Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

CHƯƠNG 28: VÁCH NGĂN & TIẾNG VỌNG TỪ HƯ KHÔNG

Đêm rừng già Tây Bắc buông xuống nhanh như một tấm màn nhung đen kịt, đặc quánh sương muối. Khu nhà sàn gỗ Pơ-mu cổ nấp mình dưới bóng đại ngàn, chỉ còn tiếng gió rít qua những khe vách nứt nẻ và tiếng côn trùng kêu rỉ rả, u uất. Không gian thơm nồng mùi gỗ mục, mùi nhựa thông tươi và cái lạnh se sắt của vùng cao thấm vào từng thớ thịt.

Bên trong căn phòng nghỉ của Thục Anh, ánh đèn dầu leo loét tạo nên những cái bóng méo mó nhảy múa trên tường gỗ. Trái ngược với vẻ âm u bên ngoài, không khí bên trong lại ấm áp và rộn rã tiếng cười vô tư.

– “Mẹ ơi, nhìn con này! Con vừa học được cách nhóm lửa bằng đá của mấy chú kiểm lâm đấy!” – Tiếng chàng trai trẻ vang lên, lanh lảnh và đầy hào hứng.

– “Giỏi quá con trai. Nhưng nhớ cẩn thận kẻo cháy sạp tre của Mẹ nhé.” – Thục Anh cười, giọng dịu dàng như tiếng chuông khánh.

Cô vẫn mặc bộ đồng phục polo xanh thiên thanh của mái ấm. Chiếc áo ôm sát lấy bờ vai gầy nhưng kiêu hãnh, hàng cúc cổ mở hờ để lộ chiếc cổ trắng sứ và sợi dây chuyền mảnh nằm lọt thỏm trong hõm xương quai xanh sắc lẹm. Chàng trai trẻ ngồi xếp bằng dưới sàn, đang loay hoay với mấy hòn đá cuội. Cậu ta mặc áo ba lỗ đồng phục, để lộ bờ vai rộng, làn da đen bóng vì nắng gió và những khối cơ bắp rắn chắc của tuổi mười chín.

– “Hôm nay Mẹ đi bộ nhiều, chắc mỏi chân lắm.” – Chàng trai ngước lên, ánh mắt sùng kính nhìn Thục Anh. – “Để con giúp Mẹ nới lỏng cơ nhé?”

Thục Anh khẽ gật đầu, cô tựa lưng vào thành giường gỗ, đôi chân thon dài đặt lên gối.

– “Ừ, cảm ơn con. Thắt lưng Mẹ cũng hơi căng. Con mang lọ dầu massage hương trầm lại đây.”

Tiếng lách cách của lọ thủy tinh va vào sàn gỗ. Ở phòng bên cạnh, Nam và Lan nằm im trên chiếc đệm bông gạo. Vách gỗ nhà sàn mỏng đến mức họ có thể nghe rõ từng nhịp thở của người bên kia. Nam áp tai vào vách, tay vô thức chạm vào máy quay đang đặt ở chế độ ghi âm.

– “Chồng ơi, anh có nghe thấy gì không?” – Lan thì thầm, hơi thở nóng hổi của cô khiến Nam rùng mình.

– “Suỵt…bắt đầu rồi.”

Qua khe hở nhỏ của vách gỗ, Nam thấy một mảnh da lưng trắng lóa của Thục Anh dưới ánh đèn dầu mờ ảo. Những ngón tay đen trũi, gân guốc của chàng trai đang lún sâu vào lớp thịt mịn màng, để lại những vệt dầu bóng loáng phản chiếu ánh sáng. Sự tương phản giữa sự thanh khiết của “Mẹ” và sự hoang dại của “Con” kích thích Nam tột độ.

Thục Anh nằm sấp trên chiếc giường trải ga lụa màu trắng kem. Chiếc váy ngủ bằng lụa satin mỏng manh như một lớp màng nhầy bao phủ lấy những đường cong phồn thực của người đàn bà đang ở độ chín. Dưới ánh đèn ngủ vàng vọt và mờ ảo, tấm lưng của chị hiện lên như một khối cẩm thạch trắng muốt, mịn màng và không tì vết.

Chàng trai con nuôi quỳ gối bên cạnh giường. Cậu ta mặc chiếc áo phông trắng đồng phục tình nguyện đã thấm đẫm mồ hôi, để lộ những khối cơ bắp cuồn cuộn của tuổi mười chín. Đôi bàn tay to lớn, gân guốc của cậu đang xoa bóp một cách nhịp nhàng trên đôi vai gầy của “Mẹ”.

