Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

CHƯƠNG 26: BỨC ẢNH GIA ĐÌNH QUÁI ĐẢN

Không gian trong Main Lounge chìm vào một sự im lặng kỳ quái sau cơn bão xác thịt. Chỉ còn tiếng máy điều hòa chạy *ro ro* khe khẽ và tiếng sóng vỗ ì oạp vào mạn thuyền. Mùi tanh nồng của tinh dịch và dâm thủy bắt đầu thoang thoảng, len lỏi vào khứu giác, trộn lẫn với hương xì gà đắt tiền tạo nên một thứ mùi “xa xỉ” đầy bệnh hoạn.

Cánh cửa gỗ sồi dày cộp của phòng Thuyền trưởng – nơi vừa phát ra những âm thanh gào thét man dại nhất – bất ngờ bật mở.

Lee bước ra trước. Hắn không hề tỏ ra vội vã hay lúng túng như những kẻ ăn vụng tầm thường. Hắn thong thả cài lại khuy măng-séc bằng vàng ròng trên cổ tay áo sơ mi. Mái tóc chải ngược hơi rối một chút, và trên cổ áo hắn vương một vệt phấn nền mờ nhạt – dấu tích duy nhất của cuộc vật lộn vừa qua.

Hắn bước đến quầy bar, nơi Hưng đang ngồi rung đùi thưởng thức ly Cognac. Lee nhìn Hưng, gật đầu một cái – không phải cái gật đầu xã giao, mà là sự công nhận giữa những kẻ săn mồi đầu đàn.

“Mr. Hưng!” Lee nói bằng tiếng Anh, giọng trầm đục, vẫn còn dư âm của sự thỏa mãn xác thịt. “Vợ ngài… thực sự là một kiệt tác . Kết cấu bên trong… rất chặt chẽ. Tôi chưa bao giờ thấy một người phụ nữ nào ở đẳng cấp đó mà lại có khả năng… co bóp tuyệt vời đến thế ”

Hưng cười lớn, nâng ly rượu lên mời: “Tôi đã bảo rồi. Hàng của tôi luôn là độc bản. Ngài hài lòng chứ?”

“Hơn cả hài lòng!” Lee nhếch mép, ánh mắt hắn lóe lên tia nhìn tàn bạo. “Cô ấy bướng bỉnh lúc đầu, nhưng cái cách cô ấy vỡ vụn ở đoạn kết… Rất đáng tiền ”

Khoảng năm phút sau, Thục Anh bước ra.

Nam nín thở, ống kính máy quay tự động bắt nét vào chị ta.

Thục Anh vẫn mặc chiếc đầm nhung đen ôm sát, loại vải nuốt chửng ánh sáng, làm tôn lên làn da trắng sứ (Porcelain skin) không tì vết. Nhưng cái vẻ “băng giá” thường ngày giờ đây đã có những vết nứt.

Mái tóc búi cao cầu kỳ của chị ta đã lòa xòa vài lọn xuống gáy và thái dương – dấu vết của việc bị nắm tóc giật ngược ra sau. Đôi mắt phượng sắc sảo giờ đây hơi sưng mọng, long lanh ướt át, viền mắt đỏ hoe nhưng ánh nhìn vẫn giữ nguyên nét kiêu ngạo, bất cần.

Đặc biệt là đôi môi. Đôi môi tô son màu đỏ rượu chát hoàn hảo của chị ta giờ đây bị lem nhẹ một vệt ra mép phải. Một vết ố nhỏ xíu, nhưng đủ để tố cáo những gì cái miệng xinh đẹp đó vừa phải phục vụ. Nó sưng lên, đỏ mọng, gợi cảm một cách nhục dục.

Nhưng thứ khiến Nam và Lan (đang ngồi chỉnh lại váy) sững sờ không phải là vết son lem.

Trên cái cổ cao, trắng ngần và kiêu sa của Thục Anh, nơi lẽ ra phải là chuỗi ngọc trai hay dây chuyền kim cương, nay lại xuất hiện một vật thể lạ.

Một chiếc vòng cổ bằng da đen bản nhỏ, ôm khít lấy cổ chị ta. Ở chính giữa chiếc vòng là một khoen kim loại tròn bằng bạc sáng loáng, phản chiếu ánh đèn lạnh lẽo.

Thục Anh bước đi trên đôi giày gót nhọn *cộp… cộp…*. Mỗi bước đi của chị ta vẫn uyển chuyển, hông đánh nhẹ sang hai bên, nhưng bàn tay phải của chị ta thỉnh thoảng lại đưa lên, sờ nhẹ vào chiếc vòng cổ lạnh toát đó một cách vô thức. Chị ta không tháo nó ra. Chị ta đang đeo nó như một huân chương, hay đúng hơn, là một con dấu đóng lên da thịt, xác nhận quyền sở hữu của Lee.

Lee quay lại, nhìn Thục Anh. Hắn không hề tỏ ra hối lỗi vì sự thô bạo của mình. Hắn bước tới, cầm lấy bàn tay lạnh ngắt của Thục Anh, nâng lên và đặt một nụ hôn lịch thiệp lên mu bàn tay.

