Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

CHƯƠNG 25: BẢN GIAO HƯỞNG CỦA QUỶ

*Chùn… chụt…*

Yamamoto rên lên một tiếng thỏa mãn, hông lão giật giật, đẩy sâu vào trong khoang miệng ấm nóng của Lan.

Bây giờ, cỗ máy bắt đầu vận hành đồng bộ.

Hưng bắt đầu rút ra và đâm vào.

*Phập! Phập! Phập!*

Lực thúc từ phía sau của Hưng cực mạnh, đẩy toàn bộ cơ thể Lan lao về phía trước. Theo quán tính, đầu cô bị đẩy sâu vào háng Yamamoto. Cây gậy của lão già thọc sâu vào tận cuống họng Lan, khiến cô trào nước mắt, phản xạ nôn bị kích hoạt.

*Ọc… Ọc…*

Ngược lại, khi Yamamoto ấn hông tới để tận hưởng cuống họng của Lan, lão đẩy người cô lùi lại phía sau. Điều này khiến âm đạo của Lan tự mình nuốt trọn lấy dương vật của Hưng sâu hơn nữa, chạm đến tận cổ tử cung.

Lan trở thành một **bộ giảm xóc** sống giữa hai người đàn ông.

Nam di chuyển máy quay sang góc ngang. Khung hình bắt trọn sự biến dạng của cơ thể Lan:

* Khuôn mặt:* Nhăn nhúm vì nghẹt thở. Nước dãi và dịch vị chảy ròng ròng từ khóe miệng, nhỏ tong tỏng xuống bộ ngực trắng ngần đang nảy tưng tưng theo nhịp dập. Má cô hóp lại, đôi mắt trợn ngược trắng dã sau lớp kính xộc xệch.
* Vòng một:* Hai bầu vú đồ sộ, trắng như tuyết, bị kẹp giữa ngực áo sơ mi (nếu còn) hoặc trần trụi, rung lắc dữ dội. Yamamoto không để tay yên. Lão dùng bàn tay đồi mồi bóp mạnh vào một bên vú, móng tay cào nhẹ vào núm vú đang cương cứng.
* Vòng ba:* Bị Hưng tàn phá. Mỗi cú thúc của Hưng làm rung chuyển cả mảng thịt mông. Làn da trắng ở đây đã chuyển sang màu đỏ ửng vì ma sát và những cú vỗ *đét đét* thô bạo của Hưng.

Không gian tràn ngập những âm thanh nhớp nháp của xác thịt.

*Bạch… Bạch…* (Tiếng bụng Hưng vỗ vào mông Lan).
*Lép nhép…* (Tiếng nước nhờn sũng ướt ở điểm giao hợp phía dưới).
*Chùn chụt… Ộc…* (Tiếng mút mát và nôn khan từ miệng Lan).

Nam zoom cực cận vào vùng háng của Lan.
Dịch thủy trào ra lênh láng, hòa lẫn với bọt trắng. Nó chảy dọc theo đùi non Lan, nhỏ xuống sàn gỗ. Cây hàng tím ngắt của Hưng bóng loáng như được bọc dầu, ra vào trơn tru, mỗi lần rút ra kéo theo những sợi dịch nhầy trong suốt.

Ở phía trên, nước bọt của Lan không kịp nuốt, trào ra mép, dính vào đám lông muối tiêu lởm chởm của Yamamoto. Lão già sung sướng tột độ, tay ấn đầu Lan mạnh hơn, biến cô thành cái ống xả cho dục vọng tàn lụi của mình.

“Giỏi lắm… Ruby… Em ăn hết của cả hai người đi…” Hưng gầm gừ, giọng nói lịch sự biến mất, chỉ còn lại bản năng thú vật. Hắn cúi xuống, cắn mạnh vào vai trần của Lan, để lại dấu răng rỉ máu.

Lan không thể rên thành tiếng. Cô chỉ có thể phát ra những tiếng *ư… ư…* nghẹn ngào trong cổ họng, trong khi cơ thể cô bị xâu xé, banh rộng và lấp đầy bởi hai thái cực của đàn ông: Một già nua yếu ớt, một cường tráng bạo liệt. Cô hoàn toàn trở thành một món đồ chơi, một vật chứa không hơn không kém.

Cánh cửa gỗ sồi dày cộp của phòng Thuyền trưởng dường như không còn tồn tại. Hoặc có lẽ, dục vọng đã khiến thính giác của mọi người trở nên nhạy bén đến mức cực đoan.

Từ bên trong căn phòng đó, tiếng gào thét của Thục Anh vọng ra rõ mồn một, xé toạc lớp vỏ bọc quý tộc cuối cùng.

*”Lee… Oh God… Fuck me… Yes… Sir… Harder!”*

Đó là tiếng Anh. Khi lý trí sụp đổ, Thục Anh quên mất tiếng mẹ đẻ. Chị ta rên rỉ bằng ngôn ngữ của những cuộc giao dịch quốc tế, ngôn ngữ của sự phục tùng tuyệt đối trước gã đàn ông Hàn Quốc trẻ tuổi, lạnh lùng và tàn bạo tên Lee. Tiếng *bạch… bạch…* dồn dập vọng ra, nghe như tiếng mưa đá nện xuống mái tôn, báo hiệu một cuộc tàn phá khủng khiếp bên trong.

Âm thanh đó như dầu đổ vào lửa, kích thích Hưng đến mức điên loạn.

Ở bên ngoài, Lan không thể hét thành tiếng. Miệng cô đã bị lấp đầy bởi Yamamoto. Cô chỉ có thể phát ra những tiếng *ư… ư… ặc…* nghẹn ngào từ trong cổ họng bị chèn ép. Nhưng chính những âm thanh bị nén lại đó lại cộng hưởng với tiếng gào thét của Thục Anh, tạo thành một bản hòa ca bệnh hoạn: Một người rên rỉ vì sướng (Thục Anh), một người rên rỉ vì nghẹt thở (Lan).

Hưng không còn giữ nhịp điệu đều đặn nữa. Hắn gầm gừ trong cổ họng như một con thú bị thương. Mồ hôi hắn chảy ròng ròng, nhỏ tong tỏng xuống tấm lưng trần trắng muốt của Lan.

“Nghe thấy không Ruby? Thục Anh đang lên đỉnh đấy! Cô ta đang bắn nước tung tóe kìa! Em cũng phải ra đi! Ra ngay cho tôi!”

Hắn siết chặt eo Lan đến mức cô cảm giác xương chậu mình sắp vỡ vụn. Hắn dập liên hồi, cú sau mạnh hơn cú trước. Khối thịt tím ngắt của hắn ma sát dữ dội vào thành âm đạo sưng tấy của Lan, tạo ra nhiệt lượng khủng khiếp.

*Phập! Phập! Phập! Phập!*

Cơ thể Lan bị quăng quật như một con búp bê vải. Mông cô nảy lên, đập vào háng Hưng chan chát. Ngực cô rung lắc dữ dội, đập vào ngực áo vest của Yamamoto.

Yamamoto cũng đến giới hạn. Lão già rên ư ử, tay bóp chặt lấy bầu vú Lan như tìm điểm tựa cuối cùng trước khi rơi xuống vực thẳm. Lão bắt đầu thúc hông nhanh hơn, loạn nhịp, đẩy sâu vào cuống họng Lan.

“Sắp… sắp rồi… cô Ruby… mút mạnh vào… mút đi…”

Lan trợn ngược mắt. Cô cảm thấy “cây hàng” của Hưng bên dưới đang phình to ra cực đại, các mạch máu đập thình thịch vào thành tử cung cô. Và trong miệng, cái thứ nhăn nheo của Yamamoto cũng đang giật giật báo hiệu sự phóng thích.

Ngay trong khoảnh khắc bùng nổ, Hưng vẫn giữ thói quen ngôn ngữ “thượng lưu” quái đản của mình.

