Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31
Tác Giả: Lãng Du 2772
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Gái Xinh, Ông Già, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
CHƯƠNG 8.2: SỰ TÁI SINH QUA ỐNG KÍNH
“Ánh sáng ở đây không đủ!” Nam lầm bầm, tay xoay vòng điều chỉnh khẩu độ trên ống kính.
Trong căn phòng ngủ vốn dĩ dành cho sự nghỉ ngơi, giờ đây biến thành một studio tạm bợ. Nam không nhìn vợ mình bằng đôi mắt trần tục nữa. Anh nhìn cô qua kính ngắm điện tử, nơi mọi thứ được số hóa thành các điểm ảnh và biểu đồ ánh sáng .
Lan đứng đó, trần trụi giữa phòng. Chiếc khăn tắm trắng nằm dưới chân cô như một lá cờ của sự đầu hàng.
Cơ thể cô dưới ánh đèn ngủ vàng vọt hiện lên với một vẻ đẹp phồn thực gây ám ảnh. Vòng một đầy đặn, trắng lóa như ngọc mỡ cừu, hơi trễ xuống do sức nặng tự nhiên của trọng lực, với hai đầu ngực màu hồng nhạt đang co lại, săn cứng nổi lên những hạt gai nhỏ li ti vì cái lạnh của máy điều hòa và sự sợ hãi. Vòng eo thon thắt lại như một nét vẽ của tạo hóa, rồi mở rộng ra thành một đường cong chết người nơi hông và cặp mông tròn lẳn, đẫy đà – dấu hiệu của một người đàn bà đã trưởng thành, có khả năng sinh nở và… chịu đựng. Làn da cô trắng nõn nà, nhưng ở những vùng nhạy cảm như bẹn và nách lại ửng lên một màu hồng phấn dâm đãng. Vùng tam giác được tỉa tót gọn gàng, sạch sẽ, khép nép như một nụ hoa chưa nở, nhưng thấp thoáng bên trong là sắc đỏ hồng của những thớ thịt non đang chờ được đánh thức.
Cô đứng hơi gù lưng, hai tay buông thõng vụng về, ánh mắt nhìn xuống sàn. Cô là Hoàng Lan – người vợ đang xấu hổ.
“Lan!” Nam gọi, giọng lạnh lùng như ra lệnh cho một diễn viên quần chúng. “Em đứng thẳng lên. Bước lại trước gương đi. Anh cần ánh sáng phản chiếu từ gương ”
Lan rùng mình. Cô ngẩng đầu lên, nhìn chồng một cái nhìn oán trách, nhưng đôi chân trần vẫn ngoan ngoãn bước đi trên sàn gỗ. Thịch… thịch… Tiếng bước chân trần nặng nề, cam chịu. Mỗi bước đi của cô khiến hai
bầu ngực căng mọng nảy lên nảy xuống, rung rinh như sóng nước theo nhịp chuyển động, tạo nên một cảnh tượng mời gọi nguyên thủy.
Cô đứng trước tấm gương lớn hình oval. Hình ảnh phản chiếu của cô nhân đôi sự trần trụi. Bây giờ, Nam có thể nhìn thấy cả lưng và ngực cô cùng một lúc. Ống kính máy quay tham lam quét dọc sống lưng trần nuột nà, dừng lại ở cặp mông hình trái đào trắng muốt khổng lồ đang căng ra, chờ đợi một cú vỗ.
Nam bước lại gần. Anh không chạm vào da thịt cô. Anh với tay lấy cặp kính gọng vàng mỏng manh trên bàn trang điểm.
“Đeo vào!” Nam đưa cặp kính cho Lan.
Lan nhìn cặp kính. Đó là vật bất ly thân của cô khi đi làm, biểu tượng của trí tuệ và quyền lực CEO.
“Tại sao?” Lan hỏi, giọng khàn đi.
“Vì anh Hưng thích thế!” Nam đáp, tàn nhẫn và thẳng thắn. “Và vì… khi không đeo kính, mắt em quá hiền. Anh cần Ruby. Ruby luôn nhìn đời qua một lớp kính lọc ”
Lan cầm lấy cặp kính. Bàn tay cô run rẩy. Cô từ từ đưa nó lên mặt.
Khoảnh khắc gọng kính kim loại lạnh ngắt chạm vào sống mũi và vành tai, một sự chuyển đổi tâm lý diễn ra ngay lập tức.
Nam zoom ống kính vào cận cảnh khuôn mặt Lan. Màn hình LCD hiển thị rõ từng lỗ chân lông trên cánh mũi lấm tấm mồ hôi của cô. Hơi thở nóng hổi của Lan phả vào mặt kính, tạo thành một lớp sương mờ ảo, che đi sự ngượng ngùng cuối cùng. Anh thấy cơ mặt cô giãn ra. Anh thấy cái nhíu mày đau khổ biến mất. Thay vào đó, cằm cô hất lên một chút. Đôi mắt sau tròng kính nheo lại, sắc sảo, tính toán và… lẳng lơ. Đôi môi anh đào đỏ mọng của cô khẽ hé mở, đầu lưỡi ướt át lướt qua hàm răng trắng, như đang thèm khát một thứ gì đó lấp đầy khoang miệng.
