Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

CHƯƠNG 12: KHỐI TÀI SẢN NGOẠI CỠ

Căn phòng Suite được bọc kín bằng nhung đỏ Bordeaux, từ rèm cửa, thảm trải sàn cho đến bộ ghế Sofa King Size đặt giữa phòng. Màu đỏ của rượu vang, của máu, và của những vết son môi bị nhòe. Dưới ánh đèn vàng 3200K được Nam thiết lập sẵn từ buồng kỹ thuật, không gian này giống như một hộp trưng bày trang sức, nơi mà vật phẩm trưng bày không phải là đá quý, mà là da thịt. Không khí trong phòng đặc quánh lại, nặng trịch như chì, nồng nặc mùi xạ hương nhân tạo và sự chờ đợi căng thẳng đến nghẹt thở.

Nam đứng sau tấm kính một chiều. Anh điều chỉnh tiêu cự ống kính Leica 85mm. Qua lớp kính đen lạnh lẽo, anh nhìn thấy vợ mình – Lan, và thần tượng của mình – Thục Anh, đang chuẩn bị bước vào một nghi thức hiến tế. Tiếng quạt thông gió ro ro trong buồng kỹ thuật nghe như tiếng tim đập lỗi nhịp của chính anh.

Ống kính của Nam lướt qua Thục Anh trước.

Thục Anh ngồi trên chiếc ghế bành đơnbọc da đen ở góc phòng, cách chiếc Sofa đỏ khoảng ba mét. Chị ta không tham gia, chị ta là “Khán giả VIP”. Hôm nay, Thục Anh mặc một chiếc đầm lụa satin màu xanh cổ vịt , chất vải bóng loáng chảy tràn trên cơ thể mảnh mai nhưng săn chắc. Làn da chị ta trắng sứ, lạnh lẽo và lì, không một chút tì vết, giống như được tạc từ đá cẩm thạch. Ánh đèn hắt lên gò má cao kiêu hãnh, tạo nên những mảng sáng tối sắc sảo như dao cạo.

Khuôn mặt Thục Anh vô cảm. Đôi môi tô son màu rượu chát khẽ nhếch lên khi chị ta nâng ly pha lê Baccarat lên nhấp một ngụm. Đôi chân thon dài vắt chéo, mũi giày gót nhọn bằng kim loại sáng bóng đung đưa nhẹ nhàng theo nhịp nhạc Jazz ma mị. Chị ta toát lên vẻ đẹp của sự cấm kỵ, một vẻ đẹp sắc lẹm có thể cắt đứt tay người chạm vào. Mùi nước hoa Chanel No.5 lạnh gắt tỏa ra từ người chị ta như một bức tường vô hình ngăn cách với sự dung tục xung quanh.

Nam lia máy sang Lan. Sự đối lập đập vào mắt anh qua màn hình LCD sắc nét.

Nếu Thục Anh là Băng, thì Lan là Thịt. Lan nằm ngửa trên chiếc Sofa nhung đỏ phơi bày hoàn toàn phần thân dưới. Cơ thể Lan phồn thực, mềm mại và ấm nóng. Làn da cô không trắng xanh như Thục Anh mà trắng hồng, căng mọng như bơ thực vật sắp tan chảy. Phần bụng dưới hơi tròn đầy, phập phồng nhẹ theo từng hơi thở gấp gáp. Cặp đùi to và trắng lóa ép chặt vào nền nhung đỏ thẫm, tạo thành một sự tương phản màu sắc nhức mắt. Lan là một “vật chứa” hoàn hảo, đầy đặn và đàn hồi, được sinh ra để hấp thụ những chấn động mạnh. Mồ hôi lấm tấm trên ngực cô bắt đầu rịn ra, phản chiếu ánh đèn như những hạt ngọc trai dơ bẩn.

Hưng đứng bên mép ghế Sofa. Hắn đã trút bỏ hoàn toàn bộ Vest lịch lãm. Không còn vẻ đạo mạo của một Chủ tịch tập đoàn, trước mặt Lan bây giờ chỉ còn là một con đực đầu đàn đang ở trạng thái sung mãn nhất. Hắn đứng đó, sừng sững như một ngọn núi đen trũi che khuất tầm nhìn, tỏa ra sức nóng hừng hực và mùi pheromone nồng nặc của giống đực.

Nam zoom cận cảnh vào vùng trung tâm. Anh nín thở.

Khúc thịt của Hưng hiện lên trong ống kính một cách choáng ngợp. Đó không phải là một bộ phận sinh dục bình thường. Đó là một khối cơ bắp gân guốc, màu tím sẫm pha lẫn đỏ gắt, dài và to một cách phi lý so với cơ thể con người. Những đường gân xanh nổi cộm chạy dọc theo thân dương vật như những rễ cây già bám vào đất đá, giật giật theo nhịp mạch đập. Phần đầu khấc to bè, căng bóng như sắp nứt ra vì áp suất máu dồn tụ bên trong, rỉ ra những giọt dịch trong suốt ở lỗ sáo, lấp lánh như nhựa cây độc.

Nó mang vẻ đẹp của công nghiệp nặng: Thô bạo, khổng lồ và mang tính hủy diệt. Nó đối lập hoàn toàn với sự mềm mại, ướt át của Lan đang nằm dưới chân hắn. Nó là một vũ khí cùn, được chế tạo để đập phá chứ không phải để yêu thương.

Hưng không dùng Gel bôi trơn từ lọ đắt tiền. Hắn thích những thứ nguyên thủy. Hắn muốn đánh dấu mùi vị của mình lên con mồi.

Hắn cúi xuống, nhìn chằm chằm vào âm đạo của Lan. Hắn chép miệng, gom một lượng nước bọt lớn trong khoang miệng, cơ hàm chuyển động thô thiển.

“Phụt ”

Một bãi nước bọt đặc quánh, trắng đục rơi xuống từ miệng Hưng, đáp trúng vào đầu khấc tím tái của hắn. Hắn dùng bàn tay thô ráp, chai sần (dấu vết của những ngày đi chơi Golf) xoa mạnh. Tiếng *lép nhép* vang lên khô khốc trong căn phòng tĩnh lặng, nghe như tiếng chân lội trong bùn lầy. Hắn bôi trét chất lỏng dính nhớp đó lên khắp thân dương vật, biến nó thành một thanh piston bóng loáng, trơn tuột, sẵn sàng hoạt động.

Nam rùng mình sau tấm kính. Hành động đó quá “dơ”, quá tục tĩu, nhưng lại kích thích dây thần kinh thị giác của anh tột độ. Anh thấy vợ mình – nữ CEO quyền lực – nằm im chịu đựng, ánh mắt dại đi nhìn vào thứ vũ khí đang được chuẩn bị để xé toạc mình. Cô nuốt nước bọt, cổ họng chuyển động lên xuống một cách khó khăn.

“Mở ra ” Hưng ra lệnh ngắn gọn, giọng khàn đặc như tiếng sỏi đá cọ vào nhau.

Lan không cần dùng tay. Cơ đùi cô tự động thả lỏng, hai đầu gối tách xa nhau ra, phơi bày hoàn toàn vùng kín béo múp, hồng hào đang rỉ nước. Đó là phản xạ có điều kiện đã được Hưng huấn luyện từ 5 năm trước. Hai mép môi lớn mập mạp tách mở, để lộ lớp niêm mạc hồng tươi ướt át bên trong, run rẩy chờ đợi.

Hưng không cúi xuống hôn. Hắn cầm lấy khúc thịt ngoại cỡ của mình, ấn thẳng đầu khấc vào cửa mình nhỏ bé của Lan. Sự chênh lệch kích thước là quá lớn, giống như cố nhét một quả bưởi vào miệng một chiếc lọ hẹp.

Nam nín thở, ngón tay giữ chặt nút chụp liên tục.

Qua ống kính 85mm, Nam thấy rõ sự biến dạng vật lý. Cửa mình Lan vốn đang khép kín, hồng hào, khi tiếp xúc với đầu khấc khổng lồ của Hưng bắt đầu bị nong rộng ra một cách cưỡng bức. Lớp niêm mạc mỏng manh bị kéo căng đến mức trong suốt, chuyển từ màu hồng sang màu đỏ tấy, những nếp gấp thịt bị là phẳng lì dưới sức ép kinh hoàng.

Lan không co rúm người lại. Ngược lại, lưng cô uốn cong lên, xương chậu đẩy về phía trước để đón nhận. Miệng cô há hốc, không phát ra tiếng rên, mà là tiếng hít khí lạnh *hà…* sắc lẹm, khoang ngực căng lên như muốn nổ tung.

“Phập ”

Một âm thanh nặng trịch, ướt át vang lên khi Hưng ấn mạnh hông xuống. Khối thịt tím ngắt xuyên qua lớp cơ vòng chật chội, chèn ép lên thành âm đạo, chiếm lĩnh toàn bộ không gian bên trong. Nó lấp đầy mọi ngóc ngách, gạt phăng mọi không khí ra ngoài, chỉ còn lại sự đặc quánh của thịt và thịt.

Lan trợn ngược mắt. Cô cảm thấy nội tạng mình bị dồn lên, bụng dưới căng tức như muốn vỡ tung. Cảm giác bị “lấp đầy” chuyển sang cảm giác bị “xâm lấn” tàn bạo. Không còn một kẽ hở nào. Hưng đã đóng lút cán, phần lông mu rậm rạp của hắn va đập mạnh vào gò mu trắng nõn của cô.

Hưng bắt đầu di chuyển. Không nhanh, nhưng sâu và nặng. Hắn rút ra từ từ, rồi lại đóng vào cái *phập* lút cán.

Mỗi cú rút ra, Nam thấy lớp thịt bên trong của Lan bị kéo lộn ra ngoài theo thân dương vật, đỏ hỏn và ướt nhẹp như miệng cá đớp mồi. Dịch nhờn và nước bọt trộn lẫn vào nhau, tạo thành bọt trắng xóa sủi lên *lép nhép* ở điểm tiếp xúc, chảy ròng ròng xuống kẽ mông cô.

Mỗi cú thúc vào, tiếng *bạch… bạch…* vang lên đều đặn, chát chúa. Đó là tiếng va chạm của hai khối thịt: Một khối cứng như đá, một khối mềm như nước. Cả cơ thể Lan bị đẩy trượt đi trên ghế sofa theo từng cú dập.

“Ưm… Aaa… Ông chủ… Căng quá.. ”

Lan bắt đầu rên rỉ. Không phải tiếng rên điệu đà. Đó là tiếng rên của một con vật bị dồn vào đường cùng, pha trộn giữa đau đớn và khoái cảm cực độ. Mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán cô, làm trôi đi lớp phấn nền, để lộ làn da ửng đỏ vì máu dồn lên mặt. Mái tóc cô xõa tung, bết vào má, dính vào môi son nhòe nhoẹt.

Hưng tì tay lên ngực Lan, những ngón tay thô bạo bóp chặt lấy bầu ngực trắng nõn, khiến nó biến dạng, lún sâu qua kẽ tay hắn. Hắn nhào nặn nó như nhào nặn một cục bột mỳ, để lại những vết hằn đỏ ửng trên làn da mịn màng.

“Nhìn sang kia ” Hưng gầm gừ, mồ hôi hắn nhỏ giọt xuống bụng Lan, nóng hổi và mặn chát.

Lan quay đầu sang phải, theo hướng nhìn của Hưng. Cổ cô nổi gân xanh, mắt lờ đờ vì say sóng tình.

Ở đó, trên chiếc ghế bành, Thục Anh vẫn ngồi im. Chị ta không quay đi. Đôi mắt lạnh lùng của chị ta đang nhìn chằm chằm vào điểm giao hợp ướt át giữa hai chân Lan. Chị ta nhìn thấy sự phồng lên xẹp xuống của bụng dưới Lan mỗi khi Hưng rút ra đâm vào.

Thục Anh nâng ly rượu lên, uống một ngụm lớn. Bàn tay cầm ly của chị ta siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Chân chị ta cọ xát vào nhau dưới lớp váy lụa, tạo ra tiếng soạt soạt rất khẽ nhưng đầy kích thích.

Hưng vừa dập mạnh vào Lan, vừa nhìn thẳng vào mắt Thục Anh. Hắn đang dùng cơ thể Lan để giao tiếp với vợ mình. Hắn đang dùng sự đau đớn của Lan để vuốt ve khoái cảm của Thục Anh.

“Em thấy không Thục Anh? Nó nuốt trọn anh này. Cái lồn này… nó tham lam y hệt của em ngày xưa ”

Lan trở thành cái loa phát thanh, cái đệm thịt để Hưng trút bỏ dục vọng dành cho Thục Anh. Cô gào lên, tiếng gào xé toạc không gian sang trọng giả tạo, để lộ bản chất trần trụi của một cuộc giao dịch xác thịt.

Trong buồng tối, Nam hạ máy ảnh xuống. Tay anh run rẩy thò vào trong quần. Anh nhìn vợ mình bị giày xéo, bị biến dạng dưới sức mạnh của Hưng, và anh cảm thấy một luồng khoái cảm bệnh hoạn chạy dọc sống lưng. Anh không cứu cô. Anh đang thưởng thức cô qua sự tàn phá của người khác.

Không gian trong phòng Suite lúc này đặc quánh mùi của tình dục và sự căng thẳng. Mùi mồ hôi chua nồng, mùi dịch thể tanh nồng và mùi nước hoa đắt tiền trộn lẫn vào nhau tạo thành một thứ hương gây mê. Ánh đèn vàng chiếu rọi vào trung tâm căn phòng, tạo nên một bức tranh sơn dầu sống động và đồi bại.

Ba nhân vật tạo thành một tam giác cân hoàn hảo, nhưng méo mó về đạo đức.

Lan nằm ngửa trên ghế Sofa nhung đỏ. Cô là đáy của tam giác, là nơi hứng chịu mọi lực tác động vật lý. Váy áo xộc xệch, hai chân dang rộng, phơi bày vùng kín đang bị xâm chiếm hoàn toàn. Cô không có quyền quyết định, chỉ có nhiệm vụ tiếp nhận và phản hồi. Mỗi thớ thịt trên người cô đều đang rung lên bần bật, căng cứng để chịu đựng sức nặng ngàn cân của Hưng.

Hưng đang di chuyển trên người Lan. Hắn là đỉnh của tam giác, là kẻ điều phối năng lượng. Nhưng lạ lùng thay, hắn không nhìn xuống người đàn bà đang rên rỉ dưới thân mình. Đầu hắn ngẩng cao, ánh mắt hướng thẳng về phía góc phòng. Cơ lưng hắn cuộn lên, mồ hôi chảy dọc rãnh lưng, bóng loáng như bôi dầu.

Ngồi trên ghế bành cách đó ba mét. Chị ta là mục tiêu thực sự của màn trình diễn này. Chị ta ngồi vắt chéo chân, tay cầm ly rượu vang đỏ, lạnh lùng quan sát chồng mình đang giao hợp với người phụ nữ khác. Gương mặt chị ta tĩnh lặng như mặt hồ, nhưng bên dưới, cơn sóng ngầm đang cuộn trào dữ dội.

Hưng bắt đầu thiết lập nhịp độ. Không phải kiểu hùng hục như trâu húc, mà là những cú nhấp sâu, chậm và nặng trịch . Mỗi cú thúc là một lần hắn muốn đóng đinh Lan xuống ghế.

Hắn chống hai tay xuống nệm ghế, ngay sát vai Lan, nhưng không chạm vào cô. Hắn biến cơ thể mình thành một cỗ máy đóng cọc tự động.

Dương vật ngoại cỡ của Hưng, lúc này đã tím ngắt vì tụ máu, di chuyển ra vào trong cơ thể Lan với một ma sát khủng khiếp. Mỗi lần hắn rút ra, lớp mép thịt âm đạo đỏ hồng của Lan bị lực hút chân không kéo lộn ra ngoài, bám chặt lấy vòng gân ở đầu khấc của hắn như những xúc tu tham lam. Dịch nhờn và nước bọt đã bị đánh tan thành bọt trắng xóa, sủi lên *lép nhép* quanh điểm kết nối, chảy ròng ròng xuống kẽ mông và thấm ướt đẫm lớp vải nhung đỏ.

Khi hắn thúc vào, khối thịt cứng như sắt đó nong rộng cửa mình của Lan ra hết cỡ. Tiếng *bạch* vang lên đanh gọn khi xương mu của Hưng va đập vào phần thịt mềm ở gò mu của Lan. Cú va chạm mạnh đến mức khiến da thịt Lan lún sâu vào, để lại dấu đỏ ửng.

Lan nảy lên theo từng nhịp. Bộ ngực lớn, trắng nõn của cô rung lắc dữ dội, xô lệch sang hai bên như sóng nước gặp bão. Mồ hôi bắt đầu rịn ra, chảy thành dòng từ cổ xuống khe ngực, làm ướt đẫm lớp áo lụa mỏng manh bên dưới. Cô là một khối thịt đang được nhào nặn, nóng hổi và ướt át. Đầu ngực cô cương cứng, cọ xát vào lớp áo ướt sũng tạo nên một cảm giác kích thích gai người.

Nhưng Hưng vẫn không nhìn cô.

Hưng khóa chặt ánh mắt của mình vào Thục Anh.

Hắn vừa dập mạnh vào Lan, vừa nhếch mép cười với vợ. Đó là nụ cười của sự đồng lõa tàn nhẫn. Hắn đang nói chuyện với Thục Anh bằng ngôn ngữ của xác thịt người khác.

“Em nhìn đi, Thục Anh ” Ánh mắt hắn nói lên điều đó. “Nhìn xem cô ta đón nhận anh như thế nào. Cô ta là cái bóng của em. Cô ta đang làm thay cái việc mà cái danh dự ‘tiểu thư’ chết tiệt của em không cho phép ”

Mỗi cú thúc của Hưng vào Lan dường như lại truyền một tín hiệu thần kinh trực tiếp đến Thục Anh. Hưng dập vào Lan, nhưng Thục Anh mới là người cảm thấy rung chấn.

Thục Anh ngồi đó, bất động như tượng sáp. Nhưng qua ống kính zoom 85mm của Nam, những vết nứt trên bức tượng bắt đầu lộ ra.

Bàn tay cầm ly rượu của chị ta siết chặt lại. Những ngón tay thon dài, đeo nhẫn kim cương, bấu vào thân ly pha lê như muốn bóp nát nó. Chân chị ta (đang vắt chéo) vô thức kẹp chặt lại với nhau, cọ xát nhẹ nhàng. Đùi non chị ta đang tự ma sát vào nhau để tìm kiếm sự giải tỏa cho cơn ngứa ngáy đang len lỏi từ bên trong.

Chị ta không quay đi. Chị ta đang uống lấy hình ảnh đó. Chị ta nhìn dương vật của chồng mình – thứ vốn thuộc về chị ta – đang biến mất rồi lại hiện ra trong cơ thể người đàn bà khác. Sự ghen tuông hòa lẫn với sự kích thích bệnh hoạn khiến hơi thở của Thục Anh bắt đầu rối loạn. Lồng ngực chị ta phập phồng nhanh hơn, đẩy cao bầu ngực căng tròn sau lớp váy lụa.

Hưng vẫn giữ nhịp độ đều đặn, tiếng da thịt va chạm *bạch… bạch…* làm nền cho giọng nói trầm khàn của hắn.

“Em thấy không mình ơi?” Hưng lên tiếng, phá vỡ sự im lặng, nhưng không gọi tên Lan. Hắn gọi vợ mình.

“Cô Lan đây… cơ địa rất tốt. Rất khít. Nó mút chặt lấy anh ” Hưng thở hắt ra, nhấn mạnh một cú thật sâu khiến Lan ngửa cổ ra sau, miệng há hốc không thốt nên lời, mắt trợn ngược trắng dã. “Nó như cái giác hút vậy, siết lấy từng thớ gân của anh.”

“Giống hệt em ngày xưa, Thục Anh à. Cái thời mà em chưa học cách làm bà hoàng, chưa học cách khinh bỉ cái thứ dục vọng trần tục này ”

Lời nói của Hưng như tát nước vào mặt Thục Anh. Hắn đang lột trần quá khứ của chị ta, so sánh chị ta với một “con điếm” đang nằm trên ghế. Hắn bóc trần lớp vỏ bọc thanh cao để lộ ra bản chất dâm đãng nguyên thủy của chị ta.

Thục Anh nhấp một ngụm rượu lớn để che đi đôi môi đang run rẩy. Chị ta nuốt trọn vị chát của rượu vang cùng với sự nhục nhã. Cổ họng chị ta đắng nghét.

“Anh làm nhẹ thôi ” Thục Anh lên tiếng, giọng lạnh băng nhưng khàn đi vì xúc động. “Đừng làm hỏng ‘nhân viên’ của tôi. Cô ấy còn phải đi làm kiếm tiền trả nợ cho công ty đấy. Đừng để nó đi hai hàng vào ngày mai ”

Câu trả lời của Thục Anh là sự phản kháng yếu ớt cuối cùng. Chị ta cố gắng duy trì vị thế “Bề trên” , coi Lan chỉ là một công cụ lao động. Nhưng sâu thẳm, chị ta đang ghen tị với sự tự do sa ngã của Lan. Chị ta ghen tị vì Lan được quyền rên rỉ, được quyền ướt át công khai.

Hưng cười lớn. Hắn cúi xuống, nhưng không hôn Lan. Hắn ghé sát vào tai Lan, thì thầm một mệnh lệnh tàn độc:

“Rên đi Ruby. Rên to lên. Thay cho bà chủ của em. Bà ấy muốn rên lắm nhưng sợ mất giá. Em rên hộ bà ấy đi ”

Lan, lúc này đã hoàn toàn mất kiểm soát lý trí vì khoái cảm và sự đau đớn, gật đầu lia lịa. Cô trở thành cái loa phát thanh cho dục vọng bị kìm nén của cả căn phòng. Cô há miệng rộng hết cỡ, thanh quản rung lên bần bật.

“Aaa… Ông chủ… Sâu quá… Rách em mất… Sướng quá.. ”

Tiếng gào thét của Lan xé toạc không gian sang trọng. Nó thô thiển, dơ bẩn, và đầy tính bản năng. Cô nấc lên từng hồi, nước mắt nước mũi giàn giụa, tay cào cấu vào lớp nhung đỏ của ghế Sofa, xé rách cả lớp vải bọc đắt tiền.

Hưng ngẩng lên nhìn Thục Anh lần nữa.

“Em nghe thấy không? Đó là tiếng lòng của em đấy, Thục Anh ”

Trong buồng kỹ thuật, Nam đứng chết lặng.

Trên màn hình Monitor, anh thấy một cảnh tượng siêu thực.
Vợ anh – Lan – đang bị làm nhục, bị biến thành công cụ, bị tước đoạt cả danh tính.
Thần tượng của anh – Thục Anh – đang bị tra tấn tinh thần, bị lột trần nhân phẩm dù vẫn mặc nguyên quần áo.
Và Hưng – gã quái vật đó – đang điều khiển cả hai người phụ nữ bằng dương vật và lời nói của hắn.

Nam cảm thấy hạ bộ mình căng cứng đến đau đớn. Anh không còn phân biệt được đâu là vợ, đâu là thần tượng. Trong mắt anh, Lan và Thục Anh đang hòa vào làm một. Một người chịu đựng thể xác, một người chịu đựng tinh thần.

Và anh, Nam, là người duy nhất ghi lại được khoảnh khắc “giao thoa” bệnh hoạn đó. Anh bấm nút quay cận cảnh vào khuôn mặt Thục Anh, bắt trọn khoảnh khắc đồng tử chị ta giãn ra hết cỡ khi nghe tiếng rên của Lan.

Đó là khoảnh khắc bức tượng nữ thần bắt đầu rỉ nước. Một giọt mồ hôi lạnh chảy dọc thái dương Thục Anh, rơi xuống xương quai xanh gầy guộc.

4.6 7 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
2 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Đăng

Truyện này còn ra nữa k bạn hay có bán full k á cho mình xin cách liên lạc

Ambience

hóng bên thiendia1 thì lão tác giả bận nên chưa thấy viết tiếp