Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31
Tác Giả: Lãng Du 2772
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Gái Xinh, Ông Già, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
CHƯƠNG 20: CÔNG TÁC “ĐỔ BÊ TÔNG”
Nhiệt độ bên trong tăng lên từng giây, không phải do máy sưởi, mà do nhiệt lượng tỏa ra từ sự hưng phấn tột độ của ba con người. Mùi máy lạnh cũ kỹ hòa quyện với mùi dầu diesel nồng nặc, mùi bùn đất ẩm ướt từ đôi giày bảo hộ của Hưng, và trên hết là mùi “đàn bà” nồng nàn của Lan – một hỗn hợp mùi vị của sự thành đạt bị vấy bẩn bởi nhục dục bản năng.
Nam đứng ở góc phòng, hơi thở anh dồn dập, máy quay Leica trên tay anh đang để chế độ ISO cao, bắt trọn từng hạt bụi lơ lửng trong ánh đèn tuýp trắng xanh lạnh lẽo.
Hưng không vội vã. Hắn đứng sừng sững giữa phòng như một cột trụ đen trũi, nhìn Lan với ánh mắt của một chủ thầu đang thẩm định vật liệu.
“Thưa Giám đốc Lan!” Hưng lên tiếng, giọng trầm thấp và lịch sự một cách bệnh hoạn. “Bản vẽ này… hơi chiếm chỗ. Chúng ta cần một mặt bằng phẳng để làm việc ”
Dứt lời, hắn gạt mạnh tay. Toàn bộ đống hồ sơ thiết kế, bản vẽ quy hoạch Resort tỉ đô bay loảng xoảng xuống sàn nhà đầy bùn đất. Chiếc bàn làm việc bằng sắt mặt giả gỗ giờ đây trống trơn, lạnh lẽo, sẵn sàng trở thành bệ đá cho một nghi thức hiến tế xác thịt.
Lan khẽ rùng mình. Dưới lớp áo sơ mi trắng mỏng tang đã mất đi vài cúc, bộ ngực đồ sộ của cô phập phồng kịch liệt. Cô không phản kháng. Cô bước tới, tự nguyện leo lên bàn.
Qua ống kính Macro, Nam zoom vào từng thớ thịt của vợ mình. Lan lúc này là hiện thân của sự “xôi thịt” thượng lưu.
Làn da cô trắng lóa dưới ánh đèn tuýp, nhưng không phải cái trắng xanh xao, mà là màu trắng của bơ thực vật – mềm mại, đàn hồi và đang rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, bóng loáng. Bộ vest công sở đắt tiền giờ đây chỉ còn là những mảnh vải vụn vặt vắt trên khuỷu tay.
Nam tập trung vào vòng ba của Lan – cặp mông quả táo bè rộng, núng nính thịt mỡ đang ép chặt xuống mặt bàn cứng. Sự tương phản nhiệt độ và kết cấu hiện rõ: mặt bàn sắt lạnh ngắt làm làn da bụng Lan nổi gai ốc từng đợt, trong khi phần thịt ở mông cô trào ra hai bên, trắng nõn và mềm nhũn.
Vùng kín của Lan – “Vật chứa” của Ruby – hiện ra đầy khiêu khích. Hai mép môi lớn mập mạp, hồng rực do được bảo dưỡng tại Spa cao cấp, giờ đây đang hé mở, rỉ ra những dòng dâm thủy trong suốt, kéo thành sợi dính bết vào thảm lông mu đã được tỉa tót cầu kỳ.
Hưng bước tới, đứng giữa hai chân đang dang rộng của Lan. Hắn thong thả mở khóa quần kaki dính đầy đất đỏ.
Khúc thịt của Hưng lộ ra, khiến Nam phải nín thở. Đó là một khối thịt khổng lồ, tím ngắt và gân guốc. Những đường gân xanh nổi cộm như những con giun bò dọc theo thân dương vật, dẫn tới cái đầu khấc to bè, căng bóng như quả mận chín, đang rỉ ra những giọt dịch nhầy đầu tiên. Kích thước này không dành cho sự âu yếm; nó dành cho sự xâm lấn và phá hủy.
Hưng nắm lấy hai đùi Lan, kéo mạnh cô về phía mép bàn. Bàn tay thô ráp, đen đúa của hắn tương phản gắt gao với làn da trắng sứ ở đùi trong của cô.
“Giám đốc Lan!” Hưng thì thầm, mắt hắn dán chặt vào cửa mình đang run rẩy của cô. “Tôi bắt đầu tiến hành… ép cọc. Em đã sẵn sàng nhận vốn đầu tư chưa?”
Lan nhắm nghiền mắt, đầu ngửa ra sau, miệng mấp máy: “Dạ… mời Chủ tịch… Nghiệm thu em đi.. ”
Hưng không dùng tay bôi trơn. Hắn dùng chính cái đầu khấc tím tái của mình, di di lên nếp thịt hồng hào đang sũng nước của Lan. Tiếng lép nhép của dịch thể bị nghiền nát vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng.
