Công chúa di hành – Update Chương 2

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Công chúa di hành – Update Chương 2

Thể Loại: , , ,

Ngày Cập Nhật : 02/06/2026

Thời Nam Tống muộn, huyện Vân Châu nằm ven sông Giang Nam, bề ngoài phồn thịnh nhưng bên trong là địa ngục trần gian dưới ách cai trị của huyện lệnh Lý Đại Bưu. Lão năm nay đã năm mươi tám tuổi, thân hình béo phì như một con heo nái, bụng phệ lấp ló dưới lớp quan phục tím thẫm thêu chỉ vàng, mặt tròn bóng nhẫy dầu mỡ, đôi mắt ti hí lúc nào cũng lóe lên sự tham lam và dâm dục. Răng lão vàng khè vì thuốc lào và rượu thịt, hơi thở nặng nề như gió bão mỗi khi di chuyển. Lão nổi tiếng khắp vùng với biệt danh “Lão Bưu Ăn Dân”, tham ô thuế má, bốc lột dân lành, và hà hiếp không biết bao nhiêu phụ nữ có chồng con trong huyện.

Hôm ấy là ngày khai công đường thu thuế mùa thu. Lý Đại Bưu ngồi chễm chệ trên ghế gỗ lim lớn, sau lưng là hàng chục tên sai dịch cầm roi da và gậy gộc. Trước công đường, dân chúng xếp hàng dài, ai nấy run rẩy nộp thuế. Không khí ngột ngạt vì mùi mồ hôi và sợ hãi.

Lúc ấy, một thiếu nữ khoảng hai mươi hai tuổi cải trang thành dân gian, mặc áo vải xanh nhạt, tóc búi cao đơn giản, đang lặng lẽ quan sát từ phía sau đám đông. Đó chính là Linh Ngọc Công Chúa – công chúa út được Hoàng thượng yêu thương nhất. Sau khi nghe tin dân chúng Giang Nam khốn khổ vì tham quan, nàng lén rời kinh sư, chỉ mang theo vài tên thị vệ cải trang và một túi thơm hoàng tộc cùng lệnh bài ngọc để chứng minh thân phận. Không may, đoàn tùy tùng bị lạc giữa đường, nàng một mình lạc vào huyện thành.

Dung nhan Linh Ngọc thanh tú tuyệt trần, da trắng như ngọc, đôi mắt long lanh như nước hồ thu, thân hình yểu điệu với vòng eo thon và bộ ngực đầy đặn che giấu dưới lớp áo vải thô. Chỉ cần liếc qua, Lý Đại Bưu đã không thể rời mắt. Lão liếm mép, bụng phệ rung rung vì kích động.

“Bắt con bé kia lại!” Lão quát lớn, giọng khàn đục. “Nghi là gián điệp Mông Cổ trá hình!”

Tên sai dịch lập tức xông tới, trói chặt tay Linh Ngọc dù nàng kịch liệt phản kháng. Nàng bị lôi xềnh xệch lên công đường. Linh Ngọc ngẩng cao đầu, giọng trong trẻo nhưng đầy uy nghiêm: “Các ngươi to gan! Ta là Linh Ngọc Công Chúa, con gái út của Hoàng thượng. Mau thả ta ra!”

Dân chúng xung quanh kinh hãi, nhưng không ai dám lên tiếng. Lý Đại Bưu cười ha hả, bụng rung lên từng đợt. Lão vẫy tay ra hiệu cho mọi người lui ra, chỉ để lại vài tên tâm phúc.

“Công chúa? Ha ha ha! Đúng là trời xanh có mắt!”

Linh Ngọc thấy lão không tin, liền từ trong ngực áo lấy ra lệnh bài ngọc hình rồng phượng, khắc chữ “Linh Ngọc” lấp lánh. Nàng đưa cho lão với vẻ ngây thơ tin tưởng: “Đây là lệnh bài của bản cung. Ngươi xem kỹ đi. Nếu ngươi thả ta ngay, bản cung sẽ xin Hoàng thượng tha tội cho ngươi vì sự hiểu lầm này.”

Lý Đại Bưu cầm lệnh bài, tay run run vì kích động tột độ. Lão nhìn chằm chằm vào dung nhan thiên tiên của công chúa, rồi nhìn xuống bộ ngực phập phồng vì giận dữ và sợ hãi. Một ý nghĩ đen tối nảy ra trong đầu lão: Hoàng thượng yêu thương nhất? Nếu ta biến con công chúa cao quý này thành con đĩ riêng của ta, thỏa mãn dục vọng mỗi đêm… thì sao?

Lão cười man rợ, nước miếng chảy dài xuống cằm.

“Công chúa Linh Ngọc… Đúng là vinh hạnh ba đời. Nhưng lệnh bài này… có lẽ là đồ giả. Ngươi là gián điệp trá hình, ta phải giam giữ để tra xét!”

Nàng kinh hoàng: “Ngươi dám! Hoàng thượng sẽ biết chuyện…”

Lý Đại Bưu vung tay tát mạnh vào mặt nàng, rồi ra lệnh: “Lột sạch y phục ngoài của nó, nhốt vào mật thất! Không cho phép ai vào thăm!”

Hai tên sai dịch kéo Linh Ngọc vào hậu viện. Chúng lột phăng áo choàng ngoài, chỉ để lại lớp áo lót mỏng manh. Linh Ngọc khóc lóc van xin, nhưng vô ích. Nàng bị lôi xuống một căn mật thất bí mật nằm sâu dưới quan phủ – nơi chỉ có Lý Đại Bưu và vài tên tâm phúc biết. Mật thất tối tăm, ẩm mốc, chỉ có một chiếc giường sắt to lớn với xích xiềng, roi da, kẹp ngực và đủ loại dụng cụ dâm đãng mà lão sưu tầm qua nhiều năm.

Khi cửa mật thất đóng sầm lại, Lý Đại Bưu cởi phăng quan phục, để lộ thân thể béo ú, da nhăn nheo đầy mụn mủ, bụng phệ lủng lẳng, dưới bụng là “cây gậy” ngắn nhưng thô kệch, gân guốc, đang cương cứng vì dâm dục. Lão thở hổn hển tiến lại gần Linh Ngọc đang bị trói tay chân vào bốn góc giường sắt, thân thể dang rộng thành chữ “đại”.

“Công chúa cao quý… Hoàng thượng yêu nhất phải không? Từ hôm nay, ngươi sẽ là con đĩ riêng của ta. Ta sẽ ngày ngày hành hạ ngươi, cho ngươi bú liếm, cho ngươi rên la dưới thân ta, cho đến khi ngươi quỳ gối van xin ta ân sủng!”

Linh Ngọc run rẩy, nước mắt giàn giụa: “Không… xin đừng… Ta là công chúa… Ngươi không được…”
Truyện đã full ib tlegram ngocviettruyen bấm vào phần tác giả để xem thêm khác truyện khác

100k 25chap

4 5 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất