Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

CHƯƠNG 10: BẢN THẨM ĐỊNH DƯỚI LỚP KÍNH ĐEN

Trong căn phòng kỹ thuật tối om, lạnh lẽo như một hầm mộ, ánh sáng duy nhất tồn tại là đốm đèn đỏ nhấp nháy từ chiếc máy quay Leica đang đặt trên chân máy. Nam đứng đó, nín thở, hai tay bám chặt vào thành ghế, mắt dán chặt vào tấm kính một chiều khổng lồ trước mặt.

Bên kia tấm kính, thế giới hoàn toàn khác biệt.

Đó là một căn phòng cách âm được thiết kế theo phong cách Minimalism sang trọng. Tường ốp gỗ óc chó trầm ấm, sàn trải thảm lông cừu dày dặn. Ở giữa phòng, dưới ánh đèn vàng 3000K được tính toán tỉ mỉ để tôn da, Lan đang ngồi trên chiếc ghế da đơn độc đối diện Hưng.

Cô trông giống như một vật mẫu quý giá đang được trưng bày trong lồng kính bảo quản.

Hưng ngồi đối diện cô, thong dong, tự tại. Hắn không vội vàng lao vào “món hàng”. Hắn là một nhà đầu tư lão luyện, và hắn biết cách thưởng thức quy trình đàm phán hơn là kết quả. Hắn cầm tập hồ sơ năng lực của Muse Interiors lên, lật giở từng trang. Tiếng giấy sột soạt vang lên khô khốc qua hệ thống loa kiểm âm truyền vào tai Nam.

“Góc nhìn của em về ánh sáng rất tốt, Lan ạ!” Hưng nói, giọng trầm ấm, lịch thiệp như một người anh trai. Hắn dừng lại ở một bản vẽ phối cảnh. “Em biết cách dùng bóng tối để làm nổi bật chủ thể. Anh không muốn giao dự án Resort này cho những người thô kệch. Anh cần một người có tư duy… tinh tế ”

Lan khẽ mỉm cười. Đó là nụ cười công nghiệp chuẩn mực của một CEO đang đàm phán hợp đồng 80 tỷ. Cô chỉnh lại gọng kính đen trên sống mũi, lưng thẳng tắp, hai chân khép lại nghiêng về một bên đầy ý tứ.

“Cảm ơn anh Hưng đã quá khen!” giọng Lan vang lên, trong trẻo nhưng có chút run rẩy rất nhẹ ở cuối câu. “Muse Interiors cam kết sẽ dồn toàn bộ nhân sự tốt nhất cho dự án này. Em đã lên phương án dòng tiền.. ”

“Suỵt ”

Hưng giơ một ngón tay lên, cắt ngang lời cô. Hắn đóng tập hồ sơ lại, ném nhẹ lên bàn đá Marble. Tiếng bộp vang lên, chấm dứt màn kịch xã giao.

Hắn đứng dậy, chậm rãi đi vòng ra sau ghế của Lan. Bóng của hắn trùm lên người cô. Nam thấy vai Lan cứng lại qua ống kính zoom cận cảnh.

“Lan này!” Hưng cúi xuống, thì thầm vào tai cô, nhưng mắt hắn lại ngước lên nhìn thẳng vào tấm kính đen – nơi hắn biết Nam đang đứng. “Dự án này kéo dài 12 tháng. Anh cần một người quản lý dự án không chỉ hiểu việc… mà phải hiểu Anh ”

Hắn đặt hai bàn tay to lớn, thô ráp lên bờ vai mảnh khảnh của Lan, bóp nhẹ.

“Anh không muốn mỗi lần anh căng thẳng, anh lại phải đi tìm bên ngoài. Nó rủi ro và… kém sang. Anh muốn sự quen thuộc. Anh muốn Ruby quay lại ”

Cái tên “Ruby” rơi xuống như một giọt axit, ăn mòn lớp vỏ bọc CEO cứng cỏi của Lan. Nam thấy cô rùng mình. Đôi mắt sau tròng kính dao động dữ dội. Cô nhìn vào tấm kính đen trước mặt, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình, và vô tình nhìn thẳng vào ống kính của chồng.

“Anh Hưng.. ” Lan lắp bắp, giọng nói bắt đầu vỡ ra. “Chuyện cũ… qua lâu rồi. Bây giờ em đã có gia đình. Em muốn chúng ta hợp tác dựa trên sự tôn trọng.. ”

Hưng bật cười. Tiếng cười không lớn, nhưng đầy sự mỉa mai. Hắn trượt tay từ vai cô xuống cánh tay, rồi dừng lại ở cổ tay đeo chiếc đồng hồ Cartier đắt tiền.

