Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31
Tác Giả: Lãng Du 2772
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Gái Xinh, Ông Già, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
CHƯƠNG 14: SỰ QUỲ GỐI CỦA TRÂM ANH THẾ PHIỆT
Thục Anh đặt ly rượu vang pha lê xuống mặt bàn đá cẩm thạch. Tiếng đế ly chạm vào mặt đá phát ra một âm thanh *keng* nhẹ nhàng, sắc lạnh, chấm dứt chuỗi âm thanh gào thét hỗn loạn trước đó.
Chị ta ngồi yên trong một giây, hít sâu một hơi dài. Lồng ngực phập phồng đẩy lớp vải lụa satin màu xanh cổ vịt căng lên, phô diễn đường cong của bộ ngực được chăm sóc kỹ lưỡng tại những Spa đắt đỏ nhất Paris.
Đôi mắt Thục Anh – vốn lạnh lùng và sắc sảo như dao mổ – giờ đây phủ một lớp sương mờ đục. Chị ta nhìn Hưng. Gã chồng của chị ta đang ngồi đó, trên chiếc ghế bành nhung đỏ, dạng chân ra đầy quyền uy, phô bày “chiến tích” vừa mới tàn phá Lan.
Trong đầu Thục Anh là một cuộc chiến.
Lòng kiêu hãnh của dòng dõi trâm anh thế phiệt gào thét: *”Đứng dậy và tát vào mặt hắn! Mày là phu nhân, không phải con điếm dọn rác!”*
Nhưng bản năng đàn bà, cái bản năng đã bị Hưng bẻ gãy và nhào nặn suốt 10 năm qua, lại thì thầm: *”Quỳ xuống đi. Đó là nơi mày thuộc về. Chỉ có sự phục tùng tuyệt đối mới khiến mày trở nên đặc biệt hơn con bé kia “*
Thục Anh đứng dậy.
Tiếng giày cao gót *cộp… cộp…* vang lên chậm rãi trên sàn thảm, nghe như tiếng đếm ngược của một bản án. Chị ta bước đi với lưng thẳng tắp, cằm hất cao, dáng đi uyển chuyển nhưng đầy sức nặng của một Nữ hoàng bước xuống từ ngai vàng để ban ơn cho kẻ bề tôi. Nhưng trớ trêu thay, kẻ bề tôi ở đây lại là người đang ngồi, còn Nữ hoàng là người sắp phải quỳ.
Thục Anh dừng lại trước mặt Hưng, cách khoảng một bước chân.
Ở cự ly này, mùi của cuộc hoan lạc xộc thẳng vào mũi chị ta. Mùi mồ hôi chua nồng của đàn ông, mùi tanh nồng đặc trưng của tinh dịch, và cả mùi nước hoa *Santal Blush* rẻ tiền hơn của Lan còn vương lại trên da thịt Hưng. Một hỗn hợp mùi vị của sự “phản bội” và “dơ bẩn”.
Hưng không nói gì. Hắn chỉ nhìn chị ta, khóe môi nhếch lên một nụ cười thách thức. Hắn không che đậy, hắn phơi bày toàn bộ sự nhơ nhớp đó ra trước mặt vợ.
Thục Anh khẽ nhíu mày – một cử chỉ vi mô thể hiện sự ghê tởm thoáng qua. Nhưng ngay lập tức, khuôn mặt chị ta giãn ra, trở về trạng thái vô cảm hoàn hảo.
Chị ta đưa tay xuống, vén nhẹ tà váy lụa xẻ cao sang một bên, để lộ đôi chân trắng muốt không tì vết. Động tác vén váy tao nhã như thể chị ta chuẩn bị ngồi xuống bàn tiệc trà chiều với Nữ hoàng Anh.
Rồi, chị ta từ từ hạ thấp trọng tâm.
Hai đầu gối của Thục Anh chạm xuống sàn thảm nhung đỏ. Chị ta quỳ một chân, chân kia chống nhẹ, tạo thành một tư thế quỳ phục vụ chuẩn mực và khiêu gợi.
