Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31
Tác Giả: Lãng Du 2772
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Gái Xinh, Ông Già, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
CHƯƠNG 18: NGHIỆM THU NỘI BỘ
Dự án Resort ven biển – Giai đoạn ép cọc móng.
Thời gian: 4:00 PM. Trời chuyển giông bão.
—
Cánh cổng sắt nặng nề của công trường rên rỉ mở ra, để lộ một vùng đất hoang tàn và hỗn loạn, nơi những con quái vật bằng thép đang gầm rú dưới bầu trời xám xịt. Không khí ở đây đặc quánh, nặng trĩu hơi nước và mùi dầu diesel nồng nặc, xộc thẳng vào mũi ngay khi cửa kính xe vừa hạ xuống.
Nam bước xuống xe, đế giày lập tức lún sâu vào lớp bùn nhão nhoét. Anh rùng mình, kéo cao cổ áo mưa, đưa mắt nhìn quanh. Trước mặt anh là một bãi chiến trường của bê tông và cốt thép. Tiếng búa máy thủy lực dội xuống uỳnh… uỳnh… đều đặn, rung chuyển cả mặt đất dưới chân, nghe như nhịp tim của một con thú khổng lồ đang hấp hối. Gió biển thổi thốc vào từ phía bờ kè, rít qua những thanh thép chờ dựng đứng tua tủa như chông gai, tạo thành những tiếng hú hu… hu… ma quái rợn người.
Nhưng Nam không đến đây để ngắm nhìn sự hoang tàn. Anh đến để chiêm ngưỡng “nữ tướng” của vùng đất chết này.
“Cẩn thận vũng nước kia, mình ơi! ”
Nam vội vàng chạy vòng qua bên ghế phụ, tay che hờ lên mép cửa xe để chắn những hạt mưa bắt đầu lất phất rơi. Cánh cửa bật mở, và Lan bước ra.
Khoảnh khắc đôi chân cô chạm đất, không gian ảm đạm xung quanh dường như bị xé toạc bởi một luồng ánh sáng lạ lùng.
Hôm nay Lan không mặc những bộ váy lụa là thướt tha. Cô khoác lên mình “lớp giáp” của một vị chỉ huy, nhưng chính sự thô cứng ấy lại tôn lên vẻ đẹp phồn thực đàn bà một cách tàn nhẫn nhất.
Bên trong, cô mặc một chiếc sơ mi trắng tinh khôi, chất vải lụa pha cotton mỏng manh đến mức liều lĩnh. Dưới ánh sáng nhập nhoạng của cơn giông, lớp vải ấy dường như trong suốt, ôm ấp lấy bầu ngực đầy đặn đang phập phồng vì lạnh. Những chiếc cúc áo căng ra, chực chờ bung bật trước sức sống mãnh liệt bên trong. Cô sơ vin gọn gàng vào chiếc quần âu đen ôm sát, tôn lên vòng hông nở nang, bè rộng đầy khiêu khích – một đường cong mềm mại duy nhất giữa muôn vàn những đường thẳng cứng nhắc của công trường.
Nhưng điểm “chí mạng” nhất chính là những phụ kiện bảo hộ.
Bên ngoài chiếc sơ mi trắng, Lan khoác hờ chiếc áo gile phản quang màu cam rực rỡ. Màu cam chói lọi ấy cắt ngang bầu trời xám ngoét, biến cô thành tiêu điểm duy nhất, rực cháy như một ngọn đuốc sống. Và dưới chân, thay vì đôi giày gót nhọn Jimmy Choo kiêu kỳ, cô xỏ một đôi ủng cao su đen to tướng, lấm lem bùn đất.
Sự tương phản ấy tạo nên một khoái cảm thị giác điên rồ: Một khuôn mặt được trang điểm kỹ lưỡng, sắc sảo với đôi môi tô son đỏ thẫm, một mái tóc búi cao kiêu hãnh lộ ra chiếc gáy trắng ngần, lại gắn liền với đôi ủng thô kệch ngập trong bùn lầy. Nó gợi lên hình ảnh của một đóa hoa phong lan bị ném vào vũng lầy, vừa cao quý, vừa gợi dục, khiến người ta vừa muốn nâng niu, lại vừa muốn vấy bẩn thêm.
