Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

CHƯƠNG 19: CHIẾC HỘP SẮT TRONG MƯA

Cơn mưa chiều vùng biển trút xuống như những roi nước quất thẳng vào mặt Nam. Cái lạnh buốt giá của gió biển ngấm vào tận xương tủy, làm tê liệt những đầu ngón tay đang siết chặt chiếc máy quay Leica đắt tiền. Bùn đất dưới chân anh đã chuyển thành một dạng hồ nhão nhoét, bám chặt lấy đôi giày thể thao, tạo ra những tiếng lép bép nặng nề theo từng bước chân khó nhọc.

Nhưng khi Nam tiến lại gần chiếc Container văn phòng màu xanh sẫm nằm trơ trọi giữa bãi đất hoang, anh cảm nhận được một thứ gì đó khác biệt. Một sự dị thường.

Lớp kính cửa sổ – nơi đáng lẽ phải lạnh ngắt và trong suốt – giờ đây đã bị phủ kín bởi một lớp sương mù dày đặc. Đó là hiện tượng ngưng tụ hơi nước. Bên trong chiếc hộp sắt đó, nhiệt độ đang cao hơn bên ngoài một cách phi lý. Không phải cái nóng khô của máy sưởi, mà là cái nóng ẩm ướt, nhớp nháp tỏa ra từ sự ma sát điên cuồng của những khối thịt sống.

Nam áp tai vào vách sắt lạnh lẽo. Kim loại truyền âm thanh tốt hơn không khí. Và thứ âm thanh anh nghe được khiến dạ dày anh quặn thắt, vừa buồn nôn vừa kích thích tột độ.

Đó là một bản giao hưởng của chất lỏng.

“Bạch… Bạch… Bạch.. ”

Tiếng da thịt va chạm vào nhau. Đanh gọn. Dứt khoát. Ẩm ướt. Nó đều đặn như nhịp máy ép cọc thủy lực đang thi công ngoài kia, nhưng mang sắc thái hữu cơ và dâm dục hơn gấp bội. Xen lẫn vào đó là tiếng lép nhép đặc quánh – âm thanh của dịch thể bị ép mạnh giữa hai bề mặt trơn trượt, và tiếng thở dốc ồ ồ như thú hoang của Hưng.

Một mùi hương nồng nặc len lỏi qua khe hở của cửa sổ, xộc thẳng vào khứu giác nhạy bén của Nam. Đó là một hỗn hợp mùi vị gây choáng váng: Mùi dầu máy diesel khét lẹt, mùi bùn đất tanh nồng, mùi nước hoa Chanel No.5 sang trọng của Lan đã bị nhiệt độ cơ thể nung nóng đến biến chất, và trên hết, là mùi tanh nồng, ngai ngái đặc trưng của dục vọng – mùi của tinh dịch, mồ hôi và nước nhờn đàn bà.

Nam run rẩy đưa tay lên, gạt đi lớp nước mưa đang chảy ròng ròng trên mặt. Anh ghé mắt vào khe hở nhỏ xíu nơi tấm rèm sáo nhôm bị lệch.

Và thế giới của anh sụp đổ, để nhường chỗ cho một thước phim khiêu dâm thực tế trần trụi nhất.

Bên trong, dưới ánh đèn tuýp trắng xanh lạnh lẽo – thứ ánh sáng không biết nói dối, phơi bày mọi khuyết điểm – Lan đang nằm đó.

Không phải trên chiếc ghế giám đốc êm ái. Lan đang nằm sấp ngay trên sàn nhà lót nhựa giả gỗ, nơi in đầy những vết giày dính bùn đất bẩn thỉu.

Vẻ đẹp của Lan – cái vẻ đẹp phồn thực, phốp pháp mà Nam luôn tôn thờ – giờ đây hiện lên trong một bối cảnh đối lập đến nghiệt ngã. Chiếc áo sơ mi trắng đồng phục của công ty bị vén ngược lên tận cổ, vo viên lại thành một đống vải nhăn nhúm. Bên ngoài, cô vẫn khoác chiếc áo gile phản quang màu cam – biểu tượng của quyền lực quản lý tại công trường – nhưng bên dưới thắt lưng là sự trần trụi hoàn toàn.