Trước mắt Thục Anh là khúc thịt của Hưng. Nó vẫn còn ở trạng thái bán cương, to lớn và gân guốc.
Nhưng điều đáng nói nhất là trạng thái bề mặt của nó. Nó ướt sũng. Nó dính đầy chất dịch nhầy nhụa – hỗn hợp của gel bôi trơn, nước bọt của Hưng và dâm thủy của Lan. Những vệt trắng đục loang lổ bám dọc theo thân dương vật tím tái. Thậm chí, một sợi tóc đen dài của Lan còn dính bết vào phần quy đầu.
Đó là bằng chứng vật lý của việc chồng chị ta vừa quan hệ với người đàn bà khác. Một sự sỉ nhục hiển nhiên.
Thục Anh đưa bàn tay trái lên. Bàn tay búp măng, móng tay sơn màu đỏ rượu chát, đeo chiếc nhẫn kim cương 5 carat lấp lánh.
Chị ta dùng ngón trỏ và ngón cái, nhẹ nhàng nhón lấy sợi tóc của Lan, gỡ nó ra khỏi người Hưng và thả xuống sàn với vẻ khinh bỉ ra mặt.
Sau đó, chị ta nắm lấy thân dương vật của Hưng.
Bàn tay mát lạnh, mềm mại của Thục Anh chạm vào khối thịt nóng hổi, nhớp nháp. Sự tương phản nhiệt độ khiến Hưng rùng mình, gân bụng giật nhẹ. Hắn cảm nhận được sự mềm mại của da tay chị ta khác hẳn với sự thô bạo của Lan.
Thục Anh không vuốt ve. Chị ta cầm nó như cầm một món đồ cổ cần được lau chùi. Chị ta quan sát, xoay nhẹ để kiểm tra mức độ “bẩn”. Ánh mắt chị ta giống như một nhà thẩm định đá quý đang soi xét một viên ngọc thô vừa được lôi ra từ bùn lầy.
Thục Anh vén những lọn tóc mai ra sau vành tai, để lộ chiếc cổ cao trắng ngần. Chị ta ngước mắt lên nhìn Hưng một lần cuối – ánh mắt chứa đựng sự cam chịu pha lẫn thách thức: *”Nhìn cho kỹ đây. Xem tôi làm sạch rác rưởi của anh như thế nào “*
Chị ta cúi đầu xuống.
Đôi môi đỏ mọng, hé mở, từ từ bao trùm lấy phần đầu khấc tím ngắt của Hưng.
Nam (trong buồng tối) nín thở, zoom ống kính Leica vào cực cận.
Trên màn hình sắc nét, Nam thấy rõ sự va chạm giữa hai thế giới. Một bên là đôi môi được tô vẽ cầu kỳ, đại diện cho văn minh và sự sang trọng. Một bên là bộ phận sinh dục sần sùi, dính đầy dịch thể, đại diện cho bản năng thú vật.
Thục Anh không mút mát *chùn chụt* dâm dục như Lan. Chị ta “dọn dẹp”.
Chị ta dùng đầu lưỡi, mềm mại và linh hoạt, liếm nhẹ nhàng quanh vành quy đầu. Chị ta liếm sạch những vệt tinh dịch còn sót lại. Chị ta dùng môi mím chặt, vuốt dọc theo thân dương vật từ gốc lên ngọn, gạt bỏ lớp gel bôi trơn dính nhớp. Lưỡi chị ta di chuyển điêu luyện, lướt qua từng nếp gấp da, làm sạch mọi ngóc ngách.
Mỗi động tác của chị ta đều chậm rãi, tỉ mỉ và chính xác. Chị ta không bỏ sót một milimet nào. Chị ta đang thực hiện nghi thức “tẩy trần”. Chị ta đang dùng chính miệng mình – nơi thốt ra những lời vàng ngọc – để rửa sạch dấu vết của Lan trên người chồng.
Hưng ngồi im, hai tay bám chặt vào thành ghế. Hắn không dám cử động mạnh. Hắn sợ phá vỡ khoảnh khắc thiêng liêng và đồi bại này. Cảm giác được một người phụ nữ đẳng cấp như Thục Anh quỳ dưới chân, liếm láp tàn dư của cuộc làm tình trước, mang lại cho hắn một khoái cảm tâm lý lớn hơn gấp vạn lần cực khoái vật lý.
