Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

CHƯƠNG 21: CÁNH CỬA MỞ & BIÊN BẢN NGHIỆM THU

Bên trong Container sắt, nhịp độ của cỗ máy xác thịt đã đẩy lên mức giới hạn. Tiếng máy điều hòa chạy quá tải gầm gừ không thể át đi tiếng da thịt va chạm bạch… bạch… đanh gọn và tiếng rên rỉ nghẹn ngào của Lan.

Đúng lúc cao trào đang bị nén chặt như một lò xo thép, một cơn gió lốc cực mạnh từ biển tràn vào công trường, giật phăng cái chốt cửa Container vốn đã rỉ sét và lỏng lẻo.

RẦM! RẦM! RẦM!

Cánh cửa sắt nặng nề đập mạnh vào vách thùng. Gió lạnh buốt từ ngoài thốc vào, mang theo những hạt mưa li ti quất thẳng vào da thịt đang nóng hầm hập của ba con người. Bản đồ quy hoạch trên vách tường bị gió cuốn bay, xoắn lại như những mảnh giấy vụn.

Cả ba người đều đứng hình trong một tích tắc. Một sự im lặng chết chóc bao trùm, chỉ có tiếng mưa gào thét bên ngoài. Nhưng thay vì hoảng hốt và che đậy, sự “phơi bày” đột ngột giữa thiên nhiên hoang dã lại kích hoạt một công tắc bản năng điên cuồng nhất.

Hưng không rút ra. Hắn nhìn ra cửa, nơi màn đêm và mưa bão đang cuộn xoáy, rồi lại nhìn xuống Lan. Ánh mắt hắn đỏ rực sự thú tính. Cảm giác gió lạnh quất vào mông trần làm khối thịt bên trong Lan càng thêm căng cứng, tím ngắt.

Hắn không nói gì, chỉ gầm lên một tiếng như thú dữ rồi tăng tốc độ dập lên mức điên cuồng.

Lan, dưới sức ép của sự sợ hãi bị nhìn thấy và khoái cảm tột độ, hoàn toàn vứt bỏ chiếc mặt nạ CEO. Cô nằm ngửa trên bàn, chân dang rộng hết cỡ để đón nhận luồng gió lạnh và cả những cú thúc tàn nhẫn của Hưng. Sự đối lập nhiệt độ giữa cái lạnh bên ngoài và cái nóng thiêu đốt của “cọc thịt” bên trong khiến cô co giật liên hồi.

Nam đứng đó, để mặc mưa tạt ướt đẫm lưng áo. Anh không đóng cửa. Anh quỳ xuống, đưa máy quay vào sát háng vợ mình.

Qua ống kính Macro, Nam thấy rõ sự tàn phá của dục vọng.

Vùng kín của Lan đã hoàn toàn biến dạng. Niêm mạc hồng hào bị nong rộng đến mức đỏ tấy, sưng mọng như một đóa hoa bị dập nát. Từng thớ thịt ở đùi Lan rung lên bần bật theo nhịp thúc. Nam zoom vào điểm tiếp xúc: “Cây hàng” khổng lồ của Hưng, đen trũi và gân guốc, đang liên tục lún sâu vào vũng lầy nhớp nháp bên trong Lan.

Mỗi cú đóng lút cán tạo ra tiếng lép nhép đặc quánh của dịch thể bị ép mạnh. Những sợi dâm thủy trắng đục sủi bọt bắn tung tóe lên mặt bàn sắt lạnh ngắt, hòa lẫn với mồ hôi và nước mưa, tạo thành những vệt loang lổ nhem nhuốc.

“Dạ… Chủ tịch… Mạnh nữa đi.. ” Lan nấc lên, giọng khàn đặc. “Em… em nát mất… sướng quá.. ”

Hưng không đáp lời bằng ngôn ngữ. Hắn túm chặt hai bắp đùi trắng nõn của Lan, dùng đôi ủng cao su đầy bùn đất đỏ quạch làm điểm tựa trên mặt bàn. Bùn đất dây ra làn da mịn màng của Lan, tạo nên những “vết ố” bẩn thỉu đầy kích thích trên cơ thể phồn thực của cô.

