Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31
Tác Giả: Lãng Du 2772
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Gái Xinh, Ông Già, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
CHƯƠNG 30: SỰ SAO CHÉP VỘI VÃ & VẾT NHƠ TRÊN SÀN GỖ
Lan không thể nằm yên được nữa. Những âm thanh đó như những mũi kim châm vào từng lỗ chân lông trên cơ thể cô, kích thích dòng máu nóng chảy rần rật dưới lớp da thịt trắng hồng. Cô quay sang Nam, đôi mắt ướt dại đi vì thèm khát.
– “Nam… anh nghe thấy không? Nó đang bú chị ấy… Nó đang bú thật..” – Lan rên rỉ, giọng nói vỡ vụn, hơi thở nóng hổi phả vào cổ chồng.
Cô vội vã chụp lấy bàn tay Nam, kéo mạnh xuống phần hạ bộ của mình. Chiếc váy ngủ lụa mỏng tang đã bị mồ hôi làm cho dính bết vào da thịt, phác họa rõ nét từng đường cong “thịt mỡ” đầy đặn của cô.
– “Sờ đi anh… Em ướt hết rồi… Nó chảy ra rồi..”
Nam run rẩy luồn tay vào. Ngay lập tức, ngón tay anh chạm phải một vùng ẩm ướt, nóng hổi và nhớp nháp. Không phải là sự ẩm ướt e ấp, mà là một trận lụt lội của bản năng. Dịch nhờn từ “cửa mình” Lan tiết ra ồ ạt, thấm đẫm cả đáy quần lót ren, lan ra cả ga giường.
– “Trời ơi… Lan..” – Nam thốt lên, cổ họng khô khốc.
Cơ thể Lan khác hẳn Thục Anh. Nếu Thục Anh là một bức tượng sứ thanh tao, mảnh mai, thì Lan là một khối thịt da phồn thực, đàn hồi và ấm nóng. Nam bóp mạnh vào một bên mông của vợ. Thớ thịt trắng ngần lún sâu vào kẽ tay anh, mềm mại như bơ, rồi nảy ra ngay lập tức khi anh thả lỏng. Sự “núng nính” đó, cái cảm giác đầy tay đó khiến dục vọng của Nam bùng lên dữ dội. Anh không cần sự thanh cao nữa, anh cần cái sự “xôi thịt” trần tục này.
– “Làm em đi… Làm như hắn đang làm chị ấy..” – Lan van xin, cô tự tay xé toạc chiếc quần lót ren vướng víu, ném nó xuống cuối giường.
Nam không chần chừ. Anh lật ngửa Lan ra. Không có dạo đầu. Không có hôn môi lãng mạn. Chỉ có sự vội vã của hai con thú đang đói khát. Anh quỳ giữa hai chân vợ, nhìn xuống “kỳ quan” đang phơi bày trước mắt.
Dưới ánh sáng lờ mờ hắt vào từ khe cửa sổ, vùng kín của Lan hiện lên sưng tấy, đỏ hồng và mở rộng, những mép thịt mập mạp đang co bóp nhẹ như đang mời gọi. Dịch thủy trong suốt chảy ròng ròng xuống kẽ mông, nhỏ giọt xuống tấm nệm.
– “Nhìn em này… Em là con điếm của anh..” – Lan dang rộng hai chân hết cỡ, đầu gối co lên quá vai, phơi bày toàn bộ sự trần trụi dơ bẩn nhất cho chồng xem.
Nam gầm gừ trong cổ họng, anh cầm lấy “cây hàng” đang cương cứng đau điếng của mình, dí sát vào cửa hang ướt át đó. Anh không cần bôi trơn. Nước nôi của Lan đã quá đủ để nhấn chìm anh.
*Phập!*
Một cú thúc mạnh, lút cán.
– “Á… ưm..” – Lan cong người lên, cắn chặt môi để không hét to.
Cảm giác khi thâm nhập vào Lan là sự “ngập ngụa”. Bên trong cô chật chội, ấm nóng và trơn tuột. Những nếp gấp thịt dày dặn ôm chặt lấy dương vật của Nam, mút mát lấy nó từ mọi phía. Nó không “khít khao” kiểu se sắt như Thục Anh (theo tưởng tượng của Nam), mà nó “mút” và “nuốt” lấy anh như một đầm lầy êm ái.
Nam bắt đầu di chuyển. Anh cố gắng bắt chước nhịp điệu *uỳnh… uỳnh…* đầy uy lực của Hưng bên kia vách. Anh rút ra gần hết, rồi lại đóng mạnh vào tận cùng.
