Bắt cóc và bạo hành em loli vú bự
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Bắt cóc và bạo hành em loli vú bự
Tác Giả: Vanilla Knight
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Học Sinh, Loli, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 03/07/2026
**Chương 23: Phát Hiện và Tráo Thuốc**
### Phần 1: Bằng Chứng Tình Cờ
Sáng thứ sáu, ánh nắng vàng rực rỡ len lỏi qua khe cửa sổ phòng khách. Ông Quân ngồi trên ghế sofa, tay cầm ly trà nóng, ánh mắt thoáng qua vẻ suy tư. Sau sự cố trong phòng tắm hôm qua, ông và Hà đều tránh mặt nhau, không khí trong nhà căng thẳng đến nghẹt thở.
Hà bước ra từ phòng ngủ, tay cầm điện thoại: “Bố ơi, con đi siêu thị mua ít đồ. Điện thoại con để đây, nếu Hoàng gọi về bố nghe giúp con nhé.”
“Ừ, con đi đi,” ông Quân gật đầu.
Hà vừa ra khỏi cửa, điện thoại cô để trên bàn đã sáng lên. Ông Quân nhìn thấy có tin nhắn từ Hoàng. Ông định bấm nghe máy, nhưng khi mở điện thoại ra (Hà đã từng cho ông mật khẩu khi chăm sóc ông ốm), ông vô tình vào mục album ảnh để tìm số Hoàng.
Và ông đứng sững người.
Trong album gần đây của Hà, có một loạt video chụp lén. Ông Quân run tay mở xem – và trước mắt ông là cảnh Ngọc Anh đang quỳ trước ông Lương, miệng ngậm chặt dương vật ông ta, đôi mắt say sưa như đang thưởng thức món ăn tinh túy. Rồi cảnh ông Lương đứng sau đâm vào Ngọc Anh từ phía sau, cô ta rên rỉ khoái cảm: “Bố ơi… sướng quá… mạnh nữa đi…”
Ông Quân nuốt nước bọt, tim đập thình thịch. Hóa ra Ngọc Anh và ông Lương… ông ta và con dâu của mình? Ông nhớ lại những lời Ngọc Anh nói với Hà, nhớ lại ánh mắt cô ta nhìn ông – hóa ra cô ta cũng là “đồng loại” với ông, cũng đang quan hệ bí mật với bố chồng.
Ông Quân cất điện thoại vào túi mình, lòng dấy lên một kế hoạch. Ông biết mình đã nắm được thóp Ngọc Anh.
Đêm qua, tại căn biệt thự của Thành – Ngọc Anh, ông Lương đang ngồi trong phòng riêng với Ngọc Anh. Ông rút ra một gói nhỏ màu trắng, đưa cho cô.
“Đây là thuốc kích dục đặc biệt,” ông Lương thì thầm, giọng đầy mưu mô. “Không màu, không mùi, không vị. Công dụng sau 15 phút, kéo dài một tiếng. Con sang nhà Hà, bỏ vào nước cho cô ta uống. Khi cô ta ngấm thuốc, sẽ chủ động lao vào ông Quân. Con giả vờ xin phép về trước, rồi lén quay lại chụp ảnh, quay video làm bằng chứng. Có bằng chứng này, Hà sẽ không dám nói ra chuyện của chúng ta.”
Ngọc Anh run run nhận gói thuốc: “Ba… thuốc này có an toàn không?”
“Yên tâm. Chỉ kích thích ham muốn tự nhiên thôi, không gây hại,” ông Lương cười khẩy, tay sờ vào má cô. “Làm tốt việc này, ba sẽ thưởng cho con.”
Ngọc Anh gật đầu, cất gói thuốc vào túi xách….. Ngọc Anh sẽ tới nhà Hà.
Đúng lúc này khi Hà vừ về tới nhà thì Tiếng chuông cửa vang lên. Hà chạy ra mở cửa, là Ngọc Anh – cô bạn thân của Hà, tay xách túi trái cây và hộp bánh.
“Chị Hà ơi, em sang chơi!” Ngọc Anh cười tươi, nhưng ánh mắt cô lướt nhanh về phía ông Quân đang ngồi trong phòng khách.
“Em vào đi,” Hà mỉm cười, dù trong lòng còn rối bời vì chuyện hôm qua.
Ngọc Anh bước vào, chào ông Quân: “Con chào bác ạ. Bác khỏe hơn chưa ạ?”
“Ừ, cảm ơn con. Bác khỏe rồi,” ông Quân gật đầu, ánh mắt quan sát Ngọc Anh đầy ẩn ý.