Lan đưa tay chỉnh lại chiếc mũ bảo hộ màu trắng trên đầu, động tác dứt khoát và quyền uy. Cô nheo mắt nhìn về phía những cọc bê tông đang được cẩu lên cao, ánh mắt sắc lẹm sau cặp kính gọng đen.
“Tiến độ ép cọc khu C đang chậm hai ngày!” Lan nói, giọng lạnh tanh nhưng vẫn giữ chất khàn đặc trưng, lọt thỏm giữa tiếng ồn của máy móc nhưng lại rõ mồn một trong tai Nam. “Lũ thợ này làm ăn lề mề quá. Nếu không đổ móng trước bão, cả cái resort này sẽ trôi tuột ra biển mất ”
Nam ngẩn ngơ nhìn vợ. Anh thích Lan lúc này hơn cả khi cô ở trong phòng ngủ. Ở đây, giữa bùn đất và sắt thép, cô toát lên một thứ quyền lực hoang dã. Cô là người phụ nữ duy nhất ở đây, nhỏ bé nhưng lại đang điều khiển những gã đàn ông lực lưỡng và những cỗ máy khổng lồ.
“Em đẹp lắm, Lan ạ!” Nam buột miệng, tay vô thức nâng chiếc máy quay lên, ống kính Leica tham lam bắt trọn lấy hình ảnh cô đứng hiên ngang giữa trời mưa bụi. “Cái áo gile này… nhìn em như nữ tướng ấy ”
Lan quay sang nhìn chồng, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nửa miệng – nụ cười của một kẻ bề trên đang ban phát ân huệ cho kẻ bề dưới. Cô bước tới gần Nam, mùi nước hoa Chanel trộn lẫn với mùi mưa và mùi bùn đất tạo thành một hương vị kích thích khứu giác kỳ lạ.
“Đừng có nịnh đầm nữa, Giám đốc Hình ảnh!” Lan vỗ nhẹ vào má Nam, bàn tay cô hơi lạnh. “Tập trung vào chuyên môn đi. Em cần anh làm một việc ”
Cô chỉ tay về phía bờ kè chắn sóng xa tít tắp, nơi những cột sóng bạc đầu đang bắt đầu chồm lên, liếm vào chân móng công trình.
“Anh thấy chỗ kia không? Khu vực ép cọc kè biển. Đó là hạng mục quan trọng nhất để báo cáo với chủ đầu tư. Tranh thủ lúc mưa chưa to hẳn, anh chạy ra đó quay một cú long shot (toàn cảnh) thật nghệ thuật cho em. Em muốn thấy rõ sự khắc nghiệt của thiên nhiên và sự vững chãi của công trình ”
Nam nhìn theo hướng tay chỉ. Chỗ đó cách đây phải đến 200 mét, đường đi lầy lội, gió quật liên hồi.
“Nhưng… mưa bắt đầu nặng hạt rồi vợ ơi!” Nam ngập ngừng, đưa tay che ống kính máy quay. “Máy móc thế này sợ dính nước.. ”
“Đi nhanh đi anh!” Lan cắt ngang, giọng cô đột ngột chuyển tông, pha chút nũng nịu chết người mà cô chỉ dùng khi muốn thao túng chồng. Cô tiến sát hơn, bộ ngực căng tròn trong lớp áo sơ mi mỏng chạm nhẹ vào cánh tay Nam. “Mưa quay mới nghệ, mới thấy được cái tầm của dự án chứ. Chẳng lẽ chồng em – nhiếp ảnh gia đại tài – lại sợ mấy giọt mưa này sao? Đi đi mà… Em cần tư liệu này gấp lắm ”
Nam nuốt nước bọt. Sự va chạm mềm mại ấy, cộng với lời khích tướng ngọt ngào, đã đánh sập chút lý trí còn sót lại của anh. Anh cảm thấy mình như một người lính sẵn sàng lao vào lửa đạn vì nụ cười của nữ hoàng.
