Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

CHƯƠNG 16: THÁNH ĐƯỜNG MẦM XANH

Đêm Gala từ thiện của Quỹ “Mầm Xanh” diễn ra tại sảnh lớn của G Center, nơi mà mỗi mét vuông sàn đá Marble đều toát lên mùi tiền và sự kiêu hãnh của giới thượng lưu. Không gian bị choáng ngợp bởi hàng ngàn đóa hoa bách hợp trắng muốt, thứ hương thơm thanh khiết đến nồng nặc, như cố tình che đậy đi một mùi vị khác, trần trụi và tanh nồng hơn đang ẩn hiện dưới những lớp váy lụa đắt tiền.

Nam đứng ở một góc khuất trên ban công tầng lửng, chiếc máy quay Leica gắn ống kính Summilux 50mm đặt trên chân máy, hướng thẳng xuống sân khấu chính. Qua kính ngắm, thế giới bên dưới hiện lên như một sân khấu kịch của những bóng ma hào nhoáng. Lan đứng cạnh anh, đôi mắt sau cặp kính gọng đen không rời khỏi hình bóng người đàn bà đang là tâm điểm của mọi sự ngưỡng mộ.

“Nhìn kìa mình!” Nam thì thầm, giọng khàn đặc vì phấn khích. “Chị ấy không phải là người. Chị ấy là một kiệt tác ”

Thục Anh xuất hiện.

Thời gian như ngừng trôi khi chị bước ra từ sau bức màn nhung đỏ thẫm. Đêm nay, chị không chọn những bộ đầm dạ hội cắt xẻ táo bạo, mà khoác lên mình chiếc áo dài nhung đen tuyền – một sự lựa chọn kín đáo đến cực đoan, nhưng lại mang tính sát thương thị giác khủng khiếp. Chất liệu nhung cao cấp không phản chiếu ánh sáng mà như nuốt chửng nó, làm nổi bật làn da trắng sứ, lạnh lẽo đến mức vô thực của chị.

Nam zoom ống kính vào cận cảnh.

Tà áo dài ôm khít lấy cơ thể Thục Anh, phơi bày một cấu trúc hình thể hoàn hảo của một người đàn bà dày công tập luyện. Từng đường lượn sóng của cơ bắp siết chặt dưới lớp vải nhung hiện lên rõ nét: vòng eo nhỏ xíu, phẳng lì tương phản gắt gao với cặp mông “quả táo” cao và vểnh, một khối thịt săn chắc đầy đàn hồi đang thách thức mọi ánh nhìn. Hai bầu ngực lớn, nặng trĩu bị ép chặt trong lớp vải nhung, tạo thành một khe vực sâu thẳm, nơi chuỗi ngọc trai dài lấp lánh rơi vào giữa, lủng lẳng theo mỗi nhịp thở sâu và chậm rãi của chị.

“Nhìn đôi môi đó đi.. ” Nam nuốt nước bọt.

Đôi môi Thục Anh tô son màu đỏ rượu chát sẫm, trông như một vết cắt rỉ máu trên khuôn mặt trắng nhợt. Ánh mắt chị dửng dưng, bề trên, nhìn lướt qua đám đông bên dưới với một sự khinh bỉ được che đậy khéo léo sau nụ cười từ bi. Trên cổ chị, sợi dây chuyền ngọc trai ôm sát lấy cần cổ cao kiêu kỳ, mỗi viên ngọc đều to tròn, bóng loáng, trông giống như những quân cờ đang bị chị điều khiển.

Vây quanh Thục Anh là năm chàng trai trẻ – những “mầm xanh” được chị bảo trợ. Họ đều trong độ tuổi mười tám, đôi mươi, mặc vest trắng đồng phục, vóc dáng cao lớn, khuôn mặt tuấn tú nhưng ánh mắt lại toát lên một sự phục tùng kỳ lạ. Họ không đứng cạnh chị như những người con nuôi, mà đứng như những cận vệ, những vật tế thần được chăm sóc kỹ lưỡng.

Nam dịch chuyển máy quay sang Kiên – chàng trai đứng gần Thục Anh nhất.

Cậu ta không nhìn xuống khán đài. Cậu ta cúi đầu, ánh mắt dán chặt vào tà áo dài của Thục Anh. Nam thấy rõ bàn tay Kiên run rẩy khi khẽ đưa ra định chạm vào vạt áo của “Mẹ”, nhưng rồi lại rụt về với một sự sợ hãi thành kính.