Hưng siết chặt lấy eo Lan, những ngón tay thô ráp của hắn lún sâu vào thịt mỡ mềm mại ở hông cô. Hắn đẩy nhịp độ lên mức không thể kiểm soát.

“Thưa Giám đốc Lan.. ” Hưng gầm gừ, giọng nói đầy quyền uy át cả tiếng mưa. “Chuẩn bị… nhận đợt bê tông cuối cùng này!”

Hắn thúc một cú lút cán tàn bạo, ghim chặt Lan xuống mặt bàn. Cả người Lan cong lại, mắt trợn ngược trắng dã, miệng há hốc đón nhận cơn cực khoái hủy diệt.

Bên trong, cỗ máy của Hưng bắt đầu bơm. Nam thấy rõ qua màn hình: Những đường gân trên dương vật Hưng giật mạnh liên hồi. Một lượng lớn tinh dịch nóng hổi, đặc quánh được phóng thẳng vào sâu trong tử cung Lan. Lan co giật dữ dội, cơ vòng âm đạo mút chặt lấy cọc thịt như muốn vắt kiệt những giọt cuối cùng.

Đúng lúc đó, chứng kiến cảnh tượng vợ mình bị chiếm đoạt hoàn toàn dưới màn mưa, Nam cũng đạt tới điểm bùng nổ.

Anh không chạm vào ai. Anh đứng giữa đống bùn đất dầy đặc trên sàn Container, một tay cầm máy quay, tay kia tuốt mạnh dương vật đã căng cứng đến mức sắp nổ tung.

“Ư… Lan ơi.. ”

Nam rên lên một tiếng yếu ớt. Một dòng tinh chất trắng đục phun trào xối xả từ dương vật anh, bắn tung tóe xuống sàn nhà đầy bùn đất đỏ và dầu máy. Chất lỏng trắng lóa của anh rơi xuống vũng bùn dơ bẩn, tan rã và biến mất trong đống rác rưởi của công trường.

Một sự giải phóng thảm hại và nhục nhã, nhưng đầy kích thích. Anh xuất tinh ngay dưới chân kẻ đang thúc điên cuồng vợ mình.

Hưng rút ra. Khối thịt khổng lồ của hắn giờ đã mềm đi nhưng vẫn còn dính đầy hỗn hợp dịch thể trắng đục và đỏ hồng của niêm mạc bị trầy xước.

Dịch nhờn từ bên trong Lan trào ra xối xả như đập vỡ, chảy lênh láng dọc theo đùi cô, nhỏ xuống vũng tinh dịch của Nam trên sàn.

Cơn bão bên ngoài dường như đã dịu đi đôi chút, chỉ còn lại tiếng mưa rơi rả rích lên mái tôn, tạo nên một nhịp điệu buồn tẻ và lạnh lẽo. Bên trong Container, không khí đặc quánh mùi vị của cuộc giao hoan vừa kết thúc.

Hưng đứng dậy, chỉnh lại trang phục. Hắn không hề tỏ ra vội vã hay lúng túng. Với phong thái của một kẻ vừa hoàn thành một hạng mục công việc quan trọng, hắn thong thả kéo khóa quần kaki, cài lại chiếc thắt lưng da sần sùi dính chút bùn đất.

Hắn nhìn xuống Lan – người đàn bà vừa bị hắn vắt kiệt sức lực – đang nằm vật vờ trên bàn làm việc, hai chân vẫn còn dang rộng, chưa thể khép lại. Ánh mắt hắn không có tình yêu, chỉ có sự hài lòng của một người chủ sở hữu vừa kiểm tra xong tài sản.

“Biên bản nghiệm thu hoàn tất!” Hưng nói, giọng trầm ấm, vang vọng trong không gian chật hẹp. “Kết cấu rất tốt. Độ chịu lực tuyệt vời. Cảm ơn hai vợ chồng đã phối hợp ”

Hắn quay sang Nam, vỗ nhẹ vào vai người chồng đang đứng thất thần với chiếc máy quay trên tay.