### Phần 3: Tráo Ly
Trở lại nhà Hà, Ngọc Anh ngồi trong phòng khách cùng Hà và ông Quân. Trên bàn là ba ly nước cam tươi – Hà vừa pha ra để tiếp khách.
Ngọc Anh liếc nhìn đồng hồ. Cô cần phải hành động nhanh. Khi Hà đứng dậy đi vào bếp lấy khăn giấy, Ngọc Anh nhanh tay rút gói thuốc ra, đổ vào ly nước của Hà – ly gần nhất với phía Hà ngồi.
Nhưng cô không biết rằng, từ góc khuất trong phòng, ông Quân đã nhìn thấy toàn bộ hành động của cô. Ông nheo mắt, không biết đó là thuốc gì, nhưng nghi ngờ là thứ không tốt. Khi Ngọc Anh đi vệ sinh, ông Quân nhanh tay đổi ly nước của Hà sang chỗ Ngọc Anh, và để ly của Ngọc Anh vào vị trí Hà.
“Chị Hà, em về rồi,” Ngọc Anh quay lại, không hề hay biết sự tráo đổi.
“Em uống nước đi cho mát,” Hà mỉm cười, đưa ly nước cho Ngọc Anh – chính là ly có thuốc.
Ngọc Anh uống cạn ly nước, lau miệng: “Ngon quá chị ạ. Em uống hết rồi này.”
Ông Quân ngồi đối diện, ánh mắt lạnh lùng quan sát. Ông muốn xem thuốc đó có tác dụng gì.
### Phần 4: Dược Lực Phát Tác
Mười lăm phút trôi qua. Ban đầu Ngọc Anh vẫn trò chuyện bình thường, nhưng dần dần, cô bắt đầu cảm thấy nóng ran khắp người.
“Chị ơi… sao em thấy nóng quá…” Ngọc Anh kéo cổ áo, má đỏ bừng.
“Em sao thế? Mặt đỏ quá,” Hà lo lắng hỏi.
“Em… em không biết… em thấy khó thở…” Ngọc Anh thở dốc, tay vô thức cởi nút áo đầu tiên.
Ông Quân nhận ra ngay – đó là thuốc kích dục. Hóa ra Ngọc Anh định hại Hà nhưng lại tự uống phải. Ông đứng dậy, giả vỻ lo lắng: “Con Anh bị sốt rồi. Hà ơi, con trải chăn đệm ra sofa cho Anh nằm nghỉ đi.”
Hà vội vàng lấy chăn gối từ phòng ra. Ngọc Anh nằm xuống, cơ thể cô ngày càng nóng ran, hai tay bắt đầu cởi bỏ áo khoác, rồi đến nút áo sơ mi.
“Nóng… nóng quá… cởi ra…” Ngọc Anh lẩm bẩm, mắt lim dim.
“Em sao vậy? Đừng cởi đồ chứ!” Hà hoảng hốt ngăn cản, nhưng Ngọc Anh đã cởi luôn áo sơ mi, để lộ chiếc áo ngực ren màu đen bên trong, bầu ngực căng tràn phập phồng.
Ông Quân biết Ngọc Anh đang rình rập mình, muốn tạo cơ hội để chụp ảnh ông và Hà. Ông quyết định tách Hà ra khỏi đây.
“Hà ơi, con ra vào giúp bố chải đệm và chăn cho bố với, bố mệt quá muốn ngủ sớm,” ông Quân nói, giọng vẻ gấp gáp và cẩu khẩn.
“Vâng… Bố chờ con chút… Ngọc Anh em ngồi đây chơi nha chị vào phụ bố chồng chị 1 chút?” Hà nói ra dời đi. – Ngọc Anh biết đây là cơ hội : theo như kế hoạch Ngọc Anh xin phép về luôn nhà có việc khi khác lại qua chơi…
Hà vào là Ngọc Anh về nhưng không cô ấy nấp sau cái tủ.
Khi Hà vào ông Lương biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo theo kịch bản của Ngọc Anh và ông Lương. Dám bày mưu tính kế ta và con dâu. Ông Lương liền bảo Hà ra ngoài mua ít thuốc cho bố… nơi bệnh viện cũ trước khám… dự kiến khoảng 2 tiếng đi. Vô tình lúc Hà ra ngoài Ngọc Anh lại không để ý….
Hà gật đầu, vội vàng cầm ví ra cửa: “Con đi ngay, bố chờ con nhé.”
Tiếng cửa sập lại. Giờ đây trong nhà chỉ còn ông Quân và Ngọc Anh đang ngấm thuốc.
