Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31
Tác Giả: Lãng Du 2772
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Gái Xinh, Ông Già, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
CHƯƠNG 27.5: CHUYẾN XE CỦA NHỮNG THIÊN THẦN & ẢO ẢNH TRONG SƯƠNG MÙ
Đoàn xe bán tải Ford Ranger đen hầm hố lướt đi trên cung đường đèo uốn lượn như một con trăn khổng lồ đang bò vào lòng đại ngàn Tây Bắc. Sương mù đặc quánh như sữa, bám chặt lấy kính xe, biến thế giới bên ngoài thành một bức tranh thủy mặc mờ ảo và cô độc. Bên trong cabin, hơi ấm từ máy sưởi quyện với mùi da thật và mùi nước hoa tinh tế tạo thành một cái kén tách biệt với cái lạnh tê tái của vùng cao.
Thục Anh ngồi ở ghế phụ của chiếc xe dẫn đầu. Hôm nay, cô rũ bỏ những bộ đầm dạ hội nặng nề để khoác lên mình bộ đồng phục của Quỹ “Mầm Xanh”. Chiếc áo phông polo màu xanh thiên thanh, chất liệu cotton co giãn cao cấp, ôm khít lấy khuôn mặt thanh tú và bờ vai gầy kiêu hãnh. Logo hình mầm non nhỏ xíu thêu thủ công nằm ngay trên đỉnh ngực trái, phập phồng theo từng nhịp thở đều đặn.
Hải, chàng trai cao lớn nhất trong nhóm con nuôi, đang cầm lái. Cậu mặc chiếc áo gile đồng phục, để lộ bắp tay cuồn cuộn thớ thịt, rắn chắc như những thân cây gỗ rừng.
– “Mẹ ơi, sương mù dày quá, con đi chậm một chút cho an toàn nhé?” – Hải nói, giọng trầm ấm, ánh mắt nhìn Thục Anh đầy sự sùng kính.
Thục Anh khẽ mỉm cười, nụ cười bao dung của một vị thánh nữ. Cô đưa bàn tay trắng muốt, thon dài, khẽ vuốt ve phần gáy của Hải.
– “Ngoan lắm. Cứ từ từ thôi con. Mẹ không vội, các em trên bản cũng sẽ đợi được chúng ta mà.”
Cái chạm tay nhẹ nhàng của Thục Anh khiến Hải rùng mình một nhịp, đôi bàn tay nắm vô lăng siết chặt hơn. Qua gương chiếu hậu, Thục Anh bắt gặp ánh mắt của Khôi và Kiên đang ngồi ở hàng ghế sau. Chúng nhìn cô như nhìn một báu vật linh thiêng, một thực thể mà chúng sẵn sàng hy sinh mạng sống để phụng sự.
Ở chiếc xe phía sau, Nam đang cầm máy quay, hướng ống kính về phía Lan. Lan cũng mặc bộ đồng phục xanh, nhưng vẻ đẹp “phồn thực” của cô khiến thớ vải cotton bị kéo căng đến mức cực hạn. Hai bầu ngực lớn tự nhiên nảy tưng tưng theo mỗi cú xóc của xe, đầu nhũ hoa cương cứng cọ xát vào lớp vải mỏng manh tạo thành hai điểm nhấn nhức nhối. Cặp kính gọng đen hơi trượt xuống sống mũi vì mồ hôi rịn ra, Lan trông như một cô giáo vùng cao vừa ngây thơ vừa dâm đãng.
– “Mình ơi, nhìn vào máy ảnh cười cái nào.” – Nam thầm thì, giọng đầy vẻ tự hào.
Lan quay sang nhìn chồng, đôi môi tô son hồng nhạt khẽ hé mở:
– “Chồng yêu cứ bắt em diễn mãi. Em đang lo không biết đường xá trên này thế nào, nghe nói vào bản sâu lắm.”
