Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

CHƯƠNG 7.2: ĐẶC QUYỀN CỦA GIÁM ĐỐC HÌNH ẢNH

Sự đồng cảm giả tạo của Hưng đã mở toang cánh cửa phòng vệ của Nam. Bây giờ, Hưng không còn đóng vai “người anh tâm lý” nữa. Hắn ngả người ra sau ghế, bắt chéo chân, phong thái chuyển sang một “Chủ tịch” đang chốt hạ thương vụ bạc tỷ.

Hưng với tay lấy một tập văn bản khác nằm dưới khay trà, đặt nhẹ lên bàn kính. Tiếng giấy sột soạt vang lên khô khốc trong không gian tĩnh lặng.

“Anh không nói suông, Nam ạ. Anh là doanh nhân. Anh đầu tư vào tiềm năng ”

Hưng đẩy bản hợp đồng về phía Nam. Những dòng chữ đen nổi bật trên giấy trắng cao cấp, đóng dấu đỏ chói mắt.

“Thứ nhất!” Hưng nói, giọng rành rọt, lạnh lùng như đang đọc bản án. “Anh đã làm việc với bên ngân hàng. Khoản nợ 10 tỷ của Lan sẽ được tái cơ cấu. Đáo hạn thêm 12 tháng. Tức là vợ chồng chú sẽ không bị niêm phong nhà, không bị khởi tố, và quan trọng nhất… không bị mất cái ghế Giám đốc mà cô ấy coi trọng hơn cả mạng sống ”

Nam nín thở. Một tảng đá khổng lồ vừa được nhấc khỏi lồng ngực anh. 10 tỷ – con số khiến vợ chồng anh mất ăn mất ngủ suốt nửa năm qua, giờ được Hưng giải quyết nhẹ bẫng chỉ bằng một cú điện thoại.

“Thứ hai!” Hưng tiếp tục, ngón tay gõ nhịp lên mặt bàn. “Tập đoàn Hưng Thịnh đang triển khai chuỗi Resort 5 sao ‘Velvet Bay’. Anh sẽ chỉ định công ty Muse Interiors của Hoàng Lan làm thầu nội thất. Lợi nhuận từ dự án này đủ để vợ chú trả hết nợ gốc và dư ra một khoản kha khá đấy!”

Nam cầm bản hợp đồng lên, tay run rẩy. Những con số nhảy múa trước mắt anh. Đây không phải là chiếc phao cứu sinh. Đây là một con tàu du lịch hạng sang đến đón kẻ chết đuối.

“Anh… Em không biết…. ”

Hưng giơ tay lên, chặn lời cảm ơn sáo rỗng của Nam.

“Khoan đã. Trên đời này không có bữa trưa miễn phí, chú biết mà ” Hưng nhoài người tới trước, ánh mắt sắc như dao mổ. “Anh giúp Lan vì cô ấy có ‘tài năng’ mà anh cần. Nhưng anh giúp chú… vì anh cần một người đàn ông đáng tin cậy cho vị trí đặc biệt này ”

Hưng rút từ túi áo ngực ra một tấm danh thiếp mới tinh. Trên đó in tên Nam, nhưng chức danh không phải là “Nhiếp ảnh gia tự do” nữa.

**NGUYỄN HOÀI NAM**
*Giám đốc Hình ảnh (Director of Visuals)*
*Velvet Bay Private Club*

“Giám đốc… hình ảnh?” Nam lẩm bẩm, ngón tay miết lên dòng chữ mạ vàng nổi.

“Đúng vậy!” Hưng gật đầu, môi nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý. “Lương cứng 3.000 USD/tháng. Nhưng nhiệm vụ của chú không phải là đi quay gạch vữa hay mấy cô người mẫu ưỡn ẹo bên hồ bơi ”

Hưng đứng dậy, đi đến tủ rượu, rót thêm một ly Cognac. Hắn không quay lại, giọng nói trầm thấp vọng lại, dội vào màng nhĩ Nam.