### Phần 5: Săn Mồi Trở Thành Con Mồi
Ngọc Anh đã ngấm thuốc mà không đang không hề hay biết, cơ thể uốn éo vì kích thích. Thuốc đã phát tác mạnh, cô cảm thấy khát khao tột độ, cơ thể như bị lửa đốt. Cô xem đồng hồ thấy đã đủ thời gian… Cố tỉnh táo để tiền đến cảnh cửa mở ra… Mắt cô lúc đó tối sầm lại… hoa mắt.. mọi thứ mơ hồ, chỉ có cơ thể đang thèm khát Cô mở mắt nhìn ông Quân, nhưng trong cơn mê man dược lực, cô tưởng tượng ông là ông Lương. . Cô nhìn đồng hồ – đã 45 phút kể từ khi uống thuốc, cô cần phải hành động trước khi thuốc hết tác dụng. Cô tính toán: Hà chắc đã đi rồi, giờ cô phải vào phòng ông Quân để chụp ảnh bằng chứng.
Cô đứng dậy loạng choạng, chỉ mặc mỗi chiếc váy liền che thân, lấy điện thoại ra mở chế độ camera, rồi lén lút tiến về phòng ông Quân.
Cửa phòng khép hờ. Ngọc Anh tưởng rằng Hà đang ở trong đó với ông Quân (cô nghĩ thuốc đã cho Hà uống), cô định mở cửa chụp ảnh bằng chứng.
Nhưng khi cô vừa đẩy cửa…
Bàn tay to lớn của ông Quân tóm lấy cổ tay cô, kéo mạnh vào trong phòng
Ngọc Anh nhìn Ông Quân và từ từ cởi bỏ chiếc áo khoác mỏng, nàng ngồi xuống đệm, và khẽ chống một tay xuống đệm cạnh người Ông Quân. Dược lực từ ly nước cam kia đã ngấm sâu vào từng tế bào, khiến nàng mơ màng nhìn người đàn ông trước mặt – trong cơn ảo giác, nàng tưởng tượng đó là ông Lương, nhưng cơ thể thì đang phản ứng với sức hút nam tính từ Ông Quân.
Ngọc Anh nằm đó, cơ thể co giật vì thèm khát. Cô nhìn đồng hồ – đã 45 phút kể từ khi uống thuốc, cô cần phải hành động trước khi thuốc hết tác dụng. Cô tính toán: Hà chắc đã đi rồi, giờ cô phải vào phòng ông Quân để chụp ảnh bằng chứng.
Cô đứng dậy loạng choạng, chỉ mặc mỗi chiếc váy liền che thân, lấy điện thoại ra mở chế độ camera, rồi lén lút tiến về phòng ông Quân.
Cửa phòng khép hờ. Ngọc Anh tưởng rằng Hà đang ở trong đó với ông Quân (cô nghĩ thuốc đã cho Hà uống), cô định mở cửa chụp ảnh bằng chứng.
Nhưng khi cô vừa đẩy cửa…
Bàn tay to lớn của ông Quân tóm lấy cổ tay cô, kéo mạnh vào trong phòng.
Nàng rướn người tới, hai má đỏ bừng như say rượu, đôi môi mọng mở ra thở dốc. Từ khi bước vào căn nhà này, thân nhiệt nàng cứ tăng dần, khiến làn da trắng ngần ửng hồng. Chiếc váy liền màu xanh pastel ôm sát cơ thể giờ đây bị nàng kéo xuống, để lộ bờ vai trần và khe ngực sâu. Nàng không còn kiểm soát được bản thân, tay vươn ra chạm vào ngực Ông Quân – lồng ngực rộng săn chắc, da ngăm đen nóng hổi dưới lòng bàn tay nàng mềm mại.
“Ba… ba ơi… con nóng quá…” Ngọc Anh rên rỉ, tay cởi bỏ áo ngực, để lộ hai bầu vú trắng nõn căng tròn.
Ông Quân đứng nhìn, dương vật bắt đầu cương cứng trong quần. Cô ta tự biến mình thành con mồi ngon lành.
“Ba… ba đến với con đi…” Ngọc Anh vươn tay ra, mắt lim dim đầy dục vọng.
Ông Quân tiến lại gần, nhưng không chạm vào cô. Ông biết Ngọc Anh đang chờ Hà quay lại để chụp ảnh. Ông nhìn đồng hồ – Hà sẽ về sau khoảng 20 phút nữa.
“Con nằm yên đó, bố đi lấy khăn ướt cho con,” ông Quân nói rồi bước vào phòng mình.
“Á!” Ngọc Anh hét lên nhỏ, nhưng đã bị ông Quân đóng sầm cửa lại.
“Con định làm gì hả?” ông Quân hỏi, giọng lạnh như băng.