“Được rồi, được rồi. Anh đi ngay đây!” Nam gật đầu lia lịa, kéo mũ áo mưa trùm kín đầu, siết chặt dây đeo máy quay. “Em vào chỗ nào trú đi, đừng đứng đây lạnh ”
Lan gật đầu, ánh mắt cô bỗng trở nên xa xăm và khó đoán.
“Em vào Container văn phòng đằng kia kiểm tra bản vẽ kỹ thuật một chút!” Cô hất hàm về phía chiếc thùng Container màu xanh sẫm nằm trơ trọi giữa bãi đất trống, cách biệt hẳn với khu lán trại công nhân. “Anh quay xong cứ về thẳng đó tìm em. Chắc khoảng… 30 phút nữa ”
“Tuân lệnh sếp!”
Nam cười hớn hở, xoay người lao vào màn mưa trắng xóa. Anh chạy bước thấp bước cao trên nền đất nhão nhoét, lòng đầy phấn khích, tưởng tượng ra những thước phim hùng vĩ mình sắp ghi lại được. Anh không hề hay biết, mình vừa nhận một lệnh trục xuất khéo léo nhất thế gian.
Lan đứng đó, nhìn theo bóng lưng chồng khuất dần sau những cọc bê tông lừng lững. Nụ cười trên môi cô tắt ngấm, thay vào đó là một vẻ mặt căng thẳng và cam chịu.
Cô thở hắt ra một hơi dài, hơi thở hóa thành làn khói trắng mỏng manh tan biến ngay trong gió bão. Cô cúi xuống nhìn đôi ủng cao su lấm lem của mình, rồi nhìn về phía chiếc Container xanh sẫm đang đóng kín cửa im lìm.
Lan biết, bên trong chiếc hộp sắt đó, có một “con thú” đang chờ đợi cô. Một con thú đói khát, tàn bạo, nhưng lại nắm giữ chìa khóa sinh mệnh của cô.
Cô đưa tay vuốt lại những sợi tóc mai đang bết vào trán vì nước mưa, chỉnh lại cổ áo sơ mi cho ngay ngắn – một nỗ lực chỉnh trang vô nghĩa trước khi bước vào nơi sẽ xé toạc sự đoan trang của cô.
—
Nam lội bì bõm giữa những vũng bùn loãng màu nâu đỏ, cảm giác lạnh buốt bắt đầu ngấm qua lớp đế giày cao su, len lỏi vào tận xương tủy. Cơn mưa không còn lất phất lãng mạn như lúc anh chia tay Lan nữa. Nó đã biến thành những roi nước quất rát rạt vào mặt, vào chiếc áo mưa mỏng manh đang dính chặt vào người anh như lớp da thứ hai.
Nhưng Nam không thấy khổ. Anh thấy… sướng.
Trong đôi mắt của một kẻ si mê nghệ thuật (và si mê vợ), khung cảnh trước mắt đẹp một cách hùng vĩ. Anh nâng chiếc máy quay lên, che chắn cẩn thận bằng tà áo mưa, nheo mắt nhìn qua kính ngắm.
“Tuyệt vời.. ” Nam lẩm bẩm, giọng anh bị tiếng gió biển nuốt chửng.
Qua ống kính Leica sắc nét, anh bắt trọn khoảnh khắc những cột sóng bạc đầu cao cả mét chồm lên từ biển khơi đen ngòm, đập nát vụn vào bờ kè đá hộc. Anh zoom vào những người công nhân đang hò hét, oằn mình kéo những sợi dây cáp thép sũng nước. Họ như những con kiến nhỏ bé đang vật lộn với cơn thịnh nộ của thủy thần.
“Góc này đắt giá thật. Lan sẽ thích lắm đây!” Nam nghĩ thầm, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tự mãn. Anh tưởng tượng ra cảnh tối nay về nhà, hai vợ chồng cùng ngồi xem lại những thước phim này. Lan sẽ trầm trồ, sẽ ôm lấy anh, sẽ khen anh tài năng. Ý nghĩ đó sưởi ấm anh giữa cái lạnh cắt da cắt thịt của cơn bão.
Nhưng rồi, một đợt gió giật mạnh suýt hất tung chiếc máy quay khỏi tay Nam. Màn hình hiện lên cảnh báo độ ẩm.