“Tôn trọng? Anh rất tôn trọng em. Thế nên anh mới gặp riêng em ở đây, không để ai biết, kể cả nhân viên của em. Anh đang cho em cơ hội để cứu lấy công ty bằng chính… ‘vốn tự có’ của em. Giống như ngày xưa thôi. Em giỏi việc đó nhất mà, Ruby?”

Hắn buông cô ra, quay trở lại ghế ngồi của mình, ngả người ra sau với tư thế của một vị vua ban ơn. Hắn cầm ly rượu vang lên, lắc nhẹ, chất lỏng màu đỏ sóng sánh.

“Được rồi, CEO Lan. Bây giờ chúng ta sẽ ký hợp đồng miệng trước. Em hãy trình bày cho anh nghe về phương án tài chính ”

Hắn nhấp một ngụm rượu, rồi ra lệnh, giọng lạnh băng:

“Nhưng trong lúc cái miệng xinh đẹp của em nói chuyện tiền nong, thì cơ thể em hãy cho tôi thấy ‘tài sản đảm bảo’ của em còn tốt không. Cởi đồ ra. Ngay lập tức ”

Lan chết lặng. Cô nhìn Hưng, rồi lại nhìn vào khoảng không vô định.

Trong buồng tối, Nam nuốt nước bọt. Anh zoom ống kính vào bàn tay của vợ. Bàn tay thon dài, sơn móng màu nude thanh lịch, đang đặt trên đùi. Nó bắt đầu run rẩy.

Lan hít một hơi sâu. Cô hiểu đây là cái giá phải trả. Không có bữa trưa nào miễn phí, và không có hợp đồng 500 tỷ nào được ký chỉ bằng năng lực thiết kế.

Cô từ từ đặt cặp tài liệu xuống sàn. Cô đứng dậy.

Dưới ánh đèn vàng rực rỡ, Lan bắt đầu cởi bỏ lớp giáp của mình.

Ngón tay cô chạm vào chiếc cúc đầu tiên của áo sơ mi lụa. Tách. Chiếc cúc bung ra. Nam nín thở. Qua ống kính Leica sắc nét đến từng lỗ chân lông, anh thấy mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên vầng trán cao của vợ.

Lan vừa cởi cúc, vừa bắt đầu nói, giọng cố gắng giữ sự chuyên nghiệp nhưng đứt quãng theo nhịp thở:

“Thưa… thưa chủ tịch… Dự án có tổng vốn đầu tư là… 80 tỷ đồng.. ”

Cô cởi đến chiếc cúc thứ hai. Khoảng hở nơi cổ áo rộng ra, để lộ xương quai xanh quyến rũ và nốt ruồi son – điểm chí mạng mà Nam từng mê mẩn. Làn da cô trắng sứ, mịn màng, phản chiếu ánh đèn tạo nên một vẻ đẹp vừa thánh thiện vừa gợi dục.

“Vốn đối ứng của… của Muse Interiors là 30%.. ”

Chiếc cúc thứ ba bung ra. Chiếc áo sơ mi lụa trượt khỏi vai, rơi xuống sàn soạt một tiếng nhẹ nhàng. Lan đứng đó trong chiếc áo lót ren đen đắt tiền, ôm trọn lấy bộ ngực đầy đặn đang phập phồng kịch liệt vì sợ hãi và xấu hổ. Sự tương phản giữa làn da trắng muốt và nội y đen tuyền tạo nên một cú sốc thị giác mạnh mẽ.

Hưng mỉm cười hài lòng, ánh mắt hắn lướt trên cơ thể cô như một máy quét mã vạch.

“Tiếp tục đi em. Số liệu rất ấn tượng. Nhưng cái ‘giao diện’ bên trong của em còn ấn tượng hơn. Váy. Cởi nốt đi ”

Lan cắn chặt môi dưới. Cô đưa tay ra sau lưng, kéo khóa chiếc váy bút chì. Tiếng khóa kéo zẹt vang lên, xé toạc sự im lặng giả tạo. Chiếc váy rơi xuống, đọng lại thành một vũng vải tối màu quanh chân cô.

Giờ đây, trước mặt Hưng (và ống kính của Nam), Lan chỉ còn lại bộ nội y ren đen mỏng manh và đôi tất giấy ôm sát đôi chân dài miên man. Cô đứng co ro, hai tay theo phản xạ muốn che chắn cơ thể, nhưng ánh mắt Hưng khiến cô phải buông tay xuống, phơi bày tất cả.

“Xoay một vòng. Chậm thôi!” Hưng ra lệnh.

Lan làm theo như một con rối. Cô xoay người. Đôi giày cao gót Jimmy Choo gõ nhịp cộp… cộp… trên sàn gỗ.

Nam zoom vào cận cảnh. Anh thấy rõ những vết hằn mờ của chun quần lót trên hông vợ – dấu vết đời thường trần trụi của một cơ thể sống, không phải photoshop. Anh thấy cơ đùi sau của cô căng lên, rung nhẹ.

“Vòng 3 có vẻ nảy nở hơn xưa!” Hưng nhận xét, giọng điệu như đang đánh giá một con ngựa đua. “Tốt. Anh thích thế. Nó chịu lực tốt hơn. Có vẻ chồng em chăm sóc em kỹ, nhưng chưa dùng hết công suất nhỉ?”

Lan dừng lại, đối diện Hưng. Cô cúi gầm mặt, không dám nhìn vào mắt hắn. Hơi thở cô dồn dập, ngực phập phồng như muốn vỡ tung.

“Bỏ kính ra!” Hưng nói.

Lan đưa tay lên định tháo kính.

“Khoan!” Hưng chặn lại. Hắn đứng dậy, bước tới gần cô. Mùi nước hoa đàn hương của hắn áp đảo không gian. Hắn nâng cằm Lan lên, buộc cô phải nhìn hắn. “Đeo nguyên đấy. Tôi đổi ý rồi. Tôi thích cái vẻ trí thức này của em. Nó làm tôi hưng phấn ”

Hắn nhìn xuống cơ thể gần như trần trụi của cô, rồi nhìn vào đôi mắt đang ầng ậc nước sau tròng kính.

“Được rồi, CEO Lan. Bài thuyết trình tài chính kết thúc. Bây giờ đến bài kiểm tra thực địa ”

Hắn lùi lại, vỗ nhẹ vào mặt ghế sofa.

“Lại đây. Quỳ xuống ”

Trong buồng tối, Nam thấy vợ mình – người phụ nữ quyền lực mà anh vẫn gọi là “Sếp” ở nhà – từ từ hạ thấp trọng tâm. Đầu gối trần của cô chạm xuống thảm lông cừu. Cô bò về phía Hưng, rũ bỏ hoàn toàn danh dự, chỉ còn lại bản năng sinh tồn của một con vật xinh đẹp trong lồng kính.

Nam điều chỉnh vòng xoay lấy nét trên ống kính Leica. Tiêu điểm trượt từ mặt bàn kính sáng loáng xuống sàn đá Marble đen lạnh lẽo.

Ở đó, Lan đã quỳ xuống.

Không còn là nữ CEO kiêu hãnh đứng trên bục giảng thuyết. Bây giờ, chiều cao của cô chỉ ngang với thắt lưng của người đàn ông đang ngồi trên ghế. Tư thế quỳ của Lan chuẩn xác đến đau lòng: Hai đầu gối khép hờ, mông đặt lên gót chân, lưng thẳng tắp, hai tay đặt ngoan ngoãn lên đùi. Đó là tư thế của một thư ký phạm lỗi đang chờ nhận hình phạt, hoặc một nô lệ đang chờ được ban ơn.

Bộ áo sơ mi lụa trắng – thứ duy nhất còn sót lại của danh phận CEO – giờ đây trở thành vật cản trêu ngươi. Hai cúc áo trên cùng đã bung ra, để lộ khe ngực sâu hun hút và mép ren đen của chiếc Bra cao cấp. Chiếc kính gọng đen vẫn nằm trên sống mũi, nhưng đã hơi lệch đi vì mồ hôi, tạo nên vẻ trí thức xộc xệch đầy khiêu gợi.

Hưng ngồi trên ghế chủ tọa, hai chân dang rộng đầy quyền uy. Hắn không vội vàng. Bàn tay thô ráp của hắn mân mê chiếc khóa thắt lưng da cá sấu, tạo ra tiếng lách cách kim loại khô khốc vang vọng trong căn phòng cách âm.

“Mở nó ra, Lan!” Hưng ra lệnh, giọng trầm thấp, không chứa đựng chút tình cảm nào. “Trình bày cho anh thấy… kỹ năng đàm phán bằng miệng của em còn sắc bén không ”

Lan hít một hơi sâu, lồng ngực phập phồng đẩy lớp lụa trắng căng lên. Cô vươn đôi tay thon dài, những ngón tay được sơn móng màu nude trang nhã giờ đây đang run rẩy tiếp cận hạ bộ của Hưng.