Cô không còn là người vợ đang bị ép buộc. Cô là một “sản phẩm” đang chào hàng.
“Thế này đã đủ tiêu chuẩn chưa… thưa Đạo diễn?” Lan hỏi. Giọng cô trầm xuống một tông, ướt át và khiêu khích. Cô xoay người nhẹ, nghiêng hông, để đường cong cơ thể hiện lên rõ nét nhất trong gương. Cái mông cong cớn của cô hất lên, tạo thành một góc nghiêng hoàn hảo, mời gọi sự xâm nhập.
Nam cảm thấy cổ họng khô khốc. Hình ảnh trên màn hình LCD quá sức gợi dục. Người đàn bà trong đó vừa là vợ anh, vừa là một con điếm cao cấp đang nhìn anh với ánh mắt thách thức.
Sự mâu thuẫn này khiến hạ bộ Nam căng cứng đau điếng. Anh muốn lao vào cô, nhưng bản năng “người quay phim” giữ chân anh lại. Anh phải ghi lại khoảnh khắc này.
“Tốt lắm!” Nam nuốt nước bọt. “Bây giờ… chứng minh cho anh thấy em nhớ nghề thế nào đi. Tự chạm vào mình đi, Ruby ”
Lan nhếch mép cười. Một nụ cười nhạt thếch, vô hồn nhưng đầy kỹ thuật.
“Anh thích xem lắm sao?” Cô thì thầm, mắt nhìn thẳng vào ống kính đen ngòm. “Anh thích nhìn vợ mình làm điếm thế này sao, chồng yêu?”
“Làm đi!” Nam gắt lên, ngón tay bấm mạnh vào nút REC.
Lan bắt đầu di chuyển. Bàn tay phải của cô, với những ngón tay thon dài sơn móng màu nude, từ từ trượt dọc từ cổ xuống khe ngực. Móng tay cô gãi nhẹ lên da thịt trắng ngần, để lại những vệt đỏ mờ kích thích. Cô tự bóp lấy bầu ngực trái của mình. Những ngón tay lún sâu vào thịt mềm. Cô bóp mạnh, nhào nặn nó, như thể đang kiểm tra độ đàn hồi của một món hàng. Bầu ngực căng tròn bị bàn tay cô ép lại, biến dạng, tràn qua kẽ ngón tay như bột mì nhão.
Nam zoom vào.
Anh thấy rõ từng mạch máu xanh li ti nổi lên dưới làn da trắng mỏng manh ở bầu ngực. Anh thấy đầu ngực cô cương cứng cực đại dưới tác động của ngón tay. Đầu vú đỏ tươi dựng đứng lên như một hạt đậu chín mọng, rỉra chút mồ hôi bóng loáng.
Rồi bàn tay đó trượt xuống bụng, qua rốn, và luồn vào giữa hai đùi khép chặt. Cô dạng rộng chân ra, để lộ hoàn toàn vùng kín đáo nhất trước ống kính. Cửa mình cô, với những nếp gấp thịt non hồng hào, đang hé mở như mời gọi.
“Ưm.. ” Lan rên nhẹ. Đầu cô ngửa ra sau, tựa vào mặt gương lạnh ngắt. Hơi thở nóng hổi của cô phả lên mặt gương, tạo thành một lớp sương mờ đục ngay cạnh khuôn mặt phản chiếu của cô.
Cô bắt đầu cọ xát.
Không phải là sự vuốt ve âu yếm. Cô dùng ngón tay giữa, miết mạnh vào điểm G bên ngoài. Cô ấn mạnh ngón tay vào hạt nhân nhạy cảm, day đi day lại. Tiếng *lép nhép, chùn chụt* nhỏ bắt đầu vang lên khi dịch thủy bắt đầu tiết ra, bôi trơn cho những cú ma sát. Dịch nhờn trong suốt rỉ ra từ cửa mình, dính bết vào ngón tay cô, kéo thành sợi mỏng manh dưới ánh đèn.
Nam nhìn thấy cơ đùi Lan gồng lên, rung bần bật. Từng thớ thịt ở đùi trong cô co giật liên hồi. Vùng háng cô ướt đẫm một mảng, nước nôi lênh láng chảy dọc xuống kẽ mông, nhỏ giọt xuống sàn gỗ. Cô đang kích thích bản thân, không phải vì khoái cảm, mà vì nhiệm vụ. Cô phải ướt. Cô phải sẵn sàng để phục vụ “Nhà Vua”.
Ngón tay cô không chỉ dừng lại ở bên ngoài. Cô ấn sâu vào trong, một ngón, rồi hai ngón. Cô ngoáy đảo bên trong hang động chật hẹp của chính mình, tạo ra những tiếng *bạch… bạch…* ướt át khi lòng bàn tay vỗ vào gò mu múp míp.
