Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

CHƯƠNG 9: NGƯỜI GÁC CỔNG VÔ TƯ

Cánh cửa thang máy bằng thép không gỉ trượt mở với một tiếng *Bing!* nhẹ bẫng nhưng sắc lẹm, như tiếng lưỡi dao cắt vào không khí tĩnh lặng.

Nam bước ra trước, hai chân anh nặng trịch như đeo chì. Bên cạnh anh, Lan – vợ anh, và cũng là “món hàng” định danh cho đêm nay – bước theo sau. Hành lang dẫn vào Penthouse của Hưng được ốp đá đen bóng loáng, phản chiếu hình ảnh méo mó của hai vợ chồng. Không khí ở đây lạnh, cái lạnh nhân tạo của hệ thống điều hòa công suất lớn, phả vào mặt Nam cảm giác khô khốc, vô trùng như đang bước vào một phòng phẫu thuật.

Nhưng đối lập với cái lạnh đó là sức nóng tỏa ra từ cơ thể Lan.

Hôm nay Lan đẹp. Một vẻ đẹp của sự kìm nén sắp bùng nổ. Cô mặc bộ “Power Suit” màu xám tro cắt may thủ công, ôm sát lấy từng đường cong cơ thể. Chiếc áo vest cài khuy kín đáo, nhưng chính sự kín đáo đó lại tố cáo sự phồn thực bên trong. Vòng một đầy đặn, trắng nõn của cô bị ép chặt sau lớp vải sơ mi trắng, tạo thành một độ căng tức mắt ở hàng cúc ngực thứ hai, tưởng chừng chỉ cần một hơi thở mạnh là chiếc cúc ấy sẽ bắn tung ra. Chân váy bút chì dài quá gối, bó chặt lấy vòng hông quả táo nảy nở và cặp đùi mật ong, mỗi bước đi của cô tạo nên những nếp nhăn ngang hông đầy khiêu gợi.

Nam liếc nhìn vợ. Anh thấy những giọt mồ hôi li ti lấp lánh trên thái dương cô, ngay dưới chân tóc mai được chải chuốt gọn gàng. Mùi nước hoa *Santal Blush* – mùi gỗ đàn hương nồng nàn, sang trọng – tỏa ra từ cổ cô, quyện với mùi “đàn bà” lo âu, tạo thành một thứ hương gây mê khiến đầu óc Nam quay cuồng.

“Bình tĩnh!” Nam thì thầm, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của vợ. Nhưng chính tay anh cũng đang run rẩy.

“Ái chà chà! Khách quý, khách quý tới rồi!”

Một giọng nói ồm ồm, vang rền như chuông đồng phá tan sự im lặng ngột ngạt.

Đứng chắn giữa hành lang không phải là một cô thư ký chân dài hay một gã vệ sĩ đeo kính đen lạnh lùng. Đó là một ông lão chừng hơn 50 tuổi, tướng người đậm, rắn rỏi như một cây cổ thụ.

Ông lão mặc chiếc áo sơ mi trắng bình dân, tay áo xắn cao quá khuỷu, để lộ hai cánh tay gân guốc, màu đồng hun. Nam nuốt nước bọt khi nhìn thấy đôi bàn tay của ông ta – to bè, các khớp ngón tay chai sần, thâm đen và nổi cục. Đó là bàn tay của một người luyện võ cổ truyền cả đời, một bàn tay có thể bóp nát quả dừa, hoặc bóp nát cổ họng ai đó, dễ như chơi.

Nhưng khuôn mặt ông lão lại hiền khô. Đôi mắt híp lại, nụ cười rạng rỡ, chân chất như một người bác ở quê lên đón cháu.

“Chào cậu mợ! Cậu Nam, cô Lan phải không ạ?” Ông lão bước tới, vồn vã. “Tôi là Sáu, quản gia ở đây. Cậu Hưng dặn tôi đợi hai người nãy giờ ”

Sự niềm nở, thân thiện đến mức ngây thơ của chú Sáu như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Nam. Anh đã chuẩn bị tinh thần để đối mặt với sự khinh bỉ, sự đe dọa, hay những ánh nhìn dâm dục. Nhưng anh chưa chuẩn bị cho sự “tử tế” này. Nó làm anh thấy mình dơ bẩn. Nó làm anh thấy mục đích đến đây của vợ chồng anh thật đê tiện.

“Dạ… cháu chào chú!” Lan cúi đầu, giọng cô run nhẹ nhưng vẫn cố giữ vẻ lịch thiệp của một CEO. “Anh Hưng… có nhà không ạ?”

“Có chứ!” Chú Sáu cười khà khà, vỗ vỗ vào cái bụng chắc nịch. “Cậu chủ đang đợi trong phòng lớn. À, mà cậu ấy dặn kỹ lắm nhé ”

Ông lão quay sang Lan, ánh mắt nhìn cô đầy ngưỡng mộ nhưng hoàn toàn trong sáng, không hề có chút tạp niệm nào soi mói vào đường cong cơ thể cô.

“Cô Hoàng Lan này, cậu chủ mời cô vào trước. Cậu ấy bảo có cái hợp đồng gì đấy gấp lắm, cần không gian yên tĩnh để ‘duyệt số liệu’ với cô. Cậu ấy pha trà đợi cô rồi đấy ”

Chú Sáu nghiêng người, giơ cánh tay rắn chắc ra mời về phía cánh cửa gỗ lớn chạm khắc tinh xảo ở cuối hành lang. “Mời cô đi lối này. Cô cứ tự nhiên như ở nhà nhé ”

Lan đứng sững lại. Cô quay sang nhìn Nam. Ánh mắt cô sau cặp kính gọng đen dao động dữ dội. *Vào một mình? Duyệt số liệu?* Cô hiểu những từ ngữ đó nghĩa là gì. Đó là mật mã của sự phục tùng.

Nam định bước lên một bước, định nói gì đó để bảo vệ vợ, hoặc ít nhất là để đi cùng.

Nhưng chú Sáu đã nhanh nhẹn bước sang ngang, chắn giữa hai người. Một động tác di chuyển bộ pháp nhẹ nhàng nhưng vững chãi như núi.

“Ấy, cậu Nam thong thả!” Chú Sáu vẫn cười, đặt bàn tay chai sạn lên vai Nam. “Cậu có nhiệm vụ khác oách hơn nhiều!”

Lan hiểu ý. Cô không thể làm loạn trước mặt người quản gia vô tư này. Cô hít một hơi thật sâu, ngực cô căng lên, đẩy lớp vải áo vest ra phía trước. Cô siết chặt tập hồ sơ vào ngực như một tấm khiên mỏng manh, gật đầu nhẹ với Nam một cái – cái gật đầu của kẻ tử tù bước lên đoạn đầu đài.

“Anh đợi em nhé!” Lan nói, giọng nhẹ bẫng.

Rồi cô quay lưng bước đi. Tiếng giày cao gót *cộp… cộp…* vang lên đều đều trên sàn đá lạnh lẽo. Nam nhìn theo bóng lưng vợ. Cái eo thon lắc lư, cái mông tròn trịa ẩn hiện sau tà váy xẻ, tất cả đang rời xa anh, đi về phía hang ổ của con sói, dưới sự dẫn đường tận tình của một ông lão tốt bụng.

Khi bóng Lan khuất sau cánh cửa gỗ, chú Sáu quay lại với Nam. Ông vẫn giữ nụ cười hiền hậu, vỗ vỗ vào vai Nam bộp bộp. Lực vỗ rất nhẹ, rất tình cảm, nhưng Nam cảm giác như xương vai mình sắp rụng ra.

“Cậu Nam này, cậu Hưng bảo cậu là ‘Giám đốc Hình ảnh’ hả? Oách xà lách ghê nha!” Chú Sáu tấm tắc khen. “Hồi trẻ chú cũng mê chụp choẹt lắm mà nhà nghèo, chả có tiền mua máy. Nhìn cái máy của cậu xịn thế này, chắc chụp đẹp lắm nhỉ?”

Nam chỉ biết cười méo xệch, mồ hôi lạnh vã ra ướt đẫm lưng áo. “Dạ… cũng… cũng thường thôi chú ạ ”

“Khiêm tốn! Thanh niên giờ giỏi thật!” Chú Sáu lục lọi trong túi áo sơ mi ngực, rút ra một tờ giấy được gấp tư, mép giấy hơi nhàu nát.

“Đây, cậu chủ gửi cái này cho cậu. Bảo là ‘Kịch bản quay’ hay cái gì đấy. Chú chả hiểu mấy cái thuật ngữ này. Cậu chủ bảo cậu cầm lấy, rồi đi theo chú vào Phòng Kỹ Thuật bên kia. Trong đó có máy lạnh mát lắm, tha hồ mà sáng tác ”

Ông lão đưa tờ giấy cho Nam bằng cả hai tay, trân trọng như trao một tấm bằng khen. Ông không hề biết, mình đang trao cho Nam bản án tử hình của lòng tự trọng.

Nam run rẩy đón lấy tờ giấy. Chất giấy thường, loại giấy xé vội từ sổ tay. Anh mở ra.

