Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31
Tác Giả: Lãng Du 2772
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Gái Xinh, Ông Già, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
CHƯƠNG 13: TIẾNG VỌNG CỦA BẢN NĂNG
Không gian trong phòng Suite dường như co lại, chỉ còn tập trung vào chuyển động điên cuồng trên chiếc ghế Sofa nhung đỏ.
Hưng thay đổi chiến thuật. Hắn không còn thực hiện những cú nhấp chậm rãi, tra tấn tinh thần nữa. Hắn chuyển sang chế độ “hủy diệt”. Tốc độ tăng lên đột ngột. Hắn dập liên hồi, nhanh và mạnh như một cỗ máy đóng cọc công nghiệp đang hoạt động hết công suất. Mỗi cú dập là một cú nổ của cơ bắp và lực quán tính.
Cơ thể Lan nảy lên bần bật trên lớp đệm lò xo. Mỗi cú thúc của Hưng tạo ra một lực chấn động mạnh truyền từ xương chậu lan ra toàn thân cô. Cô bị quăng quật như một con búp bê vải rách nát.
Đôi bầu ngực lớn, trắng nõn nà của cô – vốn được che đậy hờ hững bởi lớp áo lụa xộc xệch – giờ đây văng ra ngoài hoàn toàn. Chúng rung lắc dữ dội theo nhịp điệu va chạm, quất vào nhau *bạch… bạch…*, méo mó và biến dạng dưới tác động của quán tính. Những đường gân xanh mờ nhạt dưới lớp da ngực căng mọng hiện lên rõ rệt, run rẩy như đang kêu cứu. Đầu vú đỏ hồng cọ xát vào không khí, cương cứng cực độ.
Hưng không ôm cô. Hai tay hắn chống thẳng xuống nệm ghế để làm điểm tựa, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào phần hông. Cơ đùi hắn căng cứng, nổi cuộn những thớ thịt rắn chắc, đen bóng mồ hôi. Hắn đóng cọc vào Lan không thương tiếc, mỗi cú vào là lút cán, mỗi cú ra là kéo theo cả tâm hồn cô.
Tiếng da thịt va chạm không còn là những âm thanh rời rạc. Nó trở thành một tràng pháo tay giòn giã, chát chúa và ướt át. Tiếng *lép nhép* của dịch nhờn bị đánh tan thành bọt khí, tiếng *phập phập* của dương vật đâm lút cán vào tử cung, tiếng *òm ọp* của không khí bị ép ra… tất cả cộng hưởng lại thành một bản giao hưởng của xác thịt trần trụi.
Nam zoom ống kính vào gương mặt Lan. Anh muốn ghi lại sự sụp đổ của “Nữ hoàng băng giá” phiên bản lỗi.
Khuôn mặt Lan lúc này không còn nét nào của một nữ CEO kiêu hãnh. Mái tóc búi cao đã bung ra, xõa rũ rượi xuống mặt, bết bát mồ hôi. Cặp kính gọng đen – biểu tượng tri thức – đã văng ra xa, nằm chỏng chơ trên sàn thảm.
Đôi mắt cô trợn ngược, lòng trắng hiện ra nhiều hơn lòng đen , mất tiêu cự hoàn toàn. Cô không nhìn Hưng, không nhìn Thục Anh, cô đang nhìn vào một khoảng không vô định nơi khoái cảm và đau đớn hòa làm một. Đồng tử cô giãn ra, phản chiếu ánh đèn vàng nhòe nhoẹt.
Miệng Lan há hốc, không khép lại được. Nước bọt và nước dãi trào ra từ khóe miệng, chảy thành dòng xuống cằm, nhỏ giọt xuống cổ. Lưỡi cô thè ra vô thức, run rẩy. Cô giống như một con búp bê bị hư hỏng, bị quá tải hệ thống thần kinh.
Lan không còn giữ kẽ. Cô gào thét.
Đó không phải là những tiếng rên rỉ điệu đà, gợi tình thường thấy trong những thước phim lãng mạn. Đó là tiếng gào của bản năng thú vật, thô thiển và dơ bẩn.
“Aaa… Ối… Ối dồi ôi.. ”
Tiếng hét thất thanh xé toạc không gian sang trọng, va đập vào những bức tường bọc nhung cách âm.