“Anh muốn chú ghi lại ‘Nhật ký công trình’. Nhưng là công trình trên cơ thể vợ chú. Anh muốn chú quay lại quá trình thức giấc của Hoàng Lan. Những buổi tiệc kín, những lần cô ấy tiếp khách VIP, những khoảnh khắc cô ấy gỡ bỏ cái mặt nạ đạo đức đó xuống… Anh muốn chú dùng cái ống kính Leica 500 triệu của anh, biến những cảnh làm tình đó thành phim điện ảnh ”

Nam sững người. Ly trà trên tay anh sóng sánh. Quay phim vợ mình làm tình với người khác? Không phải quay trộm, mà là quay công khai?

“Anh muốn tôi… bán vợ?” Nam hỏi, giọng yếu ớt.

“Đừng dùng từ ngữ thô thiển thế!” Hưng quay lại, nhấp một ngụm rượu. “Không ai bán ai cả. Lan cần phục vụ để giữ ghế Giám đốc. Anh cần cảm hứng để làm việc. Còn chú… chú cần tiền và cần thỏa mãn cái tính tò mò bệnh hoạn của mình. Chú nghĩ anh không biết chú đã làm gì với những video đó sao?”

Nam cúi gầm mặt. Sự nhục nhã ê chề lại ùa về, nhưng lần này, nó đi kèm với một luồng kích thích kỳ lạ chạy dọc sống lưng. Ý nghĩ được cầm máy quay, được zoom cận cảnh vào từng biểu cảm đê mê của vợ, được kiểm soát khung hình trong khi cô ấy đang mất kiểm soát… nó có sức cám dỗ ma quái.

Nhưng Nam vẫn còn chút do dự cuối cùng. Cái tôi đàn ông của anh vẫn đang giãy chết.

Hưng nhận ra điều đó. Hắn biết Nam cần một cú hích cuối cùng. Một liều thuốc kích dục hạng nặng.

“Đi theo anh ”

Hưng hất hàm về phía bức tường đối diện. Hắn cầm chiếc điều khiển từ xa, bấm một nút. Tấm rèm nhung màu đỏ rượu từ từ trượt sang hai bên.

Nam ngẩng lên. Và anh chết lặng.

Trên tường là một bức tranh sơn dầu khổ lớn (2m x 3m), được chiếu sáng bởi một luồng đèn Spot-light lạnh lẽo.

Đó là chân dung của Thục Anh.

Trong tranh, Thục Anh ngồi trên một chiếc ghế bành bọc nhung xanh cổ vịt, tư thế vắt chéo chân quyền quý. Chị mặc một chiếc đầm dạ hội màu đen, hở trọn tấm lưng trần và bờ vai trắng muốt như sứ. Họa sĩ đã tài tình lột tả được chất liệu da thịt của chị: một làn da trắng xanh, mỏng manh đến mức tưởng như có thể nhìn thấy những mạch máu li ti bên dưới, nhưng lại lạnh lẽo và cứng rắn như cẩm thạch.

Nhưng điểm “chết người” nhất là đôi mắt. Đôi mắt phượng dài, đuôi mắt hơi xếch lên, nhìn thẳng vào người xem với vẻ khinh bạc, dửng dưng, như thể chị ta đang nhìn một đám sâu bọ. Một vẻ đẹp cao ngạo, cấm kỵ và tuyệt đối sạch sẽ.

Nam nuốt nước bọt. Cổ họng anh khô khốc. Thục Anh là thần tượng của anh, là “Thánh nữ” trong lòng anh – người phụ nữ chuyên làm từ thiện, người vợ hiền thục, người mà Nam thậm chí không dám nghĩ đến chuyện tà dâm.

“Đẹp không?” Hưng hỏi, giọng thì thầm ngay bên tai Nam.

“Hoàn hảo.. ” Nam buột miệng, mắt không rời khỏi bức tranh. “Chị ấy… như một nữ thần ”

“Đúng. Một nữ thần băng giá ” Hưng cười khẩy. “Ai cũng muốn quỳ dưới chân cô ấy. Ai cũng muốn vấy bẩn sự thánh thiện đó. Chú cũng thế, đúng không Nam?”

Nam giật mình, định chối. Nhưng Hưng đã đặt tay lên vai anh, siết chặt.

