Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Ống Kính Sa Ngã: Album Của Người Chồng Nhiếp Ảnh – Update Chương 31
Tác Giả: Lãng Du 2772
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Gái Xinh, Ông Già, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
CHƯƠNG 24: THUYẾT TRÌNH DƯỚI GẦM BÀN
Lan ngồi cứng đờ trên chiếc ghế sofa da thật đắt tiền. Bên cạnh cô, lão già Yamamoto tỏa ra một mùi hương đặc trưng của tuổi già được che giấu vụng về bằng nước hoa gỗ đàn hương – mùi của sự khô héo đang khao khát được tưới tắm.
Trên mặt bàn kính đen bóng loáng, Lan trải rộng bản vẽ quy hoạch Khu Resort. Ngón tay thon dài sơn màu đỏ máu của cô chỉ vào từng hạng mục công trình, cố gắng giữ giọng nói chuyên nghiệp nhất có thể.
“Thưa ngài Yamamoto… đây là khu vực Spa trung tâm. Chúng tôi sử dụng kết cấu mái vòm tre nứa để tạo không gian mở… Ưm.. ”
Câu nói của Lan bị cắt ngang bởi một tiếng nấc nghẹn ngào chẹn lại nơi cổ họng.
Dưới gầm bàn, che khuất bởi lớp khăn trải bàn nhung dày, một cuộc xâm lấn thầm lặng đang diễn ra.
Bàn tay của Yamamoto – nhăn nheo, gầy guộc như móng vuốt của loài chim ưng già – đã luồn sâu vào bên trong tà váy xẻ cao của Lan. Những ngón tay lạnh lẽo, đeo chiếc nhẫn ngọc bích to bản, đang bò dần lên đùi non trắng nõn của cô.
Lão không thô bạo xé rách quần áo như Hưng. Lão làm mọi thứ chậm rãi, tỉ mỉ như một nhà khảo cổ học đang khám phá di tích. Lão miết nhẹ lên làn da mịn màng, cảm nhận độ đàn hồi, độ ấm nóng của cơ thể thanh xuân đang hừng hực sức sống bên cạnh.
“Tiếp tục đi, cô Ruby!” Yamamoto nói, giọng khàn khàn, mắt vẫn dán vào bản vẽ nhưng khóe miệng nhếch lên một nụ cười dâm dật. “Kết cấu mái vòm… độ chịu lực thế nào?”
Lan cắn chặt môi dưới để ngăn tiếng rên.
“Dạ… độ chịu lực… rất tốt ạ… Nó có thể chịu được… bão cấp 12.. ”
Ngón tay lão già đã chạm đến mép quần lót ren đen mỏng tang của Lan. Lão không kéo nó xuống. Lão dùng ngón trỏ, móc nhẹ vào đáy quần, kéo nó sang một bên.
Hơi lạnh từ điều hòa phả vào vùng nhạy cảm ướt át của Lan khiến cô rùng mình, nổi gai ốc khắp người.
“Ướt quá.. ” Yamamoto thì thầm, không nhìn Lan, chỉ nhìn vào khoảng không vô định như đang thẩm định rượu vang. “Cô kiến trúc sư… hình như hệ thống thoát nước của cô đang bị rò rỉ?”
Lan đỏ bừng mặt. Cô muốn khép chân lại, nhưng bàn tay còn lại của lão già đã đặt lên đầu gối cô, giữ chặt. Lực tay của lão yếu ớt, nhưng quyền lực của đồng tiền phía sau lão thì nặng ngàn cân. Lan không dám cựa quậy.
Và rồi, lão già cúi xuống.
Lão không cúi xuống gầm bàn ngay. Lão nhấc ly trà nóng lên, nhấp một ngụm, rồi từ từ trượt người xuống khỏi ghế sofa.
“Tôi đánh rơi cái bút!” lão nói, một cái cớ vụng về đến mức trắng trợn.
Lão chui xuống gầm bàn.
Trong không gian chật hẹp, tối tăm dưới lớp khăn trải bàn, lão già Yamamoto đối diện với “nguồn sống” mà lão thèm khát.
Đôi chân trần của Lan, trắng muốt, thon thả, đang run rẩy trước mặt lão. Mùi hương nồng nàn của dịch thể phụ nữ trẻ tuổi xộc vào mũi lão, kích thích những dây thần kinh đã lão hóa. Đối với lão, đây không phải là tình dục. Đây là thuốc trường sinh.
