Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31
Tác Giả: Lãng Du 2772
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Gái Xinh, Ông Già, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
CHƯƠNG 8.1: ĐÊM CỦA SỰ THÚ TỘI
Căn phòng ngủ được thiết kế theo phong cách tối giản với tông màu be chủ đạo, vốn là niềm tự hào của Lan về gu thẩm mỹ thượng lưu, giờ đây trông lạnh lẽo như một phòng mổ vô trùng.
Nam ngồi trên mép giường, lưng quay về phía cửa phòng tắm. Trong tay anh là chiếc Leica. Anh không đậy nắp ống kính. Màn hình LCD đang bật sáng, hiển thị những thông số kỹ thuật sắc nét. Anh đang đo sáng. Không phải đo sáng cho một bức chân dung nghệ thuật, mà đo sáng cho một hiện trường sắp xảy ra.
Trên bàn trang điểm, nằm lạc lõng giữa những lọ serum và nước hoa đắt tiền, là một tập hồ sơ bìa đen sần sùi. Nó giống như một khối u ác tính vừa mọc lên trên làn da hoàn hảo của căn phòng này.
Tiếng nước chảy róc rách từ phòng tắm vọng ra. Tiếng nước va vào da thịt, trôi tuột xuống sàn. Lan đang tắm. Cô đang cố gắng gột rửa những bụi bặm, những toan tính và cả nỗi sợ hãi của một ngày dài đóng vai CEO. Cô không biết rằng, ở bên ngoài, một phiên tòa đang chờ sẵn.
Cạch.
Cửa phòng tắm mở ra cùng một làn hơi nước trắng xóa. Mùi sữa tắm hoa oải hương Lavender bay ra, thơm ngát, dễ chịu – mùi hương của một người vợ hiền thục.
Lan bước ra. Cô quấn một chiếc khăn tắm màu trắng ngang ngực, để lộ bờ vai trần ửng hồng vì hơi nóng. Tóc cô ướt, búi lỏng lẻo trên đỉnh đầu, vài lọn tóc con bết vào gáy và thái dương. Không trang điểm, không giày cao gót, không vest công sở. Lan lúc này hoàn toàn không có lớp giáp phòng vệ. Cô mềm mại, ẩm ướt và dễ bị tổn thương.
Cô bước đến bàn trang điểm, định lấy máy sấy tóc. Bàn tay thon dài vừa chạm vào mặt bàn đá cẩm thạch lạnh ngắt thì dừng lại.
Ánh mắt cô va phải tập hồ sơ bìa đen.
Dòng chữ “HỒ SƠ NỢ QUÁ HẠN: 10 TỶ VNĐ” được in đậm, đỏ chói, đập thẳng vào võng mạc.
Lan giật bắn người như chạm phải than hồng. Cô lùi lại một bước, tay vô thức siết chặt lấy mép khăn tắm trước ngực. Hơi thở cô ngưng trệ. Bí mật đen tối nhất, thứ mà cô đã dùng cả mạng sống để che đậy, giờ đây nằm phơi bày trần trụi dưới ánh đèn ngủ vàng vọt.
“Anh lục lọi đồ của em?”
Phản xạ đầu tiên của Lan là tấn công. Cô quay phắt lại, dựng lên bức tường phòng vệ của một CEO. Giọng cô đanh lại, cố gắng che giấu sự run rẩy bên trong. “Nam! Anh có biết tôn trọng quyền riêng tư không? Đây là chuyện kinh doanh, dòng tiền đang tắc nghẽn chút thôi. Em xử lý được ”
Nam không trả lời ngay. Anh từ từ xoay người lại. Anh không nhìn Lan bằng mắt thường. Anh nâng máy quay lên, nhìn cô qua ống kính ngắm điện tử (EVF).
Qua ống kính, Nam thấy rõ sự hoảng loạn trong đồng tử của vợ. Anh thấy những giọt nước chưa kịp lau khô đang chảy dọc theo xương quai xanh, đọng lại ở khe ngực phập phồng kịch liệt.
“Xử lý thế nào?” Nam hỏi, giọng bình thản đến rợn người. “Bằng cách quỳ xuống gầm bàn như trong cái ổ cứng kia à? Hả… Ruby?”
Cái tên “Ruby” thoát ra khỏi miệng Nam nhẹ nhàng như một tiếng thở dài, nhưng đối với Lan, nó có sức công phá của một quả bom nguyên tử.
Chân Lan khuỵu xuống. Cô phải bám tay vào cạnh bàn để không ngã. Cái tên đó là quá khứ nhơ nhớp, là con người mà cô đã chôn sâu dưới 5 tấc đất của danh vọng và tiền bạc.
“Anh.. ” Môi Lan run rẩy, không thốt nên lời. Chiếc khăn tắm tuột nhẹ xuống một chút, để lộ nửa bầu ngực trắng nõn.
“Anh đã xem hết rồi ” Nam hạ máy quay xuống một chút, nhưng vẫn giữ ngón tay trên nút quay. “File số 1, gã Tây lông lá. File số 3, gã ngân hàng béo tốt. Và file số 4… Hưng ”
Nam đứng dậy, bước chậm rãi về phía Lan. Anh không giống người chồng nhu nhược mọi ngày. Bóng anh đổ dài trên sàn gỗ, trùm lên cơ thể nhỏ bé đang co rúm của Lan.