Qua ống kính Macro, Nam thấy rõ từng cử động vi mô.

Ngón tay Lan chạm vào mặt khóa kim loại lạnh ngắt. Cô tháo chốt. Tiếng da cọ xát soạt một cái. Cô kéo khóa quần xuống. Âm thanh z…i…p kéo dài như tiếng xé vải.

Hưng nhấc hông lên nhẹ nhàng để Lan kéo quần hắn xuống. Và rồi, “vũ khí” của hắn bật ra.

Nam nuốt nước bọt khan trong buồng tối. Dù đã xem qua video trong ổ cứng, nhưng chứng kiến trực tiếp qua lớp kính trong suốt vẫn là một cú sốc thị giác.

Đó là một khối cơ bắp thực thụ. “Cây hàng” của Hưng to lớn, nặng trịch, màu tím sẫm, nổi đầy những đường gân xanh chằng chịt chạy dọc thân như rễ cây cổ thụ. Đầu khấc to bè, căng bóng như muốn nứt ra, ửng đỏ lên vì sung huyết. Nó tỏa ra hơi nóng hừng hực, đối lập hoàn toàn với không khí mát lạnh của phòng điều hòa.

Lan khựng lại một giây. Đôi mắt sau tròng kính mở to, đồng tử giãn ra – phản xạ sinh học của sự sợ hãi pha lẫn kích thích. Đã lâu rồi cô không phải đối mặt với một kích thước “khủng bố” như thế này. Chồng cô, Nam, chỉ là một món đồ chơi hạng nhẹ so với gã khổng lồ trước mặt.

“Sao thế?” Hưng cười khẩy, tay hắn luồn vào mái tóc búi cao của Lan, giật nhẹ. “Quên bài rồi à? Hay chê ‘dòng vốn’ của anh quá lớn so với quy mô công ty em?”

Lan lắc đầu quầy quậy. Cô biết mình không có quyền từ chối. Cô cúi đầu xuống, đôi môi đỏ mọng hé mở, phả hơi thở nóng hổi vào đầu khấc đang giật nhẹ của Hưng.

Cô thè lưỡi ra. Đầu lưỡi hồng hào, ướt át chạm vào lỗ sáo rỉ dịch. Cô nếm thử. Vị mặn chát của đàn ông, vị khai nồng của quyền lực.

Chụt…

Lan bắt đầu ngậm lấy phần đầu. Chỉ riêng phần đầu khấc của Hưng đã lấp đầy khoang miệng cô. Hai má Lan hóp lại, tạo thành những vết lõm sâu.

“Sâu hơn!” Hưng ấn đầu cô xuống.

Lan nhắm mắt, cố gắng thả lỏng cơ hàm. Cô đưa Hưng vào sâu hơn. Cảm giác chật chội, nghẹt thở xâm chiếm. Vòm họng mềm của cô bị đầu khấc của Hưng chạm tới, kích thích phản xạ nôn.

Ọc… ư…

Cơ thể Lan giật nảy lên. Nước mắt sinh lý trào ra, làm nhòe đi tròng kính cận. Mascara bắt đầu lem luốc.

Nhưng cô không dừng lại. Bản năng “Ruby” trong cô trỗi dậy. Cô biết cách kiểm soát hơi thở qua mũi. Cô biết cách uốn lưỡi để bao bọc lấy thân dương vật, giảm bớt ma sát. Cô bắt đầu di chuyển đầu lên xuống.

Âm thanh trong phòng trở nên ướt át, nhầy nhụa. Tiếng chùn chụt, tiếng lép nhép của nước bọt trộn lẫn dịch vị vang lên đều đặn. Dịch nhờn từ miệng Lan trào ra mép, kéo thành sợi dây bạc dính dấp, nhỏ tong tỏng xuống chiếc quần âu đắt tiền của Hưng.

Nam zoom cận cảnh vào mặt vợ. Anh thấy một cảnh tượng vừa đau đớn vừa dâm dục đến mức ám ảnh.

Khuôn mặt thanh tú, trí thức của nữ CEO Lan đang bị biến dạng. Môi cô bị banh rộng hết cỡ, ôm khít lấy thân hình gân guốc của Hưng. Mỗi lần cô nuốt sâu , cổ họng cô lại phình to ra, nuốt trọn lấy “quái vật”.