Hắn thúc mạnh.
Phập.
Một tiếng động đặc quánh, nặng nề. Toàn bộ khối thịt khổng lồ của Hưng lút cán vào trong Lan chỉ sau một nhịp. Nam thấy rõ sự biến dạng của giải phẫu: cửa mình nhỏ bé của Lan bị nong rộng ra hết cỡ, niêm mạc bị kéo căng đến mức trong suốt, ôm khít rịt lấy khối gân guốc của Hưng.
Lan hét lên một tiếng nửa đau đớn nửa sướng dại, người cô cong lại như một cánh cung. “Aaa… Sâu quá… Lút rồi… Ông chủ ơi.. ”
Hưng bắt đầu vận hành. Hắn di chuyển chậm nhưng cực kỳ sâu. Mỗi cú thúc của hắn là một nhịp bơm thủy lực, tàn nhẫn và đều đặn.
Bạch… Bạch… Bạch…
Tiếng da thịt va chạm chát chúa vang lên liên hồi. Hai bầu mông phốp pháp của Lan bị háng Hưng vỗ vào liên tục, rung rinh như sóng nước. Nam zoom máy vào điểm tiếp xúc, thấy rõ dòng dâm thủy sủi bọt trắng xóa bị ép ra ngoài mỗi khi Hưng đóng lút cán, rồi lại bị hút ngược vào trong khi hắn rút ra, tạo nên những tiếng chùn chụt dâm đãng.
Lan hoàn toàn mất đi vẻ đạo mạo của một CEO. Cô quằn quại trên bàn, tay cào cấu vào mặt sắt, mồ hôi trộn lẫn với bụi đất trên bàn làm lem luốc khuôn mặt trang điểm kỹ càng. Cô không còn là Hoàng Lan quyền quý; cô là một vật chứa đang bị Hưng khai thác đến mức kiệt cùng.
“Ngoan lắm!” Hưng gầm gừ, tay hắn bóp chặt lấy một bên ngực Lan, vò nát nó như vò một nắm bột. “Cứ co thắt thế này đi… Để tôi xem em nuốt được bao nhiêu.. ”
Nam đứng đó, máy quay vẫn chạy, chứng kiến vợ mình đang bị “vắt kiệt” bởi một cỗ máy thúc điên cuồng sống động, và trong bóng tối của Container, một sự kích thích bệnh hoạn đang bùng nổ trong huyết quản anh.
—
Hưng vẫn duy trì nhịp độ đều đặn như một cỗ máy thúc điên cuồng bền bỉ. Tiếng da thịt va chạm bạch… bạch… vang lên khô khốc, át cả tiếng mưa đang gõ lộp độp lên mái tôn. Hắn không chỉ thỏa mãn dục vọng bản thân, hắn còn muốn kiểm soát cả “góc nhìn” của khán giả duy nhất.
Hắn hơi nghiêng đầu, mắt vẫn dán chặt vào khuôn mặt đang méo mó vì khoái cảm của Lan, nhưng lời nói lại hướng về phía Nam đang đứng thu mình trong góc tối.
“Chú Nam!” Hưng gọi, giọng trầm nhưng sắc lạnh. “Lại đây. Nghiệm thu chi tiết đi. Anh muốn chú zoom vào điểm tiếp xúc này ”
Hắn thúc một cú mạnh lút cán, rồi giữ nguyên tư thế, ép chặt Lan xuống mặt bàn.
“Phải thấy rõ độ khít và độ đàn hồi của vật liệu. Xem vợ chú nuốt cái này giỏi thế nào ”
Nam giật mình. Mệnh lệnh của Hưng như một sợi dây xích vô hình kéo anh lại gần. Anh nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Bản năng đàn ông gào thét bảo anh phải lao vào đấm vào mặt gã khốn nạn kia, nhưng bản năng “Cuckold” và nỗi sợ hãi quyền lực lại đẩy chân anh bước tới.
Anh nâng chiếc máy quay Leica lên. Ống kính Macro 100mm được kích hoạt. Anh tiến lại gần, chỉ cách háng vợ mình vài chục centimet.
Qua màn hình LCD sắc nét, Nam chứng kiến một cảnh tượng giải phẫu học trần trụi và đầy ám ảnh.
Màn hình bị lấp đầy bởi vùng kín của Lan. Làn da đùi trong trắng nõn, mịn màng của cô giờ đây đỏ ửng lên vì ma sát, lấm tấm những giọt mồ hôi và cả vết bùn đất từ tay Hưng. Đám lông mu được tỉa tót gọn gàng theo hình tam giác ngược, ướt sũng dịch nhờn, bết lại.
