Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

CHƯƠNG 15: BẢN BÁO CÁO SAU “TRẬN ĐẤU”

Đêm đã về khuya. Chiếc Mercedes màu đen lướt đi trên đường cao tốc vắng lặng như một con cá mập bơi trong biển đêm. Bên ngoài, những cột đèn đường vàng vọt vụt qua đều đặn, tạo nên hiệu ứng strobe light (ánh sáng nhấp nháy) quét qua không gian nội thất bọc da sang trọng, phơi bày rồi lại che giấu hai khuôn mặt đang chìm trong những suy tính riêng.

Không khí trong xe đặc quánh, ngột ngạt đến mức có thể nếm được trên đầu lưỡi. Hệ thống lọc khí ion cao cấp của chiếc xe Đức hoàn toàn bất lực trước hỗn hợp mùi vị đang xâm chiếm khoang lái: Mùi da thuộc lạnh lẽo của ghế ngồi, mùi thuốc lá xì gà thượng hạng còn vương lại nồng nặc trên mái tóc Lan, và len lỏi trong đó, một thứ mùi tanh nồng, hăng hắc của dịch thể sinh học – mùi của một cuộc giao hoan thô bạo vừa kết thúc.

Nam siết chặt vô lăng. Các khớp ngón tay anh trắng bệch, nổi lên những đường gân xanh xao dưới ánh đèn taplo. Mắt anh nhìn thẳng vào con đường hun hút phía trước, nhưng tâm trí anh đang tua lại những thước phim trần trụi vừa diễn ra sau tấm kính một chiều.

Ở ghế phụ, Lan ngồi co lại. Cô không còn là nữ CEO thép của ban ngày. Cô giống như một con búp bê sứ đắt tiền vừa bị một đứa trẻ hư ném vào vũng bùn, rồi nhặt lên đặt lại vào hộp kính.

Lan đang cố gắng “sơ cứu” cho nhân phẩm của mình. Cô rút từng tờ khăn ướt từ trong túi xách, lau mạnh lên cổ, lên cánh tay. Tiếng bao bì nilon xé rách *xoạt* một cái vang lên chói tai trong sự im lặng.

“Đừng lau nữa!” Nam bất chợt lên tiếng, giọng khàn đặc như có sạn. “Mùi của hắn… vẫn còn nồng lắm ”

Lan khựng lại. Cô quay sang nhìn chồng. Đèn đường hắt vào khuôn mặt cô, phơi bày một vẻ đẹp tàn tạ đầy kích thích. Cặp kính gọng đen – vật bất ly thân – đã bị lệch nhẹ, dấu tích của những cú va đập mạnh. Mái tóc búi cao sang trọng giờ đây rũ xuống vài lọn lòa xòa, bết dính vào thái dương đẫm mồ hôi. Lớp phấn nền hoàn hảo ở hai bên cánh mũi đã bị trôi đi, để lộ làn da ửng đỏ vì thân nhiệt tăng cao.

Chiếc áo sơ mi lụa trắng của cô đã được cài lại, nhưng thiếu mất một chiếc cúc ở ngay phần ngực. Khe hở đó phập phồng theo từng nhịp thở dốc, để lộ mép ren đen của chiếc áo lót đắt tiền, nơi mà chỉ một giờ trước, bàn tay thô bạo của Hưng đã giày vò không thương tiếc.

“Xong việc rồi, Nam!” Lan đáp, giọng cô lạnh tanh, nhưng vẫn còn run rẩy ở đuôi câu. Cô chỉnh lại gọng kính, cố gắng dựng lại bức tường phòng vệ. “Hợp đồng đã ký. Nợ đã được giãn. Chúng ta về nhà thôi ”

“Về nhà?” Nam cười khan, một tiếng cười méo mó. Anh đập mạnh tay xuống vô lăng. “Em nghĩ em mang cái cơ thể đó về nhà được sao? Em nhìn lại mình đi, Lan. Em nhìn cái váy của em đi!”

Lan cúi xuống. Dưới ánh sáng nhập nhoạng, vết rách ở đường chỉ hông của chiếc váy bút chì hiện lên rõ mồn một. Nó bị toạc ra khoảng 5 phân, đủ để thấy phần đùi non trắng nõn bên trong đang ửng đỏ những vết hằn ngón tay. Đó là dấu ấn của Hưng khi hắn banh rộng chân cô ra để thực hiện cú thúc cuối cùng.