“Con… con…” Ngọc Anh lắp bắp, nhưng thuốc đã ngấm quá mạnh. Nhìn ông Quân cao lớn trước mặt, cơ thể săn chắc, cô không còn phân biệt được ai là ai. Trong mắt cô lúc này, ông Quân chính là ông Lương, là người đàn ông cô đang khao khát.
“Ba… ba ơi…” Ngọc Anh rên rỉ, lao vào ôm chặt ông Quân, miệng tìm môi ông hôn.
Ông Quân định đẩy ra, nhưng Ngọc Anh đã cởi bỏ váy, để lộ cơ thể trần truồng chỉ mặc mỗi chiếc quần lót ren. Cô ôm chặt ông, vùi mặt vào ngực ông, tay sờ soạng xuống dưới.
“Ba… con muốn… con nóng quá… ba cho con đi…” Ngọc Anh thì thầm đầy dâm đãng, tay cô nắm lấy dương vật ông qua quần.
Ông Quân rên nhẹ, cơ thể ông phản ứng lại sự kích thích. Ngọc Anh xinh đẹp, cơ thể săn chắc, giờ đây đang chủ động dâng hiến. Dù biết cô đang ngấm thuốc, nhưng ông không thể cưỡng lại.
– Ngọc Anh… con biết mình đang làm gì không? – Ông Quân hỏi, giọng khàn đục đầy khao khát.
Nàng không trả lời, chỉ đưa tay run run kéo khóa quần ông xuống. Khi con quái vật to lớn bật ra, nàng thốt lên kinh ngạc: – Trời ơi… to quá… cứng quá”Con muốn… con là của ba… ba đụ con đi…” Ngọc Anh đã hoàn toàn mất lý trí, cô kéo quần ông xuống, để lộ dương vật to lớn đang cương cứng.
Cô quỳ xuống, há miệng ngậm lấy nó mà không cần suy nghĩ. Ông Quân rên lớn, tay bấm chặt vào tóc cô.—
Ngọc Anh nằm giường đệm ông Quân, cơ thể uốn éo vì kích thích. Thuốc đã phát tác mạnh, cô cảm thấy khát khao tột độ, cơ thể như bị lửa đốt. Cô mở mắt nhìn ông Quân, nhưng trong cơn mê man dược lực, cô tưởng tượng ông là ông Lương.
“Ba… ba ơi… con nóng quá…” Ngọc Anh rên rỉ, tay cởi bỏ áo khoác, rồi đến nút áo sơ mi.
Ông Quân đứng nhìn, ánh mắt đánh giá từng centimet da thịt đang lộ ra. Khi Ngọc Anh cởi bỏ áo ngực, để lộ hai bầu vú trần trụi trước mắt ông, ông không khỏi so sánh trong đầu.
Ngọc Anh đẹp – một vẻ đẹp hoàn hảo đến mức gần như không tì vết. Cô cao 1m68, thân hình cân đối như tượng tạc, eo thon gọn, hông nở đúng chuẩn tỷ lệ vàng. Làn da cô trắng mịn như ngọc, không một vết rạn hay thâm sạm. Hai bầu vú căng tròn, to hơn của Hà một cỡ – phải là cỡ D, tròn đầy như hai quả bưởi nhỏ, nhưng không căng cứng như vú Hà. Nhũ hoa cô sẫm màu hơn, hơi chảy xệ nhẹ – dấu hiệu của người phụ nữ đã từng mang thai, đã từng cho con bú. Đó là vẻ đẹp của người phụ nữ trưởng thành đầy đặn, khác với vẻ căng tràn sức sống của Hà – vú Hà nhỏ hơn một chút, cỡ C, nhưng săn chắc như đá cuội, đầu ti hồng hào như hoa đào nở, chưa từng bị đứa trẻ nào bú mút làm biến dạng.
*Một chín, một mười* – ông Quân thầm đánh giá. Ngọc Anh là chín điểm – hoàn hảo về tỷ lệ, sang trọng về khí chất, nhưng thiếu đi cái gì đó tinh khôi. Còn Hà… Hà là mười điểm tròn trĩa. Dù nhỏ nhắn hơn, dù vú không to bằng, nhưng cô mang vẻ đẹp của sự thuần khiết, của người con gái mới lớn chưa từng sinh nở, da thịt còn nguyên vẹn như tờ giấy trắng chưa ai viết lên.
Ngọc Anh tiếp tục cởi bỏ váy, để lộ chiếc quần lót ren đen ôm sát cái mu lồn đầy đặn. Cô đứng trước mặt ông, cơ thể trần truồng gần như hoàn toàn, chỉ còn mảnh vải nhỏ che đi vùng tam giác bí ẩn. Cô cao ráo, chân dài thẳng tắp, đùi săn chắc không một chút mỡ thừa – khác với Hà, đùi Hà mềm mại hơn, có chút thịt thừa ở háng tạo nên vẻ phụ nữ đầy đặn quyến rũ.
