõ ràng, sự thay đổi tư thế đột ngột này đã khiến cậu ta bối rối tột độ. Trước đó, cậu ta chỉ nhìn thấy tấm lưng trần – một hình ảnh gợi cảm nhưng vẫn còn chút gì đó kín đáo, e ấp. Nhưng giờ đây, trước mắt cậu là đôi bầu ngực căng tròn, phập phồng dữ dội sau lớp mồ hôi mỏng, là vòng eo thon gọn đang oằn mình, và sâu bên dưới… là nơi mà cậu không dám nhìn tới.
– “Con… con xin lỗi… Con ra ngoài đây ạ..” – Chàng trai lắp bắp, giọng nói vỡ vụn vì sự xấu hổ. Tiếng bước chân cậu ta rục rịch hướng về phía cửa.
– “Đứng lại!”
Tiếng quát của Hưng vang lên như một phát súng, đanh gọn và đầy uy quyền, chặn đứng mọi ý định chạy trốn.
– “Ai cho phép mày đi? Việc của mày đã xong đâu” – Hưng gằn giọng, hơi thở vẫn còn gấp gáp.
Nam nghe thấy tiếng Hưng di chuyển. Có vẻ như hắn vẫn đang giữ nguyên tư thế kết nối với vợ ở phần dưới, nhưng một tay hắn đã vươn lên, chỉ thẳng vào mặt đứa con nuôi.
– “Nhìn đi con trai” – Giọng Hưng trầm xuống, mang sắc thái dụ dỗ đầy nguy hiểm. – “Nhìn Mẹ con xem. Bà ấy đang khó thở đấy. Tim đập nhanh lắm. Mày không thấy lồng ngực Mẹ đang phập phồng thế kia à?”
Lan rùng mình, cô nép sát vào người Nam.
– “Hắn điên rồi… Hắn đang ép thằng bé nhìn ngực chị ấy..”
Bên kia vách, Hưng tiếp tục màn thao túng của mình. Hắn một tay giữ chặt lấy eo Thục Anh, không cho chị ta khép chân lại, một tay hắn đặt lên bầu ngực trái của vợ, bóp nhẹ một cái đầy thị uy.
– “Mẹ con cần được điều hòa khí huyết. Mày học massage rồi mà không biết điều đó sao? Lại đây. Giúp Mẹ thở đi”
Sự im lặng bao trùm căn phòng trong vài giây. Chàng trai trẻ đứng chôn chân tại chỗ, giằng xé giữa sự tôn trọng và bản năng đàn ông đang trỗi dậy mãnh liệt trước vẻ đẹp phồn thực đang phơi bày ngay trước mắt. Cậu ta nuốt nước bọt *ực* một tiếng rõ to.
———-
Bên kia vách, giọng nói của Hưng lại cất lên, trầm thấp và mang âm hưởng của một người thầy thuốc tận tâm, nhưng nội dung thì tàn nhẫn đến rợn người.
– “Bỏ tay ra đi con. Nhìn bàn tay mày xem..” – Hưng chép miệng, giọng điệu trách móc nhẹ nhàng. – “Tay chân quanh năm cầm cuốc, cầm rựa, chai sần như đá mài thế kia. Mày định cào rách da non của Mẹ mày à? Mày không thấy Mẹ đang nhăn mặt vì đau sao?”
Một khoảng lặng ngắn. Nam nghe thấy tiếng chàng trai trẻ rụt rè thu tay lại.
– “Dạ… con… con xin lỗi Mẹ… Tay con thô quá..” – Giọng cậu ta lí nhí, đầy mặc cảm tự ti.
– “Không sao đâu con trai. Đừng buồn” – Hưng an ủi, nhưng ngay lập tức tung ra đòn quyết định. – “Tay thô thì dùng cái khác. Cái gì mềm nhất, ấm nhất trên người mày ấy. Dùng miệng đi”
Nam nín thở. Anh cảm nhận được Lan đang cắn chặt vào bắp tay mình để ngăn một tiếng thảng thốt.
– “Dùng… miệng ạ?” – Chàng trai lắp bắp, sự hoang mang tột độ hiện rõ trong giọng nói.
