Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31
Tác Giả: Lãng Du 2772
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Gái Xinh, Ông Già, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
CHƯƠNG 23: SÀN DIỄN NỔI
Đêm Sài Gòn trên bến du thuyền VIP không lãng mạn như trong phim ảnh. Nó lạnh lẽo, tanh nồng và sực nức mùi tiền.
Gió từ mặt sông đen ngòm thốc lên từng cơn, mang theo hơi nước mặn chát và mùi dầu diesel cháy dở, quất vào mặt người ta rát rạt. Nhưng bên trong sảnh chờ bọc kính cường lực, không khí được điều hòa khô khốc, thơm mùi tinh dầu gỗ tuyết tùng pha lẫn mùi da thuộc đắt tiền từ những bộ ghế sofa Ý.
Nam đứng nép mình vào một góc khuất, tay siết chặt chiếc máy quay Leica , ngón tay trỏ miết đi miết lại lên vòng xoay lấy nét kim loại lạnh ngắt. Anh đang run. Không phải vì lạnh, mà vì sự kích thích chạy dọc sống lưng khi nhìn thấy “sân khấu” đêm nay.
Cách đó vài mét, Lan – hay đúng hơn là Ruby – đang đứng co ro như một con chim sẻ lạc vào bầy đại bàng.
Đêm nay, Ruby mặc một chiếc đầm dạ hội màu bạc của *Versace*. Chất vải kim loại lỏng ôm sát lấy cơ thể phồn thực của cô như một lớp da thứ hai, phô bày trọn vẹn từng đường cong đẫy đà. Phần cổ áo đổ sâu hun hút, để lộ khe ngực trắng ngần, căng mọng, phập phồng kịch liệt theo nhịp thở lo âu. Nhưng điểm “chí mạng” nằm ở đường xẻ tà táo bạo bên đùi phải – nó cao đến mức chỉ cần cô bước nhẹ, toàn bộ phần đùi non trắng lóa và mép quần lót ren đen mỏng tang sẽ hiện ra trước mắt thiên hạ.
“Anh Nam… Em thấy… bất an quá.. ” Lan thì thầm, bàn tay đeo nhẫn kim cương (giả) bấu chặt vào cánh tay chồng. Móng tay sơn đỏ máu của cô găm vào lớp vải vest, truyền đi sự run rẩy sợ hãi. “Tại sao anh Hưng lại bắt em ăn mặc thế này? Cái váy này… nó hở quá. Gió thổi một cái là.. ”
Nam chưa kịp trấn an vợ thì một luồng ánh sáng Xenon trắng lòa quét qua sảnh chờ.
Chiếc S-Class màu đen bóng loáng lướt êm ru tới và dừng lại ngay trước thảm đỏ.
Người tài xế đeo găng tay trắng vội vã chạy ra mở cửa sau.
Một đôi giày da bóng lộn bước xuống. Hưng.
Đêm nay, Hưng không mặc vest đen công sở. Hắn diện một bộ Tuxedo trắng ngà (Ivory), cài nơ đen, phong thái ngạo nghễ của một ông trùm sòng bài. Hắn hít một hơi sâu cái không khí tanh nồng của bến cảng, nở một nụ cười nửa miệng đầy thỏa mãn.
Nhưng Nam không nhìn Hưng. Ống kính của anh tự động hướng về phía cánh cửa xe bên kia.
Một đôi giày gót nhọn *Christian Louboutin* đế đỏ chạm xuống nền đá hoa cương.
Thục Anh bước ra.
Khoảnh khắc đó, Nam nín thở. Qua màn hình EVF sắc nét, vẻ đẹp của Thục Anh hiện lên một cách siêu thực và tàn nhẫn.
Chị ta mặc một chiếc đầm nhung đen tuyền , kiểu dáng đuôi cá ôm sát. Chất liệu nhung đen hấp thụ ánh sáng, làm nổi bật làn da trắng sứ (Porcelain) lạnh lẽo của chị ta. Chiếc đầm trễ vai, khoe trọn bờ vai gầy guộc nhưng kiêu sa và xương quai xanh sắc sảo như hai lưỡi dao.