“Sâu quá… Rách… Rách mất… Ông chủ ơi… Đâm chết em đi.. ”
Lan bắt đầu nói sảng. Những từ ngữ “rẻ tiền”, “chợ búa” nhất mà ban ngày cô khinh bỉ, giờ đây lại tuôn ra từ miệng cô một cách trơn tru. Cô tự hạ thấp mình, tự gọi mình là “con đĩ”, là “cái lỗ”, van xin Hưng giày xéo mình tàn bạo hơn nữa.
“Giết em đi… Đừng dừng lại… Nghiền nát em đi.. ”
Mỗi từ thốt ra là một lần Lan đạp đổ lòng tự trọng của mình xuống bùn đen. Nhưng nghịch lý thay, càng nhục nhã, cơ thể cô càng co thắt mạnh mẽ, ép chặt lấy dương vật của Hưng, mút mát tham lam như muốn nuốt chửng nó vào trong bụng. Tử cung cô co bóp điên cuồng, cố gắng hút lấy từng giọt tinh hoa của người đàn ông này.
Cách đó ba mét, Thục Anh không còn ngồi yên được nữa.
Âm thanh gào thét của Lan như những mũi kim châm vào màng nhĩ Thục Anh, kích thích trực tiếp lên não bộ chị ta. Đó là âm thanh của sự “trung thực” tuyệt đối mà Thục Anh đã chôn giấu suốt bao năm qua dưới lớp vỏ bọc phu nhân quyền quý.
Thục Anh đặt ly rượu xuống bàn. Bàn tay chị ta run rẩy làm rượu sóng sánh ra ngoài, tạo thành một vệt đỏ như máu trên mặt bàn đá cẩm thạch.
Chị ta đứng dậy.
Tiếng giày cao gót *cộp… cộp…* chậm rãi tiến về phía chiếc ghế Sofa đỏ.
Thục Anh đứng sững lại, nhìn xuống cảnh tượng hỗn loạn trước mắt. Chị ta nhìn thấy mồ hôi của Hưng nhỏ xuống ngực Lan. Chị ta nhìn thấy dòng dịch trắng đục sủi bọt ở nơi giao hợp, trào ra ướt đẫm cả mông và đùi Lan. Chị ta nhìn thấy sự thống khổ đầy hoan lạc trên mặt Lan.
Và cơ thể Thục Anh phản ứng.
Hai đầu gối chị ta bỗng dưng mềm nhũn. Hơi thở chị ta trở nên đứt quãng, gấp gáp. Lồng ngực phập phồng sau lớp váy lụa bó sát. Chị ta phải đưa tay lên, bấu chặt vào thành ghế để không ngã khuỵu. Dưới lớp váy lụa, đôi chân chị ta xoắn vào nhau, cọ xát điên cuồng để tìm kiếm ma sát.
Hưng cảm nhận được sự hiện diện của vợ ngay bên cạnh. Hắn không dừng lại. Hắn thậm chí còn thúc mạnh hơn, tàn bạo hơn. Hắn muốn biểu diễn cho khán giả duy nhất này xem.
Hắn ngẩng đầu lên, mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt, nhìn thẳng vào mắt Thục Anh. Hắn thở dốc, cười khẩy – một nụ cười man dại.
“Thấy chưa Thục Anh?” Hắn gầm gừ qua kẽ răng. “Đây là âm thanh của sự thật. Em Lan này… dám sống thật với bản chất của em nó ”
Hắn tát mạnh vào mông Lan một cái *đét* giòn giã, khiến thớ thịt trắng ngần rung lên bần bật như thạch, Lan rú lên một tiếng chói tai đầy khoái lạc.
“Còn em? Em có dám không? Em có dám gào lên như nó không? Hay em vẫn muốn giữ cái miệng xinh đẹp đó để uống trà chiều?”
Câu hỏi của Hưng như một nhát dao lột trần Thục Anh. Chị ta đứng đó, run rẩy, nhìn Lan đang quằn quại dưới thân chồng mình. Trong khoảnh khắc đó, Thục Anh không thấy ghê tởm Lan. Chị ta ghen tị. Chị ta thèm khát được nằm vào chỗ đó, được gào thét, được vứt bỏ danh dự để trở thành một con thú cái đúng nghĩa.