*Bạch… bạch… bạch…*
Tiếng da thịt va chạm vang lên khô khốc. Hai tinh hoàn của Nam quất mạnh vào cặp mông nảy nở của Lan tạo thành những âm thanh chát chúa.
Lan không nằm im chịu trận. Cô quấn chặt hai chân vào thắt lưng Nam, dùng gót chân ấn mạnh vào mông anh để kéo anh vào sâu hơn. Hai bầu ngực đồ sộ, trắng lóa của cô nảy lên bần bật theo từng cú thúc. Chúng rung rinh như sóng nước, xô vào nhau, tạo nên một cảnh tượng thị giác đầy mê hoặc và dung tục.
– “Mạnh nữa đi… Đừng thua hắn… Anh là Hưng… Anh là Hưng của em..” – Lan thì thầm những lời điên rồ, đôi mắt cô dại đi, lờ đờ nhìn lên trần nhà nhưng tâm trí đang bay sang phòng bên cạnh.
Nam nghiến răng. Lời nói của Lan chạm vào tự ái đàn ông của anh, nhưng cũng kích thích cái thú tính bệnh hoạn trong anh. Anh cúi xuống, không hôn môi, mà vùi mặt vào bầu ngực sặc mùi sữa tắm và mồ hôi của Lan. Anh há miệng, ngậm lấy một bên đầu vú to tròn, thâm sẫm của cô, mút mạnh *chùn chụt* thô bạo y hệt như cách anh tưởng tượng chàng trai kia đang làm với Thục Anh.
– “Ư… sướng quá… cắn em đi… mút mạnh vào..” – Lan rên rỉ, tay vò nát mái tóc của Nam.
Ở dưới, Nam tăng tốc độ tối đa. Anh dập liên hồi như máy khâu. Tiếng nước *lép nhép* vang lên ồn ã do dịch thể tiết ra quá nhiều. Sự ma sát giữa hai cơ thể ướt đẫm mồ hôi tạo ra một thứ mùi nồng nàn – mùi của dục vọng, của giống đực và giống cái hòa quyện.
Nam nhìn xuống nơi giao hợp. Anh thấy “cây hàng” của mình thoắt ẩn thoắt hiện trong cái hang động đỏ hỏn của vợ. Mỗi lần rút ra, nó kéo theo những sợi dây dịch trắng đục dính dấp. Mỗi lần đâm vào, nó lại tạo ra tiếng *ọp* ướt át.
Anh không phải là Hưng. Anh không có sức bền của gã khổng lồ đó. Sự kích thích quá độ từ thính giác (tiếng rên rỉ của Thục Anh bên kia tường), cộng với sự siết chặt điên cuồng của “thịt mỡ” bên trong Lan khiến Nam nhanh chóng chạm đến giới hạn.
– “Lan ơi… anh ra… anh chết mất..” – Nam thở dốc, nhịp độ trở nên rối loạn.
– “Bắn đi… Bắn vào trong em đi… Cho em đi anh..” – Lan cũng đang ở đỉnh điểm. Cô co thắt cơ vòng liên tục, bóp nghẹt lấy dương vật chồng.
Nam rùng mình, gồng cứng người lại. Anh thúc thêm ba cú thật sâu, thật mạnh, rồi gục hẳn xuống người Lan. Dòng tinh dịch nóng hổi bắn thành từng đợt vào sâu trong tử cung vợ, hòa lẫn với dòng dâm thủy đang tuôn trào.
—–
Chiếc giường gỗ Pơ-mu dường như sắp gãy vụn dưới sức nặng và cường độ vận động điên cuồng của Hưng. Không còn sự nâng niu, không còn sự thăm dò. Hưng đã hoàn toàn lột bỏ lớp mặt nạ “Bố già nhân từ”, để lộ nguyên hình là một con thú đầu đàn đang khẳng định chủ quyền tuyệt đối lên con cái của mình.
– “Nhìn đi con trai! Nhìn kỹ vào!” – Tiếng gầm gừ của Hưng vang lên, rè đục và man dại. – “Bố sắp cho Mẹ con ăn no đây! Mở to mắt ra mà học hỏi!”
Thục Anh không chịu nổi nữa. Cơn khoái cảm pha lẫn đau đớn đã vượt quá ngưỡng chịu đựng của một người đàn bà vốn được nuông chiều. Chị ta nhả chiếc gối lụa ướt đẫm nước bọt ra, ngửa cổ lên trần nhà, để lộ cần cổ trắng ngần đang căng lên vì những mạch máu xanh.
