NHỮNG BỘ ĐỒ LÓT CỦA MẸ TÔI – Update Chương 20

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: NHỮNG BỘ ĐỒ LÓT CỦA MẸ TÔI – Update Chương 20

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 23/06/2026

Chương 9: Cùng Mẹ Đi Mua Váy, Vào Phòng Thử Đồ Giúp Mẹ

Đang lúc cơn sướng dâng trào, chưa kịp xuất tinh thì bất thình lình, tiếng chốt cửa nhà vệ sinh lạch cạch vang lên, báo hiệu mẹ đã tắm xong. Tôi giật thót tim, hoảng hồn quăng vội chiếc áo lót trả lại chỗ cũ trên giường, luống cuống nhét lẹ con cặc đang cứng ngắc vào trong quần cho gọn gàng.

Sợ mẹ tinh ý phát hiện ra cái điệu bộ mờ ám của mình, tôi co giò chạy vọt ra ngoài hành lang phòng khách. Vừa khéo lách người lướt qua mẹ đang đứng lau tóc, tôi phi thẳng vào trong nhà vệ sinh rồi đóng sầm cửa lại cái rầm.

“Tới phiên con tắm nha mẹ! !” Tôi nói vọng ra.

Vào tới hang ổ an toàn, tôi lập tức vạch quần lôi con cặc còn đang dang dở cuộc vui ra ngoài, ánh mắt láo liên nhìn quanh quất để tìm kiếm cái áo ngực mà mẹ vừa thay ra.

Nhìn trên nắp máy giặt thì trống trơn, chẳng thấy bóng dáng món đồ lót nào mẹ vừa lột ra cả. Nhưng khi đánh mắt nhìn lên phía ô cửa sổ thông gió, tôi phát hiện ra một chiếc áo ngực viền hoa màu đen đã được giặt sạch sẽ, đang treo lủng lẳng trên sào phơi đồ, những giọt nước đọng lại vẫn còn đang tong tỏng rớt xuống nền gạch.

Cảm giác hụt hẫng, thất vọng tràn trề ùa tới, nhưng cơn nứng cặc thì không cho phép tôi dừng lại. Dù không cầm nắm trực tiếp được chiếc áo lót trên tay để hít hà, nhưng tôi vẫn ngước mắt nhìn chằm chằm vào chiếc áo ngực màu đen đang treo trên sào, thả hồn tưởng tượng đó chính là hai bầu vú sữa căng mọng, to bự của mẹ. Bàn tay tôi lại tiếp tục công cuộc tuốt lươn không mệt mỏi.

Chà xát càng lúc càng nhanh, tôi không làm sao chịu đựng được nữa. Khoái cảm dâng lên tột đỉnh, từng luồng tinh dịch đặc sệt trắng đục từ lỗ sáo phun ra xối xả, văng tung tóe.

Sau khi bắn xong, xả hết mọi nhục dục, tôi mới vặn vòi máy nước nóng để bắt đầu tắm rửa đàng hoàng.

Bước ra khỏi nhà tắm, mẹ nhìn tôi thắc mắc: “Ủa nay ở dơ hay sao mà tắm lâu lắc lâu lơ vậy con?”.

Biết chắc là mẹ đứng ngoài không thể nào thấy được chuyện mờ ám bên trong, tôi tỉnh bơ đáp lời không chút sợ sệt: “Dạ đâu có, tại nay nước nóng tắm sướng quá nên con xối thêm một chút thôi.”.

Lát sau, hai mẹ con lại chui vào mùng, nằm chung một giường chuẩn bị chìm vào giấc ngủ.

Hơn một tuần lễ bình yên trôi qua, bỗng nhiên có tin báo từ dưới quê của ba gửi lên, báo rằng có một người họ hàng vừa mới qua đời. Thế là hai mẹ con tôi lục đục chuẩn bị đồ đạc để về quê dự đám tang.

Tại đám tang ngày hôm đó, tôi được gặp một người đàn ông mà theo vai vế tôi phải gọi là bác Hai. Bác Hai năm nay trạc ngoài bốn mươi tuổi, hiện đang làm giáo viên dạy mỹ thuật ở địa phương. Ba tôi thấy vậy bèn nảy sinh ý định tính gửi tôi theo bác Hai để học vẽ vời.