Lão đưa hai tay nhăn nheo lên, bám lấy hai bên hông đầy đặn của Lan, banh rộng chúng ra.
Lan giật bắn người, tay bấu chặt vào mép bàn kính phía trên. Cô cảm nhận được hơi thở nóng hổi, hôi hám mùi tuổi già của lão đang phả vào nơi tư mật nhất của mình.
“Đừng… ngài Yamamoto… ở đây.. ”
Nhưng lão không nghe. Lão áp miệng vào.
Chụt… Soạt…
Lão già không dùng lưỡi điêu luyện như trai trẻ. Lão dùng môi. Đôi môi mỏng dính, khô khốc của lão bám chặt vào cửa mình Lan như một con đỉa đói. Lão bắt đầu mút.
Lão mút lấy mút để, tham lam uống trọn dòng dâm thủy đang trào ra từ cơ thể Lan. Với lão, thứ dịch nhờn trong suốt, nhớp nháp này quý giá hơn cả yến sào hay nhân sâm. Nó chứa đựng hormone, chứa đựng sức trẻ, chứa đựng sự sống mà lão đang mất dần từng ngày.
Trên mặt bàn, Lan ngửa cổ ra sau, mắt trợn ngược, cặp kính gọng đen trượt xuống sống mũi.
“Aaa… ưm… ư.. ”
Cô không thể thuyết trình được nữa. Cơ thể cô phản bội cô. Dưới sự kích thích kỳ quái của lão già (vừa ghê tởm vừa kích thích thần kinh), Lan bắt đầu tiết dịch ồ ạt hơn.
Nam đứng từ xa, zoom ống kính máy quay vào gầm bàn (qua khe hở của khăn trải bàn).
Màn hình LCD hiện lên cảnh tượng gây sốc: Khuôn mặt già nua, nhăn nheo của Yamamoto đang dính chặt vào hạ bộ thanh xuân mơn mởn của Lan. Dịch nhờn trắng đục dính đầy quanh miệng lão, chảy ròng ròng xuống cái cằm lởm chởm râu bạc. Lão nuốt ực từng ngụm, mắt nhắm nghiền hưởng thụ như đang uống nước thánh hồi xuân.
Lão già ngẩng lên một chút, lưỡi liếm mép, nhìn sâu vào nơi hồng hào đang co thắt của Lan.
“Ngọt… Ngọt lắm.. ” Lão thều thào, giọng run rẩy vì sung sướng. “Cô Ruby… cô chính là liều thuốc bổ của ta. Cho ta thêm nữa đi. Ta sẽ ký… ta sẽ ký hết.. ”
Lan nghe thấy chữ “ký”. Bản năng sinh tồn của Ruby trỗi dậy. Cô không còn thấy ghê tởm nữa. Cô thấy quyền lực. Dịch nhờn của cô đổi lấy chữ ký triệu đô.
Cô lấy tay ấn đầu lão già vào sâu hơn. Cô dạng chân rộng hơn, chủ động dâng hiến “nguồn nước” cho kẻ đang chết khát dưới chân mình.
“Uống đi… thưa ngài.. ” Lan rên rỉ, giọng khàn đặc dục vọng. “Uống cho cạn đi… Rồi ký cho em.. ”
—
Nam đứng chôn chân ở góc phòng, tay ghì chặt chiếc máy quay Leica đang hướng về phía Lan và lão Yamamoto. Nhưng tâm trí Nam không nằm ở đó.
Tâm trí anh, và cả ống kính tiêu cự dài của anh, đang bị hút về phía cánh cửa gỗ gụ dày cộp ở cuối hành lang: Phòng Thuyền Trưởng.
Cánh cửa đó đã đóng lại được mười lăm phút. Mười lăm phút của sự im lặng đáng sợ.
Nhưng rồi, sự im lặng bắt đầu rạn nứt.
Thịch… Thịch… Thịch…
Không phải tiếng động cơ du thuyền. Đó là một nhịp điệu sinh học, thô bạo và đều đặn. Nó truyền qua khung gỗ, lan xuống sàn tàu, tạo ra những rung chấn nhỏ mà Nam có thể cảm nhận được qua đế giày da.