Đôi mắt lạnh lùng của Thục Anh bắt đầu ầng ậng nước. Không phải nước mắt đau khổ, mà là nước mắt của sự ức chế bản năng.
Bên dưới lớp váy lụa sang trọng, “khu vực cấm” của Thục Anh bắt đầu co thắt, rỉ nước, ẩm ướt như một sự đồng lõa câm lặng với màn kịch xác thịt trước mặt. Một dòng dịch ấm nóng chảy dọc xuống đùi trong chị ta, thấm ướt cả nội y ren cao cấp.
—
Hưng đột ngột dừng lại. Hắn rút khúc thịt sũng nước ra khỏi cơ thể Lan, tạo nên một tiếng *chụt* lớn do lực hút chân không.
Hắn không để Lan nghỉ ngơi. Với sức mạnh của một gã đàn ông tập Gym lâu năm và đang hưng phấn tột độ, Hưng túm lấy eo Lan, xốc ngược cô dậy.
“Đứng lên. Tao chưa xong với mày đâu ”
Lan loạng choạng đứng dậy trên đôi chân run rẩy. Cô chưa kịp định thần thì Hưng đã xoay người cô lại, lưng cô áp vào ngực hắn, mặt cô hướng thẳng về phía Thục Anh.
Hưng luồn hai cánh tay vạm vỡ xuống dưới nách Lan, bế bổng cô lên không trung. Hắn ra lệnh: “Co chân lên. Banh rộng ra ”
Theo phản xạ nô lệ, Lan co hai đầu gối lên cao, hai bàn chân cô quặp chặt vào hông Hưng để làm điểm tựa. Tư thế này biến cô thành một con búp bê tình dục sống, hoàn toàn phơi bày phần “tư mật” nhất của mình trước mắt khán giả.
Thục Anh ngồi trên ghế bành, cách đó chỉ vài bước chân. Chị ta không thể trốn tránh.
Trước mắt Thục Anh là một cảnh tượng trần trụi đến mức tàn nhẫn. Lan bị treo lơ lửng, hai chân dang rộng hết cỡ. Vùng kín của Lan – vốn được che giấu kỹ càng – giờ đây đập thẳng vào mắt Thục Anh.
Nó sưng tấy, đỏ hồng và ướt nhẹp. Những mép thịt hồng hào đang mở rộng, rỉ ra hỗn hợp dịch nhờn và tinh dịch từ lần xuất tinh trước, nhỏ *tong… tong…* xuống sàn thảm đỏ. Cửa mình cô như một bông hoa ăn thịt đang há miệng chờ đợi con mồi.
Hưng điều chỉnh tư thế. Hắn đặt “khối tài sản ngoại cỡ” của mình vào ngay cửa mình đang mở rộng của Lan. Đầu khấc tím ngắt cọ xát vào mép thịt mềm mại, tạo ra tiếng lách tách ướt át.
Hắn không nhìn xuống. Hắn nhìn thẳng vào Thục Anh.
“Nhìn kỹ nhé, vợ yêu. Xem chồng em lấp đầy em Lan như thế nào ”
Hưng thúc mạnh hông về phía trước.
“Phập ”
Cả cơ thể Lan giật nảy lên. Khối thịt tím ngắt của Hưng xuyên thấu vào trong, nong rộng âm đạo của cô ra một cách thô bạo. Nó xé toạc không gian chật hẹp, chiếm lĩnh mọi ngóc ngách.
Thục Anh nín thở. Chị ta thấy rõ lớp da thịt của Lan bị căng ra, bao trùm lấy đường kính khổng lồ của dương vật Hưng. Chị ta thấy từng cm của chồng mình biến mất vào trong cơ thể người đàn bà khác. Sự xâm nhập diễn ra ngay trước mắt, rõ ràng và chi tiết như một thước phim y khoa.
Khi Hưng bắt đầu di chuyển, Lan mất hoàn toàn kết nối với thực tại xung quanh.