“Hắn ta… thế nào?” Nam hỏi, giọng chuyển từ giận dữ sang một sự tò mò bệnh hoạn. “So với anh… hắn làm em sướng hơn đúng không?”

Lan im lặng. Cô quay mặt đi, nhìn ra cửa sổ đen ngòm. Nhưng Nam không buông tha. Anh ta là một gã đạo diễn tồi tệ đang ép diễn viên phải phân tích vai diễn ngay sau khi hạ màn.

“Trả lời anh đi, CEO Lan!” Nam gằn giọng. “Em giỏi đánh giá năng lực đối tác lắm mà? Đánh giá hắn đi! Hắn làm gì khiến em rên rỉ như con thú thế kia? Anh nghe thấy hết. Anh thấy em… nuốt trọn lấy hắn ”

Lan quay phắt lại. Ánh mắt sau tròng kính lóe lên một tia sắc sảo tàn nhẫn. Cô nhận ra Nam không cần sự an ủi. Anh ta cần sự thật. Anh ta cần bị tổn thương để cảm thấy hưng phấn.

“Anh muốn nghe báo cáo thật à?” Lan nhếch mép, nụ cười của cô méo xệch vì vết son bị lem. “Được thôi, Giám đốc Hình ảnh ”

Cô hít sâu một hơi, mùi xì gà và tinh dịch xộc vào mũi, nhắc nhở cô về vị trí hiện tại của mình.

“Về kỹ thuật… Hắn không tinh tế như anh. Anh nâng niu em, anh sợ em đau. Còn hắn? Hắn coi em là cái máy xả ”

Lan ngừng lại một chút, tay cô vô thức sờ xuống bụng dưới, nơi vẫn còn cảm giác căng tức âm ỉ.

“Nhưng về hiệu suất… Hắn là một cỗ máy đóng cọc, Nam ạ. Cây hàng của hắn… to gấp đôi của anh. Nó là một khối thịt gân guốc nóng hổi. Khi hắn xâm nhập, em cảm thấy mình như bị xé toạc ra làm đôi. Nó lấp đầy mọi ngóc ngách, chèn ép lên ruột gan em, rút cạn không khí trong phổi em ”

Nam nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Những từ ngữ trần trụi đó, thốt ra từ cái miệng xinh đẹp, trí thức của vợ anh, có sức công phá hơn bất kỳ bộ phim khiêu dâm nào.

“Lúc đó em không suy nghĩ được gì cả!” Lan tiếp tục, giọng cô trầm xuống, mang theo hơi thở của dục vọng vừa được đánh thức. “Khi hắn ra lệnh, não em tê liệt. Em chỉ muốn phục vụ. Em muốn hắn dùng em. Đó là cảm giác… quyền lực, Nam ạ. Quyền lực của kẻ bị sở hữu ”

Nam cảm thấy hạ bộ mình căng cứng đến đau điếng trong chiếc quần tây chật chội. Hình ảnh Hưng to lớn đè nghiến lên cơ thể nhỏ bé của Lan, biến cô thành một vũng nước nhầy nhụa, hiện lên rõ nét trong đầu anh.

“Hắn… hắn bắn vào đâu?” Nam hỏi, giọng run rẩy như người đang sốt.

Lan nhìn xuống đùi mình. Cô không nói. Cô đưa tay lên, chậm rãi kéo vạt váy bị rách lên cao.

Nam tấp vội xe vào lề đường khẩn cấp. Tiếng lốp xe nghiến lên sỏi đá *rào rào* rồi im bặt. Anh với tay bật đèn trần xe.

Ánh sáng vàng vọt ập xuống, phơi bày sự thật trần trụi không che đậy.

Lan tháo kính ra, đặt lên taplo. Cô ngả người ra sau ghế da, hai chân từ từ tách rộng.

Cảnh tượng đập vào mắt Nam khiến anh ngừng thở.

Không có nội y. Chiếc quần lót ren đắt tiền đã biến mất (có lẽ đang nằm trong túi áo của Hưng như một chiến lợi phẩm).

Vùng kín của Lan – nơi vốn được chăm sóc kỹ lưỡng, sạch sẽ – giờ đây sưng tấy, đỏ ửng và mở rộng. Những nếp gấp niêm mạc hồng hào bị ma sát mạnh đến mức sưng mọng lên, trông như một đóa hoa bị vò nát.