“Đừng chối. Anh thấy đồng tử chú giãn ra khi nhìn cô ấy. Đàn ông chúng ta đều giống nhau. Càng cao quý, càng muốn kéo xuống bùn. Càng lạnh lùng, càng muốn làm cho tan chảy ”

Hưng bước tới đứng cạnh bức tranh, tay vuốt nhẹ lên gấu váy của Thục Anh trong tranh.

“Lan… vợ chú, cô ấy hoang dại lắm. Quay Lan thì dễ. Nhưng Thục Anh… cô ấy là một đẳng cấp khác ”

Hưng quay lại nhìn Nam, tung ra con bài tẩy cuối cùng. Lời hứa của Quỷ.

“Nếu chú làm tốt vai trò Giám đốc Hình ảnh… Nếu chú quay cho anh những thước phim đẹp nhất về sự sa ngã của Lan… Anh sẽ cho chú một đặc quyền ”

Hưng ngừng lại một chút để sự căng thẳng leo thang tột độ.

“Anh sẽ cho chú được phép ghi hình Thục Anh. Không phải quay lén. Là đường đường chính chính. Chú sẽ được mang máy quay vào phòng ngủ của bọn anh. Chú sẽ được ghi lại khoảnh khắc bức tượng nữ thần này… rên rỉ, cầu xin và tan chảy dưới thân anh. Chú sẽ được nhìn thấy những gì mà cả thế giới này khao khát nhưng không bao giờ thấy được ”

Đầu óc Nam quay cuồng. Được nhìn thấy Thục Anh trần trụi? Được quay cận cảnh khuôn mặt cao ngạo đó biến dạng vì khoái lạc? Đó là giấc mơ ướt át nhất, tội lỗi nhất mà Nam từng có. So với việc đó, việc bán đứng Lan dường như chỉ là một cái giá quá rẻ.

Cán cân đạo đức trong lòng Nam gãy đôi. Sự thèm khát bệnh hoạn đã chiến thắng hoàn toàn.

Nam đứng dậy. Anh không nhìn Hưng. Anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt khinh bạc của Thục Anh trong tranh. Anh muốn chinh phục ánh mắt đó, dù chỉ là qua ống kính.

Nam đưa tay ra, cầm lấy chiếc máy ảnh Leica của mình đang để trên bàn. Anh tháo nắp ống kính. Tiếng nắp nhựa tách ra nghe *cạch* một cái khô khốc.

“Dự án Resort.. ” Nam nói, giọng khàn đặc nhưng dứt khoát. “Chắc chắn giao cho công ty của Hoàng Lan chứ?”

“Quân tử nhất ngôn ” Hưng nâng ly rượu lên.

Nam gật đầu. Anh đưa máy ảnh lên, hướng về phía Hưng (và bức tranh Thục Anh phía sau). Ngón tay anh đặt lên nút chụp.

“Được. Tôi nhận lời. Nhưng tôi có một yêu cầu ”

“Cứ nói ”

“Tôi muốn… ánh sáng phải đẹp. Trong phòng ngủ của anh, tôi cần được tự tay setup ánh sáng ”

Hưng bật cười lớn. Hắn biết hắn đã thành công. Nam không còn là một người chồng nữa. Anh ta đã hoàn toàn lột xác thành một gã đạo diễn bệnh hoạn, một kẻ đồng lõa hoàn hảo.

“Thỏa thuận. Tối mai, hãy để Hoàng Lan đến. Đừng nói gì về những thỏa thuận riêng của chúng ta vội. Hãy để cô ấy nghĩ… cô ấy vừa được cứu rỗi, vừa đang hy sinh vì cậu. Phụ nữ thích đóng vai nạn nhân lắm ”

Hưng bước tới, chìa tay ra.

Nam không bắt tay ngay. Anh nhìn bàn tay thô ráp, đeo nhẫn vàng của Hưng – bàn tay đã và sẽ sở hữu cả hai người phụ nữ mà anh tôn thờ và yêu quý. Rồi anh nắm lấy nó. Một cái bắt tay chặt, lạnh lẽo, đánh dấu sự ra đời của một liên minh xác thịt đen tối.

4.6 7 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
2 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Đăng

Truyện này còn ra nữa k bạn hay có bán full k á cho mình xin cách liên lạc

Ambience

hóng bên thiendia1 thì lão tác giả bận nên chưa thấy viết tiếp