Đôi chân trắng nõn, đầy đặn của Lan đang quỳ trên sàn bẩn. Đầu gối cô tì xuống đất, bị những hạt cát nhỏ ma sát làm đỏ ửng. Mông cô – cặp mông “quả táo” bè rộng, núng nính thịt mỡ mà Nam vẫn thường vỗ về mỗi đêm – giờ đây đang chổng cao lên, phơi bày toàn bộ âm đạo trước mặt gã đàn ông khác.

Và Hưng. Hắn đứng sừng sững phía sau như một tòa tháp đen trũi. Hắn vẫn mặc nguyên bộ đồ bảo hộ lao động lấm lem dầu mỡ. Đôi ủng cao su đen bóng, dính đầy bùn đỏ quạch của hắn đặt ngay sát cạnh đôi bắp chân trắng muốt của Lan, tạo nên một sự tương phản màu sắc chói mắt: Đen và Trắng. Bẩn thỉu và Sạch sẽ. Thô ráp và Mềm mại.

Hắn không dùng tay để vuốt ve. Đôi bàn tay to bè, thô ráp như vỏ cây sao, với những móng tay cáu bẩn đất cát của hắn đang bám chặt vào eo Lan. Hắn siết mạnh đến mức những ngón tay lún sâu vào thớ thịt mềm mại ở hông cô, để lại những vết hằn đỏ tía, trông như vết móng vuốt của thú dữ.

“Thưa Giám đốc Lan.. ”

Giọng Hưng vang lên, trầm đục nhưng vẫn giữ cái ngữ điệu lịch sự đến bệnh hoạn. Hắn rút hông lại phía sau, để lộ ra “vũ khí” của mình. Đó là một khối thịt gân guốc, màu tím sẫm, to lớn một cách phi lý, đang ướt sũng dịch nhờn và căng bóng lên vì sung huyết.

“…Tiến độ ép cọc hôm nay… có vẻ rất thuận lợi ”

Dứt lời, hắn thúc một cú mạnh.

Cả cơ thể Lan bị đẩy trượt đi trên sàn nhà một đoạn ngắn. Nam thấy rõ sự biến dạng của da thịt vợ mình qua ống kính mắt thường. Hai bầu mông trắng ngần của cô rung lên bần bật như sóng nước, va đập vào háng Hưng tạo nên tiếng đét chát chúa.

Đầu khấc tím tái của Hưng không gặp chút trở ngại nào. Nó tách mở hai mép thịt hồng hào ở cửa mình Lan, trượt sâu vào bên trong, lấp đầy mọi khoảng trống. Nam nín thở quan sát cận cảnh quy trình xâm nhập đó. Anh thấy rõ vùng kín của vợ mình bị nong rộng ra đến cực hạn. Lớp niêm mạc mỏng manh bị kéo căng, trở nên trong suốt, ôm khít lấy từng đường gân nổi cộm trên thân dương vật khổng lồ của Hưng.

“Ư… ư… Chủ tịch… Sâu quá.. ”

Lan không gào thét. Cô úp mặt xuống sàn nhà đầy bụi, miệng há hốc, phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng, nghẹn ngào. Nước dãi từ khóe miệng cô chảy ra, hòa lẫn với bụi đất trên sàn thành một vệt hồ nhão nhoét. Cô không còn là bà Giám đốc kiêu sa nữa. Cô là một con cái đang chịu đựng sức nặng và kích thước của con đực đầu đàn, vừa đau đớn vì bị xé toạc, vừa đê mê vì được lấp đầy.

Hưng không dừng lại. Hắn thiết lập một nhịp độ công nghiệp: Rút ra – Đâm vào. Đều đặn. Tàn nhẫn.

Mỗi khi hắn rút ra, Nam thấy một lượng lớn dịch thể màu trắng đục – hỗn hợp của dâm thủy, mồ hôi và gel bôi trơn – trào ra từ bên trong Lan, kéo thành những sợi tơ dính nhớp nháp nối liền giữa háng hai người. Khi hắn đâm vào, tiếng lép nhép ướt át lại vang lên, nghe như tiếng chân lội trong bùn lầy.

Những giọt mồ hôi mặn chát từ trán Hưng nhỏ xuống, rơi thẳng lên tấm lưng trần trắng nõn của Lan. Hắn cúi người xuống, thì thầm vào tai cô, hơi thở nóng hổi phả vào gáy khiến Lan rùng mình, nổi gai ốc từng đợt.

“Cấu trúc địa chất này… rất tốt. Rất ẩm ướt. Em xem, nước nôi chảy lênh láng cả ra sàn rồi này. Giám đốc Lan đúng là biết cách bôi trơn dự án ”

Hắn vừa nói, vừa dùng một tay vỗ mạnh vào mông Lan. Bốp! Vết tay đỏ ửng in hằn lên làn da trắng. Lan nẩy người lên, nhưng thay vì trốn tránh, cô lại chủ động cong mông cao hơn, ép sát vùng kín của mình vào háng hắn, đón nhận cú thúc tiếp theo sâu hơn, lút cán hơn.

Đó là một sự quy phục hoàn toàn của bản năng.

Nam đứng ngoài mưa, toàn thân run rẩy. Không phải vì lạnh, mà vì một luồng nhiệt lượng điên cuồng đang thiêu đốt hạ bộ anh. Anh nhìn thấy sự dơ bẩn. Anh nhìn thấy sự nhục nhã. Nhưng trên hết, anh nhìn thấy vợ mình – Lan “thánh nữ” – đang đạt được khoái cảm tột độ từ những cú thúc thô bạo mà anh không bao giờ có thể thực hiện được.

Cô ấy đẹp. Một vẻ đẹp tàn tạ, dâm đãng và hư hỏng. Vẻ đẹp của một bông hoa lan trắng bị vứt xuống bùn đen, bị giày xéo, nhưng lại tỏa hương ngào ngạt nhất trong chính vũng bùn đó.

Cơn mưa bên ngoài vẫn gào thét, nhưng Nam dường như không còn cảm nhận được cái lạnh nữa. Máu trong người anh đang sôi lên, dồn ứ lại ở hai điểm: đôi mắt mở to hết cỡ và hạ bộ căng cứng đau đới. Anh ghé sát mắt vào khe hở nhỏ xíu nơi tấm rèm sáo nhôm bị lệch, tham lam nuốt trọn từng hình ảnh đang diễn ra dưới ánh đèn tuýp lạnh lẽo bên trong thùng container.

Đó là một bãi chiến trường của xác thịt. Và Lan – người vợ, người Giám đốc quyền uy của anh – đang là vật tế thần ở trung tâm bãi chiến trường đó.

Lan không còn giữ được bất kỳ chút tôn nghiêm nào của một nữ doanh nhân. Cô đang nằm sấp ngay trên sàn nhà lót nhựa giả gỗ, nơi in đầy những dấu giày bảo hộ dính bùn đất đỏ quạch. Tư thế của cô là sự phục tùng tuyệt đối: Hai tay bám chặt vào chân bàn sắt lạnh lẽo để làm điểm tựa, đầu gối tì xuống nền đất bẩn, còn phần hông – nơi chứa đựng niềm kiêu hãnh đàn bà – thì chổng cao lên, phơi bày trọn vẹn trước mắt gã đàn ông phía sau.

Trang phục của cô trở thành những đạo cụ của sự mỉa mai. Chiếc áo gile phản quang màu cam – biểu tượng của an toàn lao động – vẫn khoác trên người, nhưng bên dưới, chiếc váy công sở màu đen đã bị lột tuột xuống, vướng víu ở cổ chân, dính bết vào đôi ủng cao su đen bóng.

Tấm lưng trần của Lan hiện ra dưới ánh đèn trắng xanh, trắng lóa và mịn màng như sứ. Nhưng trên nền da hoàn hảo đó, lấm tấm những vết bùn bắn lên và những vệt mồ hôi đang chảy ròng ròng dọc theo rãnh lưng sâu hun hút. Sự đối lập giữa da thịt “thượng lưu” và bối cảnh “vũng lầy” tạo nên một kích thích thị giác bạo liệt.

Hưng đứng sừng sững phía sau, như một con quái vật trồi lên từ lòng đất. Hắn vẫn mặc nguyên chiếc quần kaki túi hộp lấm lem dầu mỡ và đất cát. Hắn không cần cởi bỏ, chỉ cần vạch trần thứ vũ khí cần thiết nhất.

Hai bàn tay thô ráp, đen đúa, dính đầy bụi công trường của hắn bám chặt vào hai bên hông trắng nõn của Lan. Nam thấy rõ sự tương phản tàn nhẫn: Những ngón tay chai sần của Hưng ấn sâu vào lớp thịt mỡ mềm mại ở eo Lan, làm làn da cô lún xuống, chuyển sang màu đỏ ửng vì áp lực. Hắn dùng hông cô như một cái tay lái, điều khiển cả cơ thể cô theo ý muốn.