– “Aaa… Hưng… chết em… ưm..”
Tiếng nấc nghẹn ngào xé toạc không gian tĩnh mịch. Cả người Thục Anh co giật từng đợt mạnh, lưng uốn cong lên như một con tôm bị ném vào chảo dầu sôi. Hai bầu ngực trắng nõn nảy lên bần bật, những giọt mồ hôi li ti bắn ra tung tóe.
Hưng gầm lên một tiếng dài, trầm đục và thỏa mãn. Hắn siết chặt lấy eo Thục Anh, ấn mạnh chị xuống nệm, và giữ nguyên tư thế đó. Những thớ cơ trên bắp tay, bắp đùi hắn gồng lên cuồn cuộn, run rẩy từng đợt.
Một dòng thác lũ nóng hổi, đặc quánh được bơm thẳng vào sâu trong tử cung Thục Anh. Cảm giác bị “tưới đẫm”, bị lấp đầy đến tận cùng khiến Thục Anh trợn ngược mắt, miệng há hốc nhưng không thốt nên lời. Chị ta cảm nhận rõ ràng từng đợt co thắt của Hưng, từng dòng tinh hoa đang xâm chiếm cơ thể mình. Đó là dấu ấn của sự sở hữu, là sự đánh dấu lãnh thổ tàn bạo nhất.
Cậu ta đã chứng kiến tất cả: Sự co giật của Mẹ, sự hùng dũng của Bố, và dòng thác lũ trắng đục đang trào ra từ nơi thầm kín nhất của người đàn bà cậu tôn thờ.
Hình ảnh đó quá sức chịu đựng đối với một tâm hồn mới lớn. Sự kích thích thị giác cộng hưởng với bàn tay đang nắm chặt hạ bộ mình đã đẩy cậu ta đến giới hạn cuối cùng.
– “Ưm..” – Một tiếng rên nghẹn ngào, đau đớn thoát ra từ cổ họng cậu.
Cậu ta không thể kìm nén được nữa. Cơ thể cậu ta rung lên bần bật. Cậu ta rút tay ra, và một dòng tinh dịch trắng đục, nóng hổi bắn vọt ra từ “cây hàng” trẻ trung, đầy sức sống của cậu.
Nó không bắn lên người Mẹ – điều đó là cấm kỵ, là sự phạm thượng mà cậu không dám vượt qua. Nó bắn xuống sàn gỗ Pơ-mu, ngay cạnh mép giường, tạo thành những vệt trắng loang lổ, nổi bật trên nền gỗ nâu sẫm.
Đó là sự hiến dâng cuối cùng, sự đầu hàng tuyệt đối của đứa con nuôi trước quyền lực của dục vọng. Cậu ta cúi gằm mặt, thở hổn hển, cảm giác nhục nhã ê chề bao trùm lấy tâm trí. Cậu ta vừa “ra” ngay trước mặt Bố Mẹ, trong khi chứng kiến họ làm tình. Cậu ta đã trở thành một phần của cái vòng luẩn quẩn dơ bẩn này.
Hưng từ từ rút ra khỏi cơ thể vợ. Hắn không vội vàng che đậy. Hắn đứng dậy, khỏa thân và kiêu hãnh, nhìn xuống đứa con nuôi đang co rúm dưới sàn. Hắn cười khà khà, tiếng cười sảng khoái vang vọng khắp căn phòng.
– “Tốt lắm con trai” – Hưng vỗ mạnh vào vai trần của chàng trai, một cái vỗ đầy sức nặng. – “Đàn ông là phải thế. Không được giấu giếm bản năng của mình. Hôm nay Mẹ con được cả hai bố con chăm sóc, chắc chắn sẽ ngủ ngon lắm”
Lời khen ngợi của Hưng như một nhát dao cứa thêm vào vết thương lòng của chàng trai, nhưng đồng thời cũng là một sự công nhận méo mó. Cậu ta đã được “Bố” chấp nhận gia nhập vào thế giới đàn ông, dù cái giá phải trả là sự trong trắng của tâm hồn.
Thục Anh nằm vật ra giường, tóc tai rũ rượi, chiếc váy ngủ lụa bị kéo tuột xuống tận hông. Chị ta không nhúc nhích, chỉ có lồng ngực vẫn phập phồng nhẹ. Nước mắt chảy dài trên má, thấm ướt gối, nhưng chị ta không dám đưa tay lau. Chị ta kéo tấm chăn mỏng lên che thân, quay mặt vào tường, trốn tránh ánh mắt của đứa con nuôi và sự thật trần trụi rằng mình vừa trở thành trung tâm của một bữa tiệc xác thịt đầy tội lỗi.