“Cảm ơn phu nhân vì dịch vụ 5 sao !” Lee nói, giọng điệu trân trọng như đang cảm ơn một nữ tiếp viên hàng không vừa phục vụ bữa ăn. “Sự hiếu khách của cô… và cái lưỡi của cô… đã giúp tôi giải tỏa rất nhiều áp lực ”

Thục Anh rùng mình. Chị ta muốn rút tay lại, muốn tát vào mặt gã đàn ông Hàn Quốc ngạo mạn này. Nhưng chị ta không làm thế. Chị ta đứng yên, để mặc hắn hôn, khóe môi nhếch lên một nụ cười công nghiệp méo mó.

“Được phục vụ ngài… là vinh hạnh của gia đình tôi!” Thục Anh đáp trả, giọng khàn đặc (do la hét hoặc do bị chèn ép cổ họng).

Hưng vỗ tay *bộp bộp*, phá tan bầu không khí ngượng ngùng. Hắn đã mặc lại áo khoác, trông lại bảnh bao như chưa từng có cuộc mây mưa nhớp nháp nào diễn ra.

“Tuyệt vời! Hợp đồng đã chốt. Chúc mừng ngài Lee, chúc mừng ngài Yamamoto!” Hưng cười rạng rỡ, hàm răng trắng bóng lóa lên. “Nào, chúng ta phải chụp một tấm hình kỷ niệm chứ nhỉ? Nam, chuẩn bị máy đi em ”

Nam nuốt nước bọt, tay run rẩy dựng chân máy. Anh hiểu “kỷ niệm” ở đây nghĩa là gì. Đó là bằng chứng. Là sợi dây trói buộc tất cả bọn họ vào chung một con thuyền đắm.

**Sắp đặt vị trí:**

* **Hàng sau (Những Ông Chủ):** Hưng đứng giữa, Lee và Yamamoto đứng hai bên. Ba người đàn ông chỉnh tề, veston phẳng phiu, tay cầm ly rượu/xì gà. Họ đứng thẳng, ngực ưỡn ra, toát lên vẻ quyền lực và sự thỏa mãn của những kẻ đi săn no mồi.
* **Hàng trước (Những Món Hàng):**
* **Lan (Ruby):** Ngồi trên ghế sofa. Cô đã đeo lại cặp kính gọng đen, cố gắng lấy lại vẻ trí thức của một CEO. Nhưng mái tóc rối và nụ cười gượng gạo, cùng với mùi tanh nồng vẫn còn vương trên người khiến cô trông như một nữ thư ký lẳng lơ vừa bị sếp “dùng” xong.
* **Thục Anh (Queen):** Ngồi bên cạnh Lan, chân vắt chéo kiêu sa. Chị ta không cười. Mặt lạnh băng. Lưng thẳng tắp.

“Xong chưa? Cười lên nào các quý cô!” Hưng hô lớn.

“Một… Hai… Ba.. ”

*Tách!*

Ánh đèn Flash lóe lên, chói lòa, đóng băng tất cả lại trong một khoảnh khắc vĩnh cửu.

Nam nhìn bức ảnh hiển thị trên màn hình LCD. Anh thấy dương vật mình cương cứng đau điếng trong quần. Một ý nghĩ đen tối, bệnh hoạn nảy ra trong đầu anh, xóa sạch chút lương tri còn sót lại của một người chồng.

Đó là một bức chân dung hoàn hảo của sự đồi bại thượng lưu.

Ở phía sau, những gã đàn ông cười thỏa mãn.
Ở phía trước, hai người phụ nữ đẹp lộng lẫy nhưng tàn tạ.
Lan: Cười gượng gạo, tay giữ chặt kính như bám víu vào chút danh dự cuối cùng. Dưới chân cô, một vệt nước nhỏ loang ra trên sàn gỗ.
Thục Anh: Mặt lạnh băng, kiêu sa, ngón tay thon dài đang mân mê chiếc khoen kim loại trên cổ như đang vuốt ve trang sức quý giá nhất.

Nam nhìn vào bức ảnh. Anh zoom vào khuôn mặt vợ mình, rồi zoom sang chiếc vòng cổ của Thục Anh.

Anh không cảm thấy giận dữ. Anh không muốn lao vào đánh Hưng hay Lee.
Trái lại, một sự ham muốn đen tối bùng nổ trong não anh.

Anh tưởng tượng cảnh Lan đeo chiếc vòng cổ đó. Anh tưởng tượng cảnh vợ mình quỳ dưới chân Hưng, đeo xích, và anh… anh sẽ là người cầm máy quay ghi lại khoảnh khắc đó.

Nam liếm môi khô khốc. Anh đã không còn muốn cứu vợ nữa. Anh muốn xem vợ mình sa ngã đến tận cùng.

“Tuyệt vời!” Nam thì thầm, mắt dán chặt vào màn hình. “Một kiệt tác “

4.6 7 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
2 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Đăng

Truyện này còn ra nữa k bạn hay có bán full k á cho mình xin cách liên lạc

Ambience

hóng bên thiendia1 thì lão tác giả bận nên chưa thấy viết tiếp