“Tư liệu hôm nay rất đắt giá. Chú nhớ xử lý hậu kỳ cho đẹp. Ngày mai gửi báo cáo cho anh ”

Nói rồi, Hưng bước ra cửa. Hắn mở chiếc dù đen to sụ, bước đi hiên ngang trong màn mưa, bóng lưng to lớn của hắn khuất dần sau màn nước trắng xóa, để lại hai vợ chồng trong cái hộp sắt lạnh lẽo với tàn dư của hắn. Tiếng động cơ xe Land Rover gầm lên rồi xa dần, trả lại sự im lặng chết chóc cho công trường.

Bây giờ, trong căn phòng này chỉ còn lại anh và “bãi chiến trường”.

Anh tiến lại gần Lan.

Vợ anh, nữ Giám đốc quyền lực, giờ đây trông như một con búp bê bị chơi hỏng. Mái tóc búi cao sang trọng đã xõa tung, bết bát mồ hôi và dính chặt vào gò má đỏ ửng. Chiếc áo sơ mi trắng đồng phục bị xé toạc một hàng cúc, phơi bày bầu ngực đồ sộ, trắng nõn đang phập phồng nặng nhọc theo từng nhịp thở dốc. Trên bầu ngực ấy, những vết hằn đỏ tía do ngón tay thô bạo của Hưng bóp nặn vẫn còn in rõ mồn một, nổi bật trên nền da mịn màng như sứ.

Nhưng Nam không nhìn vào mặt Lan. Ống kính mắt thường của anh – và cả ống kính máy quay Leica vẫn đang bật – tập trung vào vùng trọng tâm.

Vùng kín của Lan, nơi vừa trải qua một cuộc “xâm lấn” tàn bạo, vẫn đang trong trạng thái mở rộng, sưng tấy và đỏ mọng. Những nếp gấp niêm mạc hồng hào bị ma sát mạnh giờ chuyển sang màu đỏ thẫm, ướt sũng và nhầy nhụa.

Và từ sâu bên trong hang động đó, “dấu ấn” của Hưng đang trào ra.

Một dòng dịch thể trắng đục, đặc quánh, sủi bọt nhẹ, chầm chậm chảy ra từ cửa mình Lan, len lỏi qua đám lông mu ướt mèm, trượt xuống đùi non trắng muốt và nhỏ tong… tong… xuống sàn nhà bẩn thỉu. Đó là một lượng tinh dịch khổng lồ – minh chứng cho sức mạnh sinh sản vượt trội của gã đàn ông Alpha, thứ mà Nam chưa bao giờ có thể “bơm” đầy cho vợ mình được như thế.

Nam quỳ xuống giữa hai chân vợ. Anh không cảm thấy ghen tuông. Một cảm giác tê dại, kích thích chạy dọc sống lưng anh. Đây là Biên bản nghiệm thu bằng xương bằng thịt. Đây là dấu mộc ướt át xác nhận quyền sở hữu của Hưng lên cơ thể vợ anh.

Lan nằm đó, nhắm nghiền mắt, hơi thở vẫn chưa ổn định. Cô cảm nhận được hơi lạnh từ người Nam đang tỏa ra gần mình. Cô xấu hổ, muốn khép chân lại, muốn lấy tay che đi sự nhơ nhuốc đang chảy ra từ cơ thể mình.

“Đừng… Nam.. ” Lan thều thào, giọng khàn đặc vì rên la quá nhiều. “Dơ lắm… Anh đừng nhìn.. ”

Nhưng Nam không nghe. Anh đưa bàn tay – những ngón tay thon dài của một nghệ sĩ nhiếp ảnh – chạm vào dòng dịch thể trắng đục đang chảy trên đùi non của Lan.

Nó ấm nóng. Nhớt nhát. Dính dấp.

Nam miết nhẹ ngón tay, cảm nhận độ kết dính của thứ chất lỏng đó. Anh đưa ngón tay lên mũi, hít một hơi thật sâu. Mùi tanh nồng đặc trưng của đàn ông, mùi xạ hương của Hưng, hòa quyện với mùi dâm thủy ngọt ngào của Lan.