Hắn ngửa cổ lên trần nhà, gân cổ nổi cuồn cuộn. Hắn nghiến răng, nói qua kẽ răng:

“Xin phép ngài… Yamamoto… tôi ra nhé… Aaa… Ruby của tôi…”

Câu “Xin phép ngài” vang lên đúng lúc hắn thúc một cú trời giáng, ghim chặt Lan vào háng Yamamoto.

*Phụt! Phụt! Phụt!*

Dòng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh của Hưng bắn xối xả vào sâu trong tử cung Lan. Nó mạnh đến mức Lan cảm nhận được từng tia dịch đang tưới đẫm bên trong mình, nóng rát như dung nham.

Cùng lúc đó, Yamamoto cũng rùng mình. Lão ấn đầu Lan xuống lần cuối.

*Ọc…*

Dòng chất lỏng ấm, hơi tanh nồng mùi thuốc bổ của lão già bắn thẳng vào họng Lan. Phản xạ nôn khiến Lan muốn ói ra, nhưng bàn tay Yamamoto giữ chặt miệng cô lại, ép cô phải nuốt.

“Nuốt đi… thuốc bổ đấy… ngoan lắm…” Yamamoto thở dốc, giọng run rẩy.

Nam đứng chôn chân tại chỗ, tay vẫn giữ máy quay nhưng cả người run bần bật. Cảnh tượng trước mắt quá sức tưởng tượng của một người chồng, nhưng lại là tuyệt tác đối với một kẻ quay phim bệnh hoạn.

Hưng đổ gục người lên lưng Lan, thở hồng hộc như trâu mộng. Mồ hôi hắn làm ướt đẫm tấm lưng trần của cô.
Yamamoto rút ra, đứng lảo đảo, kéo khóa quần lên với vẻ mặt thỏa mãn của kẻ vừa được hồi sinh.
Lan kẹt ở giữa. Cô khuỵu xuống sàn gỗ.
Miệng cô dính đầy dịch trắng đục của Yamamoto, chảy ròng ròng xuống cằm, nhỏ xuống bộ ngực trần đang phập phồng kịch liệt.
Bên dưới, giữa hai chân cô, một hỗn hợp dâm thủy và tinh dịch của Hưng đang trào ra lênh láng, nhỏ tong tỏng xuống sàn tàu, tạo thành một vũng nước nhầy nhụa phản chiếu ánh đèn xanh lạnh lẽo.

Cô ngước mắt lên nhìn ống kính của Nam. Cặp kính gọng đen đã rơi mất từ lúc nào. Đôi mắt cô dại đi, lờ đờ, không còn tiêu cự. Vẻ kiêu sa của nữ CEO biến mất hoàn toàn. Chỉ còn lại hình ảnh một con thú cái vừa bị vắt kiệt sức lực, tơi tả, dơ bẩn nhưng thỏa mãn đến tận cùng.

Và bên tai cô, tiếng rên của Thục Anh từ phòng bên cạnh vẫn văng vẳng vọng ra ..

Nam bấm nút dừng quay. Anh cảm thấy hạ bộ mình ướt sũng. Anh đã xuất tinh trong quần từ lúc nào không hay.

Hưng đứng dậy. Hắn chỉnh lại vạt áo Tuxedo, khuôn mặt rạng ngời vẻ thỏa mãn như vừa thắng một ván cược lớn. Hắn bước tới vỗ vai Nam.

“Tuyệt vời. Chú có ghi âm lại không?”

Nam gật đầu, tay vẫn còn run. “Dạ… có. Rõ từng tiếng một ”

“Tốt. File âm thanh đó… giá trị cả tỷ đấy ” Hưng cười, ánh mắt lóe lên tia nhìn bệnh hoạn. “Tối nay về, gửi ngay cho anh. Anh muốn nghe lại lúc… ‘làm việc’ với vợ anh!”

4.6 7 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
2 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Đăng

Truyện này còn ra nữa k bạn hay có bán full k á cho mình xin cách liên lạc

Ambience

hóng bên thiendia1 thì lão tác giả bận nên chưa thấy viết tiếp