“Nói gì đi!” Nam ra lệnh, hơi thở dồn dập. “Nói cho anh biết em đang nghĩ gì?”
Lan mở mắt. Đôi mắt sau cặp kính mờ hơi nước nhìn xoáy vào Nam. Đồng tử cô giãn ra, đen láy, ngập tràn dục vọng giả tạo.
“Em đang nghĩ đến… hợp đồng 100 tỷ!” Lan hổn hển nói, tay vẫn hoạt động liên tục giữa hai chân. Tiếng nước *ọp ẹp* vang lên ngày càng lớn khi cô tăng tốc độ ngoáy. “Em đang nghĩ đến cách… nuốt trọn lấy Hưng… để hắn ta ký vào tờ giấy đó.. ”
Câu nói thực dụng, trần trụi và đầy mùi tiền đó lại là liều thuốc kích dục mạnh nhất đối với Nam.
“Đúng rồi… Con điếm của tiền bạc.. ” Nam rên rỉ sau máy quay. “Tiếp tục đi… Làm cho ướt vào… Cho anh thấy nước của em chảy ra đi!”
Lan đạt cực khoái giả. Cô rùng mình một cái, thở hắt ra, rồi buông tay. Dịch thủy trắng đục dây dính trên ngón tay cô, nhỏ tong tỏng xuống sàn. Cô đứng dựa vào gương, ngực phập phồng, mồ hôi rịn ra ướt đẫm trán, chảy dọc xuống khe ngực sâu hun hút.
Nam hạ máy quay xuống. Anh bấm dừng ghi hình.
“Được rồi. Bài kiểm tra hoàn tất. Em đạt ”
Lan tháo kính ra, ném lên bàn. Ngay lập tức, vẻ sắc sảo biến mất, trả lại sự mệt mỏi rã rời. Cô đi về phía tủ quần áo, không thèm che đậy cơ thể nữa.
“Mặc gì?” Lan hỏi cộc lốc.
“Bộ vest xám tro!” Nam nói, anh đang bận kiểm tra lại file video vừa quay. “Và bộ nội y ren đen. Loại đắt tiền nhất ấy ”
Lan mở tủ. Cô chọn bộ đồ lót La Perla bằng ren đen mỏng tang. Cô mặc nó vào, che đi những vùng kín đáo vừa bị phơi bày. Lớp ren đen tương phản gay gắt với làn da trắng, tạo nên vẻ đẹp của sự tội lỗi được gói ghém kỹ càng. Chiếc áo lót ren đen nửa cúp ngực dường như quá chật chội để chứa đựng đôi gò bồng đảo trắng ngần kia, ép chúng lại tạo thành một khe ngực sâu hoắm, khiến chúng chực chờ trào ra ngoài như hai trái bưởi chín mọng. Bên dưới, chiếc quần lót lọt khe cùng màu bé xíu, sợi dây mảnh lọt thỏm vào giữa hai bờ mông tròn trịa, chỉ đủ che đậy vùng tam giác mật rậm rạp cỏ đen và gò mu múp míp như chiếc bánh bao nhỏ đang ướt át. Làn da trắng như tuyết tương phản gay gắt với màu đen của ren, tạo nên một hiệu ứng thị giác chấn động.
Tiếp theo là áo sơ mi trắng. Cô cài kín cổ. Rồi đến chân váy bút chì và áo Vest. Chiếc chân váy ôm sát lấy vòng ba nảy nở, tôn lên đường cong chữ S hoàn hảo, nhưng cũng che giấu đi sự ẩm ướt nhớp nháp bên trong.
Chỉ trong 5 phút, “Ruby” trần trụi đã biến mất. Trước mặt Nam lại là CEO Hoàng Lan – sang trọng, kín đáo, quyền lực.
Lan ngồi xuống bàn trang điểm. Cô tô son đỏ đậm. Cô kẻ mắt sắc lẹm. Và cuối cùng, cô đeo lại cặp kính gọng vàng.
Cô quay lại nhìn Nam.
“Đi thôi!” Lan nói, xách chiếc túi lên. “Đừng để đối tác chờ lâu ”
Nam nhìn vợ. Anh cảm thấy một sự xa lạ đáng sợ. Người đàn bà này vừa mới tự sục sạo trước ống kính của anh, vừa mới dùng những ngón tay dính dịch đó để tô son, giờ đây lại đứng đó như một nữ tướng chuẩn bị ra trận.
Anh xách túi đựng máy quay lên.
Họ bước ra khỏi phòng ngủ, rời khỏi căn nhà tiến về phía trước, một nơi vô định – nơi mà đạo đức sẽ bị lột bỏ cùng với những bộ quần áo đắt tiền kia.
Truyện này còn ra nữa k bạn hay có bán full k á cho mình xin cách liên lạc
hóng bên thiendia1 thì lão tác giả bận nên chưa thấy viết tiếp