Khi Thục Anh ngậm sâu hơn, nuốt trọn chiều dài của hắn vào trong cổ họng, Hưng không kìm được nữa. Hắn cảm nhận được vòm họng ấm nóng và chặt chẽ của vợ bao bọc lấy mình.
Hắn đưa tay lên, đặt lên đỉnh đầu Thục Anh.
Khác với lúc nắm tóc Lan giật ngược thô bạo, lần này Hưng cực kỳ nhẹ nhàng. Những ngón tay thô ráp của hắn luồn vào mái tóc được chải chuốt, xịt gôm giữ nếp của vợ. Hắn vuốt ve, massage da đầu chị ta.
Hắn cúi xuống, thì thầm bằng giọng nói khàn đặc, đầy sự âu yếm bệnh hoạn:
“Ngoan lắm, vợ ơi. Em thấy không? em Lan kia… nó chỉ là cái lỗ để xả. Em nó chỉ xứng đáng để anh bắn vào ”
Hưng vuốt ve vành tai Thục Anh, nơi đeo đôi bông tai ngọc trai đắt tiền.
“Còn em… em mới là đẳng cấp. Em là để tận hưởng sự phục tùng tinh tế. Chỉ có em mới xứng đáng làm sạch cho anh. Chỉ có cái miệng quý tộc này mới đủ tư cách chứa chấp anh ”
Lời nói của Hưng như một liều thuốc phiện. Nó xoa dịu lòng tự trọng đang rỉ máu của Thục Anh. Nó khẳng định vị thế độc tôn của chị ta. Chị ta không phải là nô lệ, chị ta là “Người được chọn”.
Thục Anh nhắm mắt lại, nước mắt sinh lý ứa ra ở khóe mi do cổ họng bị chèn ép. Chị ta siết chặt cơ hàm, tăng tốc độ mút mát, chấp nhận hoàn toàn vai trò này. Chị ta nuốt xuống. Nuốt cả sự nhục nhã và niềm kiêu hãnh vào trong bụng. Cổ họng chị ta co bóp, nuốt lấy từng đợt rung động của Hưng.
Trong buồng tối, Nam hạ máy ảnh xuống đũng quần. Anh ta vừa chứng kiến một cảnh tượng báng bổ nhất, nhưng cũng đẹp đẽ nhất trong cuộc đời cầm máy của mình. Thần tượng của anh đã sụp đổ, nhưng từ đống tro tàn đó, một “Thánh nữ sa ngã” đã tái sinh, rực rỡ và đầy quyền uy.
—-
Hưng thở hắt ra một hơi dài, lồng ngực vạm vỡ xẹp xuống. Hắn đã được “làm sạch” hoàn toàn. Không còn một giọt dịch thừa, không còn một vết nhơ. “Cây hàng” của hắn mềm rũ xuống, nằm im lìm trên đùi, sạch sẽ và bóng loáng như vừa được đánh bóng bằng nước bọt quý tộc.
Thục Anh nhả ra.
Chị ta không nuốt vội vàng như những cô gái điếm đói khát. Chị ta ngậm miệng lại một giây, cổ họng chuyển động nhẹ nhàng, nuốt *ực* một cái đầy thanh tao, như vừa uống xong một ngụm yến sào dưỡng nhan. Vị tanh của tinh dịch và vị mặn của mồ hôi trôi xuống dạ dày, trở thành một phần cơ thể chị ta.
Đôi môi đỏ mọng của chị ta tách ra, tạo thành một tiếng *tách* nhỏ ướt át. Một sợi nước bọt mỏng manh nối liền giữa môi chị ta và phần hạ bộ của chồng, lấp lánh dưới ánh đèn vàng, rồi đứt quãng.
Thục Anh từ từ đứng dậy.
Chị ta không dùng mu bàn tay quệt miệng. Hành động đó quá “bình dân”.