Hưng ngồi trên ghế sofa da màu kem, đối diện với Lan. Hắn không nhìn Lan. Hắn đang nhắm mắt, tay xoay nhẹ ly rượu Cognac màu hổ phách, đầu hơi nghiêng về phía cánh cửa kia như một nhạc trưởng đang lắng nghe nốt nhạc đầu tiên của bản giao hưởng.
“Bắt đầu rồi!” Hưng thì thầm, nụ cười nửa miệng nhếch lên, tàn nhẫn và hưởng thụ. “Thằng Lee… nó không có khái niệm ‘khúc dạo đầu’ đâu ”
Nam rùng mình. Anh biết bên trong đó là Thục Anh – “Nữ hoàng băng giá” mà anh từng tôn thờ. Anh tưởng tượng chị ta đang cắn chặt môi đến bật máu, mắt trừng trừng nhìn Lee với vẻ khinh bỉ để bảo vệ chút tôn nghiêm cuối cùng.
Nhưng âm thanh vọng ra đã xé toạc ảo tưởng đó.
“Grừ… Chặt quá… Chết tiệt.. ”
Giọng của Lee. Ồm ồm, khàn đục, vang lên qua lớp cửa gỗ, mang theo sự giận dữ của một con thú bị kìm kẹp. Hắn đang nói tiếng Anh pha lẫn tiếng Hàn chửi thề.
Và ngay sau đó là một tiếng va chạm lớn. RẦM!
Nam giật bắn người. Qua sự rung chuyển của cánh cửa, anh đoán Thục Anh vừa bị Lee ép mạnh vào vách gỗ. Tiếp theo là tiếng đồ lót bị xé rách soạt – âm thanh chói tai như tiếng dao cứa vào kính.
Không có tiếng hét. Thục Anh vẫn đang giữ “Bức tường băng”. Chị ta im lặng chịu đựng. Nhưng sự im lặng đó càng kích thích trí tò mò của những kẻ bên ngoài.
Hưng mở mắt ra, nhìn Nam. Ánh mắt hắn rực lửa.
“Quay đi Nam. Đừng quay hình. Quay cái âm thanh này. Đây là tiếng vỡ vụn của sự kiêu ngạo ”
Năm phút sau, nhịp điệu thay đổi.
Tiếng Thịch… Thịch… khô khốc ban đầu được thay thế bằng một thứ âm thanh ướt át hơn, nhớp nháp hơn, khiến người nghe phải đỏ mặt tía tai.
Bạch… Bạch… Bạch…
Tiếng da thịt va chạm. Dồn dập. Tàn bạo. Không khoan nhượng. Nó vang lên rõ mồn một, chứng tỏ hai cơ thể bên trong đang quấn lấy nhau trong một cơn điên loạn, mồ hôi và dịch thể đã bắt đầu tuôn trào, bôi trơn cho sự ma sát điên cuồng đó.
Và rồi, bức tường băng sụp đổ.
“Ư… ư… ưm.. ”
Tiếng rên rỉ đầu tiên của Thục Anh lọt qua khe cửa. Nó không phải là tiếng la hét đau đớn. Nó là tiếng nấc nghẹn ngào, bị nén chặt trong cổ họng, nhưng rồi vỡ òa ra vì không thể chịu đựng nổi khoái cảm quá tải.
“A… Lee… Đừng… Sâu quá.. ”
Nam nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Giọng của Thục Anh – vốn luôn lạnh lùng, cao ngạo – giờ đây nghe thật yếu ớt, run rẩy và… dâm đãng. Chị ta đang tan chảy. Khối băng vĩnh cửu đang bị ngọn lửa bạo lực của Lee nung chảy thành nước.
Giọng Lee vang lên, lần này rõ hơn, đầy vẻ đắc thắng và khinh miệt:
“Yeah… Look at you, Queen. Where is your crown now? Huh?” (Nhìn cô đi, Nữ hoàng. Vương miện của cô đâu rồi? Hả?)
Tiếng chát vang lên. Tiếng vỗ mông.
Van xin đi. Nói cô thích c*c của tao phá nát cái l*n khít rịt của cô đi
Nam quay ống kính về phía Hưng. Anh muốn xem phản ứng của người chồng.
Hưng không hề tức giận. Hắn đang… hưng phấn tột độ. Hắn đặt ly rượu xuống, hai chân dang rộng, tay bóp chặt lấy thành ghế sofa. Mắt hắn dại đi, hơi thở dồn dập. Hắn đang tận hưởng khoảnh khắc vợ mình – người đàn bà luôn coi thường đàn ông – bị một gã trai trẻ thô lỗ bẻ gãy ý chí.