– “Lực thế này… có làm Mẹ đau không ạ?” – Giọng chàng trai trầm thấp, run rẩy một sự thành kính đầy dục vọng.

Thục Anh thở hắt ra một tiếng “hazz…” đầy hưởng thụ. Đầu chị nghiêng sang một bên, tóc mây xõa tung che khuất nửa khuôn mặt đẹp thanh tao.

– “Ngoan lắm… Xuống thấp chút nữa đi con. Chỗ thắt lưng ấy… Hôm nay đi bộ nhiều, Mẹ mỏi rã rời cả người rồi.”

Chàng trai đổ thêm một chút dầu massage ra lòng bàn tay. Tiếng chất lỏng dính nhớp va chạm “bẹp… bẹp…” vang lên đanh gọn trong không gian tĩnh lặng. Cậu ta bắt đầu di chuyển tay xuống dưới. Những ngón tay trẻ măng trượt đi trên lớp lụa satin lạnh lẽo, tạo nên những tiếng “soạt… soạt…” đầy kích thích. Chàng trai làm việc một cách tỉ mỉ, đôi mắt cậu dán chặt vào từng tấc da thịt ẩn hiện sau lớp vải, hơi thở bắt đầu trở nên nặng nề.

– “Mẹ ơi… da Mẹ thơm quá. Con… con chưa bao giờ thấy ai đẹp như Mẹ.” – Cậu thiếu niên lẩm bẩm, sự vô tư ngây ngô bị bản năng đàn ông lấn át.

Thục Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười bao dung nhưng chứa đựng quyền lực tối thượng. Chị đưa bàn tay đeo nhẫn kim cương lạnh ngắt, chạm nhẹ vào mu bàn tay đang run rẩy của cậu trai.

– “Miệng lưỡi dẻo quạnh. Con chỉ được cái khéo nịnh là giỏi. Thế con có yêu Mẹ không?”

– “Con yêu Mẹ… hơn cả mạng sống của mình.”

Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ không khóa rít lên một tiếng khô khốc.

Một bóng đen đồ sộ đổ dài trên sàn nhà, nuốt chửng cả bóng của chàng trai và người đàn bà. Hưng bước vào. Hắn không mặc áo, chỉ diện chiếc quần đùi kaki rộng thùng thình, để lộ bộ ngực trần đen bóng, xù xì lông lá như một con gấu rừng. Sự xuất hiện của hắn mang theo mùi thuốc lá tươi và mùi vị của quyền lực tuyệt đối. Hắn đứng đó, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt diều hâu xoáy sâu vào khung cảnh “mẹ con” ấm cúng trước mặt.

– “Sao rồi con trai? Mẹ con hôm nay có vẻ khó chiều nhỉ?” – Hưng lên tiếng, chất giọng ồm ồm vang dội trong không gian hẹp, làm rung rinh cả ngọn đèn dầu.

Chàng trai giật mình, đôi bàn tay đang massage khựng lại trên làn da Thục Anh. Cậu ta vội vàng cúi đầu, ánh mắt sùng bái xen lẫn sợ hãi nhìn về phía người đàn ông vừa bước vào.

– “Dạ không ạ… Bố. Mẹ chỉ hơi căng cơ vai vì đi bộ nhiều thôi ạ”

Hưng mỉm cười, một nụ cười không chạm đến mắt. Hắn lừng lững tiến lại gần giường, mỗi bước chân nện xuống sàn gỗ đều tạo ra tiếng kêu “cót két” đe dọa. Hắn ngồi xuống mép giường, ngay sát hông Thục Anh, sức nặng của hắn làm chiếc đệm lún sâu xuống, ép cơ thể người đàn bà phải nghiêng về phía mình.

– “Thả lỏng ra em. Con nó đang tận tâm thế này, em cứ gồng mình lên làm gì?”

Bàn tay thô ráp như vỏ cây sao của Hưng bất ngờ đặt lên vai chàng trai, bóp mạnh một cái như một sự ban ơn, rồi hắn hướng tầm mắt xuống tấm lưng trần của vợ. Hắn đưa tay nắm lấy gấu áo lụa trắng của Thục Anh, ngón tay luồn qua lớp vải mỏng manh.