“Thôi, đủ rồi. Cố quá lại hỏng máy thì toi ”
Nam quyết định thu quân sớm hơn dự kiến. Anh đã có đủ những cú “long shot” đắt giá mà vợ yêu cầu. Anh nhìn đồng hồ: Mới chỉ trôi qua 15 phút. Sớm một chút chắc Lan càng vui, hai vợ chồng có thể tranh thủ trú mưa trong container, có khi… lại có chút không gian riêng tư lãng mạn kiểu “công trường”.
Ý nghĩ đó thôi thúc Nam rảo bước nhanh hơn. Anh ôm chặt chiếc máy quay trước ngực như ôm một báu vật, bắt đầu chạy gằn trên con đường đất lầy lội hướng về phía khu điều hành.
Mưa mỗi lúc một nặng hạt, tạo thành một tấm màn trắng xóa, làm nhòe đi tầm nhìn. Chiếc Container văn phòng màu xanh sẫm hiện ra lờ mờ phía xa, nằm trơ trọi, cô độc giữa bãi đất trống như một hòn đảo sắt.
Nam chạy đến gần hơn, hơi thở dồn dập, hổn hển. Tiếng ủng cao su nện xuống bùn bộp… bộp… nghe vội vã.
Đột nhiên, bước chân anh khựng lại.
Ở góc khuất phía sau lưng Container – nơi mà lúc đi ra anh không thể nhìn thấy – có một khối đen lù lù đang nằm phục sẵn.
Nam nheo mắt, gạt nước mưa trên trán để nhìn cho rõ.
Đó là một chiếc xe Land Rover Defender màu đen tuyền, to lớn, hầm hố, lấm lem bùn đất nhưng vẫn toát lên vẻ uy quyền lạnh lùng. Biển số xe quen thuộc đến mức khiến dạ dày Nam thắt lại: 51K-888.88.
Xe của Hưng.
“Sao… sao xe anh Hưng lại ở đây?”
Câu hỏi đó vang lên trong đầu Nam, trơ trọi và buốt giá.
Lan không hề nói với anh là Hưng sẽ đến. Cô bảo cô vào kiểm tra bản vẽ. Cô bảo anh đi quay phim. Cô bảo “30 phút nữa quay lại”.
Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng Nam, không phải vì nước mưa, mà vì một dự cảm tàn khốc.
Chiếc xe đỗ nép sát vào hông Container, như một con thú săn mồi đang ẩn mình chờ đợi. Nó tắt máy, im lìm, nhưng cái vẻ hiện diện của nó ở đó, ngay lúc này, khi trời đang mưa bão và công nhân đã rút hết vào lán trại, mang một ý nghĩa đe dọa khủng khiếp.
Nam đứng chôn chân giữa trời mưa, nước chảy ròng ròng xuống mặt, mặn chát. Anh nhìn chiếc xe, rồi nhìn sang chiếc Container đóng kín cửa.
Tại sao Lan lại nói dối?
Có phải là một cuộc họp đột xuất? Hay là… một sự sắp đặt?
Ký ức về những video trong ổ cứng, về buổi tối ở Villa của Hưng, về ánh mắt Lan nhìn Hưng… tất cả ùa về, bóp nghẹt lấy trái tim Nam. Anh nhớ lại nụ cười của Lan lúc nãy, cái cách cô nũng nịu đẩy anh đi ra ngoài mưa: “Đi đi mà… Em cần tư liệu này gấp lắm ”
Cô cần tư liệu? Hay cô cần anh biến mất?
Nam siết chặt chiếc máy quay trong tay, các khớp ngón tay trắng bệch. Anh không chạy nữa. Anh bắt đầu bước đi. Chậm rãi. Rón rén.
Anh không đi về phía cửa chính. Anh lội qua vũng nước sâu, đi vòng ra phía sau Container, nơi có chiếc xe của Hưng đang đỗ. Anh muốn đến gần hơn. Anh muốn biết sự thật, dù sự thật đó có thể giết chết anh ngay tại đây.
Truyện này còn ra nữa k bạn hay có bán full k á cho mình xin cách liên lạc
hóng bên thiendia1 thì lão tác giả bận nên chưa thấy viết tiếp