“Nghe đi Nam.. ” Hưng thì thầm, giọng khàn đặc. “Cô ấy đang ‘mở’ ra đấy. Thục Anh chỉ thực sự là đàn bà khi bị đối xử như vậy. Cô ấy hay kiềm nén … ”
Bên trong phòng thuyền trưởng, cuộc chiến đã đi đến hồi kết.
Tiếng va chạm bạch… bạch… trở nên điên cuồng, nhanh đến mức không còn nghe rõ nhịp điệu. Tiếng giường kêu cót két dữ dội như sắp sập.
Giọng Thục Anh thay đổi hoàn toàn. Không còn nức nở. Không còn kìm nén.
“Aaa… Aaa… God… Yes… Fck me… Lee… Aaa.. ”
Chị ta gào lên. Tiếng hét thất thanh, hoang dại, đầy dục vọng. Đó là âm thanh của một người đàn bà đã vứt bỏ hoàn toàn sĩ diện, danh dự, gia tộc… chỉ để chạy theo bản năng đê mê của xác thịt. Chị ta đang đón nhận. Chị ta đang hưởng ứng. Chị ta đang cùng Lee leo lên đỉnh của sự khoái lạc tội lỗi.
—
Tiếng động đều đặn, trầm đục, như tiếng thịt tươi bị quất mạnh vào vách gỗ sồi dày cộp. Kèm theo đó là tiếng rên rỉ nghẹn ngào, kéo dài, xuyên qua lớp cách âm đắt tiền:
“Ư… ư… a… Yes… Sir.. ”
Hưng đang nhấp một ngụm rượu vang đỏ, một cơn ghen tuông kỳ lạ bùng lên trong đáy mắt Hưng. Không phải sự giận dữ của người chồng bị cắm sừng, mà là sự kích thích điên cuồng của một con đực đầu đàn bị thách thức về lãnh thổ. Hắn nuốt ực ngụm rượu, vị chát đắng trôi xuống cổ họng như dầu đổ vào lửa.
Hắn đặt mạnh ly rượu xuống bàn cạch một tiếng khô khốc.
“Có vẻ như… vợ tôi đang tận hưởng bữa tiệc của cô ấy!” Hưng nói, giọng trầm khàn, lịch sự nhưng sặc mùi nguy hiểm. Hắn đứng dậy, chỉnh lại khuy áo Tuxedo trắng phẳng phiu. “Chúng ta không thể để thua kém được, phải không, ngài Yamamoto? Phải không… em yêu?”
Yamamoto ngước lên, đôi mắt đục ngầu vì dục vọng vẫn dán chặt vào khe ngực đang phập phồng của Lan. Lão rút chiếc khăn tay ra lau khóe miệng ướt nhẹp.
“Tuyệt hảo, Chủ tịch Hưng. Cô Ruby rất… nhiều nước. Một suối nguồn tươi trẻ ”
“Tôi rất vui vì ngài thích!” Hưng mỉm cười, nụ cười chỉ nhếch lên ở khóe môi, để lộ hàm răng trắng bóng nhưng lạnh lẽo. “Nhưng quy tắc của tôi là: Món ngon thì nên dùng chung. Ngài cho phép tôi… cùng tham gia chứ? Tôi muốn giúp ngài ‘gia nhiệt’ cho cô ấy một chút. Có vẻ cô ấy vẫn còn hơi… rụt rè ”
Yamamoto cười khùng khục, tiếng cười long sòng sọc trong lồng ngực già nua. Lão gật đầu, lùi ghế ra xa một chút, tạo thành một khoảng trống hoàn hảo cho màn trình diễn sắp tới.
“Xin mời, Chủ tịch. Tôi rất muốn xem cách ngài… vận hành bộ máy này ”
Hưng cúi xuống. Hơi thở nóng hổi, nồng nặc mùi rượu Cognac và xì gà của hắn phả thẳng vào gáy Lan, khiến những sợi lông tơ của cô dựng đứng. Hắn không hôn cô. Hắn chỉ thì thầm, âm thanh lọt vào tai cô như một mũi kim tiêm chứa đầy nọc độc kích thích:
“Em nghe thấy Thục Anh không? Cô ấy đang gào lên đấy. Đừng để thua kém, Ruby của anh ”
Bàn tay Hưng tìm đến khóa kéo ẩn dọc sống lưng chiếc đầm dạ hội màu bạc.
