Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31
Tác Giả: Lãng Du 2772
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Gái Xinh, Ông Già, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
CHƯƠNG 22: NGHI THỨC TẨY TRẦN & VỊ NGỌT CỦA TỘI LỖI
Địa điểm: Văn phòng Điều hành Quỹ Từ thiện “Mầm Xanh”.
Thời gian: 02:15 AM.
—
Mưa tháng Bảy quất vào cửa kính cường lực của tòa nhà như những nhát roi vô hình. Trong phòng kỹ thuật (Server Room) rộng chừng mười mét vuông, tiếng quạt tản nhiệt của hệ thống máy chủ kêu u… u… đều đặn, tạo thành một lớp nền âm thanh đơn điệu và lạnh lẽo.
Nam ngồi co ro trên chiếc ghế xoay, ánh sáng xanh lét từ màn hình giám sát hắt lên khuôn mặt gầy guộc, biến anh thành một bóng ma kỹ thuật số. Anh không ở đây để sửa máy. Anh ở đây theo lệnh ngầm của Hưng: “Sao lưu lại toàn bộ dữ liệu camera đêm nay. Đừng để sót một giây nào ”
Trên màn hình phân giải 4K sắc nét, Nam đang nhìn vào “Thánh đường” của vợ Hưng – văn phòng làm việc của Thục Anh.
Đó là một căn phòng rộng lớn ốp gỗ sồi, tường treo đầy bằng khen và những bức ảnh Thục Anh cười hiền hậu bên trẻ em nghèo. Nhưng lúc này, không khí trong phòng đặc quánh mùi của một vở kịch bi thương.
Kiên – chàng trai 18 tuổi, “con nuôi” ưu tú nhất của Thục Anh – đang quỳ rạp dưới sàn nhà trải thảm nhung. Bộ vest trắng may đo kiểu Ý, thứ từng khiến cậu tỏa sáng như thiên thần trong buổi tiệc tối qua, giờ đây nhăn nhúm, xộc xệch. Cậu gục đầu vào đầu gối Thục Anh, vai run lên bần bật từng hồi.
Qua hệ thống thu âm nhạy bén, Nam nghe rõ từng tiếng nấc nghẹn ngào, tiếng hít thở khó khăn của Kiên, và cả tiếng mưa gào thét bên ngoài. Nhưng át lên tất cả là giọng nói dịu dàng đến rợn người của Thục Anh.
“Nín đi con. Bà ấy… đã làm gì con?”
Thục Anh ngồi trên chiếc ghế bành bọc da bê màu kem. Chị ta vẫn mặc bộ đầm dạ hội bằng lụa đen tuyền, hở trọn tấm lưng trần và bờ vai gầy guộc nhưng kiêu sa. Chị ta không đi giày. Đôi bàn chân trần trắng muốt, với những ngón chân sơn màu đỏ rượu chát, đang đặt hờ hững trên thảm, ngay sát mặt Kiên.
Kiên ngẩng mặt lên. Khuôn mặt điển trai đầm đìa nước mắt, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn sự ghê tởm và hoảng loạn. Cậu ta vừa trở về từ dinh thự của bà Phương – nữ đại gia 60 tuổi, nhà tài trợ vàng của quỹ.
“Mẹ ơi… Bà ấy… bà ấy bắt con chui xuống váy.. ” Kiên nấc lên, cổ họng co thắt như muốn nôn ra mật xanh mật vàng. “Da bà ấy… nhăn nheo… lùng bùng như da gà luộc… Nó có mùi dầu gió… mùi khai… mùi của người sắp chết.. ”
Kiên ôm lấy bụng, gập người xuống sàn, nôn khan. “Bà ấy bắt con dùng lưỡi… để làm phẳng những nếp nhăn đó… Bà ấy ấn đầu con vào… Con thấy mình như đang ăn một miếng thịt ôi thiu… Con bẩn rồi Mẹ ơi! Con bẩn mất rồi!”
Nam rùng mình trong phòng máy lạnh. Anh tưởng tượng ra cảnh tượng đó. Một cơ thể già nua, chảy xệ, áp bức lên sức sống thanh xuân của chàng trai trẻ. Sự đối lập khủng khiếp về mặt sinh học.