“Phập… Phập.. ”

Góc nhìn của Nam cho phép anh chứng kiến điểm tiếp xúc một cách trần trụi nhất. Khối thịt gân guốc, tím ngắt của Hưng đang biến mất rồi lại hiện ra sau mỗi nhịp thúc. Nó to lớn một cách thô kệch, đầy đe dọa, hoàn toàn không cân xứng với cơ thể phụ nữ.

Mỗi khi hắn thúc vào, hai bầu mông tròn lẳn, đầy đặn của Lan bị ép dẹp lại, rung lên bần bật như sóng nước. Lực tác động mạnh đến mức da thịt cô va vào háng hắn tạo ra tiếng bạch đanh gọn, át cả tiếng mưa rơi.

Khi hắn rút ra, Nam thấy rõ mép thịt ở cửa mình Lan bị kéo giãn, lộn trái ra ngoài, đỏ tấy và sưng mọng. Một dòng dịch thể trắng đục – hỗn hợp của tinh dịch cũ, dâm thủy và gel bôi trơn – trào ra ồ ạt, kéo thành những sợi tơ dính nhớp nháp nối liền giữa hai cơ thể, rồi nhỏ tong tỏng xuống sàn nhà đầy bụi.

Hưng không thở dốc vô nghĩa. Hắn vừa thực hiện hành vi giao cấu thô bạo, vừa duy trì một cuộc đối thoại giả tạo, lịch sự đến mức bệnh hoạn. Hắn cúi người xuống, tì bộ ngực vạm vỡ đẫm mồ hôi lên lưng Lan, thì thầm vào tai cô những lời lẽ “chuyên môn”.

“Thưa Giám đốc Lan.. ” – Hắn thúc một cú lút cán, giữ nguyên tư thế để khối thịt chèn ép lên tử cung cô. “Kết cấu nền móng hôm nay… có vẻ rất mềm. Độ lún rất tốt ”

Lan không thể trả lời bằng lời nói. Đầu cô gục xuống sàn, mái tóc búi cao giờ đã xõa tung, bết bát mồ hôi và dính cả bụi đất. Miệng cô há hốc, nước dãi chảy ra thành dòng, hòa lẫn với vết bẩn trên sàn. Đôi mắt sau cặp kính xộc xệch đã trợn ngược lên, lòng trắng dã, mất đi hoàn toàn tiêu cự của lý trí. Cô đang ở trong trạng thái Ahegao thực tế – trạng thái của một con vật bị khoái cảm đánh sập não bộ.

“Ư… ư… Chủ tịch… Sâu quá… Rách… rách mất.. ” – Cô nức nở, tiếng rên bị bóp nghẹt trong cổ họng, nghe như tiếng thú bị thương.

“Chưa đạt chuẩn đâu ” – Hưng lạnh lùng phán xét. Hắn rút ra gần hết, chỉ để lại phần đầu khấc mấp mé ở cửa vào, rồi bất ngờ dồn toàn lực đóng mạnh trở lại.

Cả người Lan trượt đi trên sàn một đoạn. Cô hét lên thất thanh, móng tay cào cấu xuống mặt sàn nhựa két… két…. Nhưng thay vì trốn chạy, cơ thể cô phản bội lại cô. Cái mông phốp pháp của cô, theo một phản xạ đã được huấn luyện, lại tự động cong lên cao hơn, đón nhận sự xâm lấn tàn bạo đó.

Nam zoom mắt mình vào những chi tiết nhỏ nhặt nhất.

Anh thấy một vệt bùn đen từ tay Hưng quệt ngang qua bầu ngực trái của Lan khi hắn vươn tay lên bóp nặn. Vết bẩn đó nổi bật trên nền da trắng sứ, trông như một vết sẹo, một dấu mộc sở hữu.

Anh thấy những giọt mồ hôi của Hưng rơi xuống, đọng lại trên hõm lưng Lan, hòa vào làn da đang nóng hầm hập của cô.

Anh thấy sự biến dạng của khuôn mặt vợ mình. Không còn là Lan thanh cao, sạch sẽ. Đây là một Lan “dơ bẩn”, nhem nhuốc, nhưng lại rực rỡ sức sống bản năng. Cơ thể cô là một khối thịt sống động, đàn hồi, được sinh ra để chịu đựng và bao bọc lấy sự thô bạo của người đàn ông này.