Zzzzz…
Âm thanh kim loại trượt trên đường ray vải vang lên sắc lẹm, xé toạc sự im lặng ngột ngạt. Hưng kéo một mạch, dứt khoát và tàn nhẫn, từ gáy xuống tận thắt lưng.
Chiếc váy lụa satin cao cấp mất đi điểm tựa, trượt khỏi bờ vai tròn trịa của Lan, tuột qua eo, qua hông, rồi rơi xuống sàn gỗ thành một vũng bạc lấp lánh vô dụng.
Cơ thể Lan phơi bày trần trụi dưới ánh đèn LED xanh lạnh lẽo của du thuyền.
Qua ống kính máy quay Leica của Nam, vẻ đẹp của Lan hiện lên không phải như một người mẫu gầy gò, mà là một khối thịt phồn thực đầy sức sống .
Làn da cô trắng lóa, bóng lưỡng như được phết một lớp bơ thực vật đang tan chảy dưới nhiệt độ phòng. Vùng lưng trần có rãnh sâu hun hút chạy dọc xuống tận xương cụt. Hai bên hông cô bè ra, đầy đặn và mềm mại, những thớ mỡ màng dưới da rung rinh nhẹ theo mỗi nhịp thở. Cô mặc một bộ bodysuit ren đen khoét hông cao , phần vải ren mỏng tang thít chặt vào da thịt, khiến những phần thịt thừa trắng nõn tràn ra ngoài, tạo nên một vẻ khiêu gợi tục tĩu và “xôi thịt”.
Đặc biệt là vùng đùi trong. Nam zoom ống kính vào đó. Anh thấy rõ những vết đỏ ửng lốm đốm – dấu tích của những cú bóp nặn thô bạo từ bàn tay lão già Yamamoto lúc nãy. Và ở giữa hai chân, qua lớp ren đen mỏng manh, một vệt nước sẫm màu đã loang lổ, thấm ướt đẫm đáy quần, tố cáo sự kích thích sinh học không thể chối cãi của cơ thể cô.
Hưng không cởi bỏ bộ Tuxedo trắng. Hắn muốn giữ nguyên vỏ bọc văn minh của mình. Hắn chỉ tháo thắt lưng da cá sấu lách cách, rồi kéo khóa quần âu xuống.
Hắn giải phóng vũ khí của mình.
Nam nín thở, tay giữ chặt máy quay để không bị rung. Trên màn hình LCD 4K, “cây hàng” của Hưng hiện ra, choán gần hết khung hình.
Đó không giống một bộ phận sinh dục người thường. Nó là một trụ thịt khổng lồ, màu tím sẫm ngả sang đen. Những đường gân xanh nổi lên chằng chịt, chạy dọc theo thân dương vật như những rễ cây cổ thụ bám chặt vào đất đá.
Nó đang ở trạng thái cương cứng cực đại, rung giật nhẹ theo nhịp tim của chủ nhân. Phần đầu khấc to bè ra như một cái nấm độc khổng lồ, căng bóng, trơn láng. Lỗ sáo rỉ ra những giọt dịch trong suốt, nhớp nháp – chất bôi trơn tự nhiên của một con thú đực đang trong cơn động dục.
Sự tương phản về kích thước là cực đoan: Khối thịt gân guốc, thô ráp và đen đúa của Hưng đối lập hoàn toàn với khe thịt nhỏ bé, hồng hào và mềm mại của Lan. Một sự chênh lệch báo hiệu sự tàn phá sắp diễn ra.
Hưng bước tới sát sạt sau lưng Lan. Hắn không dùng gel bôi trơn. Hắn nhổ một bãi nước bọt phẹt vào lòng bàn tay, xoa qua loa lên đầu khấc tím tái.
“Xin lỗi em, anh hơi vội. Chịu khó một chút nhé, cô bé ”
Hắn túm lấy hông Lan bằng cả hai tay. Những ngón tay thô bạo lún sâu vào thớ thịt mềm ở eo cô, siết chặt như gọng kìm sắt để cố định “vật chứa”.
Hắn áp sát vùng hạ bộ vào mông Lan. Đầu khấc nóng hổi, cứng như đá cọ xát vào khe mông ướt át, tìm đường vào lối đi chật hẹp.