Nhưng Thục Anh thì không rùng mình.
Nam thấy chị ta khẽ nhếch mép. Một nụ cười thoáng qua, lạnh lùng và tàn nhẫn, nhưng nhanh chóng được thay thế bằng vẻ mặt từ bi của một đức mẹ. Chị ta không thấy ghê tởm Kiên. Chị ta đang hưng phấn. Sự so sánh giữa “bà già Phương” hôi hám và cơ thể hoàn hảo của chính mình đang vuốt ve cái tôi cao ngạo của Thục Anh. Chị ta là liều thuốc giải độc. Chị ta là cứu cánh duy nhất.
“Đừng khóc nữa ” Thục Anh đứng dậy. Tiếng lụa cọ vào da thịt vang lên soạt một tiếng êm ái. “Mẹ ở đây. Mẹ sẽ làm sạch cho con. Mẹ sẽ giúp con quên cái mùi vị kinh tởm đó đi ”
Chị ta bước về phía chiếc bàn làm việc gỗ sồi lớn ở giữa phòng. Chị ta gạt phăng đống hồ sơ từ thiện sang một bên, rồi nhẹ nhàng ngồi lên mép bàn. Tư thế của một Nữ hoàng đang chuẩn bị ban phát ân huệ.
“Lại đây, Kiên ”
Thục Anh thì thầm, giọng nói mang theo ma lực của sự thôi miên. Chị ta hơi ngả người ra sau, chống hai tay xuống mặt bàn gỗ lạnh. Cằm chị ta hất lên nhẹ, đôi mắt nhìn xuống Kiên với vẻ thương hại pha lẫn sự chiếm hữu tuyệt đối.
“Để Mẹ cho con thấy… thế nào là sự sạch sẽ vĩnh cửu ”
Thục Anh từ từ tách hai đầu gối ra.
Hành động ấy diễn ra chậm rãi, trang nghiêm như tấm màn nhung của nhà hát lớn đang được kéo lên. Tà váy lụa trơn tuột trượt sang hai bên đùi, để lộ ra đôi chân trần hoàn hảo.
Da chân Thục Anh trắng không phải kiểu trắng bệch thiếu máu, mà là sắc trắng sứ được nuôi dưỡng bởi những liệu trình tắm trắng bằng sữa non và ngọc trai hàng tuần. Nó căng bóng, không một vết sẹo, không một nốt muỗi đốt, không một sợi lông tơ. Những thớ cơ đùi săn chắc hiện lên rõ rệt dưới làn da mỏng, tạo nên một vẻ đẹp vừa mềm mại vừa đầy sức mạnh đàn hồi.
Kiên nín thở. Cổ họng cậu khô khốc.
Thục Anh không mặc nội y.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp chiếu rọi trực diện, Vùng kín của Thục Anh hiện ra, trần trụi và choáng ngợp.
Khác hoàn toàn với sự lùng bùng, thâm xám và hôi hám của mụ già mà Kiên vừa phải phục vụ, nơi này của Thục Anh là một kỳ quan của thẩm mỹ thượng lưu và công nghệ làm đẹp.
Khu vực gò mu cao đầy đặn, trắng nõn nà, được triệt lông vĩnh viễn bằng công nghệ Laser, trơn láng và mịn màng như da em bé. Không có một sự che đậy nào, phơi bày toàn bộ cấu trúc giải phẫu học tinh tế nhất của người phụ nữ.
Hai mép môi lớn mập mạp, khép hờ vào nhau, mang sắc hồng nhuận tự nhiên của một cơ thể được bảo dưỡng bằng tiền tỷ. Chúng sạch sẽ đến mức vô thực, giống như những cánh hoa phong lan vừa mới nở, còn vương hơi sương. Không có sự chảy xệ. Không có sự thâm sạm. Mọi thứ đều căng mọng, đàn hồi và tươi mới.