Và từ “miệng hang” đó, một dòng dịch thể hỗn hợp đang rỉ ra. Nó không trong suốt. Nó đặc quánh, màu trắng đục pha lẫn với dịch nhờn trong vắt, chảy tràn ra mép đùi, nhỏ giọt xuống lớp đệm da ghế xe hơi đắt tiền.

Đó là “dấu triện” của Hưng. Hắn đã bơm đầy vào cô, đánh dấu lãnh thổ của hắn vào sâu trong tử cung cô, biến cô thành một vật chứa sống động.

“Hắn để lại… nhiều lắm!” Lan thì thầm, giọng cô vỡ ra. “Em đang chứa của hắn trong người… Em mang ‘con’ của hắn về nhà, chồng ơi ”

Nam không còn giữ được bình tĩnh nữa. Sự ghen tuông tầm thường đã bị con quỷ Cuckold nuốt chửng. Anh nhìn thấy sự “dơ bẩn” đó không phải là vết nhơ, mà là một tác phẩm nghệ thuật. Vợ anh – CEO Hoàng Lan cao ngạo – giờ đây là một cái bình chứa tinh dịch của người đàn ông quyền lực nhất cái thành phố này.

Nam tháo dây an toàn. Anh trườn người qua phần yên ngựa ngăn cách hai ghế. Anh cúi đầu xuống, úp mặt vào giữa hai đùi vợ.

Mùi nồng nặc xộc vào mũi anh. Mùi tanh của tinh dịch, mùi mồ hôi chua nồng, mùi nước hoa còn sót lại. Một thứ mùi gây buồn nôn với người thường, nhưng lại là thuốc kích dục cực mạnh với Nam lúc này.

Anh thè lưỡi ra. Anh liếm lấy dòng dịch thể trắng đục đang chảy ra từ người vợ mình.

“Ưm.. ” Lan rên lên một tiếng nhỏ, tay cô luồn vào tóc Nam, ấn đầu anh sát vào hơn.

Nam tham lam liếm láp, dọn dẹp “bãi chiến trường” mà Hưng để lại. Anh nếm trải vị mặn chát, vị tanh nồng của gã đàn ông kia. Anh chấp nhận vị trí của mình: Kẻ dọn dẹp, kẻ ăn lại.

Anh đang uống cạn quyền lực của Hưng thông qua cơ thể Lan.

Sau một hồi lâu, Nam ngẩng đầu lên. Miệng anh dính đầy dịch nhờn bóng lưỡng. Anh nhìn Lan với ánh mắt của một con chó trung thành vừa được chủ ban thưởng.

Lan nhìn chồng. Cô không khinh bỉ anh. Cô cảm thấy một sự gắn kết kỳ lạ. Cô với tay lấy chiếc khăn ướt, nhẹ nhàng lau miệng cho Nam.

“Ngoan lắm!” cô nói, giọng dịu dàng như đang dỗ dành một đứa trẻ, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng và trống rỗng. “Bây giờ chúng ta hòa nhé. Em bán thân, anh bán tự trọng. Không ai nợ ai ”

Nam gật đầu lia lịa, cầm lấy bàn tay Lan, hôn lên những ngón tay thon dài vẫn còn run rẩy.

“Chúng ta… chúng ta là một đội, Lan ạ. Một đội hoàn hảo ”

Lan đeo lại kính. Cô kéo váy xuống, che đi phần cơ thể vừa bị khai thác triệt để. Cô chỉnh lại ghế ngồi, mắt nhìn thẳng về phía trước.

“Lái xe đi. Về nhà thôi. Ngày mai… em còn phải đi họp với hắn về tiến độ thi công ”

Nam quay trở lại ghế lái. Anh nổ máy. Tiếng động cơ gầm lên êm ái. Chiếc xe lại lao vào màn đêm, mang theo hai con người đã hoàn toàn biến chất, nhưng lại gắn kết với nhau chặt chẽ hơn bao giờ hết bằng những bí mật nhớp nhúa và ngọt ngào.

4.6 7 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
2 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Đăng

Truyện này còn ra nữa k bạn hay có bán full k á cho mình xin cách liên lạc

Ambience

hóng bên thiendia1 thì lão tác giả bận nên chưa thấy viết tiếp