“Ư… to quá… Hưng… khoan đã.. ” Lan rên rỉ, đầu gối cô chùng xuống, tay bấu chặt vào mép bàn kính phía trước.
Hưng không khoan nhượng. Hắn ưỡn hông, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào một cú thúc dứt khoát.
Phập!
Tiếng động trầm đục, ướt át vang lên chát chúa khi khối thịt khổng lồ cưỡng ép chui tọt vào bên trong cơ thể Lan.
Nam zoom ống kính vào điểm tiếp xúc . Anh thấy rõ lớp vải ren đáy quần của Lan bị đẩy sang một bên .
Lớp niêm mạc hồng hào ở cửa mình Lan bị nong rộng đến cực hạn. Nó bị kéo căng ra, mỏng tang và trong suốt như tờ giấy quyến, ôm khít lấy chu vi gân guốc của cây gậy thịt. Những nếp gấp thịt bị là phẳng, biến dạng hoàn toàn để chứa chấp kẻ xâm lược ngoại cỡ.
“Aaaaaa…!”
Lan ngửa cổ ra sau, hét lên một tiếng thất thanh. Cổ họng cô nổi gân xanh, mắt trợn ngược. Cảm giác đau đớn như bị xé đôi người hòa lẫn với khoái cảm bị lấp đầy khiến cô tê liệt.
Hưng không dừng lại để cô thích nghi. Hắn bắt đầu di chuyển.
Bạch! Bạch! Bạch!
Hưng rút ra gần hết, để lộ phần thân tím ngắt ướt sũng dịch trắng và dâm thủy, rồi lại đóng lút cán vào tận tử cung.
Mỗi cú thúc của hắn là một đợt sóng xung kích vật lý.
Cặp mông “núng nính” của Lan bị ép mạnh vào háng Hưng. Dưới lực tác động cực lớn, hai bầu mông trắng ngần bị bẹp dí xuống, biến dạng méo mó, rồi lại đàn hồi nảy ra, tạo nên những gợn sóng thịt rung lên bần bật như thạch rau câu.
Tiếng nước lép nhép vang lên, hỗn hợp dâm thủy và nước bọt trào ra mép, sủi bọt trắng xóa quanh điểm tiếp xúc, chảy ròng ròng xuống đùi non Lan.
“Ngài Yamamoto!” Hưng gầm gừ, nhịp thúc vẫn đều đặn như máy đóng cọc, mồ hôi hắn nhỏ tong tỏng xuống lưng trần của Lan. “‘Micro’ của cô ấy đang trống. Ngài có muốn… thử giọng không?”
Yamamoto run rẩy đứng dậy. Lão tháo thắt lưng, giải phóng phần hạ bộ già nua nhưng đang cương cứng vì cảnh tượng trước mắt.
Hưng luồn một tay vào mái tóc búi cao của Lan, giật ngược ra sau rồi ấn mạnh đầu cô cúi xuống.
“Ngoan nào Ruby. Chào ngài Yamamoto đi em. Mở miệng ra… rộng vào ”
Lan bị kẹp giữa hai thế lực. Phía sau, Hưng đang nghiền nát tử cung cô bằng những cú thúc tàn bạo, mỗi cú thúc đều chạm đến điểm sâu nhất, khiến bụng dưới cô hơi nhô lên. Phía trước, cái thứ nhăn nheo, sẫm màu của lão già Yamamoto đang dí sát vào mặt cô.
Cô không có lựa chọn. Cô há miệng. Lưỡi cô thè ra, đỏ hỏn và ướt át, đón nhận sự xâm nhập thứ hai.
Nam lia máy quay từ dưới lên trên, bắt trọn khoảnh khắc Lan trở thành một cây cầu nối xác thịt: Mông bị đóng cọc, miệng bị lấp đầy. Nước mắt sinh lý chảy dài trên má cô, làm nhòe đi lớp phấn, tạo thành những vệt ố loang lổ trên khuôn mặt xinh đẹp đang biến dạng vì khoái lạc cực độ.
Đó là một bức tranh hoàn hảo của sự suy đồi thượng lưu.
Truyện này còn ra nữa k bạn hay có bán full k á cho mình xin cách liên lạc
hóng bên thiendia1 thì lão tác giả bận nên chưa thấy viết tiếp