Bên phòng phía Tây, Nam và Lan nằm tách nhau ra. Không ai nói với ai lời nào. Lan nhìn lên trần nhà tối om, cảm thấy một sự hụt hẫng vô hình. Cuộc “sao chép” vội vã của họ đã kết thúc, nhưng dư âm của cuộc mây mưa bên kia vách – sự mãnh liệt, sự chiếm hữu, sự tàn nhẫn – vẫn còn nồng nàn trong không khí, ám ảnh và kích thích họ đến tận xương tủy.
Căn phòng phía Đông chìm vào một sự im lặng nặng nề, chỉ còn lại tiếng mưa rơi tí tách ngoài hiên và tiếng thở dốc chưa kịp lắng dịu của những con người vừa trải qua một cơn bão tố xác thịt.
Hưng vẫn chưa chịu buông tha. Sau khi đã trút hết những gì cần trút, hắn vẫn lẩn quẩn bên cạnh Thục Anh như một con thú chưa no mồi. Bàn tay thô ráp của hắn lại mò mẫm tìm đến bờ vai trần của vợ, định kéo chị ta quay lại để tiếp tục “hiệp hai”.
– “Nào em yêu… Đừng quay lưng đi như thế. Anh vẫn còn sức mà” – Hưng thì thầm, giọng hắn nhừa nhựa, sặc mùi rượu và dục vọng chưa được thỏa mãn hoàn toàn. Hắn cúi xuống, định hôn lên tấm lưng lấm tấm mồ hôi của Thục Anh.
Nhưng lần này, hắn va phải một bức tường vô hình.
– “Bỏ ra!”
Giọng nói của Thục Anh vang lên, không còn là tiếng nỉ non yếu ớt của con mồi bị săn đuổi nữa. Nó đanh lại, sắc lạnh và chứa đựng một uy quyền tối thượng. Chị ta hất mạnh tay Hưng ra khỏi người mình, một cử chỉ dứt khoát đến mức khiến Hưng phải sững sờ lùi lại.
Nam và Lan bên này vách gỗ cũng giật mình. Họ đang chờ đợi một sự phục tùng tiếp diễn, nhưng không ngờ “Nữ hoàng” đã tỉnh giấc.
Thục Anh ngồi dậy. Chị ta không thèm che đậy cơ thể trần trụi của mình trước mặt hai người đàn ông. Chị ta ngồi thẳng lưng, mái tóc rối bù xõa xuống bờ vai gầy guộc nhưng kiêu hãnh. Ánh mắt chị ta không nhìn Hưng – kẻ vừa mới chiếm đoạt chị ta thô bạo. Ánh mắt chị ta hướng thẳng về phía chàng trai trẻ đang co rúm dưới sàn nhà.
– “Nhìn con xem” – Thục Anh nói, giọng chị ta run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự xót xa đầy toan tính. – “Mồ hôi vã ra như tắm thế này. Mai làm sao mà dậy nổi?”
Hưng cau mày, hắn cảm thấy bị xúc phạm khi bị vợ từ chối.
– “Kệ nó. Thanh niên mười tám đôi mươi, chịch vài cái, sóc lọ vài cái thì thấm vào đâu. Em lo bò trắng răng”
– “Anh câm mồm đi!”
Thục Anh quay phắt sang, trừng mắt nhìn chồng. Trong ánh đèn dầu lờ mờ, đôi mắt chị ta rực lên một thứ ánh sáng đáng sợ. Đó là ánh mắt của con cái đang bảo vệ con non trước con đực tàn bạo.
– “Mai đoàn từ thiện phải đi bộ mười cây số đường rừng vào bản. Nó phải vác năm mươi cân gạo trên vai đấy. Anh định để nó kiệt sức rồi nằm bẹp ra đấy à? Ai khuân vác cho đoàn? Anh à? Hay tôi?”
Lý lẽ của Thục Anh sắc bén như dao cạo. Nó đánh trúng vào điểm yếu thực tế nhất: Lợi ích. Hưng cứng họng. Hắn hậm hực, nhưng không thể phản bác. Hắn biết vợ mình nói đúng. Chàng trai này không chỉ là đồ chơi, cậu ta còn là một cỗ máy lao động chủ lực cho cái vỏ bọc “từ thiện” của họ.
Thục Anh không để ý đến Hưng nữa. Chị ta với tay lấy chiếc khăn lụa vứt ở đầu giường, quấn hờ quanh người, rồi bước xuống giường. Chị ta đi chân trần trên sàn gỗ lạnh lẽo, tiến lại gần chàng trai trẻ.