– “Đừng lo vợ ạ. Có anh Hưng và ‘biệt đội thiên thần’ của chị Thục Anh rồi. Nhìn tụi nhỏ kìa, đứa nào đứa nấy khỏe như vâm, việc gì cũng đến tay tụi nó hết.”
Đoàn xe dừng lại nghỉ chân bên một thác nước nhỏ ven đường. Không khí lập tức trở nên náo nhiệt bởi tiếng cười đùa vô tư của 5 chàng trai. Họ tranh nhau khuân vác các thùng mì tôm, bao gạo xuống để kiểm tra lại dây chằng.
Hưng bước xuống xe, mặc bộ đồ dã chiến phong cách Safari, phong thái ông trùm không hề mất đi giữa rừng già. Hắn tiến lại gần Thục Anh, nhưng Hải đã nhanh chân hơn, cậu rút chiếc khăn tay sạch sẽ ra, cúi người lau đi vệt bụi nhỏ xíu dính trên giày của “Mẹ”.
– “Để con, Mẹ đừng cúi xuống mỏi lưng.” – Hải thầm thì.
Thục Anh đứng im, tay đặt lên vai Hải để giữ thăng bằng. Cô nhìn sang Lan và Nam, ánh mắt chứa đựng một sự kiêu ngạo ngầm: “Thấy không? Đây mới là cách trị người.”
Hưng đi tới bên cạnh Lan, hắn giả vờ kiểm tra cái balo trên vai cô, nhưng bàn tay thô ráp lại cố tình trượt qua mông cô, bóp mạnh một cái qua lớp quần kaki mỏng.
– “Cô Lan chuẩn bị sức khỏe tốt chứ? Tối nay vào khu nhà sàn gỗ, không khí rừng núi sẽ khiến con người ta… sung sức lắm đấy.” – Hưng nói nhỏ, hơi thở nồng mùi xì gà phả vào tai Lan.
Lan đỏ mặt, tay đẩy nhẹ kính, giọng run rẩy: “Dạ… em sẵn sàng rồi ạ.”
Nam đứng cách đó vài mét, zoom ống kính vào khuôn mặt đỏ bừng của vợ. Anh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Anh không ghen. Anh hưng phấn khi thấy vợ mình bị “Bố già” đánh dấu chủ quyền ngay giữa thanh thiên bạch nhật, trước mặt những “thiên thần” trẻ tuổi.
Tiếng nhạc sôi động vang lên từ chiếc loa kéo của nhóm con nuôi. Họ bắt đầu hát những bài ca thanh niên tình nguyện, giọng hát khỏe khoắn vang vọng khắp thung lũng sương mù. Nhìn từ ngoài vào, đây là một đoàn từ thiện mẫu mực, tràn đầy nhiệt huyết và nhân ái. Nhưng dưới lớp vải đồng phục xanh thiên thanh kia, những thớ thịt đang nóng bừng, những ánh mắt đói khát đang giao nhau, và một bản giao kèo mới của xác thịt đang chuẩn bị được ký kết trong bóng tối của những ngôi nhà sàn cô tịch.
– “Lên xe thôi các con! Chúng ta phải vào bản trước khi mặt trời lặn.” – Thục Anh ra lệnh, giọng trong trẻo như tiếng chuông khánh.
…
Đoàn xe dừng lại tại một bình nguyên nhỏ lưng chừng núi, nơi có cụm nhà sàn gỗ Pơ-mu cổ kính đứng sừng sững giữa màn sương mù vây khốn. Không gian ở đây tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng nhựa cây chảy trong thớ gỗ và tiếng gió rít qua những khe vách nứt nẻ. Mùi gỗ mục quyện với mùi lá rừng ẩm ướt và khói bếp nhà ai quẩn quanh tạo nên một bầu không khí u uẩn, tách biệt hoàn toàn với thế giới văn minh.
– “Đến nơi rồi các con ơi! Xuống xe thôi!” – Giọng Thục Anh trong trẻo, phá tan cái tĩnh mịch của rừng già.