“Nghiệm thu phần thô xong rồi ” – Hưng gầm gừ, giọng khàn đặc. “Bây giờ kiểm tra độ chịu lực ”

Hắn nắm lấy tóc Lan, giật ngược đầu cô ra sau, ép cô phải nhìn vào hình ảnh phản chiếu mờ ảo trên vách tủ sắt đối diện. Hắn muốn cô nhìn thấy chính mình: Một con cái đang bị giao phối theo cách nguyên thủy nhất, ngay tại nơi cô làm việc, trong bộ dạng thảm hại nhất.

“Nhìn đi Giám đốc. Nhìn xem em đang nhận vốn đầu tư như thế nào ”

Nam đứng bên ngoài, bàn tay cầm máy quay run lên bần bật. Cảnh tượng này quá sức chịu đựng của một người chồng, nhưng lại là liều thuốc phiện cực mạnh cho một kẻ Cuckold. Anh không thể rời mắt. Anh bấm nút REC, thu trọn từng nhịp dập, từng tiếng lép nhép ướt át, và từng biểu cảm méo mó vì khoái lạc của vợ mình vào thẻ nhớ.

Bên ngoài, cơn bão vẫn đang gào thét, trút xuống công trường những đợt mưa lạnh buốt xương tủy. Nhưng bên trong chiếc hộp sắt Container chật hẹp, một hiện tượng vi khí hậu đang diễn ra. Không khí ở đây đặc quánh, nặng trịch và nóng hầm hập. Đó không phải là hơi ấm của sự sống, mà là nhiệt lượng tỏa ra từ sự ma sát điên cuồng của da thịt, từ hơi thở hổn hển của hai con thú người đang quần thảo nhau.

Cửa kính cửa sổ đã mờ đục hoàn toàn vì hơi nước ngưng tụ. Bên trong lớp sương mù đó, ranh giới giữa một nữ Giám đốc quyền quý và một con cái động dục đã bị xóa nhòa.

Lan vẫn đang ở tư thế quỳ sấp, mặt úp xuống sàn nhà lót nhựa giả gỗ đầy bụi bặm. Đôi tay thon dài, vốn chỉ quen cầm bút ký hợp đồng, giờ đây đang bấu chặt vào chân bàn sắt lạnh lẽo, móng tay cào xuống sàn tạo ra những tiếng két… két… tuyệt vọng.

Hưng, gã khổng lồ trong bộ đồ bảo hộ lấm lem bùn đất, đang thực hiện những cú thúc cuối cùng vào âm đạo của cô.

Hưng gầm nhẹ trong cổ họng, một âm thanh trầm đục biểu thị sự thỏa mãn tạm thời. Hắn ngừng chuyển động hông. Hai bàn tay thô ráp, đen đúa vẫn giữ chặt lấy eo Lan, ghim cô xuống sàn như ghim một con mồi đã bị khuất phục.

Hắn bắt đầu rút ra. Chậm rãi. Từ tốn. Như muốn kéo dài cảm giác ma sát đến tận giây cuối cùng.

Nam, qua khe hở của rèm cửa, nín thở quan sát cận cảnh quy trình này. Anh thấy khối thịt gân guốc, tím sẫm của Hưng từ từ trượt ra khỏi cơ thể vợ mình. Nó ướt sũng, bóng loáng dưới ánh đèn tuýp, phản chiếu lại ánh sáng trắng xanh lạnh lẽo.

“Pop.. ”

Một âm thanh nhỏ nhưng rõ rệt vang lên khi đầu khấc to bè của hắn thoát ra khỏi lỗ lồn của Lan. Không khí tràn vào khoảng trống vừa bị bỏ lại.

Ngay lập tức, một cảnh tượng vừa kinh tởm vừa kích thích đập vào mắt Nam. âm đạo của Lan – nơi vốn dĩ khép kín, e ấp – giờ đây đỏ ửng, sưng tấy và mở rộng thành một lỗ hổng tròn vo, chưa kịp khép lại. Nó vẫn còn co bóp yếu ớt, cố gắng lấy lại hình dạng ban đầu sau khi bị nong rộng quá mức bởi kích thước ngoại cỡ của Hưng.

Và rồi, trọng lực làm việc của nó.

Một dòng dịch thể trắng đục – hỗn hợp của tinh dịch, chất nhờn và gel bôi trơn – bắt đầu trào ra từ cái lỗ hổng đó. Nó chảy ròng ròng dọc theo khe mông trắng nõn, len lỏi qua đùi non mịn màng, rồi nhỏ tong tỏng xuống sàn nhà bẩn thỉu.