Và ở trung tâm khung hình là sự giao thoa bạo liệt.
Nam thấy rõ từng nếp gấp niêm mạc hồng hào ở cửa mình Lan bị nong rộng ra đến cực hạn, chuyển sang màu đỏ tấy, căng bóng như sắp nứt toạc. Chúng ôm khít rịt, bám chặt lấy thân dương vật tím ngắt, gân guốc của Hưng như những giác hút của loài bạch tuộc.
Khi Hưng từ từ rút ra, Nam nín thở. Anh thấy “cây hàng” khổng lồ trượt ra khỏi hang động ướt át, kéo theo một lượng lớn dịch thể trắng đục sủi bọt. Những sợi dịch dính nhớp nháp nối liền giữa đầu khấc to bè của Hưng và mép thịt sưng mọng của Lan, kéo dài ra rồi đứt pựt một cách dâm đãng.
Khi Hưng đóng mạnh vào, Nam thấy vùng mỡ mu mềm mại của Lan lún sâu xuống dưới sức ép của háng Hưng. Hai mép môi lớn mập mạp của cô bị cuốn vào trong theo cú thúc, rồi lại bị đẩy phồng ra khi hắn ép chặt vào xương mu.
Tiếng lép nhép ướt át khi được khuếch đại qua tai nghe kiểm âm nghe thật kinh khủng. Nó giống như tiếng chân lội trong bùn lầy, tiếng của vật chất hữu cơ đang bị nghiền nát và trộn lẫn vào nhau.
Thấy ống kính đen ngòm chĩa thẳng vào nơi tư mật nhất của mình, Lan rúm người lại. Bản năng xấu hổ của người vợ trỗi dậy – hoặc có thể, đó là một phần của kịch bản Ruby mà cô đã thuộc lòng.
Cô đưa tay lên, lấy tập hồ sơ rách nát che lên mặt, nhưng đôi chân trắng nõn thì vẫn dang rộng hết cỡ, thậm chí còn quắp chặt lấy hông Hưng để giữ hắn lại sâu hơn.
“Ưm… anh Nam.. ” Lan rên rỉ, giọng nũng nịu pha lẫn hơi thở đứt quãng. “Đừng quay chỗ đó… Kỳ lắm… Em ngại.. ”
Tiếng “ngại” của cô bị vỡ vụn bởi một cú thúc tàn nhẫn của Hưng.
“Ngại cái gì?” Hưng cười khẩy. Hắn cúi xuống, cắn nhẹ vào vành tai cô. “Chồng em đang làm tư liệu PR cho em đấy. Bỏ tay ra! Nhìn vào ống kính!”
Hắn giật mạnh tập hồ sơ ném đi. Khuôn mặt Lan lộ ra, đỏ bừng như say rượu. Đôi mắt sau cặp kính gọng đen xộc xệch ầng ậng nước, đôi môi sưng mọng vì bị cắn.
Và rồi, sự biến đổi diễn ra ngay trước mắt Nam.
Lan từ từ mở mắt. Cô không nhìn Hưng. Cô nhìn thẳng vào ống kính máy quay của Nam.
Ánh mắt cô thay đổi. Không còn sự e thẹn giả tạo. Đó là ánh mắt của một con thú cái đang trong cơn động dục, vừa van xin “Đừng nhìn em” nhưng cũng đầy khiêu khích “Nhìn em bị chơi nát đi này”.
Cô khẽ nhếch mép cười – một nụ cười dâm đãng đến lạ lùng. Cô chủ động nâng hông lên cao hơn, phô bày toàn bộ quá trình dương vật Hưng ra vào bên trong mình cho chồng thấy rõ nhất.
“Anh Nam.. ” Lan thì thầm, tiếng nói vọng qua micro vào tai Nam. “Anh thấy không? Nó to quá… Nó lấp đầy em rồi.. ”
Nam cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, tê dại đến tận óc. Hạ bộ anh căng cứng đau điếng. Vợ anh – nữ Giám đốc quyền lực, người luôn giữ kẽ và thanh cao – giờ đây đang dạng háng cho người khác, bị người khác giày xéo, và đỏ mặt làm nũng với anh qua ống kính về kích thước của gã tình nhân.
Đó là sự sỉ nhục ngọt ngào nhất mà Nam từng nếm trải. Anh không thể dừng lại. Ngón tay anh run rẩy zoom sâu hơn nữa, bắt trọn từng rung động của thớ thịt, từng giọt mồ hôi rơi xuống từ cằm Hưng lên bầu ngực trắng nõn của Lan. Anh đang ghi lại bằng chứng cho sự sa ngã hoàn hảo này.
Truyện này còn ra nữa k bạn hay có bán full k á cho mình xin cách liên lạc
hóng bên thiendia1 thì lão tác giả bận nên chưa thấy viết tiếp