Từ trong khe áo ngực sâu hun hút, Thục Anh rút ra một chiếc khăn tay lụa màu trắng ngà, có thêu chữ cái tên mình bằng chỉ vàng. Chị ta đưa lên miệng, chấm nhẹ nhàng vào khóe môi, thấm đi chút nước bọt dư thừa. Động tác chậm rãi, tỉ mỉ như đang dặm lại phấn sau một buổi tiệc trà.
Sau khi lau xong, chị ta không cất khăn đi. Chị ta vo tròn nó lại trong lòng bàn tay đeo nhẫn kim cương.
“Của anh đây ”
Thục Anh thả nhẹ chiếc khăn lụa dính dấp xuống đũng quần Hưng. Chiếc khăn rơi xuống, che phủ lên phần hạ bộ của hắn như một tấm vải liệm cho dục vọng vừa chết. Đó là sự trả lại sòng phẳng: Tôi đã phục vụ anh, giờ anh hãy giữ lấy rác rưởi của mình.
Chị ta cúi xuống, vuốt thẳng lại tà váy lụa xanh cổ vịt. Chất vải thượng hạng rủ xuống, che đi đôi chân trần vừa phải quỳ gối trên thảm. Chỉ trong tích tắc, “nô lệ tình dục” biến mất, “Bà Hoàng Băng Giá” đã trở lại, lạnh lùng và kiêu sa hơn bao giờ hết.
Thục Anh quay người lại. Chị ta bước đi trên đôi giày gót nhọn, tiếng *cộp… cộp…* vang lên đanh thép.
Chị ta dừng lại ngang qua chỗ Lan đang nằm. Lan vẫn nằm bất động trên sàn, váy áo tơi tả, người dính đầy tinh dịch khô và mồ hôi. Một bức tranh của sự tàn phá.
Thục Anh nhìn xuống Lan bằng nửa con mắt. Ánh mắt chị ta không còn sự ghen tuông, mà là sự thương hại của kẻ bề trên dành cho món đồ chơi dùng một lần.
“Xong việc rồi. Về tắm rửa đi ” Thục Anh nói, giọng lạnh băng nhưng vẫn giữ âm sắc nhẹ nhàng của giới thượng lưu. “Cô làm tốt hơn tôi tưởng đấy… ‘đồng nghiệp’ ”
Từ “đồng nghiệp” được chị ta nhấn mạnh đầy mỉa mai. Chị ta chính thức hạ thấp Lan xuống, không phải là đối thủ cạnh tranh, mà là một nhân sự cùng ngành nghề – ngành phục vụ thể xác – nhưng ở phân khúc thấp hơn.
“Nhớ ngậm nước muối ” Thục Anh bồi thêm một câu, chỉnh lại lọn tóc mai. “Họng cô chắc rát lắm. Đừng để mai đi ký hợp đồng mà giọng khàn đặc như vịt đực. Mất mặt công ty lắm ”
Nói xong, Thục Anh quay lưng bước thẳng ra cửa, không ngoái đầu lại. Mùi nước hoa lạnh lẽo của chị ta lướt qua, át đi mùi tanh nồng của căn phòng, để lại một dư âm của sự xa hoa tàn nhẫn.
Khi cánh cửa đóng lại sau lưng Thục Anh, không gian chùng xuống. Hưng vươn vai, vẫy tay về phía buồng tối.
“Ra đây đi, đạo diễn Nam ”
Cánh cửa kỹ thuật mở ra. Nam bước ra ngoài, tay vẫn ôm khư khư chiếc máy ảnh Leica như báu vật. Mặt anh ta đỏ bừng, mồ hôi lấm tấm trên trán, đũng quần âu cộm lên một khối lớn chưa được giải tỏa.
Nam tiến lại gần ghế bành. Hai người đàn ông chụm đầu vào màn hình LCD nhỏ xíu phía sau máy ảnh.
“Cho anh xem ” Hưng ra lệnh, tay vừa cài lại khuy quần, vừa với lấy ly rượu.
Nam bấm nút *Playback*. Những thước phim quay chậm (Slow-motion) hiện lên sắc nét đến từng chi tiết lỗ chân lông.