Nhóm 5 chàng trai con nuôi lập tức nhảy xuống xe, gương mặt đứa nào cũng rạng rỡ, tràn đầy sức sống thanh xuân. Họ cười đùa, trêu chọc nhau trong lúc nhanh thoăn thoắt khuân vác hành lý.
Hải và Khôi – hai đứa cao to nhất – tiến lại gần chiếc xe dẫn đầu. Hải mở cửa xe, cung kính đưa tay ra che trần cho “Mẹ” Thục Anh bước xuống.
– “Mẹ ơi, không khí ở đây ‘đã’ quá mẹ nhỉ? Con thấy như mình vừa được hồi sinh ấy.” – Hải hít một hơi thật sâu, lồng ngực vạm vỡ căng phồng dưới lớp áo đồng phục.
Thục Anh bước xuống, cô mặc bộ đồng phục polo xanh thiên thanh, chiếc quần kaki màu be ôm sát đôi chân thon dài. Bộ đồ đơn giản nhưng lại làm bật lên vẻ đẹp thoát tục của cô. Chất vải cotton cao cấp dán chặt vào tấm lưng thẳng tắp, để lộ rõ đường rãnh lưng sâu hút mắt mỗi khi cô cúi xuống chỉnh lại quai giày.
– “Ngoan lắm các con. Lo mà cất đồ đi, rồi lát nữa Mẹ sẽ thưởng cho món thịt nướng gác bếp.” – Thục Anh cười, ánh mắt trì mến nhìn đám thanh niên đang sùng sái vây quanh mình.
Ở chiếc xe phía sau, Lan cũng vừa bước xuống. Nam vội vàng cầm máy quay, bắt trọn khoảnh khắc vợ mình vươn vai giữa đại ngàn. Chiếc áo đồng phục của Lan dường như quá chật chội so với vòng một đồ sộ. Mỗi lần cô hít thở, hàng cúc áo lại như muốn bung ra, để lộ lớp vải trắng lóa căng mọng thịt mỡ.
– “Chồng ơi, sàn tre này kêu cót két nghe sợ quá, liệu có sập không anh?” – Lan nũng nịu, bám chặt lấy cánh tay Nam.
Nam bật cười, đưa tay vuốt ve mái tóc hơi rối của vợ:
– “Yên tâm đi vợ yêu. Gỗ này chắc lắm, cả chục người nhún nhảy còn chẳng sao. Để anh đưa em vào phòng, anh chọn cho em căn phòng có view đẹp nhất, nhìn thẳng ra thung lũng.”
Hưng bước tới, phong thái chủ nhân không hề thay đổi. Hắn gật đầu với Nam rồi quay sang nhìn Lan, ánh mắt lướt qua bộ đồng phục đang bị “tra tấn” bởi cơ thể phồn thực của cô.
– “Cô Lan lo xa quá. Tối nay không khí lạnh, em và Nam cứ ‘vận động’ thoải mái cho ấm người. Nhà sàn cách âm kém nhưng rừng núi thì… không có tai đâu.” – Hưng nói đùa một câu đầy ẩn ý khiến Lan đỏ mặt tía tai.
Đám con nuôi đã sắp xếp xong hành lý vào Khu A – dãy nhà nhỏ dành cho các VIP. Thục Anh đi kiểm tra từng phòng một cách tỉ mỉ.
– “Kiên, con mang thêm chăn ấm sang phòng cô Lan nhé. Huy, con vào bếp xem nước nóng đã chuẩn bị xong chưa.” – Thục Anh ra lệnh bằng giọng điệu của một người mẹ hiền nhưng đôi mắt lại sắc lạnh như dao mổ.