“Anh thấy gì không?” Lan hỏi, giọng cô run lên. “Chị ấy không nuôi chúng để làm từ thiện. Chị ấy đang huấn luyện chúng ”

Thục Anh bước lên bục phát biểu. Giọng chị vang lên qua hệ thống loa âm trần, trầm thấp, ngọt ngào và có sức thôi miên:

“Hạnh phúc là sự cho đi. Những đứa trẻ tội nghiệp này đã mất đi mái ấm, và tôi ở đây để cho các em một tương lai, một lẽ sống.. ”

Khi chị nói đến từ “lẽ sống”, Thục Anh khẽ đưa bàn tay đeo chiếc nhẫn kim cương lớn lên, vuốt nhẹ qua gáy của Kiên. Nam thấy rõ qua ống kính Macro: lớp da gà trên cổ chàng trai trẻ dựng đứng lên, cậu ta hít một hơi sâu, mắt trợn ngược trong một giây ngắn ngủi – một phản ứng sinh học của sự kích thích tột độ bị nén lại.

Dưới khán đài, những nữ đại gia như bà Phương, cô Tuyết đang nhìn dàn “mầm xanh” với ánh mắt hau háu của những con thú săn mồi đang chọn món. Họ không nghe Thục Anh nói gì, họ chỉ đang đợi đến phần “đấu giá thời gian”.

Không khí trong sảnh trở nên đặc quánh mùi nước hoa, mùi mồ hôi kích thích và mùi của một giao dịch xác thịt nấp dưới danh nghĩa cao thượng. Thục Anh đứng đó, giữa những đóa bách hợp trắng và dàn trai trẻ vest trắng, trông chị giống như một vị nữ thần đang chủ trì một buổi lễ tế đàn.

Nam lia máy quay một vòng quanh sảnh. Những chiếc ly pha lê rực rỡ, những bộ vest may đo phẳng phiu, những nụ cười giả tạo… tất cả chỉ là phông nền cho sự sụp đổ của đạo đức đang diễn ra một cách từ tốn và sang trọng.

—-

Nắng chiều tà đổ xuống khu vườn biệt thự của Hưng như một lớp mật nhuộm vàng những tán cây ngọc lan cổ thụ và thảm cỏ nhung xanh mướt. Không gian tĩnh lặng đến mức tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước bằng đá cẩm thạch nghe rõ mồn một, hòa quyện với tiếng đàn Cello trầm buồn phát ra từ dàn loa ẩn giấu sau những bụi hồng gai.

Đây không phải là một buổi tiệc ồn ào. Đây là một nghi thức trà chiều riêng tư, nơi những giao kèo tàn nhẫn nhất được ký kết bằng sự im lặng và những cái gật đầu nhẹ nhàng.

Thục Anh ngồi trên chiếc ghế mây trắng kiểu Victoria, đặt giữa trung tâm khu vườn. Hôm nay, chị ta rũ bỏ màu đen quyền lực của đêm Gala. Chị mặc một chiếc váy lụa tơ tằm màu kem mỏng manh, rủ xuống mềm mại theo từng đường cong cơ thể như một dòng suối sữa.

Nam nấp sau ống kính máy quay đặt ở góc hiên nhà, zoom vào cận cảnh “Bà Hoàng” của khu vườn này.

Ánh nắng xiên khoai làm lớp lụa trở nên gần như trong suốt. Nam nín thở khi thấy rõ cấu trúc cơ thể tuyệt mỹ của Thục Anh ẩn hiện bên dưới. Chị không mặc nội y nâng ngực. Hai bầu ngực lớn, nặng trĩu tự nhiên thả lỏng sau lớp vải lụa, đầu nhũ hoa cương cứng nhẹ in hằn lên mặt vải mỗi khi cơn gió chiều thổi qua. Đó là vẻ đẹp của một người đàn bà đã hoàn toàn làm chủ lãnh địa của mình, không cần che đậy, không cần phòng vệ.

Dưới chân chị, Kiên – chàng trai mười tám tuổi với gương mặt đẹp như tượng tạc – đang quỳ một gối. Cậu ta mặc bộ vest trắng tinh khôi, đầu cúi thấp, hai tay đặt lên đầu gối Thục Anh một cách sùng bái.

“Ngẩng mặt lên nào, con trai!” Thục Anh nói, giọng chị nhẹ bẫng như tơ, nhưng mang sức nặng của một mệnh lệnh tuyệt đối.

Kiên từ từ ngẩng đầu. Đôi mắt cậu ta trong veo, ngập nước, nhìn Thục Anh với sự pha trộn giữa tình yêu của một đứa con và sự khao khát của một người đàn ông mới lớn.

Thục Anh đưa bàn tay thon dài, đeo chiếc nhẫn ngọc lục bảo to bản, chạm vào má Kiên. Móng tay chị được sơn màu nude bóng loáng, trượt nhẹ trên làn da tơ non của chàng trai trẻ. Chị vuốt ve xương hàm góc cạnh của cậu, rồi ngón tay cái miết nhẹ lên đôi môi đang run rẩy của Kiên.

“Hôm nay con đẹp lắm!” Thục Anh thì thầm. “Mẹ tự hào về con ”

Lan đứng cạnh Nam, tay bấu chặt vào lan can gỗ. Cô biết chuyện gì sắp xảy ra. Đây không phải là lễ trưởng thành. Đây là lễ xuất chuồng.