– “Làm thế này không ăn thua đâu con ạ” – Hưng gằn giọng, hơi thở nồng mùi rượu phả vào gáy Thục Anh. – “Vải vóc chỉ làm cản trở sự thấu cảm thôi. Muốn Mẹ sướng, phải để da chạm da”

Nói rồi, Hưng dứt khoát kéo ngược vạt áo lụa lên phía trên. Tiếng vải lụa ma sát vào làn da nóng hổi nghe “soạt” một tiếng sắc lạnh. Tấm lưng trắng lóa, bờ vai thon thả và cả vòng eo thắt đáy lưng ong của Thục Anh phơi bày hoàn toàn dưới ánh đèn. Làn da chị ta bắt đầu nổi gai ốc từng đợt khi hơi lạnh của sương đêm và hơi nóng từ ánh mắt của hai người đàn ông cùng lúc ập tới.

Hưng hất hàm về phía chàng trai, ra hiệu cho cậu ta tiếp tục. Chàng trai run rẩy đổ thêm dầu vào lòng bàn tay. Lần này, khi đôi bàn tay chai sần chạm trực tiếp vào thớ thịt mềm mại, nóng hổi của Thục Anh, một luồng điện như chạy dọc khắp căn phòng.

Bóng đen của Hưng phủ kín lên hai người, tạo thành một bức tranh ba người quái đản giữa đại ngàn. Hắn không rời đi, mà cứ thế ngồi quan sát, tay chậm rãi mơn man lên lọn tóc gáy của vợ, trong khi đôi bàn tay của “đứa con” bắt đầu trượt dài xuống những vùng cấm địa, dưới sự giám sát tàn nhẫn của “Người Bố”. Thánh đường của sự thanh sạch đã chính thức sụp đổ, nhường chỗ cho một nghi thức xác thịt đầy tăm tối bắt đầu.

———-

Hưng ngồi đó, đôi chân vạm vỡ dang rộng, đôi mắt diều hâu rực lên một thứ ánh sáng ma mị khi nhìn vào tấm lưng trần trắng muốt của vợ. Hắn đưa bàn tay thô ráp, chai sần như vỏ cây xì gạt nhẹ lọn tóc mai đang bết dính mồ hôi trên cổ Thục Anh, rồi khẽ nhếch mép.

– “Nhìn đi con trai… Mẹ con đang run kìa” – Giọng Hưng trầm đục, vang vọng trong không gian hẹp. – “Nỗi sợ làm làn da này trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết. Đừng để đôi bàn tay vụng về của con làm tổn thương một tuyệt tác như thế này”

Chàng trai bí ẩn, kẻ không mang danh tính, đứng chôn chân bên cạnh giường. Cậu ta mặc một chiếc áo phông bạc màu bó sát vào lồng ngực vạm vỡ, từng khối cơ bắp gồng lên dưới lớp vải mỏng, tố cáo một sự kích thích đang cuộn trào sau vẻ ngoài phục tùng. Đôi bàn tay của cậu, vốn dĩ chỉ quen với rìu và nương rẫy, giờ đây lại đang run rẩy đặt lên bờ vai thon thả của Thục Anh.

– “Dạ… Bố..” – Chàng trai khàn giọng, hơi thở nóng hổi của tuổi trẻ phả vào không khí, trộn lẫn với mùi dầu massage thơm ngậy.

Hưng không vội vã. Hắn luồn tay vào thắt lưng của chiếc áo choàng lụa trắng đang che hờ hững phần thân dưới của Thục Anh. Ngón tay hắn móc vào dải lụa mềm mại, từ từ kéo nhẹ.

– “Lớp vỏ này… nó không xứng với em, Thục Anh ạ” – Hưng thì thầm vào tai vợ, hơi thở nồng mùi rượu phả vào làn da nhạy cảm của chị. – “Nó che giấu đi sự thật mà con trai chúng ta cần được chiêm ngưỡng. Em có thấy đôi mắt nó đang đói khát không?”

Thục Anh rùng mình, hai tay bám chặt vào mép gối lụa nhăn nhúm. Chị khẽ cựa mình, một sự phản kháng yếu ớt và vô vọng.

– “Hưng… đừng… làm ơn..” – Tiếng chị nhỏ như hơi gió, lạc đi trong tiếng mưa gào thét. – “Con nó còn nhỏ… anh đừng làm thế..”