“Ba… ba đến với con đi…” Ngọc Anh vươn tay ra, mắt lim dim đầy dục vọng.
Ông Quân tiến lại gần, dương vật đã cương cứng đến đau trong quần. Cô ta đẹp – đẹp theo cách riêng của cô. Nếu Hà là bông hồng trắng tinh khôi, thì Ngọc Anh là đóa hồng đỏ thẫm đầy dục vọng. Một bên thuần khiết cần được chiếm hữu, một bên dâm đãng đang tự dâng hiến.
“Con… con đẹp quá…” ông Quân thì thầm, tay chạm vào bầu vú to lớn của cô, xoa nắn cảm nhận độ mềm mại chảy xệ. “Nhưng vẫn thua Hà… Hà của bố mới là nhất…”
Ngọc Anh không nghe rõ, cô chỉ biết lao vào ôm chặt ông, miệng tìm môi ông hôn. Cô dâm đãng hơn Hà – kinh nghiệm làm tình với ông Lương đã dạy cô cách quyến rũ đàn ông. Cô chủ động cởi quần ông, tay nắm lấy dương vật to lớn đang cương cứng, miệng chu môo liếm láp đầu khấc.
“Ưm… to quá… cứng quá…” Ngọc Anh thì thầm, nước bọt chảy ra làm ướt đẫm thân dương vật. Cô bú mút say sưa, đầu lưỡi quấn quanh đầu khấc, tay xoa bóp phần còn lại. Kỹ năng của cô điêu luyện hơn Hà – Hà còn ngây thơ, còn e thẹn, còn biết đâu những động tác bạo dâm này.
Nhưng chính sự ngây thơ ấy của Hà mới là thứ ông Quân khao khát. Ngọc Anh dâm đãng quá, dễ dàng quá, không còn cảm giác chinh phục. Còn Hà… Hà như một pháo đài cần được đánh chiếm từng bước một.
“Thôi… đủ rồi…” ông Quân kéo Ngọc Anh đứng dậy, không muốn ra quá sớm vì miệng cô. “Lên giường… bố đụ con…”
Ngọc Anh mừng rỡ, cô nằm ngửa ra giường, hai chân dạng rộng, lồn đã ướt nhẹp chờ đón. Ông Quân cởi hết quần áo, cơ thể săn chắc lộ ra, dương vật 22cm cương cứng chỉa thẳng vào cô.
“Ba… nhanh lên… con chịu không nổi…” Ngọc Anh rên rỉ, tay xoa xoa hột le.
Ông Quân cầm dương vật, cọ cọ vào khe lồn ướt át, rồi ấn mạnh một phát đâm vào.
“Aaaaa! To quá… sâu quá… ba ơi…” Ngọc Anh thét lên, cơ thể cong lên vì khoái cảm.
Ông Quân nhấp mạnh, không thương tiếc. Thuốc kích dục khiến Ngọc Anh không cảm thấy đau, chỉ có khoái cảm tột độ. Cô rên la không kiểm soát, hông nhấp nhô đón nhận từng cú thúc.
“Phạch… phạch… phạch…” Tiếng da thịt va chạm vang lên dồn dập.
“Ba… ba ơi… sướng… sướng quá… mạnh nữa đi…” Ngọc Anh rên rỉ, tay bóp chặt ga giường.
Ông Quân đổi tư thế, kéo cô quay sang doggy-style. Ông đâm từ phía sau, tay bóp mạnh bầu vú to lớn của cô rung lắc. Nhìn bầu vú chảy xệ theo nhịp nhấp, ông lại nhớ đến vú Hà – săn chắc, không chảy, đầu ti hồng hào. Dù Ngọc Anh ngực to hơn, nhưng vú Hà mới là thứ ông muốn bú mút, mới là thứ ông muốn sở hữu.
“Ư… ư… chạm tử cung rồi… ba ơi… sâu quá…” Ngọc Anh rên thét, nước lồn chảy ra ướt đẫm đùi.
Ông nhấp như máy, hông ông va mạnh vào mông cô tạo ra âm thanh “bạch bạch” liên hồi. Cô co giật, cơn cực khoái ập đến dữ dội.
“Con ra… con ra rồi ba ơi… aaaaa…” Ngọc Anh thét lớn, lồn siết chặt lấy dương vật ông.
Ông Quân cũng không chịu nổi, ông đâm sâu nhất rồi phun tinh đầy bao vào trong cô. Dòng tinh nóng hổi làm Ngọc Anh run lên từng cơn, cô ngã gục xuống giường, thở hổn hển.