“Lép nhép.. ”

Tiếng chất lỏng rơi xuống sàn nghe ướt át, dơ bẩn. Lan rùng mình. Cô cảm nhận được sự trống rỗng đột ngột bên trong, kèm theo đó là cảm giác nhớp nháp, nóng hổi đang chảy tràn lan trên da thịt mình. Cô muốn khép chân lại để giữ chút sĩ diện cuối cùng, nhưng đôi chân đã tê dại, run rẩy không còn tuân theo ý muốn.

Hưng không cho cô lấy một giây để thở. Hắn không phải là người tình âu yếm sau cuộc vui. Hắn là Tổng thầu đang nghiệm thu công trình.

Hắn buông eo Lan ra, nhưng ngay lập tức túm lấy tóc gáy cô, giật ngược ra sau.

“A.. ” – Lan kêu lên đau đớn, cổ họng khô khốc.

“Chưa xong đâu Giám đốc ” – Giọng Hưng vang lên, bình thản nhưng đầy uy quyền. “Chúng ta mới xong phần móng. Còn khâu hoàn thiện mặt tiền nữa. Xoay lại ”

Không đợi Lan phản ứng, hắn dùng sức mạnh cơ bắp áp đảo của mình, lật ngửa cô lại.

Cả thân hình phốp pháp, trắng muốt của Lan bị quăng quật không thương tiếc. Lưng trần của cô va đập xuống sàn nhà đầy sạn và bụi bẩn. Những hạt cát nhỏ ma sát vào làn da trắng sứ, để lại những vết xước đỏ ửng, rát bỏng. Sự dơ bẩn của công trường in hằn lên sự sang trọng, đài các của cô.

Lan nằm ngửa, thở dốc. Mái tóc búi cao giờ đã bung xõa, bết bát mồ hôi, dính đầy bụi đất. Khuôn mặt cô đỏ bừng, lem luốc son phấn. Chiếc áo sơ mi trắng bị vén lên tận cổ, phơi bày trọn vẹn bầu ngực đồ sộ đang phập phồng kịch liệt theo từng nhịp thở. Hai đầu nhũ hoa cương cứng, cọ xát vào lớp vải áo gile thô ráp bên ngoài.

Hưng bước tới. Hắn đứng sừng sững giữa hai chân Lan, nhìn xuống cô như nhìn một công trình đang thi công dở dang.

Hắn tách hai chân cô ra, đặt đôi ủng cao su to bè, dính đầy bùn đất đỏ quạch lên hai bên vai cô, kẹp chặt lấy đầu cô. Đất bẩn từ đế giày rơi lả tả xuống tóc, xuống mặt Lan, nhưng cô không dám gạt đi. Cô nằm im, đôi mắt mở to nhìn lên “tòa tháp” khổng lồ đang che khuất tầm nhìn của mình.

Hắn cầm “vũ khí” của mình – lúc này vẫn còn đang cương cứng, tím ngắt và dính đầy tạp chất từ âm đạo của cô. Hắn gõ nhẹ đầu khấc nhớp nháp đó vào má Lan.

“Bốp… Bốp.. ”

Tiếng thịt vỗ vào thịt nghe đanh gọn. Lan nhắm mắt lại, cảm nhận hơi nóng và mùi nồng nặc của nó phả vào mũi mình.

“Liếm sạch đi ” – Hưng ra lệnh, giọng nhẹ nhàng như đang dỗ dành trẻ con. “Quy trình làm sạch cọc trước khi đổ bê tông. Em biết phải làm gì mà, đúng không Ruby?”

Lan run rẩy. Cô biết. Đây là quy tắc ngầm. Cô phải dọn dẹp sự dơ bẩn của hắn bằng chính cái miệng xinh đẹp, được tô son đắt tiền của mình.

Cô từ từ hé đôi môi đỏ mọng. Lưỡi cô rụt rè đưa ra, chạm vào đầu khấc sần sùi. Vị mặn chát của mồ hôi, vị tanh nồng của tinh dịch và cái mùi ngai ngái của ruột xộc thẳng vào vị giác, khiến cô muốn nôn ọe. Nhưng cô kìm lại. Cô là một người chuyên nghiệp.

Ngay khi cô chuẩn bị ngậm lấy nó, định thực hiện nghi thức tẩy trần nhục nhã nhất…

“RẦM!”