“Em nói đi. Em là ai? Là Hoàng Lan cao quý hay là con điếm Ruby?”
Sự dồn ép của Nam đã chạm đến giới hạn chịu đựng của Lan. Cô không khóc lóc van xin. Bản năng sinh tồn trỗi dậy. Cô buông xuôi sự giả tạo.
Lan ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Nam qua gương. Ánh mắt cô thay đổi. Không còn là sự sợ hãi, mà là sự bất cần, trần trụi và đau đớn.
“Ừ. Em là Ruby đấy ” Lan cười, một nụ cười méo mó. “Em bán thân để nuôi cái sĩ diện này đấy…. Anh thấy ghê tởm không? Nếu ghê thì ly dị đi!”
Cô thách thức anh. Cô dùng sự thật trần trụi nhất để tát vào mặt chồng mình, chờ đợi một cái tát trả lại hoặc một tờ đơn ly dị.
Nhưng Nam không làm thế.
Anh nhìn vợ mình lúc này. Tóc ướt rũ rượi, mắt đỏ hoe, hơi thở dồn dập, làn da ửng đỏ vì kích động. Cô không còn là bức tượng sáp hoàn hảo mọi ngày. Cô là một đống hoang tàn rực rỡ.
Và Nam nhận ra, anh đang… cương cứng.
Sự thú nhận dơ bẩn của Lan không làm anh ghê tởm. Nó kích thích con quỷ Voyeur (kẻ nhìn trộm) trong anh thức tỉnh hoàn toàn. Anh nhận ra mình không muốn ly dị. Anh muốn sở hữu “Ruby”.
Nam đưa máy quay lên sát mặt Lan. Ống kính macro bắt trọn từng lỗ chân lông, từng vệt nước mắt lem luốc trên má cô.
“Không ly dị ” Nam thì thầm, giọng khàn đặc dục vọng. “Anh vừa gặp Hưng. Hắn đồng ý gia hạn nợ. Hắn cứu công ty em. Với một điều kiện ”
Lan sững sờ. “Điều kiện gì?”
“Anh Hưng muốn thấy Ruby ” Nam nói, mắt dán chặt vào màn hình LCD. “Hắn nói chỉ có Ruby mới cứu được Muse Interiors. Và anh… anh đã nhận lời làm Giám đốc Hình ảnh cho dự án này ”
“Nam… anh đang nói cái gì vậy?” Lan lùi lại, lưng chạm vào tường lạnh ngắt. “Anh muốn em… làm điếm thật sao? Anh là chồng em cơ mà!”
“Anh là chồng em ” Nam gật đầu, môi nhếch lên một nụ cười lệch lạc. “Nhưng từ đêm nay, anh còn là Đạo diễn của em. Chúng ta sẽ cùng nhau làm việc này. Một cách chuyên nghiệp. Vì gia đình. Vì danh tiếng của em ”
Nam tiến sát lại, ống kính gần như chạm vào chóp mũi Lan.
“Nhìn vào ống kính đi Lan. Đừng nhìn anh. Hãy nhìn vào khán giả của em ”
Lan nhìn vào thấu kính đen ngòm sâu hun hút. Trong đó, cô thấy hình ảnh phản chiếu của mình: Một người phụ nữ đang đứng bên bờ vực thẳm, và người duy nhất có thể kéo cô lại chính là người đang đẩy cô xuống.
Cô hiểu ra tất cả. Nam không ghen tuông. Nam đang hưởng thụ. Anh ta muốn nhìn thấy cô sa ngã. Anh ta và Hưng đã bắt tay nhau để biến cô thành một món đồ chơi chung.
Một sự tuyệt vọng bao trùm lấy Lan, nhưng ngay sau đó là một cảm giác nhẹ nhõm kỳ lạ. Cô không cần phải giấu giếm nữa. Cô không cần phải đóng vai vợ hiền nữa.
Nếu họ muốn Ruby, cô sẽ cho họ Ruby.
Lan hít một hơi thật sâu. Ánh mắt cô dần trở nên sắc lạnh, vô cảm – ánh mắt của một diễn viên chuyên nghiệp chuẩn bị bước vào set quay.
Bàn tay cô đưa lên ngực, nắm lấy mép khăn tắm.
“Được thôi, thưa Đạo diễn ” Lan nói, giọng trầm xuống, mang âm sắc lẳng lơ của quá khứ. “Nếu anh đã thích xem đến thế… thì em sẽ diễn ”
Cô buông tay.
Chiếc khăn tắm trắng muốt rơi tuột xuống sàn nhà, nằm chỏng chơ như một lá cờ đầu hàng.
Hoàng Lan biến mất. Trước ống kính của Nam bây giờ là cơ thể trần trụi tuyệt đẹp của Ruby. Cô không che đậy. Cô đứng thẳng, hơi ưỡn ngực ra, đón nhận ánh nhìn tham lam của chiếc máy quay.
Nam nín thở, ngón tay run rẩy bấm nút REC. Đèn đỏ trên thân máy bắt đầu nhấp nháy, báo hiệu bộ phim của họ chính thức bắt đầu.
“Diễn đi em!” Nam ra lệnh, giọng run rẩy vì hưng phấn. “Cho anh thấy… con điếm giỏi nhất của anh “
Truyện này còn ra nữa k bạn hay có bán full k á cho mình xin cách liên lạc
hóng bên thiendia1 thì lão tác giả bận nên chưa thấy viết tiếp