Khe hẹp ở giữa chỉ hé mở một chút, đủ để lộ ra niêm mạc bên trong màu đỏ hồng rực rỡ, ướt át. Dưới sự kích thích của bầu không khí và ánh mắt sùng bái của Kiên, những nếp gấp thịt non mềm bên trong bắt đầu co thắt nhẹ nhàng, như đang hô hấp, mời gọi.
Một mùi hương thoang thoảng tỏa ra từ nơi đó – không phải mùi nước hoa xịt vội, mà là mùi hương cơ thể tự nhiên được thanh lọc qua chế độ ăn uống khắt khe kết hợp với mùi xạ hương tự nhiên của dục vọng. Nó ngọt, ấm, và sạch sẽ đến mức Kiên có cảm giác mình đang đứng trước một đĩa trái cây thượng hạng chứ không phải bộ phận sinh dục.
“Nhìn đi con.. ” Thục Anh ra lệnh, giọng nói pha chút rung cảm của khoái lạc khi thấy ánh mắt thèm khát của Kiên. “So sánh đi. Nó có giống thứ da thịt ôi thiu mà con vừa chạm vào không?”
Kiên lắc đầu nguầy nguậy. Cậu bò sát lại gần hơn, hai tay bám chặt vào mép bàn gỗ. Hơi thở nóng hổi của cậu phả vào vùng đùi non của Thục Anh, khiến những thớ cơ ở đó giật nhẹ phản ứng.
Qua ống kính Camera 4K giấu kín trong góc phòng, Nam zoom cận cảnh vào giao điểm đó. Màn hình hiển thị sắc nét từng chi tiết: Sự tương phản giữa làn da trắng sứ của Thục Anh và mặt bàn gỗ sồi nâu sẫm. Sự đối lập giữa vẻ mặt thánh thiện, bao dung của một “Người Mẹ” và tư thế dang rộng hai chân đầy khiêu gợi của một con điếm hạng sang.
Thục Anh ưỡn lưng, đẩy phần hông về phía trước. Cấu trúc xương chậu hoàn hảo của chị ta tạo thành một đường cong tuyệt mỹ nối liền từ eo xuống đùi.
“Đây là Thánh đường của con, Kiên ạ ” Thục Anh thì thầm, ngón tay chị ta lướt nhẹ trên đùi mình, vẽ những vòng tròn vô hình tiệm cận dần vào vùng cấm địa. “Chỉ có ở đây, con mới được gột rửa. Chỉ có ở đây, con mới tìm thấy vị ngọt thực sự ”
Kiên nuốt nước bọt ực một cái rõ to. Cậu thấy mình nhỏ bé, dơ bẩn trước vẻ đẹp tráng lệ này. Nhưng đồng thời, một cơn đói khát nguyên thủy bùng lên trong dạ dày cậu. Cậu muốn lao vào đó. Cậu muốn vùi mặt vào sự mềm mại, thơm tho đó để quên đi thực tại tàn khốc.
Thục Anh mỉm cười – một nụ cười của kẻ săn mồi đội lốt thiên thần. Chị ta biết con mồi đã sập bẫy.
“Lại gần nữa đi con. Đừng sợ. Mẹ cho phép con… chiêm ngưỡng ”
—
Trong căn phòng kín bưng, tiếng đồng hồ quả lắc đếm nhịp thời gian chậm rãi, tích… tắc…, đồng bộ một cách kỳ lạ với nhịp tim đang đập dồn dập trong lồng ngực Kiên.
Thục Anh không chạm vào Kiên. Chị ta cũng chưa chạm vào chính mình.
Chị ta chỉ hơi ngả người ra sau, hai cánh tay trần trắng muốt chống xuống mặt bàn gỗ sồi lạnh lẽo làm điểm tựa. Mái tóc búi cao quý phái hơi rối nhẹ, vài lọn tóc con rủ xuống cần cổ thanh mảnh, nơi mạch máu xanh nhạt đang đập khẽ dưới làn da mỏng tang như sứ.
“Nhìn kỹ đi con trai. Mẹ không cần ai chạm vào cả. Cơ thể Mẹ… tự biết cách chào đón những điều thanh khiết ”
Thục Anh nhắm hờ mắt. Hàng mi cong vút đổ bóng xuống gò má ửng hồng. Chị ta bắt đầu thực hiện một kỹ thuật mà chị ta đã luyện tập hàng nghìn lần trong các buổi Yoga trị liệu vùng chậu: Siết cơ Kegel.