– “Nhỏ sao?” – Hưng cười khẩy, bàn tay dứt khoát kéo mạnh dải lụa. – “Nó là một người đàn ông rồi, em yêu. Và một người đàn ông thì cần được thấy vẻ đẹp của sự phục tùng”

Dải lụa trắng trượt xuống sàn gỗ “soạt” một tiếng lạnh lẽo, để lộ hoàn toàn cơ thể của Thục Anh dưới ánh đèn vàng mờ đục. Làn da chị trắng đến nhức nhối, mịn màng như ngọc thạch được gọt giũa tỉ mỉ, đối lập gay gắt với màu gỗ nâu sẫm của sàn nhà. Những đốt sống lưng tinh tế hiện lên như một chuỗi ngọc, kéo dài xuống rãnh lưng sâu hút mắt, kết thúc ở cặp mông tròn lẳn, đầy đặn đang run rẩy vì lạnh và vì hổ thẹn.

– “Con thấy chưa?” – Hưng chỉ vào những nốt gai ốc đang nổi lên dọc sống lưng Thục Anh. – “Mẹ con đang đón nhận con đấy. Lại đây, dùng đôi bàn tay thô ráp của con mà sưởi ấm cho Mẹ đi”

Chàng trai quỳ xuống bên cạnh giường, đầu óc cậu ta mụ mẫm bởi mùi hương da thịt nồng nàn đang tỏa ra từ người đàn bà. Cậu ta đổ dầu ra lòng bàn tay, tiếng chất lỏng “lép nhép” trơn tuột nghe rõ mồn một. Khi đôi bàn tay chai sạn chạm vào làn da đùi non mềm mại của Thục Anh, người đàn bà khẽ nấc lên một tiếng nghẹn ngào.

Bàn tay chàng trai trượt từ gót chân hồng hào, đi dọc theo bắp chân thon dài, qua khoeo chân nhạy cảm và dừng lại ở phần thịt đùi mềm mại nhất. Từng vết chai tay ma sát vào làn da mỏng manh tạo ra một thứ khoái cảm đau đớn, khiến Thục Anh không thể kìm nén mà ưỡn cong người lên, lồng ngực phập phồng kịch liệt.

Hưng ngồi đó, nhâm nhi ly rượu lạnh, đôi mắt thỏa mãn nhìn ngắm cảnh tượng “mẹ con” đang giao hòa trong sự tội lỗi. Trong căn chòi gỗ giữa rừng sâu, mọi chuẩn mực đạo đức đã bị mưa rừng cuốn trôi, chỉ còn lại bản năng trần trụi và sự sụp đổ ngọt ngào của một thánh đường mang tên Thục Anh. Chị biết mình không thể trốn chạy, và trong sự bất lực tột cùng đó, một mầm mống dục vọng đen tối bắt đầu nảy nở, khiến chị càng rên rỉ nhỏ hơn, như một sự mời gọi thầm kín dành cho những kẻ đang vây hãm mình.

———-

Cơn mưa rừng vẫn chưa dứt, nhưng dường như nó đã trở thành một phần của nhịp thở trong căn nhà sàn gỗ Pơ-mu. Trong căn phòng phía Tây, Nam và Lan nằm sát bên nhau, cơ thể nóng hầm hập vì sự kích thích bị kìm nén. Bức vách gỗ mỏng manh ngăn cách họ với căn phòng phía Đông giờ đây giống như một tấm màn sân khấu vô hình, nơi mọi âm thanh đều được khuếch đại lên thành những hình ảnh sống động trong tâm trí.

– “Suỵt… Anh nghe thấy không?” – Lan thì thầm, hơi thở đứt quãng phả vào tai Nam. – “Tiếng chân của hắn… thay đổi rồi”

Nam gật đầu trong bóng tối. Đúng vậy. Tiếng bước chân nặng trịch, đầy uy quyền của Hưng ban nãy giờ đã biến mất. Thay vào đó là những tiếng động khẽ khàng, mềm mại như bước chân của một con thú săn mồi đang rình rập con mồi đã bị thương. *Soạt… soạt…* Tiếng chân trần lướt trên sàn gỗ, chậm rãi và đầy toan tính.

*Tách…*

Một tiếng động nhỏ vang lên, sắc gọn như tiếng bẻ gãy một cành cây khô. Ngay lập tức, ánh sáng vàng vọt lọt qua khe hở dưới chân vách gỗ yếu hẳn đi. Hưng đã vặn nhỏ ngọn đèn dầu xuống mức thấp nhất. Căn phòng bên kia giờ đây chắc chắn chỉ còn lại những quầng sáng mờ ảo, tranh tối tranh sáng, nơi mọi ranh giới đạo đức đều bị xóa nhòa.