Cánh cửa mở toang. Gió lạnh ùa vào. Nam đứng đó như một bức tượng ướt sũng.

Bất kỳ người đàn ông bình thường nào trong tình huống này cũng sẽ dừng lại. Sẽ có sự hoảng loạn, che đậy, hoặc ít nhất là một khoảnh khắc ngượng ngùng. Nhưng Hưng không phải người thường. Hắn là một con thú đầu đàn, và đây là lãnh địa của hắn.

Hắn quay đầu ra cửa, nhìn thấy Nam. Ánh mắt hắn không hề dao động. Không một chút sợ hãi. Thậm chí, khóe môi hắn còn nhếch lên một nụ cười nửa miệng – nụ cười của kẻ nắm quyền kiểm soát tuyệt đối.

Hắn không buông Lan ra. Ngược lại, hắn siết chặt hai đùi, kẹp cứng đầu cô giữa đôi ủng đầy bùn đất.

“Ấn xuống ” – Một mệnh lệnh không lời được truyền từ não bộ xuống cơ hông.

Hưng ấn mạnh hông về phía trước. Khối thịt tím ngắt, gân guốc đang kề sát miệng Lan trượt thẳng vào trong. Nó xuyên qua hàng rào môi răng, lấp đầy khoang miệng, chèn ép lên lưỡi và đâm sâu xuống tận cuống họng cô.

“Ưm… Ộc.. ”

Lan trợn tròn mắt. Cổ họng cô bị chèn ép bất ngờ, phản xạ nôn bị kích hoạt khiến cô nấc lên một tiếng nghẹn ngào. Nước mắt sinh lý trào ra giàn giụa. Cô muốn giãy giụa, muốn giải thích với chồng, nhưng cái miệng xinh đẹp của cô – công cụ giao tiếp sắc sảo nhất của một CEO – giờ đây đã bị bịt kín hoàn toàn bởi dục vọng của gã đàn ông khác.

Hưng vẫn giữ nguyên tư thế đó – tư thế đang “thông họng” vợ người khác một cách thô bạo. Hắn nhìn Nam, giọng nói vang lên trầm ấm, bình thản đến mức rợn người, hoàn toàn đối lập với hành động thú tính hắn đang thực hiện.

“Kìa, chú Nam. Vào đi em ”

Hắn nói như thể đang mời Nam vào phòng khách uống trà, chứ không phải vào chứng kiến cảnh vợ mình bị hiếp dâm bằng miệng.

“Đứng ngoài mưa ốm đấy. Anh em mình người nhà cả, ngại cái gì?”

Câu nói “người nhà cả” như một mũi dao xoáy sâu vào lòng tự trọng của Nam, nhưng đồng thời cũng là một liều thuốc tê liệt. Nó xóa bỏ ranh giới đạo đức. Nó hợp thức hóa sự đồi bại.

Nam bước vào. Không phải vì anh muốn, mà vì một lực hút vô hình từ cảnh tượng trước mắt. Anh đóng cánh cửa lại, nhốt mình chung với cái mùi nồng nặc của tình dục và sự dơ bẩn. Tiếng mưa bên ngoài bị chặn lại, nhường chỗ cho những âm thanh chùn chụt ướt át vang vọng trong không gian kín mít.

“Xin lỗi chú nhé.. ” – Hưng tiếp tục, trong khi hông hắn bắt đầu di chuyển nhịp nhàng. “Anh đang dở tay nghiệm thu nốt hạng mục này. Cô Lan làm việc trách nhiệm quá, anh phải kiểm tra kỹ từng ngóc ngách ”

Mỗi từ “nghiệm thu”, “trách nhiệm” được hắn nhấn mạnh bằng một cú thúc sâu.

Hắn rút ra một chút. Nam thấy đầu khấc bóng lưỡng, ướt sũng nước bọt và dịch vị kéo theo những sợi tơ dính nhớp nháp từ miệng Lan. Rồi hắn lại đóng lút cán vào.

“Ọc… Ọc.. ”

Lan ngửa cổ lên hết cỡ, cố gắng nuốt trọn chiều dài khủng khiếp đó để không bị ngạt thở. Hai tay cô bám chặt vào bắp chân dính đầy bùn của Hưng, móng tay cào vào lớp vải kaki thô ráp.