Qua ống kính Camera 4K được Nam zoom tối đa từ phòng kỹ thuật, màn hình hiển thị một cảnh tượng giải phẫu học sống động và choáng ngợp.
Không có tác động ngoại lực, nhưng “Thánh đường” của Thục Anh bắt đầu chuyển động.
Những thớ cơ vòng bên trong co thắt lại rồi thả lỏng theo một nhịp điệu thôi miên. Hai mép môi lớn mập mạp, hồng hào khẽ tách mở rộng hơn, như một nụ hoa mãn khai trước ánh mặt trời. Niêm mạc bên trong, vốn đang có màu hồng nhạt, dần chuyển sang sắc đỏ thắm (Deep Crimson) do lượng máu dồn về cục bộ dưới sự kích thích của trí tưởng tượng.
Kiên, đang quỳ ngay tầm mắt, bị mê hoặc bởi sự biến đổi sinh học trần trụi ấy. Cậu thấy những nếp gấp thịt non mềm bên trong đang rung rinh, co bóp như thể chúng có nhịp thở riêng. Chúng đang “đói”. Chúng đang đòi hỏi được lấp đầy.
Và rồi, cơ chế thủy lực của cơ thể thượng lưu bắt đầu hoạt động.
Từ sâu bên trong hang động hun hút ấy, tuyến Bartholin – hai “nhà máy” sản xuất khoái cảm tí hon – bắt đầu bị kích thích cực độ. Chúng co bóp, đẩy dịch thể ra ngoài.
“Đấy… con thấy không?” Thục Anh thì thầm, hơi thở thơm mùi bạc hà phả vào không gian tĩnh lặng. “Nó đang khóc đấy. Khóc vì thương con ”
Một dòng chất lỏng trong suốt, đặc sánh bắt đầu rỉ ra từ cửa mình.
Nó không ồ ạt, lênh láng như sự phản ứng thô tục của những người đàn bà bình thường. Nó chậm rãi, tinh tế và đắt giá.
Dưới ánh đèn vàng kim ấm áp, chất dịch ấy lấp lánh như pha lê lỏng. Nó len lỏi qua các khe rãnh của nếp gấp thịt, tráng lên bề mặt niêm mạc một lớp màng bóng loáng, trơn mượt như dầu dưỡng da cao cấp.
Nó tụ lại thành một giọt tròn trịa, treo lơ lửng ngay mép dưới, run rẩy chực chờ rơi xuống.
Đó không phải là nước nhờn dung tục. Đó là “Mật” . Được chắt lọc từ những bữa ăn toàn trái cây nhiệt đới, từ những liệu trình thải độc tiền tỷ, và từ sự hưng phấn ngạo nghễ của một người đàn bà đứng trên đỉnh cao quyền lực.
Kiên nuốt nước bọt ực một tiếng. Cổ họng cậu cháy khô. Ký ức về mùi khai nồng, mùi da thịt lão hóa của mụ già Phương tan biến sạch sẽ. Trước mắt cậu chỉ còn lại sự tinh khiết tuyệt đối.
“Nó sạch lắm, Kiên à ”
Thục Anh mở mắt. Đôi mắt chị ta long lanh, ướt át, đồng tử giãn to đen láy. Chị ta từ từ đưa ngón tay trỏ thon dài, móng tay sơn màu nude tiệp với màu da, xuống dưới.
Chị ta không đưa vào trong. Chị ta chỉ nhẹ nhàng quệt lấy giọt mật đang treo lơ lửng đó.
Động tác của chị ta tao nhã như một quý bà đang dùng thìa bạc nếm thử món súp yến. Giọt dịch dính vào đầu ngón tay chị ta, kéo ra một sợi tơ mỏng mảnh, trong vắt, lấp lánh nối liền giữa ngón tay và cơ thể chủ nhân.
Độ nhớt hoàn hảo. Không quá lỏng, không quá đặc. Nó bám dính, dẻo dai và hứa hẹn một vị ngọt ngào.