* Cảnh 1: Lan gào thét, mắt trợn ngược, cơ thể giật nảy lên khi Hưng thúc sâu. Những vệt mồ hôi bóng loáng trên bầu ngực trần của cô rung rinh sống động.
* Cảnh 2: Thục Anh quỳ gối, đôi mắt nhắm nghiền cam chịu, đôi môi đỏ mọng bao trùm lấy Hưng. Vẻ đẹp thánh thiện của chị ta tương phản gay gắt với hành động dâm ô.
“Tuyệt vời.. ” Hưng thốt lên, mắt sáng rực. “Cậu có tài đấy Nam. Cậu biến một cảnh làm tình rẻ tiền thành một kiệt tác Phục Hưng. Nhìn vợ cậu xem… qua ống kính của cậu, cô ấy trông dâm đãng gấp mười lần thực tế ”
Nam nuốt nước bọt, ngón tay miết nhẹ lên màn hình, ngay vị trí khuôn mặt đang rên rỉ của vợ mình.
“Em… em đã bắt trọn khoảnh khắc ‘Nữ hoàng’ tan chảy. Anh nhìn xem, lúc chị Thục Anh nuốt… cổ họng chị ấy co thắt lại. Đẹp đến mức đau lòng ”
Nam không cảm thấy đau khổ hay ghen tuông nữa. Một niềm tự hào bệnh hoạn len lỏi trong tim anh. Anh vừa sở hữu bí mật đen tối nhất của hai người phụ nữ quyền lực nhất thế giới của anh. Anh không phải là kẻ bị cắm sừng. Anh là “Người lưu giữ di sản”. Anh là người nắm giữ linh hồn của họ trong chiếc thẻ nhớ bé nhỏ này.
Tiếng sột soạt vang lên từ phía sàn nhà.
Lan cựa mình. Cô chống tay ngồi dậy. Mái tóc rối bù xõa xuống che nửa khuôn mặt.
Cô nghe thấy chồng mình và tình nhân đang bàn tán về cơ thể cô, về tiếng rên của cô trên màn hình. Lẽ ra cô phải thấy nhục nhã, phải trùm chăn che thân lại.
Nhưng Lan làm điều ngược lại.
Cô đứng dậy. Chiếc váy nhung đen rách tươm tuột xuống hông, phơi bày hoàn toàn bộ ngực trần và vùng bụng dưới vẫn còn vương vệt tinh dịch khô.
Lan bước đi về phía phòng tắm. Cô đi ngang qua hai người đàn ông. Dáng đi của cô không còn khép nép hay sợ hãi như lúc mới đến. Cô bước đi hiên ngang, hông lắc nhẹ, ngực trần vươn cao đầy kiêu hãnh.
Cô dừng lại một chút trước mặt Nam. Cô nhìn vào màn hình máy ảnh, nơi đang chiếu cảnh cô bị Hưng làm nhục.
Lan nhếch mép cười. Một nụ cười của “Ruby” – con quỷ đã được đánh thức hoàn toàn.
“Góc quay đẹp đấy chồng yêu ” Cô nói, giọng khàn đặc nhưng đầy ma lực. “Lần sau… nhớ lấy nét kỹ hơn vào mặt em. Em muốn xem mình trông ‘sướng’ như thế nào ”
Rồi cô bước tiếp vào phòng tắm, để lại Nam và Hưng nhìn theo cái bóng lưng trần trụi, đầy những vết đỏ ửng vì va chạm.
Nam rùng mình. Anh nhận ra vợ mình không chỉ là nạn nhân. Giờ đây, cô đã trở thành “Diễn viên chính”trong bộ phim bệnh hoạn mà anh làm đạo diễn. Và Thục Anh… dù cao sang đến đâu, cũng chỉ là một vai phụ khách mời trong vở kịch của vợ chồng anh mà thôi.
Truyện này còn ra nữa k bạn hay có bán full k á cho mình xin cách liên lạc
hóng bên thiendia1 thì lão tác giả bận nên chưa thấy viết tiếp