Không có kịch bản nào cả. Chỉ có những dòng chữ viết tay bằng bút mực xanh, nét chữ to, sắc, dứt khoát của Hưng.

> **GỬI NAM**
> CHỈ THỊ KỸ THUẬT (MÃ SỐ: 07-VOYEUR)
>
> 1. VỊ TRÍ: Đi theo lối hành lang phụ bên trái. Vào phòng “Kỹ Thuật B”.
> 2. NHIỆM VỤ: Ghi hình toàn bộ buổi “thẩm định” qua kính một chiều.
> 3. QUY TẮC TỬ THẦN:
> Tuyệt đối KHÔNG* bật đèn trong buồng kỹ thuật.
> Tuyệt đối KHÔNG* phát ra tiếng động.
> Tuyệt đối KHÔNG* can thiệp, dù nhìn thấy bất cứ điều gì.
> 4. LƯU Ý: “Vợ cậu sẽ diễn rất đạt nếu cô ấy nghĩ mình đang ở một mình với tôi. Đừng phá hỏng màn kịch của cô ấy ” – Hưng.

>
> *P/S: Lão Sáu không biết gì đâu. Lão ấy tưởng cậu đang quay phim nghệ thuật. Đừng làm lão sợ, lão mà sợ là lão bẻ gãy tay đấy.*

Nam đọc xong, cổ họng đắng ngắt. Anh ngước mắt lên nhìn chú Sáu.

Ông lão đang đứng khoanh tay, nhìn anh chờ đợi, đôi mắt vẫn hấp háy cười. “Sao? Kịch bản khó không cậu? Cậu chủ nhà tôi kỹ tính lắm đấy, làm cái gì cũng phải chỉn chu ”

Sự vô tư của ông lão trở thành một sự mỉa mai cay đắng tột cùng. Trong mắt ông, Nam là một nghệ sĩ, một người chồng tài năng đang cùng vợ làm việc lớn. Còn trong thực tế, Nam là một gã chồng hèn hạ đang chuẩn bị núp trong bóng tối để nhìn vợ mình bị làm nhục.

“Dạ… không khó ạ!” Nam nói, giọng khàn đặc. “Cháu… cháu làm được ”

“Tốt! Thanh niên là phải thế!” Chú Sáu vỗ đùi đánh đét một cái.

Ông dẫn Nam đi về phía một ngách nhỏ tối tăm bên trái hành lang. Ở đó có một cánh cửa thép nặng nề, sơn màu xám xịt, không có biển hiệu.

Chú Sáu mở cửa. Bên trong tối om, chỉ có mùi máy móc và mùi bụi vải. Hơi lạnh từ bên trong thốc ra.

“Thôi cậu vào làm việc đi nhé!” Chú Sáu đứng ở cửa, không vào. Ông nheo mắt nhìn Nam, giọng đầy khích lệ. “Cố gắng quay cho đẹp nhé cậu Nam. Cần nước nôi, cà phê gì cứ ới chú, chú trực ở ngoài này ”

*Quay cho đẹp nhé.*

Ba chữ đó găm vào tim Nam như ba mũi kim. Anh gật đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt ông lão nữa. Anh sợ sự trong sáng trong đôi mắt đó sẽ thiêu đốt chút liêm sỉ cuối cùng còn sót lại của anh.

“Cảm ơn chú ”

Nam bước vào phòng tối.

*Rầm!*

Cánh cửa thép đóng lại sau lưng anh. Tiếng chốt khóa *lạch cạch* vang lên. Ánh sáng ấm áp từ hành lang và nụ cười của chú Sáu bị cắt đứt hoàn toàn.

Nam đứng trơ trọi trong bóng tối. Trước mặt anh là một tấm kính một chiều khổng lồ. Và bên kia lớp kính, anh thấy Lan bước vào căn phòng gương sáng rực rỡ. Cô đang đứng đó, ngơ ngác, nhỏ bé, cô đơn.

Nam đưa tay lên sờ ngực trái, nơi tờ giấy của Hưng đang nằm đó. Anh biết, kể từ giây phút này, trong căn nhà này, chỉ có chú Sáu là con người. Còn lại… Hưng, Lan, và cả anh… đều đã hóa thành quỷ dữ.

Anh từ từ nâng chiếc máy quay lên, đặt mắt vào kính ngắm. Buổi trình diễn bắt đầu.

4.6 7 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
2 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Đăng

Truyện này còn ra nữa k bạn hay có bán full k á cho mình xin cách liên lạc

Ambience

hóng bên thiendia1 thì lão tác giả bận nên chưa thấy viết tiếp