Thục Anh đưa ngón tay ấy ra trước mặt Kiên, cách môi cậu chỉ vài milimet.
Mùi hương ập vào khứu giác Kiên. Một mùi hương phức hợp và gây nghiện: Ngọt dịu của dứa chín, nồng nàn của xạ hương tự nhiên, và thoang thoảng mùi sắt tanh nhẹ của sự sống nguyên thủy. Không có một chút tạp chất nào của sự dơ bẩn hay bệnh tật.
“Đây là thuốc giải độc cho con ” Thục Anh nói, giọng khàn đi vì hưng phấn. Chị ta nhìn Kiên như một bà mẹ đang dỗ dành đứa con ốm yếu uống thuốc. “Nếm thử đi con trai. Xem vị của Mẹ có ngọt hơn nước đường con hay uống không?”
Kiên nhìn ngón tay thon dài đang dính đầy “nước thánh”. Ánh mắt cậu dại đi. Cậu không còn là một chàng trai 18 tuổi có lý trí nữa. Cậu là một tín đồ đang đứng trước Chén Thánh chứa đầy rượu nho.
Nam, trong phòng kỹ thuật, cảm thấy bàn tay mình ướt đẫm mồ hôi khi giữ chặt nút ghi hình. Anh ta đang chứng kiến một màn “rửa tội” bệnh hoạn nhất, nơi tình mẫu tử giả tạo được dùng làm vỏ bọc cho sự quyến rũ xác thịt đỉnh cao.
Thục Anh khẽ rung ngón tay. Giọt dịch chao đảo.
“Ngoan nào.. ” Chị ta giục giã, giọng ngọt ngào như mật rót vào tai. “Mở miệng ra. Đừng để nó rơi phí phạm xuống sàn. Mỗi giọt này… là tình yêu Mẹ dành cho con đấy ”
—
Kiên không do dự thêm một giây nào nữa. Cậu rướn người lên, há miệng, ngậm lấy ngón tay trỏ đang dính đầy “mật thánh” của Thục Anh.
Đầu lưỡi cậu chạm vào chất lỏng ấy.
Trong khoảnh khắc đó, các gai vị giác trên lưỡi Kiên bùng nổ. Không có vị khai nồng của amoniac, không có vị chua của mồ hôi như ký ức kinh hoàng về mụ già Phương.
Thứ chất lỏng này có vị lợ nhẹ của muối khoáng tự nhiên, nhưng hậu vị lại ngọt dịu, thanh khiết như nước dừa non. Nó ấm nóng, trơn tuột, lan tỏa khắp khoang miệng, rửa trôi đi cái cảm giác buồn nôn đang dâng lên trong cổ họng cậu.
Chùn chụt…
Tiếng mút mát vang lên rõ mồn một trong căn phòng tĩnh lặng. Kiên mút ngón tay Thục Anh tham lam như một đứa trẻ đói sữa. Cậu dùng lưỡi liếm sạch từng vân tay, từng kẽ móng tay, không bỏ sót dù chỉ một vi lượng nhỏ nhất.
“Ngọt… ngọt lắm Mẹ ơi.. ” Kiên thì thầm, đôi mắt long lanh ngước lên nhìn Thục Anh đầy sùng bái. “Thơm quá… Con thấy đỡ sợ rồi ”
Thục Anh mỉm cười hài lòng. Chị ta rút ngón tay ra khỏi miệng Kiên. Đầu ngón tay ướt đẫm nước bọt của chàng trai trẻ, bóng loáng dưới ánh đèn. Chị ta không lau đi. Chị ta nhìn nó như một minh chứng cho quyền lực tuyệt đối của mình.
“Chưa đủ đâu con trai ” Thục Anh nói, giọng trầm xuống, mang âm sắc mệnh lệnh của một người mẹ nghiêm khắc nhưng lại êm ái như nhung lụa. “Ngón tay Mẹ chỉ dính một chút thôi. Con muốn sạch hoàn toàn, con phải uống từ Nguồn ”
Chị ta lại tách hai đầu gối rộng ra thêm chút nữa. Vùng cấm địa hồng hào, ướt át phơi bày trọn vẹn trước mắt Kiên, mời gọi và đầy thách thức.