Tất nhiên là tôi kịch liệt phản đối, không hề muốn đi học cái môn chán ngắt đó chút nào. Thâm tâm tôi từ lâu đã bắt đầu đâm ra chán ghét người ba ruột của mình, và ghét lây sang cả người bà nội vô lý, ngang ngược kia. (Nhắc tới bà nội thì tôi không muốn kể lể dài dòng làm gì, nhưng bà ta quả thật là một người quá đáng, hở chút là kiếm chuyện chửi rủa, đay nghiến mẹ tôi) . Mẹ là người thấu hiểu tôi nhất, chỉ cần nhìn qua nét mặt là mẹ thừa biết tôi chẳng hề có chút hứng thú nào với việc cắp cọ đi học vẽ.

Về lại nhà trên này, nhân lúc ba tôi đang loay hoay tắm rửa trong nhà vệ sinh, mẹ kéo tôi ngồi xuống ghế sofa phòng khách rồi nhỏ to khuyên nhủ.

“Cục cưng à, mẹ biết thừa là con không thích đi học ba cái món vẽ vời này, nhưng mà học thêm được một cái nghề, một môn năng khiếu lận lưng là chuyện rất tốt. Nó không chỉ giúp ích cho kỳ thi đại học sau này của con, mà biết đâu mai này ra trường đi làm lại dùng tới cái kỹ năng quan trọng này thì sao. Con tính không đi học thiệt đó hả?”.

“Con chả cần dăm ba cái kỹ năng đó làm gì, tự dưng chủ nhật được nghỉ ngơi, con muốn ở nhà chơi, quấn quýt bên mẹ mà cứ bắt đi học. Cuối tuần nguyên ngày rảnh rỗi mới có thời gian bên mẹ, giờ đi học là mất đứt nửa ngày rồi.”.

“Lại viện cớ ham chơi nữa chứ gì? Con đi học thì mẹ cũng đi theo ngồi đợi con mà, có xa mẹ đâu. Thêm một kỹ năng là thêm một cơ hội nghen con. Con thử tưởng tượng coi, nếu con mà học vẽ giỏi, sau này con có thể tự tay vẽ chân dung cho mẹ thì sao nè?”.

Nghe tới đây, hai mắt tôi sáng rực lên, tôi ngồi thẳng lưng dậy hỏi dồn:

“Mẹ nói thiệt hả ! ! ?”.

Mẹ bật cười rạng rỡ, khuôn mặt tươi như hoa: “Haha, thì đương nhiên là thiệt rồi, nhưng điều kiện tiên quyết là con phải đi học cho đàng hoàng cái đã!”.

Sướng rơn người, tôi nhào tới ôm chầm lấy mẹ, dụi dụi cái đầu vào ngay bầu ngực mềm mại của mẹ, sung sướng reo lên:

“Dạ vậy con đồng ý đi học, con đi học để về vẽ hình cho mẹ xem nha!”.

Mẹ vui vẻ cười haha vuốt tóc tôi, vừa lúc đó, ba tôi từ trong nhà tắm bước ra. Nhìn cảnh hai mẹ con ôm ấp, ba thả lại một câu đầy giọng điệu mỉa mai, chua chát: “Ái chà, hai mẹ con nhà này tình cảm dạt dào quá ha”. Cái thái độ của ba rõ ràng là gai mắt, không ưa gì sự gần gũi của mẹ con tôi.

Tôi mặc kệ ông ta, hất mặt lên lè lưỡi chọc tức rồi đáp trả:

“Chứ sao, mẹ con tôi mà lị”.

Kéo dài cho đến hết ngày cuối tuần, ba lại xách giỏ quay trở về cái công trường lạnh lẽo của ông ấy, hệt như một gã đàn ông vô tình, lạnh lùng được tạo hóa đắp nặn ra.

Đúng lịch hẹn, mẹ dắt tôi đến chỗ bác Hai để đăng ký nhập học, chính thức bắt đầu những chuỗi ngày làm quen với cọ vẽ và màu sắc mỹ thuật.

Sau khi kết thúc buổi học đầu tiên, lúc đó đồng hồ mới điểm bốn giờ chiều. Trời hãy còn sáng trưng, nên mẹ rủ tôi tạt ngang qua khu trung tâm thương mại dạo chơi một vòng, tiện thể lượn lờ xem có sắm được cho tôi bộ đồ nào bảnh bao một chút không.

Hai mẹ con thong thả đi ngang qua một cửa hàng chuyên bán đồ thời trang nữ. Bỗng nhiên, bước chân mẹ khựng lại, ánh mắt mẹ bị hớp hồn bởi một chiếc váy áo màu đỏ tươi tắn đang được mặc cho con ma-nơ-canh ở khu vực trưng bày, phần thân trên của chiếc váy được móc len thêu hoa vô cùng tinh xảo.