Ông Quân rút ra, nhìn tinh dịch chảy ra từ lồn cô, lòng thầm nghĩ: *Dù ngon đến mấy, con này cũng chỉ là thứ dùng một lần. Hà mới là món chính…*
** – Hiệp 2: Tỉnh Thức và Đam Mê**
Ngọc Anh nằm trên giường, cơ thể nàng vẫn còn rúng động sau cơn cực khoái dữ dội. Hơi thở hổn hển, làn da ửng hồng đầy mồ hôi, đôi mắt đẫm đờ dần lấy lại chút ý thức. Dương vật của ông Quân vẫn còn ngập sâu trong âm đạo nàng, nóng hổi và cứng rắn.
Nàng chậm rãi mở mắt. Ban đầu, tầm nhìn còn mơ hồ, nàng vẫn nghĩ đang nằm trong vòng tay ông Lương. Nhưng khi ánh sáng từ đèn ngủ chiếu rõ khuôn mặt đang đè trên ngực mình, nàng bỗng giật mình.
Đôi mắt sâu thẳm, sống mũi cao, đôi lông mày rậm rạp và mái tóc đã điểm bạc – đó không phải ông Lương.
“Ơ… bác… bác Quân?” – Ngọc Anh thốt lên, giọng run run.
Ông Quân dừng động tác, nhìn xuống nàng với ánh mắt phức tạp. Dương vật ông vẫn còn trong cơ thể nàng, không hề rút ra.
“Cháu tỉnh rồi à?” – Giọng ông trầm khàn.
Ngọc Anh nhìn chằm chằm vào ông, đầu óc quay cuồng. Thuốc kích dục vẫn còn chạy trong huyết quản, làm cơ thể nàng nóng rực, âm đạo vẫn co thắt đầy thèm khát. Nàng nhớ lại tất cả – ly nước bị tráo, kế hoạch với ông Lương, và việc chính mình đã uống nhầm thuốc.
“Bác… bác là bố của Hà…” – Ngọc Anh lẩm bẩm, cố lùi ra sau.
Nhưng đôi chân nàng lại tự động quặp chặt lấy hông ông Quân, kéo ông sâu hơn vào trong. Cơ thể nàng phản bội lý trí. Từng tế bào đang gào thét đòi hỏi, đòi được tiếp tục.
“Cháu muốn bác dừng lại không?” – Ông Quân hỏi, giọng đầy thử thách, dương vật khẽ cử động trong nàng, chạm vào điểm nhạy cảm.
Ngọc Anh cắn môi, đôi mắt đẫm ướt nhìn ông. Lý trí nói không, nhưng cơ thể nói có. Nàng đã quá lâu không được thỏa mãn, và giờ đây, khi đã nếm trải cảm giác tuyệt vời này, nàng không muốn dừng lại.
“Không…” – Ngọc Anh thì thầm, rồi giọng nàng mạnh mẽ hơn – “Đừng dừng lại… bác Quân… cháu muốn…”
Ông Quân mỉm cười, nụ cười đầy nam tính. Ông bắt đầu chuyển động lại, từ từ rút ra rồi đâm mạnh vào.
“Ư… a… bác ơi…” – Ngọc Anh rên lên, hai tay bấu chặt vào vai ông.
“Gọi bác đi…” – Ông Quân thì thầm vào tai nàng – “Gọi cho bác nghe…”
“Bác Quân… bác Quân…” – Ngọc Anh rên rỉ theo nhịp đâm.
Nàng chủ động nâng hông lên, đón nhận từng cú đâm sâu. Khác với lúc trước khi còn mê loạn, giờ đây nàng tỉnh táo, cảm nhận rõ ràng từng milimet da thịt của ông Quân cọ xát trong âm đạo mình. Sự tỉnh táo này khiến cảm giác càng thêm mãnh liệt.
“Cháu… cháu tự nguyện…” – Ngọc Anh thì thầm, như để thuyết phục chính mình – “Cháu muốn bác… cháu muốn tiếp tục…”
Ông Quân đổi tư thế, ngồi dậy kéo nàng theo, để nàng ngồi trên đùi ông, dương vật vẫn ngập sâu trong nàng. Từ tư thế này, nàng có thể nhìn thấy rõ ràng khuôn mặt ông.
“Nhìn bác…” – Ông Quân ra lệnh, giọng uy quyền – “Nhìn rõ người đang địt cháu…”
Ngọc Anh mở to mắt, nhìn thẳng vào ông. Sự thật hiện rõ – bác Quân, người bố của người bạn thân nhất, đang ngồi đây, dương vật to lớn ngập sâu trong cơ thể nàng. Và thay vì xấu hổ hay hối hận, nàng cảm thấy một cơn sóng kích thích dâng trào.