Cặp kính gọng đen trượt xuống tận chóp mũi, đọng đầy hơi nước mờ đục. Vết son môi đỏ thẫm bị lem ra, dính lên cả phần da đùi của Hưng, tạo thành những vệt đỏ như máu trên nền da ngăm đen.

Cô ngước mắt lên nhìn Hưng. Ánh mắt van lơn, ướt sũng, đỏ ngầu. Cô trông như một con thú nhỏ đang bú mớm, đang cầu xin sự sống từ chủ nhân.

Hưng không nhìn cô với vẻ yêu thương. Hắn nhìn cô với vẻ soi mói của một kẻ kiểm định chất lượng. Hắn luồn tay vào trong áo sơ mi của cô, bóp mạnh vào bầu ngực đang căng lên vì hơi thở dồn dập.

“Tệ!” Hưng tặc lưỡi. “Quá tệ ”

Hưng bất ngờ nắm chặt tóc Lan, giật ngược đầu cô ra sau, ép cô phải nhả “cây hàng” của hắn ra.

P…ố…c!

Tiếng không khí bị ép ra khỏi miệng Lan vang lên. Cô ho sặc sụa, lồng ngực co thắt, nước dãi chảy ròng ròng xuống cằm, ướt đẫm cả mảng trước áo sơ mi lụa trắng.

Hưng nhìn cô với ánh mắt thất vọng ê chề. Hắn lấy khăn tay, lau phần dịch dính trên dương vật mình một cách thô bạo.

“Em làm như trả bài vậy Ruby!” Hưng nói, giọng lạnh tanh như tạt nước đá. “Kỹ thuật thì còn đấy, nhưng cái ‘hồn’ thì mất sạch rồi. Em quá gồng mình. Em vẫn nghĩ mình là CEO đang đi ngoại giao à?”

Lan ngước lên, thở hổn hển, giọng khàn đặc: “Em… em xin lỗi… Nó to quá… em chưa quen lại.. ”

“Không phải do kích thước!” Hưng ngắt lời. “Do thái độ. Em nuốt anh mà như nuốt thuốc đắng. Ngày xưa em đâu có thế? Ngày xưa em thèm khát anh cơ mà? Em nhìn anh như nhìn thấy Chúa Trời cơ mà?”

Hắn đứng dậy, cài lại khuy quần (nhưng không kéo khóa). Hắn đi lại quanh phòng, để mặc Lan quỳ đó, bơ vơ và nhục nhã.

“Anh cần một con điếm biết tận hưởng nỗi đau, Lan ạ. Chứ không phải một bà giám đốc đang cố chịu đựng để kiếm hợp đồng. Em làm anh mất hứng ”

Lan chết lặng. Sự sỉ nhục này còn đau đớn hơn cả thể xác. Cô đã vứt bỏ lòng tự trọng, đã quỳ gối, đã làm những trò hèn hạ nhất, vậy mà vẫn bị chê là “không đạt”.

Hưng lấy điện thoại ra, bấm một dãy số nội bộ. Hắn bật loa ngoài.

Hắn quay lưng, bước tới chiếc bàn điện thoại kiểu cổ điển đặt ở góc phòng.

“Em quên bài rồi. Em cần một người hướng dẫn để nhớ lại cách mở họng ra ”

Hưng nhấc ống nghe, ngón tay thô ráp bấm số nội bộ. Hắn nhìn Lan đang ngồi bệt dưới sàn, thảm hại và dơ dáy, rồi nói vào ống nghe với giọng ra lệnh:

“Em qua đây giúp anh. Mang theo dụng cụ. Đối tác này bị ‘kẹt’ rồi ”

Lan co rúm người lại. Cô biết “người hướng dẫn” đó là ai. Trong căn nhà này, chỉ có một người phụ nữ đủ đẳng cấp để dạy cô cách nuốt trọn sự nhục nhã này.

Bên trong buồng kính, Nam hạ máy quay xuống một chút. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Anh vừa chứng kiến sự bất lực của vợ trước một người đàn ông thượng đẳng. Và giờ đây, anh khao khát được xem tiếp màn kịch này: Ai sẽ là người dạy vợ anh cách mở rộng cơ thể để đón nhận con quái vật đó?

Cánh cửa trượt mở ra. Một luồng khí lạnh tràn vào, mang theo mùi nước hoa nồng nàn, báo hiệu sự xuất hiện của Nữ Hoàng.

4.6 7 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
2 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Đăng

Truyện này còn ra nữa k bạn hay có bán full k á cho mình xin cách liên lạc

Ambience

hóng bên thiendia1 thì lão tác giả bận nên chưa thấy viết tiếp