– “Hắn tắt đèn rồi..” – Nam lẩm bẩm, bàn tay vô thức siết chặt lấy eo Lan. – “Hắn muốn chơi trò trong bóng tối”

Trong cái không gian u tối ấy, âm thanh của sự “hiếu thảo” vẫn vang lên đều đặn, một cách mỉa mai.

*Soạt… soạt…*

Tiếng đôi bàn tay chai sạn của chàng trai trẻ vẫn miệt mài di chuyển trên vai Thục Anh. Nam có thể tưởng tượng ra cảnh cậu con nuôi vạm vỡ, mồ hôi nhễ nhại, đang quỳ gối ở đầu giường, dồn hết tâm sức vào việc xoa dịu những thớ cơ đang căng cứng của Mẹ. Hơi thở cậu ta đều đặn, trong sáng, hoàn toàn tách biệt với bầu không khí dâm dục đang dần bao trùm căn phòng. Cậu ta là một ốc đảo ngây thơ giữa sa mạc tội lỗi.

Nhưng sự yên bình đó không kéo dài lâu. Nam nghe thấy tiếng Hưng di chuyển. Hắn không leo lên giường ngay. Hắn đi vòng xuống phía cuối giường. Tiếng sàn gỗ *cót két* nhẹ nhàng tố cáo vị trí của hắn. Hắn đang đứng ngay dưới chân Thục Anh.

*Sột soạt…*

Tiếng vải lụa cọ xát vào nhau. Hưng đang làm gì đó. Nam nín thở, cố gắng giải mã những âm thanh hỗn độn. Hắn đang nâng hông Thục Anh lên? Hay hắn đang gạt bỏ nốt những mảnh vải thừa thãi còn sót lại?

Và rồi, một âm thanh ướt át vang lên, nhỏ nhưng rõ ràng, xuyên thấu qua lớp gỗ Pơ-mu.

*Chụt… chụt…*

Không phải tiếng hôn môi. Nó nghe *đục* hơn, *thịt* hơn. Đó là tiếng môi lưỡi va chạm vào một vùng da thịt mềm mại, đàn hồi.

– “Trời ơi..” – Lan rên rỉ, cô vùi mặt vào ngực Nam. – “Hắn đang hôn… mông chị ấy. Em thề là hắn đang hôn mông chị ấy”

Trong đầu Nam, hình ảnh đó hiện lên sắc nét đến mức đau đớn. Dưới ánh đèn dầu leo lét, Hưng – gã đàn ông quyền lực với bộ râu quai nón lởm chởm – đang cúi gập người xuống. Hắn dùng đôi tay to lớn nâng nhẹ hai bờ mông trắng nõn, căng tròn của Thục Anh lên. Và rồi, hắn vùi mặt vào đó, hôn hít, mút mát như một kẻ đói khát đang thưởng thức món tráng miệng thượng hạng. Hắn đang “nếm” vợ mình, tận hưởng mùi vị của da thịt, mồ hôi và cả sự nhục nhã đang toát ra từ cơ thể người đàn bà quyền quý.

– “Hưng… đừng… nhột… bỏ tay ra..”

Giọng Thục Anh vang lên, nén chặt trong cổ họng. Chị ta không dám hét lớn, sợ làm kinh động đứa con nuôi đang ở ngay phía trên đầu mình. Chị ta chỉ dám cựa quậy nhẹ, một sự phản kháng yếu ớt và mang đầy tính khiêu khích. Tiếng ga giường *sột soạt* cho thấy chị ta đang cố gắng thu mình lại, nhưng vô vọng trước sức mạnh của người chồng.

– “Yên nào em yêu” – Tiếng Hưng thì thầm, giọng hắn cười cợt, nghe như tiếng ma sát của hai viên đá cuội. – “Con nó đang làm việc chăm chỉ thế kia. Em đừng cựa quậy làm nó mất tập trung. Cứ nằm yên mà hưởng thụ sự hiếu thảo của nó… và tình yêu của anh”

4.6 7 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
2 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Đăng

Truyện này còn ra nữa k bạn hay có bán full k á cho mình xin cách liên lạc

Ambience

hóng bên thiendia1 thì lão tác giả bận nên chưa thấy viết tiếp