“Ghé sát vào đi. Dùng cái lưỡi của con. Lau sạch cho Mẹ. Đừng để phí phạm bất cứ giọt nào ”
Kiên như bị thôi miên. Cậu quỳ thấp xuống, hai tay bám chặt vào bắp đùi trắng nõn, mát lạnh của Thục Anh. Cậu vùi mặt vào giữa hai chân chị ta.
Hơi thở của Kiên phả vào vùng da non nhạy cảm khiến Thục Anh khẽ rùng mình. Nhưng chị ta không lùi lại. Chị ta luồn hai tay vào mái tóc dày của Kiên, giữ chặt lấy đầu cậu, ấn mạnh vào.
Kiên thè lưỡi ra. Chiếc lưỡi của chàng trai 18 tuổi: Đỏ hồng, thô ráp, đầy sức sống và nhiệt huyết.
Cậu không liếm láp nhẹ nhàng bên ngoài. Với sự khao khát của kẻ chết đuối vớ được cọc, Kiên ấn mạnh đầu lưỡi vào khe hẹp giữa hai mép môi lớn.
Soạt… Lép nhép…
Cấu trúc giải phẫu học của Thục Anh mở ra đón nhận sự xâm nhập.
Đầu lưỡi Kiên len lỏi vào sâu bên trong, tách mở các nếp gấp niêm mạc (Mucosal folds). Cậu cảm nhận được độ đàn hồi tuyệt vời của những thớ thịt bên trong – chúng mềm mại, ấm nóng và ôm chặt lấy lưỡi cậu như những giác hút nhỏ xíu.
Khác với Hưng – gã đàn ông chỉ biết dùng sức mạnh thô bạo để đóng cọc, lưỡi của Kiên linh hoạt và tò mò. Cậu quét qua điểm G, chà xát vào hột le đang sưng cương cứng như một hạt ngọc trai nhỏ. Cậu vét sạch lượng dịch nhờn đang tiết ra ồ ạt từ tuyến Bartholin.
Thục Anh ngửa cổ ra sau, tựa đầu vào vai ghế vô hình. Đôi mắt chị ta nhắm nghiền, môi hé mở để thoát ra những hơi thở đứt quãng.
“Ưm… Đúng rồi… Sâu nữa đi con.. ”
Chị ta không rên rỉ dâm đãng. Chị ta đang ban lời khen ngợi.
Bàn tay Thục Anh siết chặt lấy tóc Kiên, điều khiển nhịp độ của cậu. Khi chị ta muốn nhanh, chị ta ấn đầu cậu vào mạnh hơn. Khi chị ta muốn chậm lại để tận hưởng sự ma sát, chị ta hơi kéo tóc cậu ra.
Kiên tuân lệnh tuyệt đối. Cậu dùng lưỡi, dùng môi, dùng cả lực hút của vòm họng để “làm sạch” Mẹ mình. Cậu uống lấy từng đợt dịch thủy trào ra, nuốt ực một cách ngon lành. Dịch thể của Thục Anh hòa lẫn với nước bọt của Kiên tạo thành một hỗn hợp keo dính, nhớp nháp, phát ra những âm thanh bạch… bạch… ướt át mỗi khi mặt cậu va chạm vào vùng bẹn của chị ta.
Qua ống kính Camera của Nam, cảnh tượng này hiện lên vừa trần trụi vừa thiêng liêng một cách quái đản.
Một người phụ nữ quyền quý, mặc váy lụa nghìn đô, đang ngồi trên bàn làm việc, hai chân dang rộng để một chàng trai trẻ vùi đầu vào giữa háng. Khuôn mặt Thục Anh không biểu lộ sự dâm dục tầm thường, mà là sự thăng hoa của kẻ được tôn thờ. Chị ta đang nhìn xuống mái đầu của Kiên với ánh mắt của một chủ nhân nhìn con thú cưng trung thành nhất.