Cậu con nuôi vẫn đang cúi gằm mặt, không dám ngẩng lên. Cậu ta xấu hổ vì vết nhơ mình vừa để lại trên sàn, xấu hổ vì sự yếu đuối của bản thân.
Thục Anh quỳ xuống trước mặt cậu. Chị ta nâng cằm cậu lên, buộc cậu phải nhìn thẳng vào mắt mình.
– “Ngẩng mặt lên con trai” – Giọng Thục Anh dịu lại, ngọt ngào như mật ong pha thuốc độc. – “Đừng sợ. Con không làm gì sai cả. Con chỉ… nghe lời Bố thôi”
Chị ta đưa bàn tay mềm mại, thơm tho lên lau những giọt mồ hôi đang lăn dài trên trán cậu. Cử chỉ âu yếm đó khiến chàng trai rùng mình. Cậu ta nhìn Mẹ nuôi với ánh mắt sùng bái xen lẫn biết ơn vô hạn.
– “Mẹ thương con nên Mẹ mới lo” – Thục Anh thì thầm, ngón tay cái miết nhẹ lên môi dưới của cậu. – “Con là trụ cột của chuyến đi này. Mẹ không muốn con bị ốm. Hiểu không?”
Câu nói “Mẹ thương con” như một liều thuốc mê cực mạnh, tiêm thẳng vào tim chàng trai trẻ. Cậu ta gật đầu lia lịa, nước mắt chực trào ra. Cậu ta tin rằng Thục Anh đang bảo vệ mình vì tình mẫu tử thiêng liêng, chứ không phải đang bảo vệ một “máy cày” cho công việc ngày mai.
– “Dạ… con hiểu… con cảm ơn Mẹ..” – Cậu ta lắp bắp.
Thục Anh mỉm cười, một nụ cười thánh thiện đến mức giả tạo. Chị ta cúi người về phía trước, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán cậu.
*Chụt…*
Nụ hôn đó hoàn toàn khác với những nụ hôn ướt át, dâm dục mà cậu vừa trao cho chị ta trên giường. Nó thanh khiết, cao quý, và đầy sự ban ơn. Nó gột rửa đi mọi tội lỗi trong tâm trí cậu, đưa cậu trở lại vị trí của một đứa con ngoan.
– “Về phòng đi. Uống một cốc nước ấm rồi ngủ ngay. Mai Mẹ sẽ bảo nhà bếp nấu cháo thịt bằm, thêm hai quả trứng gà cho con tẩm bổ”
Chàng trai trẻ đứng dậy, lảo đảo vì kiệt sức và vì xúc động. Cậu ta cúi rạp người chào Hưng (kẻ đang ngồi hậm hực trên giường) và Thục Anh, rồi lùi lũi bước ra cửa như một bóng ma.
Cánh cửa gỗ khép lại *két…* một tiếng. Căn phòng chỉ còn lại hai vợ chồng.
Hưng nhìn vợ mình đứng đó, kiêu hãnh và lạnh lùng trong tấm khăn lụa mỏng manh. Hắn cảm thấy một sự hụt hẫng vô hình. Hắn vừa chiếm đoạt được thân xác chị ta, nhưng chị ta lại vừa chiếm đoạt lại linh hồn của đứa con nuôi ngay trước mũi hắn. Hắn thừa biết Thục Anh đang diễn trò, nhưng hắn không thể phủ nhận sự quyến rũ chết người của màn kịch đó.
– “Em giỏi lắm, Thục Anh” – Hưng nhếch mép, giọng đầy mỉa mai. – ” Đúng là chỉ có em mới làm được”
Thục Anh không trả lời. Chị ta quay lưng lại, đi về phía giường, nằm xuống và kéo chăn trùm kín đầu. Sự từ chối lạnh lùng đó là đòn trừng phạt cuối cùng dành cho Hưng trong đêm nay. Hắn bị bỏ rơi giữa chừng cơn hứng tình, với một cái tôi bị tổn thương và một “cây hàng” vẫn còn đang nhức nhối vì chưa được thỏa mãn hoàn toàn. Hắn cần một nơi để xả, và ánh mắt hắn vô thức liếc về phía bức vách gỗ mỏng manh ngăn cách với phòng bên cạnh.
Truyện này còn ra nữa k bạn hay có bán full k á cho mình xin cách liên lạc
hóng bên thiendia1 thì lão tác giả bận nên chưa thấy viết tiếp