“Cháu thấy… cháu thấy bác…” – Nàng thở hổn hển, hai tay đặt lên ngực ông, cảm nhận cơ bắp săn chắc.
“Cháu có thấy đau không?” – Ông Quân hỏi, tay nâng hông nàng dậy rồi hạ xuống.
“Không… không đau…” – Ngọc Anh lắc đầu, tóc rối bù – “Sướng… quá sướng… bác ơi…”
Nàng bắt đầu chủ động nhún nhảy trên đùi ông, tìm kiếm khoái cảm cho chính mình. Từng chuyển động của nàng đều đặn, có chủ đích, âm đạo co bóp mạnh mẽ xung quanh dương vật ông.
“Bác Quân… bác đút sâu vào…” – Ngọc Anh rên rỉ, cơ thể uốn éo – “Cháu muốn cảm giác bác ở trong cháu…”
Ông Quân nằm ngửa ra, để nàng cưỡi trên người mình. Từ góc nhìn này, ông có thể nhìn rõ từng biểu cảm trên khuôn mặt nàng – sự xấu hổ pha lẫn dục vọng, nỗi ngạc nhiên trước chính bản thân mình.
“Cháu thấy bác và ông Lương ai hơn?” – Ông Quân hỏi, tay bóp mạnh bầu vú nàng.
Ngọc Anh đỏ mặt, nhưng vẫn trả lời thật thà: “Bác… bác hơn… bác to hơn… làm cháu sướng hơn…”
Nàng cúi xuống hôn ông, nụ hôn đầy dục vọng. Lưỡi nàng tìm vào miệng ông quấn lấy, đây là nụ hôn của người phụ nữ đang chủ động tìm kiếm khoái lạc.
“Bác… bác có biết cháu đã thèm khát thế này bao lâu không?” – Ngọc Anh thì thầm khi tách môi ra – “Cháu nghĩ mình muốn ông Lương… nhưng thực ra… cháu chỉ muốn được địt như thế này…”
Ông Quân đổi tư thế, đè nàng xuống giường, hai chân nàng gác lên vai ông. Ông đâm sâu hơn nữa, mỗi cú đều chạm đến tử cung.
“Cháu muốn bác địt cháu như thế nào?” – Ông Quân hỏi.
“Mạnh vào…” – Ngọc Anh rên rỉ, tay kéo ông xuống – “Địt cháu mạnh vào… bác Quân… làm cháu ra… cháu muốn ra…”
Ông Quân bắt đầu đâm liên hồi, tốc độ nhanh dần. Ngọc Anh rên la không ngừng, âm thanh dâm dục vang vọng khắp căn phòng.
“Ư… a… đúng rồi… đúng chỗ đó…” – Ngọc Anh gào lên, đầu ngửa ra sau – “Bác Quân… bác làm cháu sướng quá…”
Cơn cực khoái ập đến. Ngọc Anh ôm chặt lấy ông, cơ thể co cứng, âm đạo co thắt dữ dội quanh dương vật ông.
“Ra… cháu ra… bác ơi… cùng cháu…” – Ngọc Anh gào lên.
Ông Quân cũng đến giới hạn. Ông đâm sâu nhất một cú cuối cùng, dương vật giật giật, phun trào tinh dịch sâu trong cơ thể nàng.
“Ư… a…” – Cả hai cùng rên lên trong cơn cực khoái đồng thời.
Ngọc Anh ôm chặt lấy ông, cảm nhận từng dòng tinh dịch nóng hổi bắn vào tử cung. Nàng run rẩy trong cơn cực khoái kéo dài, âm đạo vẫn co bóp liên tục như muốn hút cạn tinh khí của ông.
Khi cơn cực khoái dần qua, ông Quân vẫn nằm trên nàng, dương vật vẫn còn trong âm đạo nàng. Ngọc Anh thở hổn hển, khuôn mặt đỏ bừng đầy mãn nguyện.
“Bác Quân…” – Nàng thì thầm, tay vuốt ve mái tóc ông – “Cháu không hối hận…”
Ông Quân nhìn nàng, trong mắt ông có chút ngạc nhiên trước sự thay đổi của nàng.
“Cháu… cháu muốn tiếp tục…” – Ngọc Anh thì thầm, đôi mắt nàng lại bắt đầu ánh lên ham muốn – “Cháu vẫn còn thèm… bác có thể… một lần nữa không?”
Ông Quân cảm thấy dương vật mình lại cứng lên trong âm đạo nàng. Ông mỉm cười, hôn nhẹ lên môi nàng.