Nhạy bén bắt được ánh mắt thèm thuồng của mẹ dành cho bộ đồ, tôi liền khều tay mẹ:

“Mẹ, mẹ ưng cái váy kia đúng không? Hay là hai mẹ con mình vô trỏng lấy mặc thử coi sao nha mẹ?”.

“Ừ thì đẹp thiệt đó con, nhưng mà mấy cái đồ chưng ngoài mặt tiền này giá chua chát lắm, không có rẻ đâu, thôi nhìn cho biết vậy được rồi.”.

Tất nhiên tôi thừa hiểu là mẹ tiếc tiền nên mới nói lảng đi như vậy. Lần đầu tiên trong đời, tôi cư xử dứt khoát hệt như một người đàn ông trưởng thành đang dắt tay người phụ nữ của mình, tôi chủ động nắm chặt lấy tay mẹ, mạnh mẽ kéo mẹ bước tọt vào trong cửa hàng. Tôi hất hàm nói với cô nhân viên tư vấn:

“Chị lấy cho em thử cái váy đỏ đang chưng ngoài kia.”.

Cô nhân viên nhanh nhảu lấy bộ váy xuống, hai tay đưa tới trước mặt mẹ tôi.

Mẹ vẫn còn lừng khừng, nhăn nhó tiếc của không chịu nhận lấy. Thấy vậy, tôi giật luôn cái váy từ tay nhân viên, nhét vào tay mẹ thúc giục:

“Mẹ thích thì cứ mặc thử coi hợp dáng không cái đã!”.

Cô nhân viên tư vấn chớp thời cơ, hùa theo lời tôi dẻo miệng khuyên: “Chị gái ơi, chị coi bạn trai chị tinh tế, chiều chuộng chị ghê chưa. Chị có dáng người đẹp sẵn, mặc bộ này vô là hết sảy luôn, chị cứ vô phòng thay đồ mặc thử đi, ưng ý thì hẵng mua không sao đâu chị”.

Nghe nhân viên gọi tôi là bạn trai, mặt mẹ đỏ bừng lên, lật đật quay sang đính chính:

“Trời đất, em ăn nói hàm hồ cái gì vậy, thằng bé là con trai chị đó!”.

Cô nhân viên nghe xong thì tròn mắt ngạc nhiên, rối rít gật đầu xin lỗi:

“Dạ em xin lỗi chị nhiều nha. Tại nhìn chị trẻ trung, mơn mởn quá, em đâu có ngờ chị đã có con trai lớn tồng ngồng cỡ này rồi đâu.”.

Bị cô nhân viên dùng lời đường mật rót vào tai, khen ngợi tới tấp, cuối cùng mẹ cũng xuôi lòng. Mẹ tháo chiếc túi xách đang đeo trên vai đưa cho tôi giữ hộ, cầm theo bộ váy đỏ đi thẳng vào buồng thay đồ.

Tôi ôm túi xách đứng chờ ngay sát trước cửa buồng thay đồ. Chẳng tốn bao nhiêu thời gian, cánh cửa khép hờ bỗng hé mở ra một khe nhỏ.

Từ trong khe cửa, một cánh tay thon thả, trắng nõn nà của mẹ thò ra ngoài vẫy vẫy tôi:

“Lâm, con vô đây một chút cho mẹ biểu.”.

Kể từ lúc mẹ bước vào buồng thay đồ, trong não bộ của tôi không ngừng tua đi tua lại những hình ảnh tưởng tượng về dáng vẻ kiều diễm, thướt tha của mẹ khi khoác lên người chiếc váy màu đỏ rực rỡ đó. Cảm giác mong ngóng, hồi hộp làm tôi bồn chồn đứng ngồi không yên. Đứng canh ngay trước cửa, tầm mắt tôi khóa chặt vào cánh cửa đang từ từ hé mở ra trước mắt.

“Ủa, sao mẹ thay lẹ dữ vậy?” Suy nghĩ trong đầu tôi còn chưa kịp dứt thì đã nghe thấy tiếng mẹ í ới gọi.

Từ phía sau cánh cửa, bàn tay phải trơn láng, trắng nõn của mẹ lại thò ra, làm hiệu ngoắc ngoắc tôi vào trong.

“Lâm, con bước vô đây một chút.”