Bị treo lơ lửng, cô không có điểm tựa nào khác ngoài cơ thể Hưng. Trọng lực kéo cô xuống, khiến mỗi cú thúc của Hưng càng trở nên sâu hơn, chạm tới những điểm sâu nhất trong tử cung mà bình thường không thể tới được. Cổ tử cung cô bị đầu khấc của hắn đập vào liên hồi, đau điếng nhưng sướng tê dại.
Lan ngửa cổ ra sau, đầu cô tựa vào vai Hưng. Đôi mắt cô trợn ngược, nhìn trân trân lên trần nhà thạch cao dát vàng. Cô không còn nhìn thấy Hưng, không thấy Thục Anh. Trong mắt cô chỉ còn là những đốm sáng nhảy múa.
“Á á á… Sướng… Sướng quá… Chạm nóc rồi… Ối dồi ôi.. ”
Lan gào lên, miệng há hốc, lưỡi thè ra rung bần bật. Nước dãi chảy ngược xuống cổ cô.
Hai bầu ngực trắng nõn, đồ sộ của cô nảy lên nảy xuống theo nhịp dập của Hưng. Chúng đập vào cánh tay hắn, biến dạng, rung rinh như hai túi nước. Mồ hôi vã ra như tắm, làm cơ thể cô trơn tuột, bóng loáng dưới ánh đèn.
Cô siết chặt cơ âm đạo, cố gắng nuốt trọn lấy vật thể đang tàn phá mình. Cảm giác bị “treo” và bị “đóng cọc” cùng lúc khiến khoái cảm của Lan bùng nổ liên tục, không có điểm dừng. Cô giật đùng đùng trên tay Hưng như một con cá mắc câu.
Hưng vừa dập Lan *bạch… bạch…*, vừa gồng cứng cơ bắp để giữ cô trên không. Mồ hôi hắn chảy ròng ròng, gân cổ nổi lên cuồn cuộn. Hắn như một vị thần sức mạnh đang trừng phạt kẻ tội đồ bằng khoái lạc.
Nhưng ánh mắt hắn không rời Thục Anh nửa giây.
Hắn đang tận hưởng một khoái cảm kép, đến từ sự co bóp, mút mát điên cuồng của “cái lỗ” nóng hổi mang tên Lan. Đến từ việc chứng kiến vợ mình – Nữ hoàng băng giá – đang tan chảy.
Thục Anh ngồi đó, không chạm vào người, nhưng cơ thể chị ta đang phản ứng dữ dội.
Tiếng gào thét sung sướng của Lan, hình ảnh dương vật chồng mình ra vào ướt át, mùi hôi nồng của tình dục… tất cả tấn công vào não bộ Thục Anh.
Hệ thần kinh gương của Thục Anh hoạt động hết công suất. Chị ta cảm thấy như chính mình đang bị nhấc bổng lên. Chị ta cảm thấy sức nặng của Hưng, độ nóng của Hưng, và sự ma sát thô ráp đó ngay bên trong cơ thể mình. Tử cung chị ta co bóp, đòi hỏi được lấp đầy.
Hai chân Thục Anh xoắn chặt vào nhau. Chị ta rùng mình, vai run lên bần bật.
Nam, qua ống kính máy quay, bắt trọn khoảnh khắc này.
Anh thấy bàn tay Thục Anh bấu chặt vào đùi mình, móng tay bầm sâu vào da thịt qua lớp váy. Anh thấy lồng ngực chị ta phập phồng kịch liệt, cố gắng hớp lấy không khí.
Khuôn mặt Thục Anh đỏ bừng. Đôi mắt sắc lạnh thường ngày giờ phủ một lớp sương mờ đục của dục vọng. Môi chị ta hé mở, thở hắt ra những tiếng *hà… hà…* đồng bộ với nhịp thúc của Hưng.
“Nhìn đi Thục Anh! Cô ta đang lên đỉnh! Cô ta đang sướng thay cho em đấy!”
Hưng gầm lên, tăng tốc độ dập đến mức tối đa. Hắn xốc Lan lên cao hơn, đóng mạnh hơn.
Lan rú lên một tiếng chói tai, toàn thân co quắp lại. Cửa mình cô co bóp dữ dội, siết chặt lấy dương vật Hưng, vắt kiệt hắn. Dịch thủy của cô bắn ra, tuôn trào xối xả xuống sàn nhà, tạo thành vũng nước lênh láng, bắn tung tóe lên đôi giày da của Hưng.
Ngay khoảnh khắc Lan lên đỉnh, Thục Anh cũng đạt giới hạn.
Chị ta không chịu nổi nữa. Chị ta ngửa đầu ra sau tựa vào thành ghế, mắt nhắm nghiền. Một cơn co thắt chạy dọc từ sống lưng xuống tận ngón chân.
“Ahhh.. ”
Thục Anh bật ra một tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Chị ta đạt cực khoái tâm lý mà không cần ai chạm vào. Cơ thể chị ta giật nảy lên, “khu vực cấm” bên dưới lớp váy lụa ướt đẫm dịch nhờn, co thắt liên hồi hưởng ứng theo nhịp điệu của chồng. Đôi chân chị ta duỗi thẳng ra, ngón chân quắp chặt trong đôi giày cao gót.
Hưng nhìn thấy vợ mình lên đỉnh. Hắn cười man dại. Hắn gầm lên, phóng thích toàn bộ tinh dịch vào sâu trong cơ thể Lan, bơm đầy tử cung cô bằng dòng giống của mình, nhưng tâm trí hắn đang bắn vào Thục Anh.
—
Cả căn phòng chìm trong tiếng thở dốc và mùi của sự hoan lạc tàn khốc. Ba con người, ba trạng thái, nhưng bị trói buộc vào nhau bởi một sợi dây xích vô hình của dục vọng và quyền
Hưng gầm lên một tiếng trầm đục trong cổ họng, âm thanh của một con thú đầu đàn vừa kết thúc cuộc đi săn và đang đánh dấu lãnh thổ. Các bó cơ trên bắp tay và lưng hắn căng cứng lại, nổi lên cuồn cuộn như dây thừng.
Hắn không tiếp tục dập. Hắn rút “khối tài sản” khổng lồ của mình ra khỏi cơ thể Lan một cách dứt khoát.
“Phụt ”
Tiếng không khí bị nén và dịch nhờn tạo ra một âm thanh ướt át khi dương vật hắn rời khỏi cửa mình Lan. Vùng kín của Lan, sau khi bị nong rộng hết cỡ, giờ đây há hốc, đỏ tấy và sưng mọng, không thể khép lại ngay lập tức. Những thớ thịt bên trong vẫn còn co giật yếu ớt, cố gắng đẩy lượng dịch nhờn dư thừa ra ngoài, tạo nên những bong bóng nhỏ vỡ *lép bép*.
Hưng không bắn vào khăn giấy, cũng không bắn ra ngoài sàn. Hắn đứng thẳng dậy, chĩa thẳng “nòng súng” đang giật liên hồi về phía Lan.
Một dòng tinh dịch trắng đục, đặc quánh và nóng hổi phun trào ra từ đầu khấc tím ngắt của hắn. Nó bắn mạnh thành từng tia, xối xả và tàn nhẫn.
Dòng chất lỏng ấm nóng đó đáp xuống bầu ngực trắng nõn đang phập phồng dữ dội của Lan. Nó chảy tràn qua khe ngực, len lỏi xuống bụng, và bắn lấm tấm lên cả cằm và cổ cô. Mùi tanh nồng bốc lên, hòa vào không khí lạnh của phòng điều hòa.
Trên nền ghế Sofa nhung đỏ thẫm , cơ thể trắng lóa của Lan trở thành một tấm toan hoàn hảo để Hưng vẽ lên đó tác phẩm của sự chiếm hữu. Những vệt trắng đục loang lổ nổi bật trên nền da ửng hồng, tạo nên một sự tương phản màu sắc gay gắt, vừa dơ bẩn vừa đầy tính nghệ thuật bệnh hoạn.
Lan nằm vật ra, bất động. Tứ chi cô dang rộng, buông thõng một cách vô lực trên lớp đệm nhung.
Mái tóc búi cao sang trọng ban đầu giờ rũ rượi, bết bát mồ hôi dính chặt vào thái dương. Đôi mắt cô vẫn trợn ngược, lòng trắng nhiều hơn lòng đen, chưa thể lấy lại tiêu cự sau cơn cực khoái kinh hoàng vừa rồi.
Miệng cô hé mở, thở dốc *hộc… hộc…* như một con cá mắc cạn. Nước dãi vẫn còn vương bên mép.
Toàn thân cô bao phủ bởi một lớp màng mồ hôi bóng loáng. Vùng bụng dưới và đùi trong ướt đẫm hỗn hợp dịch thể của chính cô và của Hưng. Cô trông như một con búp bê đắt tiền bị chủ nhân chơi chán chê rồi vứt bỏ, dính đầy dấu vết của cuộc hoan lạc thô bạo.
Nhưng trong sự tàn tạ đó, Lan toát lên một vẻ đẹp phồn thực đến nghẹt thở. Đó là vẻ đẹp của sự “được sử dụng” , của một công cụ đã hoàn thành xuất sắc chức năng sinh học của mình.
Trong buồng kỹ thuật tối om, Nam nuốt nước bọt khan. Cổ họng anh khô khốc.
Anh không tắt máy quay. Ngược lại, anh chuyển sang chế độ chụp liên tục. Ngón tay anh run rẩy bấm nút *tách… tách… tách…* liên hồi.
Nam zoom ống kính Leica vào cận cảnh những “vết ố” trên người vợ.
Anh chụp cận cảnh vệt tinh dịch đang chảy chậm rãi trên bầu ngực căng tròn của Lan, phản chiếu ánh sáng lấp lánh.
Anh chụp cận cảnh vùng kín sưng đỏ, đang rỉ nước của cô, một hình ảnh của sự khai phá tàn bạo.
Anh chụp biểu cảm “mất trí” trên khuôn mặt lấm lem phấn son của cô, một vẻ đẹp điên dại.
Tâm lý của Nam lúc này không còn là sự ghen tuông của một người chồng. Nó đã biến chất hoàn toàn.
“Đẹp quá… Vợ mình… CEO Lan cao ngạo sạch sẽ… giờ đây đang chứa chấp tinh hoa của Hưng. Cô ấy dơ bẩn. Cô ấy nhem nhuốc. Nhưng chính sự dơ bẩn đó làm cô ấy trở nên giá trị hơn ”
Nam cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, tê dại xuống tận gót chân. Hạ bộ anh căng cứng, đau điếng trong chiếc quần âu chật chội. Anh cảm thấy hưng phấn tột độ khi thấy vợ mình bị “đánh dấu chủ quyền” bởi một người đàn ông quyền lực hơn, mạnh mẽ hơn anh. Anh muốn lưu giữ khoảnh khắc này vĩnh viễn. Đây không phải là sự phản bội, đây là sự thăng hoa của nghệ thuật sắp đặt xác thịt.
Hưng thở hắt ra một hơi dài, khuôn mặt giãn ra đầy thỏa mãn. Hắn không cúi xuống ôm Lan, cũng không nói lời âu yếm. Hắn coi như cô không tồn tại.
Hắn điềm nhiên bước qua người Lan, đi về phía chiếc ghế bành bọc nhung đỏ ở giữa phòng – nơi đối diện với Thục Anh.
Hưng ngồi xuống. Hắn dang rộng hai chân một cách bề thế , ngả người ra sau lưng ghế, hai tay gác lên thành ghế đầy quyền uy. Hắn phô bày cơ thể trần trụi, vạm vỡ và khúc thịt vẫn còn bán cương, dính dấp dư âm của cuộc mây mưa.
Hắn nhìn về phía Thục Anh. Hắn không nói gì. Hắn chỉ khẽ nhướng mày và hất hàm nhẹ về phía hạ bộ của mình.
Một mệnh lệnh không lời .
“Đến lượt em rồi, Nữ hoàng. Hãy dọn dẹp bãi chiến trường này đi ”
Không gian chìm vào sự im lặng ngột ngạt. Chỉ còn tiếng thở dốc của Lan và tiếng tim đập thình thịch của Nam trong buồng tối. Tất cả đều đang chờ đợi phản ứng của Thục Anh – mảnh ghép cuối cùng để hoàn thiện bức tranh của sự báng bổ.
Truyện này còn ra nữa k bạn hay có bán full k á cho mình xin cách liên lạc
hóng bên thiendia1 thì lão tác giả bận nên chưa thấy viết tiếp