Không có sự phồn thực xôi thịt như Lan. Thục Anh đẹp như một bức tượng điêu khắc băng giá. Khuôn mặt trang điểm tông nude lạnh lùng, đôi mắt kẻ eyeliner sắc lẹm không gợn chút cảm xúc. Trên cổ chị ta là một chiếc vòng Choker kim cương bản to, ôm khít lấy cần cổ thanh mảnh – trông vừa giống trang sức hoàng gia, vừa giống… một chiếc vòng cổ của nô lệ cao cấp.
Hưng đi vòng qua xe. Hắn không nắm tay vợ. Hắn đặt bàn tay to lớn, thô ráp lên gáy Thục Anh. Ngón cái của hắn ấn nhẹ vào đốt sống cổ chị ta, rồi trượt xuống, bóp mạnh vào phần thịt mềm ở bả vai trần.
Một cử chỉ chiếm hữu thô bạo được ngụy trang bằng sự âu yếm.
Thục Anh không phản kháng. Chị ta đứng yên, lưng thẳng tắp, đầu hơi ngẩng cao, đón nhận cái bóp đó như một thói quen đau đớn.
Hưng dẫn vợ bước về phía Nam và Lan.
“Đến sớm thế các em?” Hưng cất tiếng, giọng vang và ấm, nhưng đôi mắt đen thẫm thì đang quét qua cơ thể Lan như một máy scan định giá tài sản. “Ruby hôm nay… ngon đấy. Cái váy này hợp với em. Nó tôn lên cái vẻ ‘đàn bà’ của em ”
Lan cúi gằm mặt, má đỏ bừng vì xấu hổ và bị xúc phạm ngầm: “Chào anh Hưng, chào chị Thục Anh.. ”
Thục Anh liếc nhìn Lan qua cặp kính gọng đen. Chị ta khẽ nhếch mép, ánh mắt dừng lại ở đường xẻ tà hớ hênh của Lan.
“Cẩn thận gió sông, Ruby!” Thục Anh nói, giọng nhẹ bẫng, lạnh tanh. “Trên tàu nhiều mắt lắm. Đừng để chúng nó thấy hết ‘hàng’ trước khi trả tiền ”
Câu nói sỗ sàng thốt ra từ miệng một phu nhân đài các khiến Lan chết điếng.
Hưng bật cười ha hả. Hắn buông vợ ra, bước tới khoác vai Nam, kéo anh ra một góc khuất gió.
“Nghe thấy chưa chú em? Vợ anh nhắc khéo đấy ” Hắn ghé sát tai Nam, thì thầm, hơi thở nồng nặc mùi rượu Cognac và xì gà Cuba. “Tối nay chia hai ngả. Ruby tiếp lão Yamamoto. Lão già đó thích vẻ trí thức, nhưng dâm ngầm. Còn Thục Anh.. ”
Hắn quay lại nhìn vợ mình đang đứng châm thuốc lá. Ánh lửa bật lửa Zippo bùng lên, soi rõ khuôn mặt đẹp không tì vết nhưng vô hồn của Thục Anh.
“…vợ anh sẽ lo thằng Lee ”
Nam sững sờ. Anh lắp bắp: “Chị… chị Thục Anh á? Nhưng… anh Hưng, chị ấy là vợ anh mà? Tại sao anh lại.. ”
Hưng quay phắt lại. Nụ cười trên môi hắn tắt ngấm. Hắn nhìn thẳng vào mắt Nam, ánh mắt sắc lẹm như dao mổ.
“Chú em nghĩ anh túng tiền đến mức phải bán vợ à?” Hưng cười khẩy, một điệu cười khinh miệt nhưng đầy khoái trá. “Gái gọi cao cấp anh búng tay một cái là có cả tá. Nhưng thằng Lee… khẩu vị nó mặn lắm. Nó không thèm gái. Nó thèm **VỢ NGƯỜI KHÁC** ”
Hắn siết chặt vai Nam, đau điếng.
“Và quan trọng hơn.. ” Giọng Hưng hạ xuống thành tiếng thì thầm của quỷ dữ. “Anh thích thế, Nam ạ. Anh thích nhìn cái thằng ranh con Hàn Quốc đó vò nát sự kiêu ngạo của Thục Anh. Anh thích nhìn vợ mình – cái người mà cả xã hội này tôn sùng như thánh nữ – phải cong người lên, rên rỉ, van xin dưới thân một thằng đàn ông lạ… trong khi ánh mắt cô ấy vẫn phải nhìn về phía anh… cầu cứu ”
Một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng Nam. Anh nhìn vào mắt Hưng.