Nghe tiếng mẹ gọi bùi tai, tôi đánh bạo bước một chân vào trong phòng thử đồ. Trong đầu tôi lại nảy sinh một suy nghĩ đen tối đầy dâm đãng: “Không lẽ mẹ ở trỏng cởi truồng hoặc mới mặc áo lót thôi sao ta? Nếu mà vô cái chỗ công cộng này mà nhìn thấy mẹ mặc mỗi bộ đồ lót thì kích thích phải biết”. Nghĩ tới cảnh đó, tôi nở một nụ cười dâm đãng, nghiêng người lách thật lẹ qua khe cửa hẹp để chui tọt vào bên trong buồng thay đồ.

Nhưng quả nhiên là tôi đã quá ảo tưởng sức mạnh. Một người mẹ vốn dĩ luôn nghiêm khắc dạy dỗ tôi, cử chỉ đi đứng đoan trang, nhã nhặn như mẹ làm sao có thể hớ hênh cho thằng con trai nhìn thấy mình trong bộ dạng thiếu vải ở cái chốn này được cơ chứ.

Trước mắt tôi, mẹ đã tròng nguyên xi chiếc váy mới vào người. Vốn dĩ làn da của mẹ đã trắng ngần, nay lại được ánh đèn trắng cường độ cao trong buồng thử đồ chiếu thẳng vào, trông làn da ấy cứ như đang phát sáng lấp lánh. Màu sắc đỏ hồng rực rỡ của chiếc váy kết hợp cùng nước da trắng trẻo tạo nên một sự tương phản tuyệt mỹ, làm tôn lên nhan sắc xinh đẹp, mặn mà của mẹ thêm mấy bậc.

Tôi săm soi, đánh giá một vòng từ trên xuống dưới, thì nhận ra hình như cái form váy này nó hơi rộng so với dáng mẹ. Phần thiết kế cổ áo hình chữ V khoét sâu đằng trước có phần trễ nải, nới lỏng ra một chút, làm phơi bày một đường rãnh khe ngực sâu hoắm, đầy bí ẩn. Thấp thoáng hai bên khe ngực ấy là hai bầu vú thịt vun vút, hồng hào nhìn là muốn cắn cho một miếng ngon lành.

Sợ bị mẹ tinh ý phát hiện ra cái ánh mắt thèm thuồng đang xoáy sâu vào rãnh ngực, tôi vội vàng dời tầm nhìn, lên tiếng nịnh bợ:

“Trời ơi, mẹ tui bận vô ta nói nó đẹp lộng lẫy luôn đó!”.

“Cái mỏ dẻo quẹo, bớt giỡn nhây chọc ghẹo mẹ đi nghen” Mẹ hất cằm, làm cái vẻ mặt kiêu kỳ, ngạo kiều đáp lại.

“Con nói thiệt mà, con lừa mẹ làm chi, mẹ mặc bộ này xuất sắc luôn. Nhưng mà con thấy ngộ ngộ, dáng váy thì nó ôm sát vô cái vòng eo con kiến của mẹ, nhưng sao cái phần cổ áo chữ V ở phía trên nó lại lỏng le lỏng lét vậy kìa, mẹ lựa trúng cái size bự nhất cửa hàng hay gì?”.

“Cái thằng ngốc này, bộ mắt có đờm hay sao mà không thấy mẹ chưa có kéo cái dây kéo chốt ở sau lưng lên hả? Mẹ ngoắc con vô đây là để phụ mẹ kéo cái khóa này lên nè, cái dây kéo dỏm gì đâu mà kéo rít cứng ngắc à”.

Vừa nói, mẹ vừa xoay lưng lại, đưa tấm lưng quay về phía tôi chờ tôi hỗ trợ.

Đứng xoay lưng lại, thân hình mẹ hiện diện sừng sững ngay trước mắt tôi. Không gian trong buồng thử đồ vốn đã nhỏ hẹp, một người đứng thì rộng rãi, nhưng nhét thêm hai mẹ con vào thì lại đâm ra chật chội, bí bách vô cùng. Ở khoảng cách gần sát sạt thế này, nếu lúc này con cặc trong quần tôi mà cương lên, chỉ cần đẩy nhẹ hông về phía trước một chút thôi là đầu khấc sẽ đâm tọt ngay vào cặp mông tròn trịa, cong vút đầy khiêu khích của mẹ.