Buổi chiều tà trôi qua trong tiếng cười nói vô tư của nhóm thanh niên. Họ chạy nhảy, chơi bóng chuyền ngay giữa khoảng sân đất đỏ, mồ hôi rịn ra làm ướt đẫm những chiếc áo xanh đồng phục, để lộ những khối cơ bắp rắn chắc và sức sống hừng hực. Thục Anh ngồi trên hiên nhà sàn, tay cầm tách trà gừng nóng, lặng lẽ quan sát “nguồn nhân lực” của mình với sự mãn nguyện ngầm.
Trong khi đó, ở một góc khuất trên triền dốc, Hưng và Lan đang đứng quan sát toàn cảnh thung lũng. Cả hai đều mặc trang phục dã ngoại gọn gàng, tay cầm bản đồ quy hoạch và máy đo đạc laze.
Lan, dù cũng mặc đồng phục tình nguyện, nhưng lại toát lên một khí chất hoàn toàn khác. Cô đeo kính râm, tay cầm bút chì chỉ trỏ vào bản vẽ. Chiếc áo phông bó sát làm nổi bật bộ ngực đồ sộ đang phập phồng vì leo dốc. Mồ hôi làm chiếc áo dính chặt vào người, phô bày rõ nét khe rãnh sâu hun hút giữa hai bầu ngực.
– “Chỗ này địa thế tuyệt vời anh Hưng ạ.” – Lan nói, giọng cô đầy tính toán. – “Lưng tựa núi, mặt hướng suối. Nếu san phẳng khu nhà sàn cũ nát kia đi, dựng lên một dãy Bungalow cao cấp thì view này ăn đứt mấy cái resort ở Sapa.”
Hưng gật gù, rít một hơi thuốc dài rồi nhả khói vào không trung. Ánh mắt hắn không nhìn vào bản vẽ, mà nhìn xuống đám người đang tíu tít dưới sân.
– “Em có mắt nhìn đấy Lan. Nhưng cái khó không phải là xây dựng. Cái khó là làm sao đuổi khéo đám dân bản này đi mà không mang tiếng ác.”
Hắn chỉ tay về phía Thục Anh.
– “Đấy là lý do anh cần cô ấy. Nhìn xem, cô ấy đang ban phát lòng nhân ái. Đám dân bản này coi cô ấy như thánh sống. Khi chúng nó đã tin, đã yêu, thì việc thuyết phục chúng nó di dời để ‘phát triển kinh tế’ sẽ dễ như trở bàn tay.”
Lan rùng mình. Cô nhìn xuống nụ cười rạng rỡ của Thục Anh, rồi nhìn sang vẻ mặt lạnh lùng, tàn nhẫn của Hưng. Một sự kết hợp hoàn hảo giữa Thiên Thần và Ác Quỷ. Thục Anh dùng tình thương để mua chuộc lòng người, còn Hưng dùng quyền lực và tiền bạc để thâu tóm đất đai. Và cô, Lan, chính là kẻ thiết kế nên cái lồng giam hào nhoáng trên mảnh đất này.
Nam đứng cạnh đó, lia máy quay ghi lại toàn cảnh. Anh zoom vào khuôn mặt thánh thiện của Thục Anh, rồi lia sang bản mặt toan tính của vợ mình và Hưng.
– “Một vở kịch hoàn hảo…” – Nam lẩm bẩm, ngón tay ấn nút chụp liên thanh. – “Và tất cả chúng ta đều là những diễn viên đại tài.”
Tiếng cười đùa trong trẻo của lũ trẻ hòa cùng tiếng suối chảy róc rách, tạo nên một bản hùng ca bi tráng về sự ngây thơ bị lợi dụng. Màn đêm sắp buông xuống, và khi ánh mặt trời tắt hẳn, những toan tính sẽ bắt đầu trỗi dậy, nuốt chửng lấy sự bình yên giả tạo của thung lũng này.
Truyện này còn ra nữa k bạn hay có bán full k á cho mình xin cách liên lạc
hóng bên thiendia1 thì lão tác giả bận nên chưa thấy viết tiếp