Hưng nhìn xuống Lan. Khuôn mặt cô giờ đây nhem nhuốc, son môi đỏ bị lem ra xung quanh miệng tạo thành một vòng tròn dâm dục. Nước dãi chảy ròng ròng xuống cằm, nhỏ xuống sàn nhà bụi bặm. Nhưng trong sự tàn tạ đó, cô toát lên một vẻ đẹp phồn thực đến nao lòng. Vẻ đẹp của sự phục tùng hoàn toàn.

Hắn ngước lên nhìn Nam, ánh mắt sắc lẹm.

“Chú lại đây. Zoom kỹ vào ” – Hắn ra lệnh. “Chú xem, cái miệng này bình thường ở nhà chỉ để ăn cơm với cãi chồng, mà vào tay anh nó lại nuốt giỏi thế này đây. Khít rịt ”

Nam tiến lại gần. Anh không thể cưỡng lại mệnh lệnh đó. Anh đưa máy quay lên.

Qua màn hình LCD sắc nét, anh thấy một sự tương phản tàn khốc:

Hưng: Khô ráo, quyền uy, đứng sừng sững như một vị thần sa ngã.
Lan: Nằm dưới chân hắn, lấm lem bùn đất, đang dốc toàn lực để phục vụ dương vật của hắn.
Nam: Ướt sũng, run rẩy, bất lực đứng nhìn.

Nhưng điều đáng sợ nhất là ánh mắt của Lan. Khi Nam zoom vào cận cảnh khuôn mặt cô, anh thấy trong đôi mắt ngập nước đó không chỉ có sự đau đớn. Nó ánh lên một tia nhìn khoái cảm bệnh hoạn. Cô đang bị lấp đầy bởi thứ to lớn hơn chồng mình gấp bội. Cô đang bị làm nhục, nhưng chính sự nhục nhã đó đang kích thích bản năng “con cái” sâu thẳm trong cô.

Hưng buông một tay ra khỏi đầu Lan, vỗ vỗ nhẹ vào má cô bốp bốp như vỗ về một con thú cưng ngoan ngoãn.

“Chú Nam, máy quay góc thấp xuống ” – Hắn chỉ đạo như một đạo diễn phim cấp ba chuyên nghiệp. “Quay cái cảnh cổ họng cô ấy nuốt cái cọc của anh này. Đây mới là tư liệu quý cho dự án. Cho khán giả thấy sự tận tụy của Giám đốc dự án ”

Lan nghe thấy lời Hưng. Cô liếc nhìn ống kính máy quay của chồng.

Thay vì quay đi vì xấu hổ, một sự biến đổi kỳ lạ diễn ra. Lan chủ động hơn. Cô dùng lưỡi quấn lấy thân dương vật đang ra vào trong miệng mình. Cô đá lưỡi vào đầu khấc tím ngắt, tạo ra tiếng rột rột đầy dâm dục. Cô đang khoe khoang kỹ năng của mình với chồng. Cô đang diễn cho Nam xem.

Nam quỳ một chân xuống sàn, ngay bên cạnh vũng nước bẩn mà Lan đang nằm. Anh đưa ống kính vào sát miệng vợ mình, chỉ cách vài centimet.

Anh thấy rõ từng sợi gân xanh nổi lên trên thân dương vật của Hưng. Anh thấy vòm họng hồng hào của vợ mình co thắt, mút chặt lấy nó. Anh nghe rõ tiếng lép nhép của nước bọt.

Dục vọng chiến thắng lòng tự trọng. Nam nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc.

“Đẹp… đẹp lắm.. ” – Anh thì thầm, giọng run rẩy nhưng đầy mê dại. “Em làm tốt lắm Lan… Nuốt sâu vào.. ”

Hưng cười lớn. Tiếng cười vang vọng trong thùng container sắt. Hắn biết hắn đã thắng. Hắn không chỉ chiếm đoạt thể xác Lan, hắn còn bẻ gãy linh hồn Nam, biến người chồng thành một kẻ đồng lõa, một khán giả trung thành cho màn trình diễn của hắn.

“Tốt. Rất chuyên nghiệp ” – Hưng gầm gừ. “Hai vợ chồng phối hợp ăn ý lắm. Cứ thế này thì anh yên tâm giao cả cái Resort cho hai đứa ”

Hắn bắt đầu tăng tốc độ hông. Những cú thúc trở nên dồn dập, mạnh bạo hơn.

4.6 7 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
2 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Đăng

Truyện này còn ra nữa k bạn hay có bán full k á cho mình xin cách liên lạc

Ambience

hóng bên thiendia1 thì lão tác giả bận nên chưa thấy viết tiếp