“Không dơ, thưa Giám đốc!” Nam thì thầm, giọng run rẩy vì hưng phấn. “Đây là… dấu mộc của Chủ tịch. Em đã nhận nó rất tốt ”

Anh không lau đi. Anh dùng ngón tay đó, bôi ngược dòng dịch thể trở lại lên môi âm hộ đang sưng tấy của Lan, như muốn “đóng dấu” lại một lần nữa.

“Em xem… nó vẫn còn đang rỉ ra này. Hắn đã lấp đầy em… đến tận cùng ”

Lan nấc lên một tiếng. Sự xấu hổ tột cùng va đập với khoái cảm bệnh hoạn của chồng khiến cô rùng mình. Cô không rụt lại nữa. Cô nằm im, để mặc cho Nam vuốt ve, “thẩm định” những tàn dư mà người tình để lại trên cơ thể mình.

Mười lăm phút sau.

Lan cố gắng chỉnh đốn lại trang phục. Cô kéo chiếc quần âu đen lên, che đi vùng kín vẫn còn ẩm ướt và nhớp nháp bên trong (cô không lau sạch, theo ý muốn ngầm hiểu của Nam). Cô cài lại những chiếc cúc áo còn sót lại, khoác chiếc áo gile phản quang lên để che đi những vết đỏ trên ngực.

Cô đeo lại cặp kính gọng đen. Khuôn mặt Lan trở lại vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị của một CEO, nhưng đôi mắt sau tròng kính vẫn còn vương vấn nét dại dột, lờ đờ của cơn cực khoái vừa qua.

“Về thôi anh!” Lan nói, giọng cố tỏ ra bình thản. “Mai em còn phải họp giao ban đầu giờ ”

Nam gật đầu. Anh tắt máy quay, cẩn thận cất nó vào túi chống nước như cất một báu vật linh thiêng.

Hai vợ chồng bước ra khỏi Container. Cơn mưa vẫn lất phất bay. Gió biển thổi tung mái tóc rối bời của Lan.

Nam dìu Lan đi trên con đường đất lầy lội. Bùn đất bám vào đôi ủng của Lan, dính vào ống quần của Nam. Họ trông như hai kẻ tàn tạ vừa sống sót sau một thảm họa.

Nhưng Nam không nhìn đường. Một tay anh đỡ eo vợ, tay kia anh cầm chiếc máy quay, bật chế độ Playback (Xem lại).

Màn hình nhỏ xíu phát ra ánh sáng xanh lạnh lẽo giữa màn đêm. Trong đó, hình ảnh Lan đang quỳ gối, rên rỉ, đón nhận những cú thúc như trời giáng của Hưng hiện lên sắc nét, sống động.

Nam vừa đi vừa dán mắt vào màn hình. Anh tua đi tua lại đoạn Hưng bắn vào trong Lan. Tiếng rên của vợ trong máy hòa lẫn với tiếng sóng biển ầm ầm ngoài xa.

“Đoạn này ánh sáng đẹp quá.. ” Nam lẩm bẩm, ngón tay vuốt ve khuôn mặt méo mó vì sung sướng của Lan trên màn hình. “Về nhà… em diễn lại đoạn này cho anh xem nhé? Nhưng lần này… anh sẽ là người quay kỹ hơn ”

Lan không trả lời. Cô nép sát vào người chồng, cảm nhận sự nhớp nháp, nóng hổi vẫn đang âm ỉ chảy ra giữa hai chân mình sau mỗi bước đi. Cô biết, một chương mới trong cuộc hôn nhân của họ vừa chính thức bắt đầu – chương của sự đồng lõa và sa ngã không lối thoát.

4.6 7 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
2 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Đăng

Truyện này còn ra nữa k bạn hay có bán full k á cho mình xin cách liên lạc

Ambience

hóng bên thiendia1 thì lão tác giả bận nên chưa thấy viết tiếp