“Giỏi lắm… Con làm tốt hơn tất cả bọn họ.. ” Thục Anh thì thầm, giọng nói vỡ ra vì khoái cảm đang leo thang. “Ôi… cái lưỡi của con… Nó khỏe quá… Ngoan lắm… Uống hết đi… Đó là phần thưởng Mẹ dành riêng cho con.. ”
Cơ thể Thục Anh bắt đầu căng cứng. Những ngón chân chị ta quắp chặt lại. Các cơ vòng âm đạo co thắt liên hồi, siết chặt lấy lưỡi của Kiên. Chị ta đang đạt cực khoái – một cơn cực khoái đến từ sự thống trị và sự sùng bái.
Kiên cảm nhận được sự co giật đó. Cậu càng làm mạnh hơn, lưỡi đảo liên hồi như một mũi khoan mềm mại, cố gắng hút cạn mọi tinh túy từ người phụ nữ này. Cậu muốn uống hết nỗi buồn của Mẹ, uống hết sự cô đơn của Mẹ, để Mẹ chỉ còn lại sự thanh khiết.
Một lúc sau, Thục Anh thả lỏng người, thở hắt ra một hơi dài mãn nguyện. Chị ta nhẹ nhàng đẩy đầu Kiên ra.
Kiên ngẩng mặt lên.
Khuôn mặt điển trai của cậu giờ đây ướt đẫm. Cằm, mũi, và quanh miệng cậu dính đầy chất dịch lấp lánh của Thục Anh, bóng loáng dưới ánh đèn. Hai má cậu đỏ bừng vì thiếu khí và vì hưng phấn. Đôi mắt cậu nhìn Thục Anh, ngập tràn lòng biết ơn và tình yêu mù quáng.
Trông cậu giống như một tín đồ vừa hoàn thành nghi thức Rước Lễ, linh hồn đã được gột rửa, dù thể xác đang dính đầy dấu vết của tội lỗi.
Thục Anh cúi xuống. Chị ta không tỏ vẻ ghê tởm. Chị ta dùng ngón tay cái, nhẹ nhàng lau đi vệt dịch dính trên mép Kiên, rồi đưa lên miệng mình mút nhẹ. Một vòng tuần hoàn khép kín.
“Giờ thì con sạch rồi!” Thục Anh nói, mỉm cười dịu dàng, đặt một nụ hôn thánh thiện lên trán Kiên – ngay trên những vệt mồ hôi đang rịn ra. “Về ngủ ngon nhé, thiên thần của Mẹ. Đừng nhớ về bà già đó nữa. Chỉ nhớ mùi vị của Mẹ thôi ”
Kiên gật đầu lia lịa. Cậu đứng dậy, lảo đảo vì say men xác thịt, cúi đầu chào Thục Anh rồi lùi lũi bước ra cửa, mang theo “bí mật ngọt ngào” vào trong giấc ngủ.
—-
Trong phòng server lạnh lẽo, Nam cảm thấy quần mình chật chội. Anh đưa tay xuống đũng quần, mắt không rời màn hình. Anh ghen tị với thằng nhóc mồ côi đó. Anh ghen tị đến phát điên.
“Chị cũng dơ bẩn thôi, Thục Anh à!” Nam thì thầm với cái bóng trên màn hình, giọng khàn đặc vì hưng phấn. “Chị dùng tình mẫu tử để che đậy sự lăng loàn. Nhưng… lạy Chúa, tôi muốn nếm cái vị dơ bẩn đó hơn bất cứ thứ gì trên đời.”
Nam bấm nút lưu đoạn video lại. Anh đặt tên file là: “THE_HOLY_MOTHER_CLEANSING.mp4”.
Trên màn hình, Thục Anh đang đạt đến cao trào. Chị ta cắn chặt môi dưới, tay bấu vào vai Kiên, cả người run lên bần bật trên mặt bàn gỗ sồi. Một vẻ đẹp của sự sa ngã hoàn hảo, lộng lẫy và tàn nhẫn.
Truyện này còn ra nữa k bạn hay có bán full k á cho mình xin cách liên lạc
hóng bên thiendia1 thì lão tác giả bận nên chưa thấy viết tiếp