– “Chứ sao nữa” – Hưng cười khẽ, tiếng cười rung lên trong lồng ngực. – “Hồi bé mày không bú mẹ à? Môi của con là thứ thuốc giảm đau tốt nhất cho người mẹ. Ngậm lấy đầu ngực Mẹ, mút nhẹ nhàng thôi, như cách mày uống dòng sữa đầu đời ấy. Nó giúp khí huyết lưu thông, Mẹ mày sẽ dễ thở ngay”
Trong trí tưởng tượng của Nam, hình ảnh đó hiện lên rực rỡ và sắc nét như một thước phim 4K. Anh thấy chàng trai trẻ với làn da nâu đồng hun khỏe khoắn đang quỳ gối, cúi gằm mặt xuống trước “tòa thiên nhiên” vĩ đại của Thục Anh. Trước mắt cậu ta là đôi bầu ngực trắng nõn nà, căng mọng như hai trái trăng rằm, với những đường gân xanh li ti chạy dưới lớp da mỏng manh. Đỉnh ngực hồng hào, cương cứng vì lạnh và sợ hãi, đang kiêu hãnh chĩa thẳng vào mặt đứa con nuôi như một lời mời gọi câm lặng.
– “Làm đi. Cứu Mẹ đi con” – Hưng thúc giục, tay hắn vẫn không ngừng di chuyển nhịp nhàng ở phần thân dưới của vợ, tạo ra những cơn sóng ngầm rung chuyển cơ thể chị.
Bên kia vách, chàng trai trẻ dường như đã bị thôi miên bởi mệnh lệnh của Bố và vẻ đẹp trần trụi của Mẹ. Cậu ta từ từ cúi xuống. Nam nghe thấy tiếng hít thở sâu của cậu ta, tiếng không khí bị hút mạnh vào lồng ngực vạm vỡ khi cậu ta cố gắng thu hết can đảm.
Rồi, một âm thanh vang lên. Nhỏ, ướt, và dâm dục đến mức khiến Nam tê dại cả sống lưng.
*Chụt…*
Đó là tiếng đôi môi nóng hổi, vụng về của chàng trai chạm vào làn da mát lạnh của Thục Anh.
– “Ưm..” – Thục Anh nấc lên, một tiếng rên bị kìm nén, nghe như tiếng nức nở.
– “Đúng rồi… Ngoan lắm..” – Giọng Hưng thì thầm, đầy khích lệ. – “Mở miệng rộng ra con trai. Bao trọn lấy nó. Đừng dùng răng. Dùng lưỡi ấy. Đảo nhẹ xung quanh… Đúng rồi, như thế đấy”
Tiếng *chùn chụt* bắt đầu vang lên đều đặn hơn, to hơn. Nam nhắm nghiền mắt, tưởng tượng ra cảnh chàng trai trẻ, kẻ chưa từng biết mùi đàn bà, đang say sưa khám phá “kỳ quan” của người mẹ nuôi. Cậu ta ngậm chặt lấy một bên ngực, má hóp lại, đầu lưỡi rụt rè nhưng tò mò liếm láp xung quanh quầng vú nhạy cảm. Vị ngọt của sữa (trong tưởng tượng), vị mặn của mồ hôi, và mùi hương đàn bà nồng nàn đang đánh gục lý trí của cậu.
– “Trời ơi… Nam ơi..” – Lan rên rỉ vào tai chồng, tay cô luồn xuống dưới, bóp chặt lấy hạ bộ đang cương cứng của Nam. – “Nó đang bú… Thằng bé đang bú chị ấy thật rồi… Nghe tiếng nước bọt kìa… ướt quá..”
Bên kia vách, Thục Anh đang phải chịu đựng một cực hình ngọt ngào. Chị nằm ngửa, hai tay bị Hưng giữ chặt hoặc phải bấu víu vào ga giường. Bên dưới, Hưng vẫn đang chiếm hữu, lấp đầy chị bằng sự to lớn của hắn. Bên trên, đứa con nuôi đang dùng sự nhiệt tình ngây thơ của tuổi trẻ để chăm sóc đôi gò bồng đào của chị.
– “Mẹ… Mẹ thấy đỡ hơn chưa ạ?” – Chàng trai nhả ra một chút để lấy hơi, giọng nói đẫm nước bọt và sự si mê.
– Thục Anh hổn hển trả lời, cố gắng giữ cho giọng mình không bị vỡ ra vì khoái cảm. – “Con… con làm tốt lắm..”