Vị trí dây kéo nằm ở ngay chính giữa vùng eo sau lưng, nhích lên một chút so với đoạn xương cụt đuôi mông. Trong lúc tôi đang lò dò tìm cái chốt để kéo, đập vào mắt tôi lại là một khoảng lưng trần mịn màng, da dẻ trơn bóng, các đường cơ bắp săn chắc đều đặn cực kỳ gợi cảm. Cái tấm lưng ong này đúng chuẩn quy chuẩn của mấy cô người mẫu nổi tiếng, tôi không rành lắm về mấy cuộc thi người mẫu có màn thi khoe lưng trần hay không, nhưng nếu có thì cái lưng của mẹ tôi chắc chắn ẵm giải nhất thế giới.

Ánh mắt tôi dán chặt vào lưng mẹ, say sưa đánh giá từng milimet. Qua cái khoảng hở của dây kéo, tôi nhìn thấy mẹ đang mặc một chiếc áo lót màu đen. Mặc dù không thấy được cái cúp ngực ở đằng trước, nhưng nhìn sợi dây lưng áo lót mỏng dính, bé xíu vắt ngang lưng thì tôi đoán chắc đây là cái kiểu áo lót tàng hình không dây hay mặc vào mùa hè. Bình thường ở nhà ra ban công phơi đồ, tôi chưa từng thấy cái áo ngực này lần nào, chắc mẩm đây là hàng mẹ mới sắm rồi.

Mải mê soi mói những chi tiết gợi cảm đó, từ lúc nào không hay mặt tôi đã dí sát rạt vào khu vực gáy sau cổ mẹ. Bình thường tôi chẳng để ý đâu, nhưng hôm nay mới thấy cái gáy của mẹ cũng quyến rũ chết người. Tôi cứ đứng ngây dại ra đó ngắm nghía, hồn xiêu phách lạc, quên béng luôn cả cái nhiệm vụ cao cả là phải kéo cái dây kéo áo cho mẹ.

“Ông tướng làm cái trò gì ở trỏng vậy? Bảo vô kéo giùm cái áo mà đứng ngây ra nhìn cái gì đó?”.

Tiếng quát của mẹ làm tôi giật bắn mình tỉnh mộng. Thôi bỏ mẹ, nãy giờ mải mê nhìn ngó, tôi quên khuấy mất tiêu là ở bức tường đối diện có gắn một tấm gương to đùng. Có nghĩa là toàn bộ cái ánh mắt lén lút, dâm tà, thèm thuồng của tôi nãy giờ đã bị mẹ soi qua gương và bắt quả tang không trượt phát nào.

“Dạ… mẹ… cái dây kéo này nó rít rát quá mẹ ơi, khó kéo thiệt, để con ráng dùng sức thử lại coi sao…” Tôi cuống quýt bịa đại một lý do để chữa quê.

“Kéo được thì kéo cho đàng hoàng lẹ lên, còn không làm được thì bước ra ngoài!” Giọng điệu của mẹ bắt đầu trở nên cáu gắt, hết sức bực dọc.

Sợ mẹ làm dữ, tôi nín thở, gồng tay kéo roẹt một đường khóa kéo lên tận trên cùng. Vừa kéo tôi vừa lân la bắt chuyện đánh trống lảng:

“Mẹ thấy chưa, hồi nãy cái chị nhân viên bên ngoài còn tưởng con là bạn trai mẹ kìa, chị đó khen mẹ mặc bộ này vô xuất sắc lắm đó mẹ.”.

“Cái đồ trẻ ranh nứt mắt ra, miệng hỉ mũi chưa sạch mà biết cái gì là bạn gái với không bạn gái hả?. Ủa chứ mẹ không mặc cái váy này thì nhìn mẹ xấu xí lắm à?”.

“Dạ đâu có đâu có, ý con không phải vậy, ý con khen là mẹ vốn đã đẹp sẵn rồi, xinh gái sẵn rồi.” Tôi vội vàng thanh minh.

“Thôi dẹp đi, bớt nịnh nọt dẻo miệng cho tôi nhờ, sức mấy cái mỏ đó mà lo học hành để thi điểm cao lên thêm hai điểm là tôi mừng rớt nước mắt rồi. Với lại, mẹ con là đàn bà con gái sắp bước qua tuổi băm, ba mươi mấy gần bốn mươi tuổi đầu tới nơi rồi, tuổi này thì còn ham hố gì dăm ba cái chuyện sửa soạn, làm đẹp nữa.”.

Câu chuyện phím cứ thế tiếp diễn, làm hai mẹ con xí xóa, quên luôn cả cái màn chần chừ kéo dây kéo căng thẳng hồi nãy.

1 1 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất