Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

CHƯƠNG 11: Nỗi Đau Của Trâm Anh Thế Phiệt

Không khí trong phòng “thẩm định” đang đặc quánh mùi của thất bại – mùi mồ hôi chua loét sợ hãi của Lan và mùi nồng nặc của dục vọng chưa được giải tỏa từ Hưng. Tiếng ho khan khù khụ của Lan vang lên thảm hại, phá vỡ sự im lặng của căn phòng cách âm.

Đột ngột, cánh cửa kính trượt mở ra Xè… nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.

Một luồng khí lạnh từ hành lang tràn vào, mang theo mùi hương cổ điển, nồng nàn và áp đảo. Nó như một lớp sương mù sang trọng phủ lên sự dơ dáy hiện tại.

Thục Anh bước vào.

Vẻ đẹp của chị ta là thứ vẻ đẹp được điêu khắc từ tiền bạc và sự lạnh lùng. Chị ta mặc một chiếc đầm lụa satin màu xanh cổ vịt , chất vải bóng loáng chảy tràn trên cơ thể, ôm sát lấy vòng eo thon gọn và buông lơi ở phần ngực, để lộ xương quai xanh mảnh mai sắc sảo. Mái tóc đen nhánh được búi cao kiểu Pháp, để lộ chiếc gáy trắng ngần, nơi ngự trị của một sợi dây chuyền kim cương mảnh như sợi chỉ.

Nhưng đối lập với vẻ ngoài lộng lẫy đó là đôi mắt. Dưới ánh đèn downlight, đôi mắt Thục Anh đẹp, sâu thẳm, nhưng ‘mệt mỏi’ và ‘cam chịu’. Đó không phải ánh mắt của một người vợ đến thăm chồng, mà là ánh mắt của một món hàng cao cấp được chủ nhân lôi ra khỏi tủ kính trưng bày để phục vụ khách VIP.

Chị ta bước đi trên đôi giày gót nhọn Louboutin đế đỏ, tiếng Cộp… cộp… chậm rãi nện xuống sàn đá hoa cương, nghe như tiếng đếm ngược của một bản án.

Lan ngước đôi mắt đỏ hoe, nhòe nhoẹt nước mắt nhìn lên. Cô thấy Thục Anh nhìn lướt qua mình – không phải khinh bỉ, mà là một nụ cười nhếch mép chua chát. Một sự đồng cảm tàn nhẫn.

“Tôi không phải tay sai của anh, Hưng ạ. Anh làm hỏng món đồ chơi mới vì sự thô bạo ngu ngốc của anh, giờ lại bắt tôi đi dọn dẹp sao?” Giọng Thục Anh nhẹ, bay bổng như gió thoảng nhưng lạnh ngắt.

Hưng quay lại. Cơ mặt hắn giãn ra, hắn ta không tức giận vì bị làm bẽ mặt, không còn vẻ cau có. Hắn tiến lại, vòng tay ôm lấy eo Thục Anh. Một cái ôm sở hữu thô bạo, bàn tay to lớn của hắn siết chặt lấy lớp lụa mềm, làm nó nhăn nhúm lại.

“Em là tuyệt nhất, mình ạ. Ngoài kia toàn hàng dởm, nuốt không trôi. Chỉ có em… dòng máu quý tộc của em mới làm anh thỏa mãn ”

Thục Anh đứng yên như tượng gỗ. Chị ta không ôm lại, cũng không đẩy ra. Chị ta để mặc cho Hưng hít hà mùi hương trên cổ mình, chịu đựng sự xâm phạm đó với vẻ mặt trống rỗng hoàn hảo. Chị ta ghê tởm nó, nhưng chị ta cần nó. Vì cái ôm đó là thứ duy nhất bảo đảm cho vị trí “Bà Hoàng” của chị ta trong cái dinh thự này.

Hưng buông Thục Anh ra, chỉ tay xuống Lan đang ngồi bệt dưới đất: “Dạy cô ta đi. Dạy cho nó biết một tiểu thư danh giá dùng miệng lưỡi để phục vụ chồng như thế nào ”

Thục Anh hít sâu một hơi. Chị ta đặt chiếc ví cầm tay Clutch đính đá lên bàn.

Sau đó, chị ta thực hiện một hành động khiến Lan sững sờ: Thục Anh tháo chiếc nhẫn kim cương “hột xoàn” cỡ lớn ở ngón áp út ra. Chị ta đặt nó cẩn thận lên mặt bàn kính để tránh làm xước da thịt Hưng. Hành động tháo nhẫn cưới để chuẩn bị làm tình nhân cho chồng là một sự mỉa mai cay đắng đến tột cùng. Thục Anh vén tà váy lụa, từ từ quỳ xuống. Chị ta không cần đệm gối. Đầu gối trần của chị ta chạm thẳng xuống sàn đá lạnh ngắt. Lưng chị ta vẫn thẳng tắp, kiêu hãnh. Chị ta rút từ trong tay áo ra một chiếc khăn tay lụa màu trắng.

“Nhìn cho kỹ đây, cô bé ” Thục Anh nói, mắt vẫn nhìn vào hạ bộ của Hưng. “Cô đang khóc vì thấy nhục sao? Đừng khóc. Nước mắt làm trôi phấn, trông rẻ tiền lắm. Đàn ông như hắn không quan tâm cô cảm thấy thế nào đâu. Hắn chỉ quan tâm cô trông như thế nào khi ngậm nó thôi ”

Thục Anh dùng khăn lụa, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát lau sạch những vệt nước bọt nhớp nháp và nước mắt lem luốc mà Lan đã để lại trên “cây hàng” của Hưng. Chị ta lau tỉ mỉ từng nếp gấp da, từng đường gân, như một y tá đang vệ sinh dụng cụ phẫu thuật. Sự “dơ bẩn” của Lan bị xóa sạch, trả lại cho Hưng trạng thái sạch sẽ, khô ráo, sẵn sàng cho một quy trình cao cấp hơn.

Thục Anh ngước mắt lên nhìn Hưng. Trong một giây, Nam (qua ống kính máy quay) bắt gặp được tia nhìn tóe lửa của chị ta. Đó là sự căm hận. Nhưng ngay lập tức, nó bị dập tắt bởi một nụ cười công nghiệp.

Chị ta đưa tay lên, những ngón tay thon dài được làm móng kỹ lưỡng, lạnh toát, chạm vào thân dương vật nóng hổi đang cương cứng cực đại của Hưng. Sự chênh lệch nhiệt độ khiến Hưng rùng mình nhẹ.

Thục Anh không vội vàng. Chị ta dùng ngón tay cái, miết nhẹ lên lỗ sáo đang rỉ dịch trong suốt, tán đều nó ra xung quanh đầu khấc để bôi trơn tự nhiên.

Sau đó, chị ta mở miệng.

Không giống như Lan phải vật lộn với cơ hàm, Thục Anh mở miệng một cách thoải mái, kiểm soát cơ mặt hoàn hảo. Chị ta đưa lưỡi ra, đón lấy phần đầu khấc tím sẫm, rồi từ từ trượt đầu xuống.

Nam zoom vào chi tiết. Anh thấy đôi môi đỏ mọng của Thục Anh bao trọn lấy chu vi khổng lồ của Hưng. Chị ta không nhắm mắt. Chị ta mở to mắt, nhìn chằm chằm vào Hưng (hoặc nhìn vào khoảng không vô định).

Thục Anh nuốt trọn Hưng vào sâu trong khoang miệng. Cổ họng chị ta mở rộng, không hề có phản xạ nôn. Má chị ta hóp lại, tạo thành những hố sâu hút, ôm chặt lấy thân dương vật.

Chị ta bắt đầu di chuyển đầu.

Chùn chụt… Lép nhép…

Âm thanh vang lên trong phòng kín không thô thiển, mà đều đặn, ướt át và đầy tính kỹ thuật. Nước bọt của Thục Anh tiết ra, hòa lẫn với dịch nhờn của Hưng, tạo thành một lớp màng thủy lực bóng loáng, bao phủ lấy từng thớ thịt gân guốc.

Thục Anh di chuyển chậm rãi nhưng sâu. Mỗi lần xuống, mũi chị ta chạm hẳn vào đám lông rậm rạp dưới gốc dương vật. Mỗi lần lên, chị ta kéo theo một sợi nước bọt trong vắt, dính kết giữa môi chị ta và đầu khấc Hưng.

Nhưng chi tiết đắt giá nhất nằm ở ‘Bàn tay’.

Nam lia máy quay xuống đùi Hưng. Tay trái của Thục Anh đang đặt trên đùi chồng. Những móng tay sơn đỏ của chị ta bấm sâu vào da thịt Hưng, ‘cào’ nhẹ. Những vết hằn đỏ hiện lên trên da đùi Hưng.

Đó là cách chị ta xả nỗi hận. Chị ta đang phục vụ hắn bằng miệng, nhưng đang tấn công hắn bằng tay.

Hưng biết điều đó. Hắn cúi xuống, nhìn vợ mình đang quỳ gối phục vụ. Hắn thấy sự căm hận trong cái bấm tay đó, và điều đó kích thích hắn tột độ. Hắn thích cảm giác bẻ gãy lòng tự trọng của “cành vàng lá ngọc” này, thích thú khi thấy chị ta phải nuốt trọn sự sỉ nhục vào trong bụng.

Hưng đặt tay lên đầu Thục Anh. Hắn không ấn mạnh (vì sợ làm hỏng tóc vợ), hắn chỉ luồn tay vào tóc, giữ chặt, tận hưởng quyền lực tuyệt đối.

“Tốt lắm… sâu nữa đi mình ơi… Hút cạn anh đi.. ” Hưng rên rỉ, giọng khàn đục.

Khi Hưng sắp đạt đỉnh, hắn giật nhẹ tóc Thục Anh ra hiệu.

Thục Anh lập tức dừng lại. Chị ta nhả ra. Một dòng nước bọt và dịch vị trắng đục kéo dài từ miệng chị ta xuống hạ bộ của Hưng, rồi đứt quãng, rơi tõm xuống sàn nhà.

Chị ta ngước lên, thở dốc nhẹ, lồng ngực phập phồng sau lớp lụa mỏng. Khuôn mặt vẫn đẹp hoàn hảo, chỉ có đôi môi là sưng đỏ và bóng loáng nước.

Hưng cúi xuống, không kìm được nữa, hắn hôn môi Thục Anh. Một nụ hôn sâu, chiếm hữu, nếm lại chính hương vị của mình trong miệng vợ.

Và Thục Anh… ‘đáp lại’. Chị ta vòng tay ôm cổ Hưng, hôn lại hắn một cách tuyệt vọng và cuồng nhiệt.

Nam (trong buồng tối) bàng hoàng nhận ra: Họ yêu nhau. Một thứ tình yêu bệnh hoạn và độc hại. Hắn phá hủy chị ấy, nhưng chị ấy nghiện sự phá hủy đó. Chị ấy hận hắn vì biến chị thành điếm, nhưng lại yêu hắn vì hắn là người duy nhất nhìn thấy và thỏa mãn con quỷ dâm dục bị kìm nén bên trong chị.

Hưng buông Thục Anh ra, vỗ vai chị ta đầy thỏa mãn.

Thục Anh đứng dậy. Việc đầu tiên chị ta làm là lấy chiếc khăn tay, lau sạch miệng, rồi đeo lại chiếc nhẫn kim cương vào tay. Chiếc mặt nạ “Phu nhân” được hàn gắn lại.

Chị ta bước đến bên Lan, dùng ngón tay nâng cằm cô gái trẻ lên.

Lan run rẩy nhìn thần tượng. Cô thấy trong mắt Thục Anh không còn là sự xa cách nữa, mà là một nỗi buồn thảm sâu sắc.

“Cô thấy rồi đấy ” Thục Anh nói, giọng khàn đi vì dư âm cuộc khẩu dâm. “Đây là cái giá của ‘Hợp đồng’. Tôi đã trả giá bằng danh dự gia đình tôi để đổi lấy vị trí này ”

Thục Anh chỉ tay về phía Hưng (đang đứng đợi): “Bây giờ đến lượt cô. Cô muốn cứu cái công ty rách nát của cô? Cô muốn thoát nợ? Vậy thì hãy học cách nuốt trôi sự nhục nhã đi. Giống như tôi. Đừng nghĩ nữa. Hãy biến mình thành cái lỗ, cô sẽ thấy dễ chịu hơn ”

Lời nói của Thục Anh như một lời tuyên án, nhưng cũng là sự an ủi kỳ quặc. Lan không còn cô đơn. Cô có một “người chị” cùng cảnh ngộ, một người dẫn đường trong bóng tối.

Lan gạt nước mắt. Cô đứng dậy, cởi nốt chiếc quần lót ren đen đang vướng víu ở cổ chân ra. Cô trần trụi hoàn toàn.

Lan bò tới chỗ Hưng. Lần này, cô không nhìn Hưng như một ông chủ đáng sợ. Cô nhìn hắn như một ‘nghiệp chướng’ mà cô phải gánh vác, một cái giá phải trả để bước chân vào thế giới thượng lưu mục nát này, giống như Thục Anh.

Thục Anh quay lưng lại, đi về phía quầy rượu mini. Chị ta rót một ly vang đỏ đầy, uống cạn một hơi để rửa trôi cái vị tanh nồng của chồng trong miệng. Chị ta đứng đó, lưng quay về phía Lan và Hưng, nhưng tai vẫn lắng nghe tiếng lép nhép bắt đầu vang lên trở lại.

Trong buồng tối, Nam hạ máy quay xuống. Màn hình vụt tắt. Anh vừa quay được thước phim chân thực nhất về sự sụp đổ của một gia đình danh giá. Và anh biết, vợ anh – Lan – vừa chính thức được “kết nạp” vào cái thế giới đó.

Thục Anh đặt ly rượu rỗng xuống bàn kính. Tiếng cạch vang lên dứt khoát, như tiếng búa của quan tòa tuyên án. Chị ta không quay về ghế ngồi. Chị ta đứng đó, ngay phía sau lưng Lan, bóng của chị ta đổ dài trùm lên cơ thể trần trụi đang run rẩy của cô gái trẻ.

Lan đang quỳ trước Hưng, đôi mắt vẫn còn ầng ậng nước, nhìn chằm chằm vào “nghiệp chướng” tím ngắt trước mặt. Cô sợ hãi. Nỗi sợ vật lý về sự đau đớn vẫn còn đó, ngăn cản cơ hàm cô mở ra.

Thục Anh nhận ra sự chần chừ đó. Chị ta cúi xuống.

Một làn hương nước hoa lạnh lẽo phả vào gáy Lan. Bàn tay của Thục Anh, với những ngón tay đeo nhẫn kim cương sắc cạnh, đặt lên cổ Lan. Chị ta không bóp nghẹt, nhưng ngón cái và ngón trỏ ấn nhẹ vào hai huyệt đạo sau tai, tạo ra một áp lực tê dại.

“Cô đang gồng mình, Lan ạ ” Thục Anh thì thầm, giọng nói trầm đục, ma mị rót thẳng vào tai Lan. “Cô vẫn đang cố giữ cái liêm sỉ của một bà Giám đốc. Cô đang nghĩ xem chồng cô nghĩ gì, nhân viên cô nghĩ gì. Vứt nó đi ”

Bàn tay Thục Anh trượt dần lên, luồn vào mái tóc rối của Lan, nắm lấy một lọn tóc và kéo nhẹ đầu cô ngửa ra sau. Lan buộc phải nhìn ngược lên khuôn mặt đẹp hoàn hảo nhưng lạnh lùng của Thục Anh.

“Ở trong căn phòng này, cô không có tên. Cô không có chức vụ. Cô chỉ là một cái lỗ. Một vật chứa ”

Đôi mắt Thục Anh xoáy sâu vào tâm can Lan: “Và tin tôi đi… khi cô chấp nhận mình là đồ vật, cô sẽ thấy sướng hơn nhiều. Đồ vật không biết đau. Đồ vật không biết nhục. Đồ vật chỉ biết được lấp đầy ”

Lời nói của Thục Anh như một liều thuốc mê cực mạnh. Nó đánh trúng vào điểm yếu nhất của Lan: Sự mệt mỏi vì phải gồng gánh trách nhiệm. Đúng rồi, làm đồ vật thật nhẹ nhõm biết bao.

“Mở miệng ra ” Thục Anh ra lệnh.

Lan ngoan ngoãn hé môi.

“Rộng nữa. Đừng dùng răng. Hãy dùng cổ họng. Cô phải để hắn cảm thấy hắn sở hữu hơi thở của cô. Giống như cách hắn đã mua đứt cuộc đời tôi vậy ”

Thục Anh bất ngờ ấn mạnh đầu Lan xuống. Một lực dứt khoát, tàn nhẫn nhưng đầy kỹ thuật.

Lan bị ấn úp mặt vào háng Hưng. Mùi da thịt đàn ông nồng nàn xộc vào mũi. Đầu khấc khổng lồ chạm vào môi cô. Lần này, cô không lùi lại. Bàn tay của Thục Anh sau gáy cô như một cái chốt chặn, không cho phép sự thoái lui.

“Nuốt đi ”

Lan nhắm mắt lại. Cô thả lỏng cơ hàm theo lời dạy. Cô tưởng tượng mình không còn là Lan nữa. Cô là một cái ống, một con búp bê silicon rỗng ruột.

Đầu dương vật trượt qua hàm răng, trượt qua lưỡi, và chạm vào vòm họng. Phản xạ nôn trỗi dậy.

Nhưng ngay lúc đó, Thục Anh vuốt dọc sống lưng Lan: “Thở bằng mũi. Đừng nghĩ. Cảm nhận đi. Nó đang lấp đầy cô ”

Lan làm theo. Cô hít sâu bằng mũi. Sự hiện diện của “vật thể lạ” trong họng bỗng trở nên bớt đáng sợ. Nó trở thành một điểm tựa. Cô cảm nhận được mạch đập của Hưng trong miệng mình.

Sụp.

Lan nuốt trọn được phần đầu. Cảm giác căng tức lan tỏa, nhưng đi kèm với nó là một sự thỏa mãn kỳ lạ của sự quy phục. Cô đã làm được. Cô đã vượt qua ranh giới của con người để trở thành công cụ. Nhìn Lan bắt đầu di chuyển đầu nhịp nhàng, Thục Anh đứng thẳng dậy. Chị ta không rời đi. Chị ta đứng khoanh tay, nhìn xuống tác phẩm của mình với vẻ hài lòng của một nghệ nhân vừa sửa xong một cỗ máy hỏng.

Hưng ngước mắt nhìn vợ. Hắn thấy Thục Anh đang quan sát cảnh tượng dâm dục này không chút ghê tởm. Trái lại, đồng tử chị ta giãn ra. Hơi thở chị ta nhanh hơn.

Thục Anh đang cảm thấy ‘Quyền Lực’.

Chị ta không phải là nạn nhân bị Hưng ép buộc xem. Chị ta là ‘Đạo diễn’. Chị ta đang điều khiển Lan phục vụ chồng mình. Sự chuyển dịch vị thế này (từ bị động sang chủ động) mang lại cho Thục Anh một khoái cảm tâm lý mãnh liệt. Chị ta thấy mình cao thượng hơn Lan, quyền uy hơn Hưng.

“Giỏi lắm, Nữ hoàng của anh ” Hưng rên rỉ, tay bấu vào vai Lan nhưng mắt nhìn Thục Anh đầy thèm khát.

Lan bắt đầu rên rỉ ư ử trong cổ họng bị chèn ép. Tiếng rên bị bóp nghẹt đó kích thích hơn bất kỳ lời nói dâm tục nào. Cô đã tìm lại được bản năng Ruby, nhưng ở một cấp độ cao hơn: Ruby phục tùng tuyệt đối.

Nước dãi Lan chảy ra, ướt đẫm tay Hưng. Cô mút mát điên cuồng, lưỡi xoắn xuýt lấy thân dương vật, đầu gật lên gật xuống như một tín đồ đang hành lễ.

Trong buồng tối, Nam quay cận cảnh vào “tháp người” kỳ dị này: Hưng đứng sừng sững tận hưởng, Lan quỳ rạp dưới chân phục vụ, và Thục Anh đứng bên cạnh như một nữ thần giám sát nghi lễ hiến tế.

Hưng đang gầm gừ, tay nắm chặt tóc Lan, chuẩn bị xuất tinh vào miệng cô. Lan đang say sưa mút mát, tuân thủ tuyệt đối bài học “làm đồ vật” của Thục Anh.

Thục Anh đứng quan sát, vẻ mặt lạnh lùng nhưng đôi mắt ánh lên sự tính toán. Chị ta thò tay vào túi xách, rút ra một chiếc Remote nhỏ màu đen.

“Chờ đã ” Thục Anh nói, giọng sắc lạnh cắt ngang nhịp điệu của Hưng.

Hưng khựng lại, quay sang nhìn vợ với vẻ khó chịu: “Gì nữa đây?”

Thục Anh mỉm cười nhạt: “Màn kịch này thiếu khán giả thì mất vui. Cô ta diễn đạt lắm, nhưng cô ta cần biết ai đang xem mình ”

Thục Anh giơ Remote lên, ngón tay cái ấn dứt khoát vào nút đỏ: LIGHTS ON – ROOM B.

Tách.

Ánh đèn Floodlight công suất lớn trong Phòng Kỹ Thuật (Room B) bất ngờ bật sáng trưng.

Tấm kính một chiều mất tác dụng. Nó trở thành tấm kính trong suốt bình thường.

Bức màn bí mật bị xé toạc.

Hình ảnh bên kia tấm kính:
Nam đứng chôn chân tại chỗ, tay vẫn cầm máy quay Leica chĩa thẳng vào vợ mình. Khuôn mặt anh lộ rõ vẻ bàng hoàng, mồ hôi nhễ nhại, và tệ hơn… tay kia của anh đang đặt trên đũng quần phồng to.

Anh bị bắt quả tang đang thủ dâm khi nhìn vợ ngoại tình.

Hưng cười phá lên: “Ái chà, chào đạo diễn Nam. Ánh sáng bên đó tốt chứ?”

Lan nhả ra. Cô quay đầu lại, nhìn thẳng vào tấm kính.

Trong tích tắc, Nam tưởng Lan sẽ hét lên, sẽ che thân, sẽ khóc lóc vì xấu hổ khi thấy chồng chứng kiến cảnh này.

Nhưng KHÔNG.

Lan không hề sốc. Cô nhìn Nam chằm chằm. Cô nhìn thấy sự hưng phấn bệnh hoạn trong mắt chồng. Cô nhìn thấy cái máy quay vẫn đang chạy (đèn đỏ REC nhấp nháy).

Một nụ cười từ từ nở trên môi Lan. Nụ cười của Ruby. Cô nhận ra: Chồng cô không phải nạn nhân. Anh ta là đồng phạm. Anh ta thích điều này.

Lan không đứng dậy. Cô bò bằng tứ chi trên sàn, tiến sát lại tấm kính ngăn cách hai vợ chồng. Cô áp hai bầu ngực trần lên mặt kính lạnh ngắt, ép chúng bẹp xuống để Nam nhìn rõ hơn.

Hơi thở nóng hổi của cô phả mờ một mảng kính ngay trước ống kính của Nam.

“Anh Nam.. ” Lan thì thầm, nhưng cô biết Nam nghe thấy qua hệ thống loa. “Anh đã ở đó suốt sao? Anh nhìn thấy em bú liếm cho người khác mà anh hứng tình thế sao?”

Nam không trả lời, nhưng tay anh siết chặt máy quay hơn. Anh gật đầu nhẹ. Một cái gật đầu thú nhận đầy nhục nhã và kích thích.

Lan liếm môi, mắt lúng liếng dâm đãng: “Anh thích xem không? Anh có muốn thấy vợ anh làm đĩ không? Được thôi.. ”

Cô lùi lại, quay sang Hưng (đang đứng khoanh tay thích thú quan sát màn kịch gia đình này).

“Chồng em muốn xem hết bộ phim, thưa Chủ tịch. Đừng làm khán giả thất vọng ”

Lan đứng dậy, đi về phía chiếc ghế Sofa bọc nhung đỏ giữa phòng. Dáng đi của cô uyển chuyển, lắc hông đầy khiêu khích. Cô không còn là con thú bị ép buộc nữa. Cô là diễn viên chính đang bước lên sân khấu.

Cô nằm xuống Sofa, dang rộng hai chân hướng thẳng về phía tấm kính (về phía Nam). Cô dùng hai tay tách rộng hai mép đùi ra, phơi bày toàn bộ “kết cấu” bên trong cho chồng mình thấy.

“Nhìn kỹ vào nhé chồng yêu. Xem anh Hưng làm gì em này ”

Hưng nhìn Lan nằm mời gọi trên ghế, rồi nhìn Nam đang đứng sững sờ sau kính. Hắn cảm thấy dòng máu trong người sôi lên sùng sục. Hắn không chỉ được sở hữu Lan, mà còn được sở hữu cả lòng tự trọng của Nam.

Hắn bước tới bên ghế Sofa.

“Được lắm. Vợ chồng đồng lòng thế này thì tôi chiều “

4.6 7 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
2 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Đăng

Truyện này còn ra nữa k bạn hay có bán full k á cho mình xin cách liên lạc

Ambience

hóng bên thiendia1 thì lão tác giả bận nên chưa thấy viết tiếp