“Nhìn tay chị ấy đi anh!” Lan nói, giọng ghê tởm nhưng không giấu được sự mê hoặc. “Chị ấy đang kiểm tra hàng hóa lần cuối ”

Đúng vậy. Bàn tay Thục Anh không dừng lại ở khuôn mặt. Chị để nó trượt xuống cổ, vuốt phẳng cổ áo sơ mi cho Kiên, rồi tiếp tục trượt xuống ngực trái, nơi trái tim chàng trai đang đập thình thịch làm rung cả lớp vải vest. Và rồi, bàn tay ấy trượt xuống thấp hơn nữa, đặt nhẹ lên đùi non của Kiên, ngay sát phần bẹn.

Kiên rùng mình, hai mắt nhắm nghiền lại. Cậu ta khẽ rên lên một tiếng nhỏ trong cổ họng, vừa như khoái cảm, vừa như đau đớn.

“Bà Phương là một người phụ nữ cô đơn!” Thục Anh nói, giọng chị vẫn êm ái, nhưng ánh mắt nhìn Kiên thì lạnh lùng và sắc bén. “Bà ấy sẽ lo cho con tương lai, sự nghiệp, tiền bạc. Đổi lại, con phải làm cho bà ấy vui. Giống như cách con làm Mẹ vui, hiểu không?”

“Con không muốn đi.. ” Kiên nức nở, gục đầu vào lòng Thục Anh. Cậu ta dụi mặt vào lớp lụa mềm mại ở vùng bụng chị, hít hà mùi hương cơ thể nồng nàn của người đàn bà mà cậu tôn thờ. “Con muốn ở lại với Mẹ ”

Thục Anh không đẩy cậu ra. Chị luồn tay vào tóc cậu, giật nhẹ. Một cái giật tóc đầy tính sở hữu và trừng phạt.

“Đừng làm Mẹ thất vọng!” giọng chị đanh lại, lạnh như tiếng băng vỡ. “Tình yêu không nuôi sống được con đâu. Chỉ có sự phục tùng mới làm được điều đó. Hãy coi đây là bài học cuối cùng Mẹ dạy con ”

Từ phía cổng vòm phủ đầy hoa giấy, Bà Phương xuất hiện. Người đàn bà U50 vẫn còn xuân sắc, đeo đầy vàng và kim cương, bước đi lạch bạch nhưng ánh mắt thì sáng rực lên khi nhìn thấy “món quà” của mình.

Thục Anh đẩy nhẹ Kiên ra. Chị đứng dậy, chỉnh lại tà váy lụa. Khoảnh khắc chị đứng lên, ánh nắng chiếu xuyên qua khe đùi, để lộ hình dáng đôi chân thon dài và vùng tam giác mật được tỉa tót gọn gàng lờ mờ sau lớp vải. Một vẻ đẹp thánh thiện nhưng gợi dục đến mức báng bổ.

“Bà Phương đến rồi!” Thục Anh nói, chất giọng trở lại vẻ xã giao quyền quý. “Ra chào chủ nhân mới đi, Kiên ”

Kiên đứng dậy, lau nước mắt. Cậu nhìn Thục Anh lần cuối – cái nhìn của một kẻ tử tù nhìn đao phủ xinh đẹp của mình. Rồi cậu quay lưng, bước về phía Bà Phương.

Bà Phương dang rộng vòng tay đầy mỡ thừa, ôm chầm lấy chàng trai trẻ. Bà ta hít hà mùi hương thanh xuân trên cổ Kiên, bàn tay đeo nhẫn kim cương thô bạo bóp mạnh vào mông cậu ngay giữa thanh thiên bạch nhật.

Nam quay cận cảnh khuôn mặt Thục Anh lúc đó.

Chị không nhìn Kiên. Chị quay đi, châm một điếu thuốc lá mảnh. Làn khói trắng bay lên, che mờ đi đôi mắt đang ươn ướt. Một giọt nước mắt đơn độc lăn dài trên má, nhưng chị đưa ngón tay đeo nhẫn gạt phắt đi ngay lập tức.

“Xong rồi!” Lan thì thầm. “Giấy phép xây dựng của chúng ta đã được trả giá bằng linh hồn của thằng bé đó ”

Nam hạ máy quay xuống. Anh cảm thấy rùng mình trước vẻ đẹp tàn nhẫn của khu vườn địa đàng này. Nơi đây, hoa hồng nở trên xác thịt, và những thiên thần bị sa ngã bởi chính bàn tay của người Mẹ đã nuôi dưỡng họ.

4.6 7 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
2 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Đăng

Truyện này còn ra nữa k bạn hay có bán full k á cho mình xin cách liên lạc

Ambience

hóng bên thiendia1 thì lão tác giả bận nên chưa thấy viết tiếp