Trong đôi mắt đó, Nam không thấy một gã chồng bất lực. Anh thấy một con thú đang đói khát khoái cảm. Một kẻ nghiện đang chờ đợi liều thuốc mạnh nhất: Sự hủy hoại người phụ nữ của mình.
Và kinh khủng hơn… Nam thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình trong đó.
Chẳng phải anh cũng từng lén lút xem video Lan làm tình với kẻ khác sao? Chẳng phải anh cũng thấy kích thích tột độ khi nhìn vợ mình bị vấy bẩn sao?
“Chú hiểu cảm giác đó mà, đúng không Nam?” Hưng vỗ vỗ vào má Nam, như đánh thức một đồng phạm đang ngủ quên. “Cái cảm giác tim đập nhanh, máu dồn lên não, dương vật cương cứng đến phát đau khi thấy vật sở hữu của mình bị kẻ khác xâm phạm. Nó gây nghiện hơn cả ma túy ”
Nam nuốt nước bọt *ực* một cái. Cổ họng anh khô khốc. Anh nhìn xuống chiếc máy quay trên tay mình. Anh không còn thấy sợ hãi nữa. Anh thấy một sự hưng phấn bệnh hoạn đang dâng trào.
“Em… em hiểu!” Nam thốt lên, giọng khàn đặc.
Hưng cười thỏa mãn. Hắn chỉ tay vào ống kính Leica.
“Tốt. Làm cho tốt, anh sẽ thưởng thêm ”
Hưng quay lại, ra hiệu cho hai người phụ nữ.
“Đi thôi các em. Đừng để khách đợi ”
Thục Anh vứt điếu thuốc đang hút dở xuống sàn, dùng gót giày nhọn nghiền nát nó một cách dứt khoát. Chị ta ngẩng đầu lên, đeo lên một nụ cười công nghiệp hoàn hảo.
“Đi thôi!” Thục Anh nói, bước qua mặt Lan. Chị ta thì thầm, đủ để Lan nghe thấy: “Ưỡn ngực lên Ruby. Đừng để chúng nó thấy cô sợ. Chúng ta là mồi ngon, nhưng đêm nay… chúng ta cũng là thợ săn ”
Bốn người bước lên cầu thang dẫn vào du thuyền “Velvet Ocean”.
Gió sông thốc mạnh, tung bay tà váy xẻ cao của Lan, phơi bày trọn vẹn cặp đùi trắng lóa và vùng tam giác mật ẩn hiện sau lớp vải mỏng. Thục Anh đi trước, tà váy nhung đen bó sát tôn lên cặp mông quả táo kiêu hãnh.
Nam đi sau cùng. Qua ống kính máy quay, anh thu trọn hình ảnh hai người đàn bà đẹp nhất đêm nay đang bước vào lò mổ. Và đi ngay trước anh là Hưng – gã chủ nhân tàn bạo, gã đồng phạm, gã thầy giáo đã dạy cho anh bài học vỡ lòng về dục vọng thượng lưu.
Tiếng giày cao gót *cộp… cộp…* nện xuống sàn gỗ Teak vang lên khô khốc. Cánh cổng kim loại của du thuyền đóng lại sau lưng họ *Keng* một tiếng lạnh lùng.
—
Cánh cửa kim loại nặng nề của “Velvet Ocean” khép lại, cắt đứt hoàn toàn tiếng gió rít và hơi ẩm của sông Sài Gòn. Bên trong Main Lounge của du thuyền là một thế giới khác: Tĩnh lặng, thơm tho và ngập tràn ánh sáng nhân tạo hoàn hảo.
Không gian được thiết kế theo phong cách Sang trọng tối giản. Sàn tàu lát gỗ Teak đánh bóng loáng, phản chiếu ánh đèn trần Crystal như một mặt hồ gương. Những bộ ghế sofa da thật màu kem được bố trí thành từng cụm riêng biệt, tạo sự riêng tư tuyệt đối. Quầy bar tròn ở giữa sảnh bày biện hàng chục chai rượu quý, từ Whisky Nhật 30 năm đến những chai vang Pháp có giá trị bằng cả một gia tài.
Nhưng thứ đắt giá nhất trong căn phòng này không phải là rượu hay nội thất. Đó là hai người đàn ông đang ngồi đợi.
**Mr. Yamamoto (60 tuổi – Nhật Bản):**
Ngồi lọt thỏm trong chiếc ghế bành đơn. Lão nhỏ thó, gầy gò, mặc bộ Vest đen cắt may thủ công vừa vặn đến từng milimet. Mái tóc hoa râm chải ngược gọn gàng. Trên sống mũi lão là cặp kính gọng vàng mảnh mai. Lão không uống rượu. Trên bàn trước mặt lão là một tách trà nóng bốc khói nghi ngút và một xấp bản vẽ kỹ thuật. Ánh mắt lão sau tròng kính lấp lánh sự sắc sảo, soi mói của một kẻ chuyên thẩm định cổ vật.
**Mr. Lee (45 tuổi – Hàn Quốc):**
Ngồi ở phía đối diện, chiếm lĩnh không gian bằng sự bành trướng cơ thể. Hắn to lớn, vạm vỡ, áo sơ mi lụa đen phanh hai cúc ngực để lộ cơ bắp săn chắc. Hắn không nhìn ai, tay xoay xoay ly rượu mạnh, chân gác lên bàn một cách ngạo nghễ. Ánh mắt hắn lạnh tanh, vô cảm, như một con thú săn mồi đã quá no nê và đang tìm kiếm một trò chơi kích thích mới lạ hơn là thức ăn.
Hưng dẫn đoàn người bước vào. Tiếng giày cao gót của Lan và Thục Anh nện xuống sàn gỗ *cộp… cộp…* đanh gọn, phá vỡ sự im lặng.
“Chào các ngài!” Hưng cất tiếng, giọng vang sảng khoái. “Xin lỗi vì sự chậm trễ. Tôi phải mang đến những… mẫu vật tốt nhất cho các ngài đây ”
Hắn không giới thiệu “Vợ tôi” hay “Đối tác của tôi”. Hắn dùng từ “Mẫu vật” .
Hưng lùi lại một bước, đẩy nhẹ lưng hai người phụ nữ lên phía trước, biến họ thành tâm điểm của sự chú ý.
Dưới ánh đèn Crystal rực rỡ, vẻ đẹp của Lan và Thục Anh được phơi bày trọn vẹn, không một góc khuất.
**Lan (Ruby):**
Trong chiếc đầm bạc xẻ tà, Lan run rẩy nhẹ. Cô cúi đầu, tay vô thức đẩy gọng kính lên sống mũi. Hành động này, vô tình hay cố ý, lại kích hoạt “radar” của Yamamoto. Lão già Nhật Bản nheo mắt lại. Lão nhìn chằm chằm vào cặp kính gọng đen trên khuôn mặt bầu bĩnh, ướt át của Lan. Lão nhìn xuống bộ ngực đồ sộ đang phập phồng sau lớp vải bạc lấp lánh, rồi nhìn xuống đôi chân trần thấp thoáng sau tà váy xẻ.
Với Yamamoto, Lan là hiện thân của dòng “Nữ thư ký dâm đãng” – một vẻ đẹp trí thức nhưng phồn thực, dễ bảo và đầy nước nôi.
**Thục Anh (The Queen):**
Trái ngược hoàn toàn, Thục Anh đứng thẳng lưng, cằm hất cao. Chiếc đầm nhung đen ôm sát tôn lên thân hình “đồng hồ cát” mảnh mai nhưng săn chắc. Làn da trắng sứ của chị ta tỏa sáng lạnh lẽo. Chị ta không nhìn Yamamoto. Chị ta nhìn thẳng vào Lee – gã đàn ông ngạo mạn đang ngồi gác chân kia. Ánh mắt chị ta chứa đựng sự khinh bỉ pha lẫn thách thức.
Lee dừng tay xoay ly rượu. Hắn từ từ hạ chân xuống. Hắn chồm người tới trước, nhìn Thục Anh như nhìn một con ngựa hoang bất kham. Hắn không thích sự phục tùng. Hắn thích cảm giác bẻ gãy. Với Lee, Thục Anh là dòng “Quý tộc sa ngã” – món hàng xa xỉ nhất mà hắn khao khát chinh phục.
Hưng quan sát phản ứng của hai khách hàng, mỉm cười hài lòng. Hắn bắt đầu màn “phân bổ tài sản” .
“Mr. Yamamoto!” Hưng chỉ tay về phía Lan. “Đây là Ruby. Kiến trúc sư trưởng của dự án. Cô ấy rất am hiểu về… kết cấu và độ chịu lực. Cô ấy nói ít, làm nhiều, và đặc biệt… rất biết nghe lời ”
Yamamoto gật đầu nhẹ, hài lòng. Lão vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh mình trên ghế sofa.
“Mời cô Ruby. Tôi có vài chỗ trong bản vẽ cần cô… giải trình kỹ hơn ”
Lan liếc nhìn Hưng cầu cứu. Hưng trừng mắt lạnh lùng. Lan hiểu ý. Cô hít sâu một hơi, siết chặt chiếc ví cầm tay, rồi bước về phía lão già Nhật Bản. Tiếng váy sột soạt ma sát vào đùi cô nghe rõ mồn một.
Hưng quay sang Lee.
“Mr. Lee!” Hưng chỉ vào vợ mình. “Và đây là Thục Anh. Phu nhân của tôi. Cô ấy không rành về kỹ thuật. Nhưng cô ấy rất giỏi trong việc… chịu đựng áp lực. Cô ấy hơi khó tính, mong ngài kiên nhẫn dạy bảo ”
Câu nói “Phu nhân của tôi” được Hưng nhấn mạnh, như một lời mời chào đầy kích thích. Hắn đang dâng vợ mình cho gã trai trẻ này.
Lee đứng dậy. Hắn cao hơn Thục Anh cả một cái đầu. Hắn bước tới trước mặt chị ta, mùi nước hoa nam tính nồng nặc phả vào mặt Thục Anh.
Hắn không nói gì. Hắn chỉ hất hàm về phía cánh cửa gỗ dày ở cuối sảnh – Phòng Thuyền Trưởng (Captain’s Cabin).
Thục Anh nhìn chồng mình lần cuối. Trong mắt chị ta lóe lên một tia oán hận, nhưng rồi vụt tắt, thay vào đó là sự cam chịu lạnh lùng.
Chị ta quay gót, bước đi trước. Tấm lưng trần trắng muốt của chị ta chuyển động nhịp nhàng theo từng bước đi uyển chuyển. Lee đi theo sau, tay đút túi quần, vẻ mặt thản nhiên như đi dạo trong vườn nhà mình.
Nam đứng ở ngã ba đường, tay cầm máy quay.
Ống kính của anh bắt trọn khoảnh khắc cánh cửa gỗ dày của phòng Thuyền Trưởng đóng sầm lại sau lưng Thục Anh và Lee. Tiếng chốt cửa *Cạch* khô khốc vang lên, niêm phong số phận của “Nữ hoàng”.
Rồi Nam lia máy nhanh về phía Lan.
Lão Yamamoto đã bắt đầu “làm việc”. Bàn tay nhăn nheo, đeo nhẫn ngọc bích của lão không đặt trên bản vẽ. Nó đang đặt lên đùi Lan, ngay trên vết xẻ tà. Những ngón tay già nua miết nhẹ lên làn da non trắng nõn, di chuyển chậm rãi lên trên, hướng về phía vùng tam giác mật.
Nam zoom vào cận cảnh .
Màn hình LCD hiển thị rõ nét từng sợi lông tơ dựng đứng trên đùi Lan vì sợ hãi (hoặc kích thích). Anh thấy cơ đùi cô gồng lên, co giật nhẹ . Anh thấy Lan cắn chặt môi, mắt nhìn xuống bản vẽ nhưng không đọc được chữ nào.
Thị trường đã mở cửa. Các giao dịch bắt đầu. Và Nam – gã Cameraman, gã chồng, gã đồng phạm – nuốt nước bọt, tiếp tục bấm máy ghi lại từng giây phút của sự sa ngã này.
Truyện này còn ra nữa k bạn hay có bán full k á cho mình xin cách liên lạc
hóng bên thiendia1 thì lão tác giả bận nên chưa thấy viết tiếp