Phần 7: Thỏa Thuận
Mười phút sau, tác dụng của thuốc dần tan. Ngọc Anh mở mắt, nhận ra mình đang nằm trên giường ông Quân, cơ thể trần truồng, tinh dịch chảy ra từ âm hộ. Cô nhớ lại những gì vừa xảy ra, mặt tái nhợt.
“Con… con đã…” Ngọc Anh run rẩy, nước mắt trào ra.
Ông Quân ngồi cạnh, đã mặc quần áo chỉnh tề, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô: “Con đã làm gì? Con định hại Hà bằng thuốc kích dục, nhưng tự uống phải. Rồi còn vào đây định chụp ảnh bằng chứng?”
Ngọc Anh ôm mặt khóc nức nở: “Con xin lỗi… con… con bị ông Lương sai khiến… con không cố ý…”
“Ông Lương?” ông Quân nheo mắt. “Hó ra là ông ta chỉ đạo. Con biết không, Bác đã biết chuyện con và ông Lương từ trước – qua video trên điện thoại Hà.”
Ngọc Anh giật mình, mặt càng tái hơn: “Bác… bác biết hết rồi?”
“Ừ. Bác biết hết. Và giờ bố còn biết thêm chuyện con vừa làm tình với bố,” ông Quân cười nhạt. “Con muốn Thành biết không? Muốn Hà biết con là con điếm dâm đãng không?”
“Không… xin bác đừng nói…” Ngọc Anh quỳ xuống, ôm chân ông van xin, “Bác muốn gì con cũng chiều… xin bác giữ bí mật cho con…”
Ông Quân nâng cằm cô lên, ánh mắt sắc lạnh: “Bố có điều kiện. Con phải giúp bố thu phục Hà – hoàn toàn, cả tâm hồn lẫn thể xác. Con phải tạo cơ hội cho bố và Hà, phải khuyên Hà đến với bố, phải làm mọi thứ để Hà trở thành của bố. Chi tiết ta sẽ bàn với con sau… đừng nói chuyện này cho ông Lương, con biết hậu quả của mình rồi chứ…”
Ngọc Anh run rẩy, nhưng rồi cô nhớ lại cảm giác vừa rồi – dương vật ông Quân to hơn, cứng hơn, làm cô sướng hơn cả ông Lương. Cô cảm thấy xấu hổ vì điều đó, nhưng cơ thể cô thì thật thà.
“Con… con đồng ý,” Ngọc Anh gật đầu, mặt đỏ bừng. “Con sẽ giúp bác… nhưng… nhưng con cũng muốn… muốn được bác…”
“Muốn gì?” ông Quân hỏi, khóe miệng nhếch lên.
“Con… con cũng muốn được bác đụ nữa…” Ngọc Anh thì thầm, xấu hổ đến tận cổ, “Bác làm con sướng hơn… hơn ông Lương…”
Ông Quân bật cười, vuốt ve mái tóc cô: “Ngoan lắm. Vậy chúng ta có thỏa thuận rồi. Con giúp bố có Hà, và bố sẽ cho con thứ con muốn – thân thể bố, dương vật bố, và những cơn sướng mà ông Lương không thể cho con.”
Ngọc Anh gật đầu, trong lòng dấy lên một thứ cảm xúc phức tạp – vừa sợ hãi, vừa xấu hổ, vừa… chờ đợi được ông Quân đụ lần nữa.
Bên ngoài, tiếng chìa khóa xoay ở cửa – Hà đã về. Ngọc Anh vội vàng mặc quần áo, lau nước mắt. Ông Quân ngồi trên ghế, vẻ mặt bình thản như không có gì xảy ra.
“Có chuyện gì vậy?” Hà bước vào, thấy Ngọc Anh mặt đỏ hoe.
“Em vừa để quên ít đồ quay lại lấy… em tìm thấy rồi,” ông Ngọc Anh nói tỉnh bơ.
“Bố sao rồi? Con mua thuốc về rồi đây,” Hà lo lắng hỏi bố chồng,- Quân : bố không sao, con cất vào trong giúp bố, cảm ơn con nhiều
“Em… em khỏe rồi chị ạ… em xin phép về trước…” Ngọc Anh lắp bắp, không dám nhìn vào mắt Hà.
Cô vội vàng ra về, trong lòng đã có một kế hoạch mới – không phải để hại Hà, mà để giúp ông Quân có được Hà. Và cô… cô cũng muốn được ông Quân đụ thêm nhiều lần nữa. Có lẽ do thuốc còn tác dụng dư âm còn đọng lại, Liệu chút nữa về Ngọc Anh có hối hận không. Ngọc Anh về phải nói với ông Lương như thế nào. Không ngờ mình từ kẻ đi săn lại trở thành con mồi
**[Hết Chương 23]**