Lời khen của Mẹ như dầu đổ thêm vào lửa. Chàng trai lại cúi xuống, lần này mạnh bạo hơn, tham lam hơn. Tiếng mút mát vang lên *chóp chép* trong đêm vắng, hòa cùng tiếng thở dốc của ba con người, biến căn phòng gỗ thành một thánh đường của sự sa ngã, nơi tình mẫu tử bị bóp méo thành một thứ dục vọng nguyên thủy nhất.
—-
Nam áp tai sát vào tường gỗ, gần đến mức anh có thể ngửi thấy mùi mốc ẩm của những thớ gỗ già. Trí tưởng tượng của anh đang hoạt động với công suất cực đại, vẽ nên những hình ảnh mà mắt thường không thể nhìn thấy, nhưng tâm trí lại cảm nhận rõ hơn bao giờ hết.
Một khoảnh khắc lóe sáng trong bóng tối. Có lẽ là do ánh chớp của cơn giông ngoài kia xuyên qua khe cửa sổ, hoặc có thể chỉ là ảo giác của chàng trai trẻ khi cậu ta đang say sưa bú mút.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, cậu ta đã nhìn thấy gì?
Nam hình dung ra đôi mắt của chàng trai mở to kinh hoàng. Khi cậu ta cúi xuống ngậm lấy bầu ngực căng tròn của Thục Anh, tầm mắt của cậu ta vô tình trượt xuống dưới. Và ở đó, trong ánh sáng nhập nhoạng ma quái, cậu ta nhìn thấy sự thật trần trụi. Đôi chân trắng muốt của Mẹ nuôi đang dang rộng hết cỡ, hai bàn chân bấu chặt vào không khí. Và ở giữa “khu vườn cấm” đó, một khối thịt đen đúa, gân guốc của Bố nuôi đang ẩn hiện, thụt ra thụt vào một cách mạnh mẽ, đều đặn như pít-tông của một cỗ máy hơi nước.
– “Khực..” – Tiếng chàng trai nuốt khan, âm thanh bị chặn lại trong cổ họng.
Cậu ta khựng lại một giây. Cậu ta muốn dừng lại, muốn hét lên, muốn bỏ chạy khỏi cái cảnh tượng loạn luân trá hình này. Nhưng rồi, đầu lưỡi cậu ta vẫn đang cảm nhận được vị ngọt ngào của đầu ngực Mẹ, và bên tai cậu là tiếng thở dốc đầy uy quyền của Bố.
– “Sao thế con trai? Mẹ vẫn còn đau đấy. Làm tiếp đi” – Hưng gằn giọng, một tay hắn vỗ nhẹ vào mông Thục Anh *bộp* một cái đầy khiêu khích.
Cái vỗ đó như một mệnh lệnh, và cũng như một lời nhắc nhở về vị thế. Chàng trai rùng mình. Nỗi sợ hãi và sự kích thích trộn lẫn vào nhau, tạo thành một thứ men say điên dại. Cậu ta nhắm mắt lại, quyết định chối bỏ sự thật vừa nhìn thấy. Cậu ta cúi xuống, ngậm lại vào bầu ngực kia, lần này mạnh bạo hơn, quyết liệt hơn, như muốn dùng hành động bú mút để xóa đi hình ảnh dơ bẩn trong đầu.
– “Ưm… ưm… ưm..”
Tiếng rên của Thục Anh giờ đây đã bị biến dạng hoàn toàn. Chị ta không còn sức để giữ kẽ nữa. Hưng bắt đầu tăng tốc độ ở phía dưới. Những cú thúc của hắn trở nên dồn dập, mạnh mẽ, khiến cả cơ thể Thục Anh rung lên bần bật. Chị ta bị kẹp giữa hai luồng khoái cảm trái ngược: Sự xâm chiếm thô bạo ở hạ bộ và sự mút mát ướt át, ngây thơ ở thượng bộ.
Không thể hét lên để giải tỏa, Thục Anh vơ lấy chiếc gối lụa bên cạnh, cắn chặt vào đó. Tiếng rên rỉ bị bóp nghẹt vang lên trong cổ họng, nghe như tiếng khóc nức nở của một con thú bị thương.
Truyện này còn ra nữa k bạn hay có bán full k á cho mình xin cách liên lạc
hóng bên thiendia1 thì lão tác giả bận nên chưa thấy viết tiếp